Bố đơn thân giàu có vợ mất đã 10 năm đưa con gái đến phòng thí nghiệm để làm một xét nghiệm gen đặc biệt đắt đỏ ,

Bố đơn thân giàu có vợ mất đã 10 năm đưa con gái đến phòng thí nghiệm để làm một xét nghiệm gen đặc biệt đắt đỏ ,

“Không… không phải đâu con…” Người phụ nữ dọn dẹp vẫn quỳ dưới sàn, hai tay ôm chặt lấy mặt, giọng cô run rẩy như sắp vỡ, thì thào những lời phủ nhận yếu ớt. “Không phải đâu… mẹ con đã mất rồi…”
Mai ngẩng đầu, đôi mắt ngấn nước nhìn người phụ nữ. “Không phải! Con biết mẹ mà! Giọng nói này… mùi hương này… là mẹ!” Con bé ôm chặt hơn, như thể sợ người phụ nữ sẽ tan biến.
Anh Nam đứng sững, cảm giác một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng, xuyên thẳng vào tim. Anh nhìn chằm chằm vào người phụ nữ dọn dẹp. Mười năm… anh đã cố gắng chôn vùi ký ức về Chị Lan, nhưng giờ đây, hình ảnh và âm thanh này đang bóc trần mọi sự thật mà anh từng tin tưởng.
Đôi mắt người phụ nữ lướt qua Anh Nam trong giây lát, chứa đựng sự sợ hãi tột độ và một chút van xin. Ánh mắt đó khiến Anh Nam chợt nhớ về Chị Lan, về cái cách Chị Lan vẫn nhìn anh mỗi khi cô lo lắng hay có điều gì đó giấu giếm.
“Cô là ai?” Anh Nam lên tiếng, giọng anh trầm đục, vang vọng trong hành lang im ắng. Anh bước một bước tới gần, ý định xua tan ảo ảnh này, hay khám phá một sự thật kinh hoàng hơn.
Người phụ nữ dọn dẹp co rúm lại, toàn thân run bần bật, đôi tay càng siết chặt lấy khuôn mặt. Cô không dám nhìn thẳng Anh Nam.
Mai bỗng quay phắt lại, đôi mắt đỏ hoe trừng trừng nhìn Anh Nam. “Bố đừng làm mẹ sợ! Bố!”
Tiếng gọi “mẹ” của Mai như một tiếng sét đánh ngang tai Anh Nam. Mọi lý trí đều bị đánh sập. Có điều gì đó kinh khủng đang diễn ra.

Tiếng gọi “mẹ” của Mai như một tiếng sét đánh ngang tai Anh Nam. Mọi lý trí đều bị đánh sập. Có điều gì đó kinh khủng đang diễn ra. Anh Nam lao tới, vòng tay cố gắng kéo nhẹ Mai ra khỏi người phụ nữ dọn dẹp. Mai vẫn ôm chặt, gào lên phản đối.

“Mai, con nhầm rồi, đây không phải mẹ con!” Anh Nam thốt ra, giọng anh run rẩy đến nỗi chính anh cũng không nhận ra. Trái tim Anh Nam thắt lại, mỗi nhịp đập như muốn vỡ tung, cố gắng giữ bình tĩnh trước cảnh tượng hỗn loạn và đau lòng này. Mười năm qua, anh đã cố gắng xây dựng lại cuộc sống cho cả hai bố con, giữ cho Mai một tuổi thơ bình yên, nhưng giờ đây, tất cả như đang sụp đổ.

Người phụ nữ dọn dẹp vẫn run rẩy, đôi tay ôm chặt mặt, như một bức tượng đang muốn tan biến. Cô không dám phản kháng, chỉ cố gắng lùi lại, đôi mắt lộ ra sự sợ hãi tột độ khi nhìn Anh Nam. Mai vẫn bám víu lấy cô, những giọt nước mắt nóng hổi thấm ướt đồng phục bạc màu.

“Không! Con biết mà, bố! Đây là mẹ!” Mai gào lên trong nức nở, đôi tay bé nhỏ siết chặt hơn vào vòng eo người phụ nữ. Con bé dường như không muốn rời xa người mà nó tin là mẹ mình dù chỉ một giây.

Anh Nam nhìn sâu vào đôi mắt sợ hãi của người phụ nữ dọn dẹp, rồi lại nhìn khuôn mặt đẫm nước của Mai. Một nỗi sợ hãi lạnh lẽo bò dọc sống lưng Anh Nam. Liệu có một sự thật nào đó kinh hoàng hơn anh từng tưởng tượng? Cái ký ức cảm giác của Mai, liệu nó có đang mách bảo điều gì mà người lớn không thể hiểu? Hoặc đây chỉ là một sự trùng hợp đau lòng, một ảo ảnh mà Anh Nam đang phải đối mặt?

Mai không chịu buông, đôi tay nhỏ bé càng siết chặt hơn vào chân Người phụ nữ dọn dẹp. Nước mắt giàn giụa, cô bé ngước nhìn lên khuôn mặt bạc màu của người phụ nữ, đôi mắt sưng húp đỏ hoe.

“Mẹ ơi, con biết là mẹ mà!” Mai gào lên, giọng nghẹn ngào đến đứt quãng, “Mẹ đừng bỏ con nữa… Đừng bỏ con một mình…”

Tiếng gọi “mẹ” đầy tuyệt vọng, cùng với lời cầu xin xé lòng, như một nhát dao đâm thẳng vào tim Anh Nam. Mười năm kìm nén, mười năm chờ đợi của Mai giờ phút này bùng nổ, biến cả hành lang lạnh lẽo của Phòng thí nghiệm tư nhân thành một sân khấu bi kịch. Nỗi nhớ mẹ tưởng chừng đã chai sạn trong tâm hồn non nớt của Mai, giờ đây trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, tuôn trào không kiểm soát.

Anh Nam hoàn toàn sững sờ. Anh buông thõng tay, không còn đủ sức để kéo Mai ra. Anh nhìn Người phụ nữ dọn dẹp, người đang co rúm lại, toàn thân run rẩy như sắp ngã quỵ. Cô ta cố gắng lùi lại thêm một bước, nhưng Mai vẫn bám chặt, đôi mắt trong veo đầy ai oán nhìn thẳng vào cô. Một nỗi sợ hãi tột độ hiện rõ trên khuôn mặt của Người phụ nữ dọn dẹp, nhưng ẩn sâu trong ánh mắt ấy, Anh Nam thoáng thấy một tia… hoảng loạn, xen lẫn một thứ cảm xúc khó tả khác, như thể cô ta đang cố gắng che giấu điều gì đó còn kinh khủng hơn cả nỗi sợ hãi đơn thuần.

Anh Nam cảm thấy đầu óc quay cuồng. Giọng Mai vẫn vang vọng bên tai, mỗi tiếng nức nở như cứa vào lòng anh. Con bé tin chắc đây là Chị Lan, mẹ ruột của nó. Trực giác, hay cái “ký ức cảm giác” đặc biệt kia của Mai, có lẽ nào nó đã đúng? Liệu có phải anh đã sai suốt mười năm qua? Hay đây chỉ là một sự trùng hợp nghiệt ngã, một phép màu tàn nhẫn đang chơi đùa với hy vọng và nỗi đau của hai cha con? Câu hỏi cứ xoáy sâu trong tâm trí Anh Nam, khiến anh gần như mất đi khả năng suy nghĩ.

Anh Nam vẫn đứng sững sờ, cố gắng định hình lại mọi thứ, tâm trí quay cuồng giữa hy vọng và tuyệt vọng.

Cùng lúc đó, cánh cửa phòng xét nghiệm khẽ mở ra. Một vị Bác sĩ trong chiếc áo blouse trắng tinh bước ra, trên tay cầm một tập hồ sơ. Anh ta ngước nhìn lên, đôi mắt ngay lập tức va phải cảnh tượng hỗn loạn trước mặt. Mai vẫn đang bám chặt lấy chân Người phụ nữ dọn dẹp, tiếng nấc nghẹn ngào phá tan sự tĩnh lặng của hành lang lạnh lẽo của Phòng thí nghiệm tư nhân. Người phụ nữ dọn dẹp thì run rẩy, mặt tái mét, vừa cố gắng thoát ra vừa không dám làm Mai tổn thương.

Vị Bác sĩ nhíu mày, nét mặt lộ rõ sự ngạc nhiên và bối rối tột độ. Anh ta nhìn từ Mai sang Anh Nam, rồi lại nhìn Người phụ nữ dọn dẹp, như thể đang chứng kiến một màn kịch khó hiểu.

“Có chuyện gì vậy ạ?” Vị Bác sĩ hỏi, giọng nói cất lên đầy thắc mắc, vang vọng trong không gian tĩnh mịch.

Anh Nam giật mình. Anh nhìn vị Bác sĩ, cảm giác xấu hổ dâng trào như nước lũ. Những lời Mai vừa gào lên, cảnh tượng con gái anh ôm chặt lấy một người phụ nữ xa lạ như mẹ ruột, tất cả phơi bày trần trụi trước mắt người ngoài. Anh Nam cảm thấy bất lực đến cùng cực, không biết phải giải thích thế nào cho sự điên rồ này. Anh chỉ có thể đứng đó, im lặng, gương mặt đỏ bừng vì tủi hổ và tuyệt vọng, mớ cảm xúc hỗn độn đang bóp nghẹt anh.

Anh Nam hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Gương mặt anh vẫn đỏ bừng vì xấu hổ, nhưng ánh mắt anh đã ánh lên vẻ quyết tâm pha lẫn tuyệt vọng. Anh nhìn Bác sĩ, rồi liếc nhanh sang Mai vẫn đang bám chặt lấy Người phụ nữ dọn dẹp, và cuối cùng là Người phụ nữ dọn dẹp đang run rẩy.

“Bác sĩ… tôi… tôi xin lỗi về cảnh tượng này,” Anh Nam lắp bắp, hơi thở dồn dập. Anh đưa tay lên vuốt mặt, “Tôi đưa Mai đến đây… để làm xét nghiệm gen đặc biệt… mà Bác sĩ đã đề nghị.”

Bác sĩ nhíu mày, ánh mắt chuyển từ vẻ bối rối sang tò mò, nhưng vẫn giữ thái độ chuyên nghiệp. Anh ta nhìn Mai, rồi quay sang Anh Nam.

“Con bé… con bé có một khả năng rất kỳ lạ, Bác sĩ ạ,” Anh Nam tiếp tục, giọng anh nghẹn lại. “Nó… nó có thể nhận ra người thân… qua mùi hương, qua những chi tiết rất nhỏ… những thứ mà chúng tôi gọi là ‘ký ức cảm giác’.” Anh Nam đưa tay chỉ vào Mai, “Và… điều đáng nói là, con bé thường xuyên… có những biểu hiện ‘giống mẹ’… khi gặp người lạ, đặc biệt là những người có những nét tương đồng mơ hồ nào đó.” Anh nuốt khan, “Nó bám lấy họ, gọi họ là mẹ… như thể con bé tin rằng mẹ nó… vẫn còn sống. Chị Lan… vợ tôi… đã mất cách đây 10 năm rồi.”

Anh Nam đưa mắt nhìn Người phụ nữ dọn dẹp, người vẫn đang run rẩy, cố gắng hết sức để không làm tổn thương Mai trong khi gỡ tay cô bé ra. “Tôi biết… tôi biết điều này nghe có vẻ… điên rồ,” Anh Nam nói, giọng anh run lên, “nhưng đây là lần đầu tiên… nó thể hiện mạnh mẽ đến mức này. Nó… nó thực sự là một tình huống rất, rất bất thường, Bác sĩ ạ.”

Anh Nam vừa dứt lời, Người phụ nữ dọn dẹp nghe rõ từng chữ. Cô nén lại tiếng nấc nghẹn trong cổ họng, đôi tay vẫn còn đang run rẩy nhẹ nhàng gỡ những ngón tay nhỏ bé của Mai ra khỏi tà áo của mình. Đôi mắt cô chợt lóe lên một tia sáng khó hiểu, không còn chỉ là sự hoảng loạn đơn thuần nữa. Từ từ, cô đứng thẳng dậy, dáng người gầy gò như muốn tan biến vào không khí lạnh lẽo của hành lang phòng thí nghiệm. Cô đưa mu bàn tay lên, lau vội những giọt nước mắt nóng hổi vừa chảy dài trên má, động tác nhanh đến mức gần như không ai kịp nhìn thấy.

Cô ngước nhìn Anh Nam, rồi ánh mắt lướt qua Mai đang ngơ ngác, bám víu lấy chân anh. Giọng cô khàn đặc, có lẽ vì xúc động, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang một sự kiên quyết đáng ngạc nhiên.

“Tôi… tôi không biết gì hết,” cô nói, từng chữ như bị ép ra khỏi kẽ răng. “Tôi chỉ là người dọn dẹp ở đây. Tôi… tôi không có liên quan gì đến chuyện anh nói cả.”

Ánh mắt của Người phụ nữ dọn dẹp vẫn còn đầy vẻ hoảng loạn trước tình cảnh bất ngờ này, nhưng sâu thẳm bên trong, một sự kiên quyết lạ lùng đã trỗi dậy, như một bức tường phòng thủ vô hình mà cô dựng lên để bảo vệ chính mình. Cô thu mình lại, nhưng không lùi bước.

Anh Nam không đáp lời ngay. Ánh mắt của anh ghim chặt vào Người phụ nữ dọn dẹp, xuyên qua lớp đồng phục bạc màu và vẻ tiều tụy. Từng lời cô ta vừa thốt ra nghe thật kiên quyết, nhưng điều đó không thể xua đi cảm giác kỳ lạ đang dâng trào trong lòng anh. Anh nhìn kỹ hơn, từng đường nét trên khuôn mặt gầy gò của cô, ánh mắt mệt mỏi nhưng ẩn chứa một điều gì đó quen thuộc đến rợn người.

Mười năm đã trôi qua kể từ ngày Chị Lan rời xa, nhưng hình ảnh vợ anh vẫn luôn sống động trong tâm trí Anh Nam. Và giờ đây, đứng trước người phụ nữ xa lạ này, từng chi tiết nhỏ lại khiến trái tim anh thắt lại. Đôi môi mỏng, chiếc mũi thanh thoát, ngay cả vệt nhăn nơi khóe mắt khi cô nén lại cảm xúc cũng giống đến kinh ngạc. Anh cố gắng lý giải, cố gắng tự thuyết phục mình rằng đây chỉ là sự trùng hợp, một sự nhầm lẫn của một người cha đang tuyệt vọng.

Nhưng rồi, một mùi hương thoang thoảng bay tới, rất nhẹ, rất dịu, hòa lẫn với mùi hóa chất đặc trưng của phòng thí nghiệm, lại khiến Anh Nam rùng mình. Đó không phải là mùi nước hoa sang trọng, mà là một mùi hương rất riêng, giống như mùi của làn da, mùi của tóc Chị Lan mỗi khi anh ôm cô vào lòng. Một ký ức cảm giác quá đỗi thân thuộc, quá đỗi chân thật bỗng ùa về, đánh úp lý trí của anh.

Anh Nam chấn động. Cả cơ thể anh cứng lại. Anh tự hỏi, làm sao một người hoàn toàn xa lạ lại có thể mang đến cảm giác quen thuộc đến thế? Làm sao lại có thể có một mùi hương khiến anh nhớ về Chị Lan một cách rõ nét và đau đáu đến vậy? Sự nghi ngờ, vốn chỉ là một hạt mầm nhỏ bé, giờ đây bỗng chốc lớn mạnh, bùng lên thành một ngọn lửa dữ dội trong tâm trí Anh Nam. Anh nuốt khan, ánh mắt đầy phức tạp nhìn thẳng vào Người phụ nữ dọn dẹp, như thể muốn xuyên thủng lớp vỏ bọc bên ngoài để tìm kiếm một sự thật bị che giấu.

Anh Nam vẫn đứng đó, chấn động, khi Mai, đôi mắt đỏ hoe và vẫn còn thút thít, chậm rãi bước về phía Người phụ nữ dọn dẹp. Cô bé không hề ngần ngại, một sự thôi thúc bản năng dẫn lối từng bước chân nhỏ bé. Người phụ nữ dọn dẹp giật mình, ánh mắt hoảng hốt khi thấy Mai tiến lại gần. Cô ta định lùi lại, nhưng đã quá muộn.

Mai áp sát, bàn tay nhỏ bé khẽ vươn lên, chạm nhẹ vào mái tóc búi thấp của Người phụ nữ dọn dẹp. Một cái chạm đầy run rẩy, nhưng cũng chất chứa sự tin tưởng tuyệt đối. Người phụ nữ dọn dẹp bất động, cơ thể cứng đờ.

“Mẹ…” Mai thì thầm, giọng nói nức nở nhưng đầy khao khát. “Con nhớ mẹ lắm…”

Cô bé không chờ đợi câu trả lời, lập tức dựa đầu vào chân Người phụ nữ dọn dẹp, ôm chặt lấy ống quần bạc màu. Cứ như thể Mai đã tìm thấy cả thế giới của mình trong vòng tay của người phụ nữ xa lạ này. Cô bé hoàn toàn tin tưởng, không hề buông bỏ, nức nở vùi mặt vào đó, hít hà mùi hương quen thuộc mà chỉ mình cô bé cảm nhận được.

Anh Nam đứng sững, đôi mắt mở lớn. Cảnh tượng trước mắt như một cú đánh mạnh vào lồng ngực anh. Anh xót xa nhìn Mai, con gái anh đang bấu víu vào một niềm hy vọng mong manh. Nhưng sâu thẳm hơn, một cảm giác khó hiểu, bàng hoàng đến tột độ lại xâm chiếm lấy tâm trí anh. Mai chưa bao giờ làm vậy với bất kỳ ai. Cái cách cô bé ôm chặt, cái cách cô bé gọi “Mẹ”, không hề có chút nghi ngờ hay xa lạ nào. Nó quá thật, quá tự nhiên. Sự trùng hợp đã vượt quá giới hạn của một sự ngẫu nhiên. Lý trí Anh Nam gào thét phản đối, nhưng trái tim anh lại như bị một bàn tay vô hình siết chặt. Anh nhìn Người phụ nữ dọn dẹp, người đang đứng yên như pho tượng, ánh mắt trống rỗng và có vẻ sợ hãi.

Người phụ nữ dọn dẹp vẫn đứng như pho tượng, ánh mắt trống rỗng và có vẻ sợ hãi, nhưng giờ đây, có một sự xáo động nhẹ đang diễn ra bên trong cô ta. Cô cúi nhìn Mai, đứa trẻ đang ôm chặt lấy chân mình, tiếng nức nở vẫn còn vương vấn. Sự bối rối hiện rõ trên khuôn mặt hốc hác. Đôi mắt cô, ban đầu đầy hoảng loạn, dần mềm đi khi chạm vào mái tóc đen nhánh, bờ vai run rẩy của Mai. Một nỗi xót xa không tên trỗi dậy, len lỏi qua lớp vỏ bọc lạnh lùng.

Bàn tay chai sạn của Người phụ nữ dọn dẹp bất giác khẽ nhấc lên, lơ lửng giữa không trung. Một thôi thúc mạnh mẽ muốn vuốt ve mái tóc Mai, xoa dịu những giọt nước mắt vô vọng kia. Nhưng ngay lập tức, một dòng điện lạnh buốt như chạy dọc sống lưng, kéo tay cô rụt lại. Toàn thân cô ta như bị kìm chặt bởi một sợi dây vô hình, giằng xé giữa bản năng của một người mẹ và một nỗi sợ hãi tột độ.

Lòng cô ta hỗn loạn. Nỗi lo lắng như một tảng đá đè nặng, trộn lẫn với một nỗi niềm khó tả, vừa đau đớn vừa thân thuộc đến đáng sợ. Giọng Mai vẫn nức nở, gọi “Mẹ…” như một lời nguyền rủa, một lời cầu xin, và cũng là một lời buộc tội không thành tiếng. Người phụ nữ dọn dẹp nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh cô bé đang ôm chân mình, cố gắng chặn đứng cái cảm giác quen thuộc đến rợn người đang dâng lên. Cô ta thở dốc, từng hơi thở nặng nề như muốn xé toạc lồng ngực. Một cảm giác tội lỗi và tuyệt vọng bủa vây, khiến cô không thể làm gì khác ngoài việc đứng yên, bất động.

Anh Nam chứng kiến tất cả. Anh nhìn thấy sự đấu tranh trong ánh mắt Người phụ nữ dọn dẹp, cái khoảnh khắc bàn tay cô ta run rẩy muốn chạm vào Mai rồi lại đột ngột rụt lại. Anh Nam cảm nhận được điều gì đó sâu sắc hơn sự trùng hợp đang diễn ra, một điều gì đó đáng sợ và khó tin đến tột độ đang dần hé lộ. Lý trí Anh Nam vẫn muốn bác bỏ, nhưng cảm giác nghẹn ứ nơi lồng ngực càng lúc càng rõ ràng, không thể chối cãi.

Anh Nam không thể chịu đựng thêm nữa. Trái tim anh đập thình thịch, một cảm giác nóng bỏng lan khắp lồng ngực. Anh nhìn Người phụ nữ dọn dẹp, người vẫn đang cố gắng đấu tranh với chính mình, nhưng giờ đây, một sự yếu đuối đã hiện rõ trong ánh mắt cô ta. Anh Nam biết mình phải làm rõ chuyện này, ngay lập tức. Anh bước thêm một bước, giọng nói khẩn khoản xen lẫn sự quyết đoán.

“Cô ơi,” Anh Nam gọi, tiếng anh như xé tan sự tĩnh lặng nặng nề. Người phụ nữ dọn dẹp giật mình, đôi mắt hoảng loạn nhìn về phía anh. “Tôi… tôi có thể nói chuyện riêng với cô một lát được không? Chỉ vài phút thôi.”

Giọng Anh Nam chất chứa đầy mong đợi, một lời cầu xin cho một lời giải thích. Anh nhìn thẳng vào mắt cô ta, cố gắng đọc vị bất kỳ dấu hiệu nào của sự thật. Người phụ nữ dọn dẹp vẫn ôm chặt cây lau nhà, đôi bàn tay gầy guộc nắm chặt đến trắng bệch. Cô ta không trả lời ngay. Ánh mắt cô ta lướt qua Anh Nam, rồi lại dừng trên Mai, đứa trẻ vẫn đang nức nở bám lấy chân cô, như một lời nhắc nhở sống động về một quá khứ không thể chối bỏ.

Một tia sợ hãi xen lẫn bối rối thoáng qua trong đôi mắt hốc hác của cô ta. Cô ta đảo mắt nhìn quanh hành lang vắng ngắt của phòng thí nghiệm tư nhân, nơi chỉ có ánh đèn trắng lạnh lẽo chiếu rọi, dường như muốn tìm một lối thoát. Mùi hóa chất thoang thoảng trong không khí càng làm tăng thêm sự ngột ngạt. Cô ta cắn chặt môi, sự giằng xé nội tâm hiện rõ trên khuôn mặt. Rõ ràng, lời đề nghị của Anh Nam đã đẩy cô ta vào một tình thế cực kỳ khó xử, giữa bản năng và một điều gì đó còn khủng khiếp hơn. Cô ta từ chối đối mặt với sự thật, nhưng ánh mắt Anh Nam lại kiên quyết không lùi bước.

Anh Nam lại kiên quyết không lùi bước.
Người phụ nữ dọn dẹp thở dốc, lồng ngực gầy gò phập phồng. Ánh mắt hoảng loạn của cô lướt nhanh từ Anh Nam sang Mai, đứa bé vẫn đang ôm chặt chân cô, một dấu hiệu sống động không thể chối bỏ. Mùi hóa chất thoang thoảng trong không khí giờ đây như mùi của sự thật đang bị phơi bày, nặng nề và ngột ngạt. Cô cắn chặt môi, đầu óc quay cuồng với hàng ngàn suy nghĩ, đấu tranh dữ dội giữa việc tiếp tục giữ im lặng và đối mặt với một sự thật mà cô đã cố gắng chôn vùi bấy lâu. Đôi tay cô vẫn siết chặt cây lau nhà, khớp ngón tay trắng bệch. Một giọt mồ hôi lạnh chảy dài bên thái dương. Sau một khoảnh khắc dường như dài vô tận, ánh mắt phức tạp, đầy sự giằng xé và mệt mỏi, cuối cùng cũng dừng lại trên khuôn mặt của Anh Nam. Cô nhắm mắt, như thể đang đưa ra một quyết định tột cùng đau đớn, rồi từ từ mở ra. Một cái gật đầu nhẹ, gần như không thể nhận ra, nhưng lại mang theo sức nặng của cả một gánh nặng tâm tư vừa được chấp nhận. Cô đã đồng ý. Sự miễn cưỡng hiện rõ mồn một trong ánh mắt trũng sâu của cô, nhưng không còn đường lùi.

Anh Nam nhẹ nhàng gỡ tay Mai ra khỏi chân người phụ nữ dọn dẹp, dắt con bé về phía một băng ghế chờ màu xám bạc nằm sát tường hành lang.
“Mai, con ngồi đây đợi ba một lát,” Anh Nam nói, giọng trầm ấm nhưng ánh mắt không rời khỏi người phụ nữ. Anh vỗ nhẹ lên đầu con bé, cố gắng trấn an.
Mai ngoan ngoãn ngồi xuống, đôi chân nhỏ vẫn lủng lẳng. Con bé nhìn người phụ nữ dọn dẹp, rồi lại nhìn Anh Nam, ánh mắt đầy sự lo lắng và không muốn rời xa. Dù đã ngồi xuống, bàn tay nhỏ của Mai vẫn níu chặt lấy tay Anh Nam, như muốn giữ anh lại, như sợ anh sẽ biến mất cùng với người phụ nữ kia.
Người phụ nữ dọn dẹp đứng bất động, tay vẫn siết chặt cây lau nhà, ánh mắt lảng tránh. Cô không dám nhìn thẳng vào Mai, một nỗi sợ hãi vô hình níu giữ cô.
“Chúng ta nói chuyện ở đây được chứ?” Anh Nam hỏi, ánh mắt kiên định quét qua hành lang vắng ngắt. Anh biết nơi này không đủ kín đáo.
Người phụ nữ dọn dẹp cuối cùng cũng buông cây lau nhà dựa vào tường. Cô gật đầu nhẹ, chỉ vào một góc hành lang khuất hơn, nơi có một lối rẽ nhỏ dẫn vào khu vực ít người qua lại. “Vào đây…” Giọng cô khàn đặc, đầy vẻ mệt mỏi.
Anh Nam gật đầu, quay sang Mai, mỉm cười trấn an con bé một lần nữa. Anh từ từ rút tay ra khỏi bàn tay nhỏ bé của Mai. Mai siết chặt tay Anh Nam thêm một chút, ánh mắt dõi theo bóng người phụ nữ dọn dẹp đang từ từ bước đi. Trong ánh mắt của cô bé 12 tuổi ấy, trộn lẫn giữa nỗi buồn vô hạn vì sự xa cách đột ngột và một tia hy vọng mong manh, rực sáng, rằng mẹ mình vẫn còn đang ở rất gần đây. Con bé nhìn theo từng cử động của người phụ nữ với chiếc đồng phục bạc màu, búi tóc thấp, mỗi bước chân của cô ấy như đang kéo theo một phần trái tim của Mai.

Anh Nam bước theo người phụ nữ dọn dẹp vào góc hành lang khuất, nơi ánh đèn yếu ớt hắt lên bức tường trắng lạnh lẽo. Mùi hóa chất thoang thoảng từ phòng thí nghiệm vẫn vương vấn trong không khí, càng làm tăng thêm vẻ u ám. Anh Nam dừng lại, xoay người đối diện với cô. Dáng người gầy gò của cô, mái tóc búi thấp và chiếc đồng phục bạc màu giống hệt như những gì Mai đã miêu tả, giống hệt như những mảnh ký ức anh cố gắng sắp xếp lại. Tim Anh Nam đập mạnh, một sự hỗn loạn của hy vọng và sợ hãi dâng lên trong lồng ngực.

Người phụ nữ dọn dẹp vẫn cúi gằm mặt, bàn tay cô siết chặt vào nhau đến trắng bệch. Cô tránh ánh mắt kiên định của Anh Nam, như sợ hãi điều gì đó sẽ lộ tẩy nếu hai ánh mắt chạm nhau.

“Thật lòng, cô là ai?” Anh Nam cất tiếng, giọng anh trầm xuống, đầy dứt khoát. Anh Nam không còn giữ được vẻ bình tĩnh, kiềm chế như trước. “Cô có quen biết gì với vợ tôi không? Hay cô… cô chính là cô ấy, đúng không?”

Anh nhìn thẳng vào mắt cô, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu thật lòng nào, dù chỉ là một cái chớp mắt, một rung động nhỏ trên khuôn mặt. Đôi mắt anh xuyên thấu, như muốn lột trần mọi bí mật ẩn giấu. Thời gian như ngừng lại, chỉ còn tiếng tim Anh Nam đập thình thịch và hơi thở nặng nề của người phụ nữ dọn dẹp. Cô vẫn im lặng, nhưng đôi vai cô khẽ run lên bần bật, như đang cố gắng kìm nén một điều gì đó rất lớn.

Người phụ nữ dọn dẹp chợt giật mình, lùi lại một bước chân, ánh mắt hoảng loạn né tránh cái nhìn như xuyên thấu của Anh Nam. Cô ta lắc đầu lia lịa, những sợi tóc búi thấp hơi bung ra theo từng động tác.

“Không! Tôi không biết gì cả!” Giọng cô ta vỡ ra, run rẩy. “Tôi chỉ là người làm công ở đây, xin anh đừng hỏi thêm nữa!”

Nét mặt người phụ nữ dọn dẹp trắng bệch, căng thẳng đến tột độ. Đôi môi cô mím chặt, hai bàn tay siết vào nhau đến nỗi những đốt ngón tay trở nên trắng bệch. Sự sợ hãi hiện rõ mồn một trong đôi mắt cô, nhưng bên dưới lớp sợ hãi đó, Anh Nam cảm nhận được một điều gì đó lớn lao hơn, một bí mật đang bị chôn vùi, một điều cô ta đang cố gắng che giấu bằng mọi giá. Hơi thở cô ta gấp gáp, như thể cô đang bị dồn vào chân tường, và chỉ một câu hỏi nữa thôi có thể khiến mọi thứ vỡ lở. Anh Nam nheo mắt nhìn, cảm giác ngờ vực trong lòng càng lúc càng dâng cao.

Người phụ nữ dọn dẹp sợ hãi tột độ, cố gắng lùi lại. Trong lúc vội vàng, ống tay áo đồng phục bạc màu của cô ta chợt bị kéo nhẹ lên, để lộ phần cổ tay. Anh Nam theo phản xạ liếc nhìn, và rồi anh chết sững. Đôi mắt anh dán chặt vào một vết sẹo nhỏ hình trăng lưỡi liềm mờ. Vết sẹo ấy nằm ngay vị trí mà anh nhớ rõ như in.

Cả thế giới xung quanh Anh Nam dường như ngưng đọng. Trong đầu anh, ký ức ùa về như một thước phim quay chậm: hình ảnh Chị Lan, người vợ đã mất của anh, với cùng một vết sẹo y hệt trên cổ tay, có được từ một tai nạn nhỏ hồi nhỏ. Anh đã từng vuốt ve vết sẹo đó biết bao nhiêu lần, đã từng lắng nghe cô ấy kể về cú ngã vô tình khi còn bé. Anh Nam hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng trái tim anh đập dữ dội.

“Vết sẹo này…” Anh Nam thì thầm, giọng nói anh khô khốc, run rẩy, như thể vừa trải qua một cú sốc lớn. Anh bước thêm một bước về phía Người phụ nữ dọn dẹp, ánh mắt đầy sự ngờ vực, kinh ngạc và cả một tia hy vọng điên rồ.

Anh Nam vẫn chưa kịp dứt lời, Người phụ nữ dọn dẹp đã lập tức giật mạnh tay áo đồng phục bạc màu xuống, che kín vết sẹo hình trăng lưỡi liềm. Mặt cô ta tái mét, không còn một giọt máu, đôi mắt mở to đầy hoảng loạn. Cô quay lưng phắt lại, định lao vọt đi mất hút trong hành lang dài lạnh lẽo của phòng thí nghiệm tư nhân. Nhưng Anh Nam đã kịp phản ứng. Bằng một cú vươn tay nhanh như cắt, anh đã giữ chặt lấy cánh tay gầy gò của cô.

Người phụ nữ dọn dẹp giật mình, run rẩy, cố vùng vẫy thoát ra, nhưng Anh Nam giữ chặt đến mức cô không thể nhúc nhích. Anh Nam nhìn thẳng vào đôi mắt đang cố tránh né của cô, trái tim anh đập dồn dập, như muốn xé toang lồng ngực. Hơi thở anh nghẹn lại, một nghìn câu hỏi dồn nén trong tâm trí anh, nhưng chỉ một cái tên thoát ra, mang theo tất cả nỗi kinh hoàng, sự đau đớn và cả một tia hy vọng điên rồ mà anh chưa từng dám nghĩ đến suốt mười năm qua.

“Lan… em… em còn sống sao?” Anh Nam thốt lên, giọng nói anh lạc đi, đầy kinh ngạc đến tột độ, nhưng ẩn chứa sâu xa là nỗi đau thương của một người chồng mất vợ, nay lại đối mặt với một sự thật không tưởng.

Người phụ nữ dọn dẹp khựng lại, đôi mắt cô ta không còn né tránh nữa. Chúng trân trối nhìn vào Anh Nam, nhưng không phải là ánh nhìn của sự thù địch hay xa lạ, mà là một nỗi sợ hãi tột cùng trộn lẫn với một cảm xúc khó tả khác, như thể cô đang đứng trước vực sâu không đáy. Thời gian như ngưng đọng trong hành lang vắng lặng, chỉ còn lại âm thanh của tiếng thở dốc và nhịp tim đập loạn của hai con người bị định mệnh trêu ngươi. Anh Nam vẫn giữ chặt cánh tay cô, không muốn buông ra dù chỉ một giây, sợ rằng nếu buông ra, cô sẽ biến mất mãi mãi, như cái cách cô đã từng tan biến mười năm về trước. Trong khoảnh khắc đó, thế giới xung quanh dường như thu hẹp lại, chỉ còn Anh Nam và người phụ nữ, đứng đối mặt với một sự thật có thể làm rung chuyển cả cuộc đời họ. Mùi hóa chất thoang thoảng trong không khí càng làm tăng thêm vẻ siêu thực của cảnh tượng.

Anh Nam, một người đàn ông từng trải qua nỗi đau mất vợ, đã học cách sống với khoảng trống ấy suốt một thập kỷ. Anh đã cố gắng xây dựng lại cuộc sống vì Mai, cô con gái bé bỏng luôn tin vào “ký ức cảm giác” của mình. Giờ đây, mọi bức tường anh dựng lên đều sụp đổ. Anh nhận ra rằng cuộc đời không phải lúc nào cũng tuân theo những logic thông thường, và những điều không thể tin được vẫn có thể xảy ra. Sự tái ngộ bất ngờ này không chỉ là một cú sốc mà còn là một cơ hội, một lời hứa hẹn về một khởi đầu mới, hoặc có thể là một vòng xoáy phức tạp hơn của những bí mật chưa được hé lộ. Anh Nam nhìn Lan, đôi mắt anh ngập tràn yêu thương và nỗi day dứt, xen lẫn sự tha thứ thầm lặng cho bất cứ điều gì đã khiến cô phải biến mất. Dù tương lai có ra sao, anh biết mình sẽ không bao giờ buông tay cô lần nữa. Khoảnh khắc này không chỉ là sự trở về của một người vợ, mà còn là sự đoàn tụ của một gia đình, một hy vọng mới cho Mai, đứa trẻ đã chờ đợi mẹ mình suốt mười năm ròng.

admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *