Mẹ chồng đuổi bố mẹ đẻ, tôi làm 1 việc khiến bà tá hỏa

Mẹ chồng đuổi bố mẹ đẻ, tôi làm 1 việc khiến bà tá hỏa

Tiếng khóa cửa xe máy của mẹ chồng vừa dứt ở ngoài ngõ, tiếng chồng đóng cổng nhà rồi vội vã chạy xe đi làm cũng lúc này mới tan biến. Người vợ đứng lặng giữa phòng khách, đôi bàn tay siết chặt gấu áo. Bà nhìn theo hướng cổng, đôi mắt không còn vẻ yếu đuối như mọi khi, thay vào đó là một sự lạnh lẽo đến đáng sợ.

Bà bước nhẹ vào phòng ngủ của hai vợ chồng, nơi mẹ chồng thường khóa kín ngăn kéo tủ đầu giường. Với chiếc chìa khóa dự phòng đã chuẩn bị từ trước, Người vợ mở ngăn kéo gỗ. Bên trong là tập hồ sơ dày cộm mà bà đã để ý từ lâu.

Bàn tay Người vợ đưa ra, chạm vào tờ sổ đỏ màu đỏ sẫm. Các ngón tay bà hơi run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì cơn sóng giận dữ đang cuộn trào trong lồng ngực. Bà nhớ lại từng lời cay nghiệt: “Nhà này là của tôi, cô chỉ là khách ở nhờ”. Giọng nói khinh bỉ của mẹ chồng như vẫn văng vẳng bên tai.

Người vợ cúi đầu, nhịp thở đều đều nhưng lòng đầy căm giận. Bà lấy tờ sổ đỏ ra, kèm theo cuốn sổ tiết kiệm và giấy tờ chiếc xe hơi đang đỗ ngoài đường. Bà gom tất cả lại, vuốt phẳng từng góc giấy rồi cất gọn vào chiếc túi xách da lớn bên cạnh.

Không một tiếng thở dài, không một giọt nước mắt. Bà khép ngăn kéo lại, bước ra khỏi phòng với dáng vẻ bình thản đến lạ thường. Kế hoạch trả thù trong thầm lặng đã bắt đầu.

Người vợ bước thẳng vào phòng khách, đặt chiếc túi xách da lên bàn gỗ. Người vợ lấy điện thoại từ trong túi, lướt nhanh danh bạ đến tên “Chị Lan – Môi giới bất động sản”, nhấn nút gọi.

Tiếng chuông reo hai tiếng thì đầu dây bên kia nhấc máy.

Người môi giới bất động sản (giọng vui vẻ): Alô, chị Lan đây, em cần gì thế?

Người vợ áp điện thoại sát tai, nói giọng nhỏ nhẹ, đủ nghe: Chị ơi, căn nhà này chị định giá thấp nhất có thể nhé, tôi cần bán gấp.

Người môi giới bất động sản (giọng ngạc nhiên, vỡ òa): Sao em lại định giá thấp thế? Hiện tại khu này giá đất đang tăng mạnh, em bán gấp để chuyển đi đâu à? Có chuyện gì không em?

Người vợ lắc đầu, dù biết người môi giới không thể thấy qua điện thoại. Người vợ giữ im lặng, không đáp lại câu hỏi nào.

Người môi giới bất động sản (giọng lo lắng): Em ơi? Có nghe chị nói không? Tại sao lại bán gấp, giá thấp thế chị sợ em thiệt hại lớn đấy?

Người vợ vẫn giữ giọng nhỏ, khẽ cười một tiếng, âm thanh lạnh lẽo qua điện thoại: Chị cứ làm theo lời tôi nói, định giá thấp nhất, đăng tin ngay hôm nay, có người mua là chốt cọc ngay lập tức. Tôi không cần thêm tiền, chỉ cần bán nhanh.

Người môi giới bất động sản (lắp bắp): Nhưng… nhưng em chắc chứ? Căn nhà này hồi trước em bảo là của mẹ chồng em, giờ tự ý bán chị ấy có đồng ý không?

Người vợ siết chặt điện thoại, móng tay găm vào mặt lưng nhựa: Chị ấy không đồng ý thì cũng không kịp nữa. Chị cứ làm đi, phí môi giới tôi sẽ trả gấp đôi.

Người môi giới bất động sản (thở dài): Thôi được, chị sẽ sang đo đạc, định giá vào chiều nay. Em nhớ gửi giấy tờ nhà qua ứng dụng nhắn tin cho chị nhé.

Người vợ gật đầu, lần này có ý thức mình đang nghe điện thoại, vội đáp: Cảm ơn chị, chiều chị qua nhé, tôi đợi chị.

Người vợ ấn tắt máy, nhìn vào màn hình đen xì của điện thoại, khóe môi nhếch lên một nụ cười mãn nguyện. Người vợ thầm nghĩ: Mẹ chồng tưởng nhà là của bà ấy, nhưng tờ sổ đỏ này ghi tên ai, bà ấy sẽ sớm biết.

Sau cuộc gọi, Người vợ lặng lẽ đi vào phòng ngủ, lấy vali cũ từ tủ đồ, bắt đầu gom toàn bộ quần áo, đồ dùng cá nhân của Người vợ và đứa con nhỏ. Người vợ chất đống chúng lên xe đẩy, đẩy ra tận cổng nhà, để ngổn ngang ngay giữa lối đi. Tiếng chuông taxi reo ngoài ngõ, Người vợ khoác túi xách, bước ra đứng cạnh chiếc xe, mặt không một chút biểu cảm.

Chập tối, ánh đèn đường bắt đầu rực lên, Mẹ chồng đi từ chiếc xe ôm quen thuộc bước xuống. Mẹ chồng vừa bước tới cổng đã trợn trừng mắt, thấy đống đồ đạc lỉnh kỉnh của Người vợ và cháu nội chắn ngang lối vào. Túi xách đựng trái cây Mẹ chồng vừa mua rơi bịch xuống đất, trái cam lăn tán loạn. Mặt Mẹ chồng lập tức đỏ bừng, gân cổ nổi lên từng cụm, tay Mẹ chồng chỉ thẳng vào Người vợ đang đứng cạnh taxi, giọng Mẹ chồng hét vang cả xóm:

“Cô làm cái trò gì thế hả? Đồ ở nhờ mà ngông cuồng thế không biết!”

Người vợ ngẩng đầu, nhìn Mẹ chồng với ánh mắt lạnh tanh như băng giá. Người vợ không đáp, chỉ vươn tay kéo cửa xe taxi, chuẩn bị bước lên.

Người vợ buông tay cửa xe taxi, xoay người hướng về phía bác tài xế đang đứng tựa thành xe, tay cầm chai nước nhìn sự việc. Giọng Người vợ bình thản, không hề bị ảnh hưởng bởi tiếng gào thét của Mẹ chồng:
“Bác ơi, bê giúp cháu mấy túi đồ chất ngoài lối đi lên cốp nhé. Cháu thêm tiền công cho bác.”

Bác tài xế gật đầu, đặt chai nước xuống, đi về phía đống đồ đạc lỉnh kỉnh của Người vợ và đứa con nhỏ, lục đục bê từng túi vải, hộp đồ lên vai.

Mẹ chồng vẫn đứng đó, tay chỉ run rẩy giơ về phía Người vợ, giọng the thé vang khắp xóm:
“Đồ vô phúc! Ở nhờ nhà tao mà ngông cuồng thế, tao đuổi đi thật đấy, đừng có hối hận!”

Người vợ quay hẳn người lại, ánh mắt lạnh tanh như băng giá nhìn thẳng vào Mẹ chồng. Nụ cười nhếch nhẹ ở khóe môi Người vợ, sắc lạnh như lưỡi dao. Người vợ thầm nghĩ: “Bà tưởng tao còn thiết cái nhà bà mua lắm sao?”

Người vợ cất giọng, to vừa đủ để Mẹ chồng nghe rõ trong không gian chập tối vắng lặng:
“Bà nói nhà này bà bỏ tiền mua, tôi ở nhờ đúng không? Vậy giờ tôi đi, bà ở lại một mình với con trai bà nhé.”

Mẹ chồng đứng khựng lại, đôi mắt trợn trừng đang đỏ rực bỗng mở to tròn xoe. Miệng Mẹ chồng há hốc, không phát ra thêm một tiếng nào. Bàn tay vừa giơ lên chỉ trỏ run lập cập, từng đốt ngón tay run rẩy đến mức chiếc nhẫn vàng bà đeo ở ngón áp út suýt rơi xuống đất. Mẹ chồng lùi lại một bước, lưng va vào cổng sắt phát ra tiếng rầm nhẹ, toàn thân cứng đờ, không thể tin nổi những gì vừa nghe thấy.

Bác tài xế đóng cốp xe lại, gõ nhẹ vào cửa kính taxi: “Chị ơi, đồ xong rồi, mình đi chứ?”

Người vợ gật đầu, bước lên xe taxi, đóng cửa lại. Qua tấm kính mờ, Người vợ nhìn thẳng vào Mẹ chồng đang đứng sững sờ giữa cổng, khóe môi vẫn giữ nguyên nụ cười nhạt.

Tiếng xe máy phanh gấp vang lên rắc rối từ đầu ngõ. Chồng nhảy vội khỏi yên xe, chân chống xe chưa kịp cắm hẳn xuống đất đã chạy bệt tới. Áo sơ mi công sở nhăn nheo dính chặt vào lưng, cà vạt lỏng lẻo thõng bên ngực, mũ bảo hiểm đội lệch nửa đầu khiến tóc tai bù xù. Mắt Chồng dán chặt vào đống đồ đạc lỉnh kỉnh chất cao ngất ở sát chân tường rào: túi vải sờn rách, hộp xốp đựng đồ chơi của đứa con nhỏ, vài nẹp nhựa đựng quần áo vứt ngổn ngang dưới chân.

Chồng quay đầu, thấy bóng Người vợ ngồi bất động trong xe taxi, tay đặt lên bậu cửa sổ nhìn ra ngoài. Chồng lao tới, tay run rẩy nắm chặt lấy cổ tay Người vợ, giọng lắp bắp hoảng loạn: “Em đi đâu vậy? Mẹ anh có nói gì bà ấy già cả rồi, em nhịn bà ấy chút đi!”

Người vợ không nói một tiếng, ánh mắt lạnh tanh như băng giá xoay nhẹ về phía Chồng. Khóe môi Người vợ vẫn giữ nụ cười nhạt sắc lạnh, gạt mạnh tay Chồng ra khỏi cổ tay mình. Động tác dứt khoát, không một chút do dự, khiến Chồng lùi lại hai bước suýt vấp phải đống đồ đạc dưới chân.

Chồng đứng khựng lại, tay còn đưa ra giữa không trung run lập cập. Mồ hôi nhễ nhại chảy ròng ròng trên trán Chồng, mắt đỏ hoe nhìn theo bóng Người vợ quay mặt vào trong, khép chặt cửa kính taxi. Mẹ chồng vẫn đứng tựa lưng vào cổng sắt, mắt trợn trừng nhìn cảnh tượng trước mặt, miệng há hốc không phát ra thêm tiếng nào.

Xe taxi rung nhẹ, chớp đèn xi-nhan trái, từ từ lăn bánh rời khỏi cổng nhà, để lại Chồng đứng giữa đống đồ đạc lỉnh kỉnh và Mẹ chồng sững sờ, không gian chập tối vắng lặng chỉ còn tiếng động cơ xe dần khuất xa.

Chồng thả tay xuống, ngón tay còn vương vất hơi ấm của cổ tay Người vợ lúc nãy. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau gáy Chồng, Chồng lắp bắp quay sang Mẹ chồng: “Mẹ… Người vợ đi đâu thế? Tại sao lại để đồ đạc ra ngoài?”

Mẹ chồng hất cằm, môi nhếch lên đầy khinh miệt: “Đi đâu thì đi, nhà này tao mua, tao bảo ai ở thì ở, bảo ai đi thì đi. Người vợ là khách, ở nhờ tao mười năm nay, tưởng mình là chủ nhà à? Hôm qua tao mắng Bố đẻ và Mẹ đẻ của Người vợ, là để dạy cho Người vợ bài học. Người vợ hỗn, tao cắt điện, cắt nước, xem Người vợ về đâu!” Mẹ chồng vừa nói vừa gõ gậy xuống nền xi măng, lanh canh vang lên trong không gian tĩnh lặng.

Chồng cúi đầu, không dám cãi. Chồng biết Mẹ chồng nói đúng—căn nhà này đứng tên Mẹ chồng, từ lúc Chồng lấy Người vợ đến giờ, Mẹ chồng luôn nhắc đi nhắc lại điều đó. Chồng cũng biết hôm qua Mẹ chồng lăng mạ Bố đẻ và Mẹ đẻ của Người vợ, bảo họ “dân quê dãi dầu, hôi hám, để đồ ăn ngoài đường cho chó gặm”, Chồng đứng bên cạnh, không dám hé răng một tiếng, chỉ sợ Mẹ chồng giận.

Đột nhiên, tiếng còi xe taxi vang lên ở đầu ngõ. Mẹ chồng và Chồng đều giật mình quay đầu. Chiếc taxi hôm nãy đang dừng lại, cửa sau mở ra, Người vợ bước xuống. Người vợ không còn mặc chiếc áo dệt kim hôm sáng, thay vào đó là chiếc blazer đen gọn gàng, tay cầm một chiếc túi da cứng cáp. Khuôn mặt Người vợ không còn vẻ lạnh lùng như lúc ngồi trong xe, mà mang một nụ cười nhạt, sắc lạnh hơn bao giờ hết.

Mẹ chồng lập tức nhíu mày, gõ gậy xuống đất: “Mày còn quay lại làm gì? Không thấy tao bảo nhà này không cho Người vợ ở à?”

Người vợ không thèm nhìn Mẹ chồng, bước thẳng đến trước mặt Chồng. Người vợ rút từ trong túi da hai tờ giấy, đưa thẳng vào ngực Chồng. Chồng giật mình lùi lại nửa bước, đôi mắt Chồng mở to, nhìn hai tờ giấy trên tay Người vợ.

“Đây là gì?” Chồng lắp bắp hỏi.

Người vợ mỉm cười, giọng bình thản đến rợn người: “Tờ trên là đơn ly hôn soạn sẵn, Chồng ký tên là xong. Tờ dưới là giấy ủy quyền bán căn nhà này, Chồng cũng ký luôn cho tiện.”

Chồng trợn trừng mắt, bàn tay Chồng run rẩy cầm lấy hai tờ giấy. Ánh mắt Chồng dán chặt vào dòng chữ trên giấy ủy quyền: “Ủy quyền bán toàn bộ căn nhà số XX đường YY, phường ZZ, quận AA, thành phố BB, đứng tên Mẹ chồng…” Chồng ngẩng phắt lên, nhìn Người vợ: “Người vợ… Người vợ lấy giấy tờ nhà của Mẹ chồng đâu ra? Nhà này là của Mẹ chồng mà!”

Người vợ cười khẩy, ánh mắt lướt qua Mẹ chồng đang đứng sững sờ phía sau Chồng, giọng rành rọt: “Tôi đã mang hết giấy tờ nhà cho người mua, giá chỉ bằng một nửa thị trường. Bà mẹ đáng thương của anh sắp không còn chỗ ở rồi.”

Mẹ chồng đột nhiên gào thét lên, chạy tới định giằng lấy tờ giấy trong tay Chồng: “Người vợ điên rồi! Giấy tờ nhà tao để đâu? Tao sẽ báo công an bắt Người vợ! Người vợ lừa đảo!”

Người vợ lùi lại một bước, tránh được cái vồ của Mẹ chồng, giọng vẫn bình thản: “À, Người vợ quên chưa nói, người mua căn nhà này là Bố đẻ và Mẹ đẻ của Người vợ, họ đang ở quê cách đây 200km, định lên thành phố nghỉ ngơi. Giá rẻ như vậy, họ nhận ngay, chiều nay họ sẽ đến ký hợp đồng luôn.”

Chồng ngã khụy xuống đất, hai tờ giấy rơi xuống vũng nước dưới chân. Mắt Chồng đỏ ngầu, run rẩy nhìn Người vợ, giọng nghẹn ngào: “Người vợ… Người vợ trả thù Mẹ chồng? Vì hôm qua Mẹ chồng mắng Bố đẻ và Mẹ đẻ?”

Người vợ cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt Chồng, nụ cười trên môi Người vợ biến mất, thay vào đó là vẻ lạnh lùng tuyệt đối: “Chồng đứng đó, không dám bảo vệ vợ, không dám nói một tiếng cho Bố đẻ và Mẹ đẻ của Người vợ. Chồng cũng có phần đấy. Người vợ cho Chồng hai lựa chọn: ký đơn ly hôn và giấy ủy quyền, nhận nửa số tiền bán nhà, hoặc Người vợ báo cảnh sát bắt Chồng tội đồng lõa lừa đảo tài sản. Tự chọn.”

Mẹ chồng gục xuống bên cạnh Chồng, gào khóc ầm ĩ: “Tao hận! Tao hận cái đứa vô ơn này! Ở nhờ tao mười năm, giờ quay lại cắn cổ tao!”

Người vợ quay lưng, bước về phía chiếc taxi đang chờ sẵn. Người vợ dừng lại một nhịp, quay đầu nhìn lại hai mẹ con Chồng gục dưới đất, giọng nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng: “À, đống đồ đạc đó, Chồng có thể mang vào nhà, dù gì cũng là đồ của Chồng. Còn Mẹ chồng, nếu không có chỗ ở, có thể về quê với Bố đẻ và Mẹ đẻ của Người vợ, họ có nhà trống, cách đây 200km thôi.”

Rồi Người vợ bước lên xe, đóng sầm cửa. Xe taxi lại nổ máy, lăn bánh rời đi, để lại hai mẹ con Chồng gục dưới đất, giữa đống đồ đạc lỉnh kỉnh và căn nhà sắp không còn thuộc về họ.

Bụi đất cuốn theo bánh xe taxi còn chưa kịp lắng xuống, không khí trước cửa nhà vợ chồng vẫn ngột ngạt đến nghẹt thở. Chồng đứng sững như pho tượng, nhìn xuống hai tờ giấy ướt sũng dưới vũng nước, đôi chân anh ta dường như không còn chút sức lực nào để nhấc lên. Mẹ chồng nằm bệt trên nền xi măng, tiếng gào khóc đứt quãng vang lên đầy oán hận.

Đột nhiên, chiếc taxi từ phía xa quay lại, dừng sát vỉa hè. Cửa xe mở ra, Người vợ bước xuống với dáng vẻ chỉn chu, lạnh lùng hơn bao giờ hết. Ánh mắt Người vợ quét qua hai mẹ con Chồng đang rệu rã, nụ cười nhạt hiện lên khóe môi, sắc lạnh như dao cạo.

Thấy bóng Người vợ, Mẹ chồng như phát điên. Bà bật dậy, lao tới trước mặt Chồng, giật phăng tờ giấy ủy quyền bán nhà trên tay con trai. Bàn tay gầy guộc của Mẹ chồng run rẩy, móng tay bấu chặt vào mặt giấy, mắt bà đỏ ngầu nhìn Người vợ đang tiến lại gần, giọng gào thét đầy khản đặc:

“Cô điên rồi! Nhà này là của tôi, tôi không đồng ý bán! Trả đây! Trả giấy tờ nhà cho tao ngay!”

Người vợ dừng bước, khoanh tay trước ngực, nụ cười nhạt vẫn chưa tắt. Người vợ nhìn thẳng vào đôi mắt giận dữ của Mẹ chồng, giọng bình thản nhưng đầy sức nặng:

“Bà quên rồi à? Giấy tờ nhà đứng tên chồng tôi đấy. Tôi chỉ đang thực hiện quyền của người vợ đối với tài sản chung của vợ chồng thôi. Hay bà nghĩ mười năm qua, tôi sống nhờ nhà bà nên không có quyền gì?”

Mẹ chồng trợn trừng mắt, hơi thở dồn dập, phủ nhận: “Nó là tiền của tao mua! Nó là của tao!”

Người vợ tiến thêm một bước, ánh mắt nhìn thẳng vào Chồng – người đang đứng lặng người như mất hồn.

“Chồng của tôi là con trai bà, nhưng tài sản này nằm trong thời kỳ hôn nhân. Bà có thể mua, nhưng giấy tờ pháp lý lại đứng tên anh ấy. Giờ thì ký đi, trước khi Bố đẻ và Mẹ đẻ tôi từ quê lên, cách đây 200km thôi, đến dọn đồ vào ở.”

Mẹ chồng vẫn đứng lừng lững giữa sân, tờ giấy ủy quyền bán nhà bị bà vò nát trong lòng bàn tay gầy guộc, móng tay bấu sâu vào mặt giấy đến mức rách toạc một góc. Chồng đứng cạnh, đôi mắt trân trân nhìn Người vợ, lời nói của Người vợ vừa rồi vẫn quanh quẩn trong đầu Chồng: giấy tờ nhà đứng tên Chồng. Suốt mười năm qua, Mẹ chồng luôn nhắc đi nhắc lại rằng bà là người bỏ tiền mua căn nhà này, vợ chồng Chồng chỉ là ở nhờ.

Bất chợt, Chồng giật mình, nhớ ra cái tủ giày ở góc hành lang — nơi Mẹ chồng từng dặn Chồng tuyệt đối không được cho Người vợ chạm vào, bảo rằng bên trong chỉ chứa giấy tờ cũ của bà. Chồng quỳ xuống sàn, kéo mạnh ngăn kéo dưới cùng của tủ gỗ sồi, các tờ hóa đơn điện nước, bảo hiểm xe cộ văng tung tóe ra sàn nhà lẫn với bụi bặm. Tay Chồng run rẩy mò mẫm trong góc tối của ngăn kéo, chạm phải lớp bìa cứng màu đỏ quen thuộc.

Chồng rút ra cuốn sổ đỏ, bìa nhăn nheo vì ẩm mốc, góc trang bìa còn có chữ ký của Mẹ chồng từ mười năm trước, dặn Chồng giữ kỹ thay cho bà. Mắt Chồng mở to, lật nhanh từng trang giấy ố vàng, dòng chữ ghi tên chủ sở hữu dưới ánh đèn hành lang hiện rõ: Chồng. Ngỡ ngàng xâm chiếm toàn bộ tâm trí Chồng — trước đây Mẹ chồng từng nói chỉ nhờ Chồng đứng tên hộ, không ngờ giấy tờ thật sự lại đứng tên Chồng.

Chồng đứng phắt dậy, cuốn sổ đỏ rung rinh trong tay, quay sang Mẹ chồng đang đứng sững sờ cách đó vài bước. Giọng Chồng run rẩy, pha lẫn sự ngỡ ngàng và hoang mang tột độ:

“Mẹ nói nhà này mẹ bỏ tiền, sao giấy tờ lại tên con?”

Mẹ chồng giật mình, tờ giấy ủy quyền bán nhà trong tay bà rơi xuống vũng nước dưới chân, lất phất theo cơn gió nhẹ. Bà lúng túng lùi lại một bước, miệng mấp máy liên tục nhưng không phát ra bất kỳ âm thanh nào. Đôi mắt đỏ ngầu của bà dán chặt vào cuốn sổ đỏ trong tay Chồng, bàn tay gầy guộc siết chặt vào gấu áo, móng tay bấu sâu vào lớp vải đến mức trắng cả đầu ngón. Bà biết mình không thể chối cãi, lời nói dối bấy lâu nay đã bị phơi bày trước bằng chứng không thể chối cãi.

Người vợ vẫn đứng đó, khoanh tay trước ngực, nụ cười nhạt trên môi vẫn sắc lạnh như dao cạo. Người vợ nhìn thẳng vào Mẹ chồng đang lúng túng, rồi nhìn sang Chồng đang ngỡ ngàng, ánh mắt thoáng qua sự thỏa mãn nhẹ nhàng — mọi diễn biến đang diễn ra đúng theo kế hoạch thầm kín mà Người vợ đã chuẩn bị từ lâu.

Chồng quỳ sụp xuống dưới chân Người vợ, gối chạm sàn nhà vang lên tiếng lẹt đẹt nhẹ. Đầu anh cúi gằm, vái lia lịa, trán lặp đi lặp lại chạm xuống mu bàn chân Người vợ đang đứng. Giọng anh nghẹn lại vì tuyệt vọng, cất lên đúng lời thoại then chốt:

– Em ơi, mẹ già rồi, em tha cho mẹ lần này đi. Tôi hứa sẽ để mẹ về quê, không cho bà ấy can thiệp vào chuyện nhà nữa!

Người vợ dừng tay xếp chiếc áo dày cuối cùng vào vali, ngẩng nhìn xuống người đàn ông từng đứng im nhìn Mẹ chồng nhục mạ bố mẹ đẻ mình. Cô lắc đầu chậm rãi, gương mặt không một chút dao động. Người vợ thầm nghĩ: “Sự trả giá cho sự im lặng ấy, giờ mới bắt đầu.”

– Xếp nốt đồ cuối cùng đi.

Chồng vái thêm ba cái nữa, vai run bần bật, nhưng Người vợ đã quay lại đóng khóa vali, không thèm liếc nhìn anh thêm lần nào.

Chồng vẫn quỳ sụp dưới đất, tay bấu chặt vào mép bàn uống nước, gương mặt đầy tuyệt vọng nhìn dáng Người vợ đi xa dần. Mẹ chồng đứng tựa vào khung cửa phòng ngủ, môi mím chặt, thỉnh thoảng liếc nhìn đống đồ đạc chất đống giữa phòng, trong lòng thầm mừng vì tưởng con dâu sắp rời đi.

Người vợ dừng bước trước tủ giày, mở ngăn kéo trên cùng, lấy ra một phong bì giấy dày cộp và một hộp xốp nhỏ được bọc kỹ bằng túi nilon. Bà mở phong bì, lấy ra hai tấm vé máy bay hạng thương gia, in rõ tên người bay và ngày giờ khởi hành, đặt phẳng lên mặt bàn gỗ. Tiếp đó, bà rạch băng keo trên hộp xốp, bên trong là rau cải xanh mướt còn đọng sương và một con gà ta béo ngậy, chính là quà Bố đẻ và Mẹ đẻ mang lên tuần trước, bị Mẹ chồng chặn cửa chửi rủa là “đồ nhà quê hôi hám” rồi khóa trái cửa không cho vào nhà.

Người vợ quay lại, nhìn thẳng vào mắt Mẹ chồng trước, rồi hạ nhìn xuống Chồng. Giọng bà lạnh tanh, không một chút dao động:
– Tôi không ly hôn nữa, nhưng từ hôm nay, mẹ chồng tôi phải về quê sống, mỗi tháng tôi gửi 5 triệu sinh hoạt phí. Nếu không, hợp đồng bán nhà vẫn có hiệu lực.

Chồng nghe đến câu “không ly hôn nữa”, toàn thân giật bắn người, vội vàng bò dậy, chân vấp phải chân bàn suýt ngã, gương mặt rạng rỡ hẳn lên, mừng rỡ đến mức chực khóc:
– Thật không? Em thật sự không ly hôn? Mẹ sẽ về quê ngay, chiều nay tôi đưa mẹ ra sân bay! 5 triệu mỗi tháng là quá đủ, mẹ già rồi cần gì nhiều tiền!

Mẹ chồng lập cập bước ra từ cửa phòng, tay run run chỉ vào đống giấy tờ trên bàn, giọng the thé:
– Nhà này là của tôi! Tôi bỏ tiền tích góp cả đời mua, mày mà dám bán? Đưa hợp đồng đây cho tôi xem!

Người vợ cười nhạt, rút từ trong túi xách ra một xấp giấy có đóng dấu đỏ chói, vứt thẳng xuống bàn.
– Sổ đỏ nhà này đứng tên tôi, hợp đồng tôi ký với công ty bất động sản tuần trước, giá bán thấp hơn 30% thị trường. Nếu hôm nay tôi không báo hủy, ngày mai tiền cọc sẽ vào tài khoản của tôi. Mẹ nói mẹ là chủ nhà? Xin lỗi, mẹ chỉ là người ở nhờ nhờ con trai lấy được vợ có tài sản thôi.

Mẹ chồng lảo đảo lùi lại, tay bám lấy tường mới không ngã, mặt tái xanh, vội vàng gật đầu lia lịa, giọng run rẩy:
– Về! Tôi về quê ngay! 5 triệu mỗi tháng là được rồi, đừng bán nhà, đừng bán nhà!

Người vợ chỉ vào hai tấm vé trên bàn:
– Hai vé máy bay hạng thương gia chuyến chiều nay, có người đón ở sân bay đưa về tận quê. Hộp quà của Bố đẻ Mẹ đẻ gửi, mẹ mang về làm quà, nhớ nói với hàng xóm là con dâu vẫn nhớ ơn bố mẹ đẻ, không như mẹ chỉ biết chửi rủa người ta là hôi hám.

Chồng vội vàng chạy lại thu dọn đồ đạc cho Mẹ chồng, cười tươi rói:
– Vâng, vâng! Tôi thu dọn ngay, mẹ chờ một chút! Em ơi, cảm ơn em, cảm ơn em nhiều lắm!

Người vợ không đáp, quay lại mở khóa vali, cất hai tấm vé và hộp quà vào trong, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh. Thâm tâm bà thầm nghĩ, đây chính là cái giá cho sự im lặng của chồng tuần trước, cho những lời nhục mạ bố mẹ đẻ bà hứng chịu. Từ hôm nay, mọi thứ sẽ theo ý bà.

Chồng vội vàng thu gom đồ đạc của Mẹ chồng, chất đống vào chiếc vali da cũ sờn góc mà bà mang từ quê lên năm xưa, tay run run kéo khóa, cười nịnh với Người vợ: “Em ơi, đồ của mẹ xong hết rồi, để tôi xách ra taxi đưa mẹ ra sân bay, chuyến bay chiều nay sớm đấy!”

Mẹ chồng đẩy tay Chồng ra, hai tay bấu chặt lấy cán vali, gương mặt tái xanh hồi nãy giờ đã hơi hồng lên vì biết mình thoát cảnh mất nhà, nhưng dáng đứng khúm núm, không còn chút khí thế hầm hè tuần trước. “Không cần mày, tôi tự đi được. Vợ mày là chủ nhà thật, tôi ở nhờ mấy năm nay, giờ về quê cũng phải.”

Bà quay sang Người vợ, cúi gằm mặt xuống đất, đầu hạ thấp tới mức tóc bạc lộ ra cả mảng da đầu nhăn nheo. Giọng bà khàn đặc, run rẩy từng chữ: “Tôi biết lỗi rồi, sau này gặp bố mẹ cô, tôi sẽ lạy xin lỗi họ. Tuần trước tôi chửi bậy, khóa cửa không cho họ vào, tôi sai hết rồi.”

Người vợ đang đứng tựa vào khung cửa sổ, tay cầm ly nước nóng, nghe xong chỉ nhếch nhẹ khóe môi, ánh mắt thờ ơ trượt qua gương mặt nhăn nhúm của Mẹ chồng, không đáp một lời. Trong thâm tâm bà thoáng nghĩ, lời xin lỗi này đã muộn mất rồi, nhưng cũng chẳng còn quan trọng nữa.

Mẹ chồng thấy Người vợ không phản ứng, cũng không dám nói thêm, xách vali lăn bánh ra khỏi cửa. Chồng chạy theo mấy bước định đỡ vali, bị bà ngoái đầu quát khẽ: “Đi về, tôi tự xách được, mày ở nhà mà chăm vợ, đừng để sau này lại phải ăn năn.”

Bà lê bước dọc theo vỉa hè, tự tay xách vali ra bến xe ở cuối đường, mua vé chuyến về quê lúc 4 giờ chiều. Vali nặng trĩu kéo lạch xạch trên mặt đường gồ ghề, bóng dáng gù lưng dần khuất sau hàng cây bàng trước ngõ, rồi biến hẳn sau góc tòa nhà chung cư.

Người vợ vẫn đứng tựa vào khung cửa sổ, nhìn bóng bà đi xa dần, ánh mắt thờ ơ không một chút gợn sóng, tựa như bà chỉ là một người lạ vô tình đi ngang qua đời bà. Chồng đứng cạnh, ngập ngừng hỏi: “Em… em không tiễn mẹ chút à?” Người vợ lắc đầu, quay vào nhà, để lại Chồng đứng ngẩn ngơ ngoài cửa, nhìn theo hướng bến xe mẹ đã đi.

Chồng đứng ngẩn ngơ ngoài cửa, nhìn theo hướng bến xe mẹ đã đi. Gió chiều rít qua khe cửa, anh ta rùng mình, quay vào nhà. Người vợ đang lau sàn phòng khách, đống đồ đạc lặt vặt của Mẹ chồng để sót lại đã được thu gom hết, nền gạch bóng loáng, không còn mùi thuốc lá khét lẹt hay mùi thức ăn để lâu ngày như mấy năm trước.

Chồng liếc nhìn đồng hồ tay, kim chỉ đúng 7 giờ tối. Anh ta rụt rè tiến lại gần Người vợ, khẽ nói: “Em ơi, bố mẹ đẻ xe từ quê lên, đến bến xe lúc 8 giờ kia. Mình đi đón họ nhé?” Người vợ dừng tay lau, gật nhẹ đầu, cất khăn vào góc nhà, cầm chiếc túi xách nhỏ đi ra cửa. Chồng vội vàng chạy theo, tắt đèn phòng khách, khóa cửa hai lớp.

Hai người thuê xe ôm ra bến xe. Trên đường, Chồng ngồi sau, tay bấu chặt vai Người vợ, không dám thở mạnh. Anh ta vẫn nhớ rõ tuần trước, Mẹ chồng đứng giữa cửa, chửi bới bố mẹ đẻ của vợ là “đồ nhà quê bẩn thỉu, hôi hám”, khóa trái cửa không cho họ vào, anh ta đứng bên cạnh, run lẩy bẩy không dám lên tiếng. Giờ nghĩ lại, anh ta chỉ mong Người vợ đừng còn giận. Người vợ nhìn ra cửa sổ, ánh đèn đường lướt qua gương mặt lạnh lùng, thầm nghĩ: “Đã đến lúc cho bố mẹ biết, ngôi nhà này vốn thuộc về con gái họ.”

Đến bến xe lúc 7 giờ 50. Chuyến xe từ quê, cách 200km, vừa dừng bánh đúng giờ. Đám đông ùa ra cổng, Bố đẻ dẫn đầu, tay xách một giỏ rau sạch tươi rói, Mẹ đẻ theo sau, ôm chặt thùng xốp đựng gà nuôi ở nhà, hai người đều mặc quần áo sờn vai, gương mặt mệt nhoài sau chuyến đi dài.

Khi thấy vợ chồng đứng đợi ở cổng soát vé, Bố đẻ ngừng bước, nhíu chặt mày, Mẹ đẻ cũng khựng lại, tay siết chặt thùng xốp đến mức đốt ngón tay trắng bệch, sợ hãi liếc nhìn quanh như sợ Mẹ chồng đâu đó nhảy ra xua đuổi. Chồng vội chạy lại, đỡ giỏ rau từ tay Bố đẻ, cười gượng: “Bố mẹ ơi, con đón hai người đây. Mẹ chồng đã về quê hết rồi, giờ nhà chỉ có hai con ở.”

Mẹ đẻ nghe xong, rơm rớm nước mắt chảy dài trên gương mặt nhăn nheo. Bà không nhìn Chồng, chỉ đưa mắt nhìn Người vợ, giọng run rẩy từng chữ: “Con gái ơi, sao nhà cửa lại vắng thế? Mẹ tưởng không bao giờ được vào nữa.” Bố đẻ cũng ngỡ ngàng, nhìn về phía ngôi nhà phía xa, đèn sáng trưng, cổng mở toang, không còn tiếng quát tháo chửi bới vang lên từ trong nhà như mấy lần trước.

Người vợ bước tới, hai tay nắm chặt bàn tay thô ráp, lạnh cóng của Mẹ đẻ, còn tay kia giữ lấy tay Bố đẻ. Lòng bà xúc động dâng trào, cố nén tiếng nấc, kéo nhẹ: “Bố mẹ vào nhà đi, con đã dọn sạch hết rồi. Từ nay bố mẹ muốn ở bao lâu cũng được, không ai được đuổi bố mẹ ra nữa.”

Bố đẻ gật đầu, tay xoa nhẹ mái tóc con gái, Mẹ đẻ lau vội nước mắt, ôm chặt lấy Người vợ, để thùng xốp gà xuống đất. Cả nhà đi bộ vào nhà, ánh đèn đường chiếu xuống bóng ba người nắm tay nhau, ấm áp hẳn lên giữa cái lạnh đầu đông.

Cả nhà bước qua ngưỡng cửa, hơi lạnh đầu đông bị bỏ lại phía sau. Người vợ tháo chiếc tạp dề treo sẵn, nhanh nhẹn bước vào gian bếp. Mẹ đẻ vội chạy theo, giọng lo lắng: “Để mẹ phụ con, con đi nghỉ đi. Chứ mẹ nằm không thì mẹ không chịu được.”

Người vợ khẽ lắc đầu, nụ cười nhẹ nhàng nhưng kiên quyết: “Mẹ cứ ngồi nghỉ chân đi ạ. Hai trăm cây số, mẹ mệt rồi. Hôm nay con nấu, con muốn nấu mâm cơm thật ngon đãi bố mẹ.”

Trong khi đó, Chồng vội vàng xách giỏ rau sạch và thùng xốp gà vào bếp, rồi quay ra tìm chổi. Anh ta nhìn dáng vẻ bận rộn của Người vợ, thầm nghĩ: “Mình phải làm thật tốt để chuộc lỗi.” Anh ta cúi thấp người, lúi húi quét dọn sân, lau chùi từng chiếc bàn ghế, rồi lặng lẽ thu dọn đống bát đĩa bẩn chất đống từ mấy hôm trước để rửa. Tiếng nước chảy rửa bát và tiếng cọ rửa xoong nồi vang lên liên tục trong gian bếp nhỏ, thay cho sự im lặng gượng gạo thường ngày.

Bữa cơm được dọn ra giữa phòng khách ấm cúng. Món gà luộc vàng ươm, rau xanh mướt do chính tay bố mẹ mang từ quê lên. Bố đẻ ngồi ngắm nhìn ngôi nhà lúc này, đèn điện sáng trưng, không còn cảnh cửa đóng then cài hay tiếng mắng chửi của Mẹ chồng.

Bố đẻ gắp miếng thịt gà vào bát Người vợ, cười hồ hởi: “Nhà này mới thực sự là nhà của con gái bố chứ, trước đây bố tưởng không được vào đâu.”

Người vợ nghe vậy, đầu hơi cúi xuống. Một nụ cười hạnh phúc nở trên môi, nhưng đôi mắt lại cay cay. Giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống mu bàn tay đang cầm đũa. Mẹ đẻ nhìn thấy, lặng lẽ rút khăn tay lau nước mắt, chẳng nói nên lời. Chồng từ trong bếp bước ra, nhìn thấy giọt nước mắt của Người vợ, anh ta cúi gằm mặt, quay vào rửa bát mạnh hơn chút, chẳng dám nhìn thẳng vào mắt vợ.

Một tuần trôi qua, bầu không khí trong ngôi nhà vẫn giữ được sự ấm áp hiếm hoi, nhưng sự im lặng của Người vợ vẫn như một lớp băng mỏng bao phủ lên mọi thứ. Chồng trở về nhà sau giờ làm, vẻ mặt vẫn còn nặng trĩu nỗi day dứt. Anh ta cẩn thận đặt chiếc túi xách xuống bàn, liếc nhìn Người vợ đang ngồi xem điện thoại ở ghế sofa.

Đột nhiên, chiếc điện thoại trên bàn reo lên chói tai. Màn hình hiện lên tên “Mẹ”. Chồng hơi giật mình, ánh mắt nhìn Người vợ như muốn tìm sự cho phép. Người vợ khẽ gật đầu, đôi môi mỉm một nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy ý nghĩa, rồi đưa tay nhấn nút loa ngoài.

Giọng nói khàn đặc, đầy hối lỗi của Mẹ chồng vang lên trong căn phòng tĩnh lặng:

“Alo? Con trai à… Mẹ… Mẹ đang gọi cho hai đứa đấy.”

Chồng siết chặt chiếc điện thoại, không dám thở mạnh. Mẹ chồng tiếp tục, giọng bà run rẩy, phá vỡ sự kiêu ngạo thường ngày:

“Mẹ sai rồi… Mẹ thừa nhận là mẹ sai rồi. Hôm đó mẹ đã quá đáng, mẹ xin lỗi con, xin lỗi cả con dâu nữa. Mẹ hứa không bao giờ đuổi bố mẹ vợ con về nữa, mẹ hứa sẽ không bao giờ can thiệp vào chuyện vợ chồng con nữa. Mẹ… mẹ chỉ mong hai đứa tha thứ cho mẹ…”

Người vợ ngồi lặng thinh, đôi mắt nhìn vào khoảng không nhưng không còn vẻ cay cú như trước. Một nụ cười thanh thản, mãn nguyện khẽ nở trên môi cô. Đó là nụ cười của kẻ chiến thắng, không cần gào thét, chỉ cần sự im lặng đủ sức mạnh để khuất phục kiêu hãnh của kẻ khác.

Chồng nghe xong, vai anh ta khẽ chùng xuống, vội vàng đáp: “Mẹ đừng nói thế, mẹ nghỉ ngơi đi ạ. Con… con với vợ con đều hiểu mà.”

Người vợ đứng dậy, nhẹ nhàng bước vào nhà bếp, để lại Chồng một mình với cuộc điện thoại đầy nước mắt kia. Cô biết, trận chiến im lặng của mình đã thực sự kết thúc.

Người vợ đứng tựa nhẹ vào bờ tủ bếp, điện thoại trong tay rung lên một cái báo tin nhắn. Màn hình hiển thị số điện thoại của người môi giới bất động sản. Cô mở tin nhắn, đôi mắt lướt nhanh qua dòng chữ: “Giao dịch mua bán căn nhà đã được hủy bỏ chính thức. Bên bà chủ nhà xác nhận sẽ về quê sinh sống đúng hẹn, không sang nhượng tài sản nữa.”

Một nụ cười thanh thản, không còn vẻ mỉa mai của kẻ chiến thắng, mà là sự nhẹ nhõm tột cùng, nở trên môi Người vợ. Lời hứa của Mẹ chồng trong cuộc điện thoại chiều nay đã thực sự thành hiện thực. Kế hoạch “trả thù thầm lặng” của cô đã khép lại hoàn hảo.

Tại bến xe phía Nam, 200km cách xa, Chồng tiễn Mẹ chồng lên chuyến xe về quê. Không còn những lời cáo lỗi hối lộ, chỉ có sự lặng lẽ của một người mẹ đã nhận ra mình đã đánh mất quyền lực trong chính ngôi nhà mình từng cậy cãi là chủ nhân. Bà lặng lẽ bước lên xe, nhìn qua cửa kính thấy con trai mình vẫn bế đứa cháu nhỏ, ánh mắt đầy sự day dứt.

Trở về căn nhà vắng bóng “chủ nhân” cũ, không khí trở nên thoáng đãng lạ thường. Chồng bước vào phòng khách, tay vẫn bế đứa cháu, đôi mắt nhìn Người vợ với sự trân trọng và biết ơn sâu sắc. Anh khẽ đặt đứa bé xuống bên cạnh Người vợ đang ôm con mình.

Người vợ ngồi đó, ôm đứa con bé bỏng vào lòng, ánh mắt nhìn Chồng đang vỗ về đứa cháu. Cô cảm thấy lồng ngực mình nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Những ngày tháng bị sỉ nhục, bị coi là “khách trọ”, bị đuổi cha mẹ về quê trong nhục nhã giờ đây đã được gột rửa bằng sự im lặng đầy bản lĩnh của chính cô. Cô đã làm đúng. Cô đã bảo vệ được gia đình mình mà không cần dùng đến những lời lăng mạ cay độc.

***

Hành trình dài đầy biến động ấy dường như đã khép lại, nhường chỗ cho một bầu không khí tĩnh lặng đầy tính chiêm nghiệm và yêu thương. Người vợ nhìn vào đôi bàn tay mình, những bàn tay từng run rẩy vì tủi nhục và uất nghẹn, giờ đây lại ôm ấp đứa con bé bỏng với tất cả sự kiên định của một người mẹ. Cô nhận ra rằng, sức mạnh lớn nhất của một con người không nằm ở tiếng gào thét hay sự trả thù nóng vội, mà nằm ở sự im lặng đầy bản lĩnh để bảo vệ những điều thiêng liêng nhất. Việc ngăn chặn việc bán căn nhà không chỉ đơn thuần là để giữ lại một chốn che chở, mà còn là để dạy cho những người xung quanh bài học về lòng trắc ẩn, sự tôn trọng và giới hạn của tình thân.

Khoảng cách 200km giữa ngôi nhà này và quê hương giờ đây không còn là rào cản của sự xa cách hay những mặc cảm nghèo khó, mà là khoảng không gian cần thiết để mỗi người học cách thấu hiểu và trưởng thành. Chồng của cô, sau những ngày tháng nhìn vợ chịu đựng trong đau đớn, giờ đây đã hoàn toàn thay đổi. Anh không còn là kẻ đứng yên trong sợ hãi, mà đã học được cách đứng về phía gia đình nhỏ của mình với sự trân trọng sâu sắc.

Cuộc sống vẫn tiếp diễn với những bộn bề lo toan thường nhật, nhưng nhịp điệu đã hoàn toàn khác. Không còn những tiếng cãi vã xé lòng, không còn những lời xúc phạm cay độc nhắm vào bố mẹ đẻ. Thay vào đó là tiếng cười đùa của trẻ thơ và sự an yên của một gia đình biết cách chữa lành những vết thương bằng sự bao dung. Cô thầm cảm ơn những tháng ngày khó khăn ấy, vì chính chúng đã tôi luyện nên một phiên bản kiên cường, nhân hậu hơn của chính mình. Bài học về sự tử tế, dù đến muộn màng và phải trả giá bằng những giọt nước mắt, nhưng cuối cùng cũng đã được viết nên bằng sự bình yên tuyệt đối của hiện tại. Phía trước là một chặng đường mới, nơi tình yêu thương và sự thấu hiểu sẽ là mạch nguồn duy nhất dẫn lối cho mái ấm này.

admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *