Vợ bầu 8 tháng bị mẹ chồng b.ắ.t. nấu gi.ỗ, cái kết s/ố/c

Vợ bầu 8 tháng bị mẹ chồng b.ắ.t. nấu gi.ỗ, cái kết s/ố/c

Mâm cơm nghiêng hẳn, bát đĩa sành sứ va vào nhau vỡ tan, canh nóng, thịt gà, xôi đổ tràn xuống sàn nhà bừa bộn. Hà gục hẳn xuống đất, bất tỉnh không còn biết gì, máu từ bụng dưới loang rộng, từng vệt đỏ thẫm thấm sẫm vào lớp áo bầu rộng thùng thình, lan ra cả nền gạch.

Mấy chục người họ hàng đứng quanh sân bỗng im bặt, rồi hốt hoảng lùi lại, có người còn buông cả đũa văng xuống đất. Tiếng la hét, xì xào kinh hãi vang lên khắp phòng:
“Ôi trời! Máu nhiều quá kìa!”
“Sao lại thế này? Hà sao rồi?”
“Mau gọi người đi chứ!”

Bà Hảo đứng sững tại chỗ, cây đũa tre dài trong tay vẫn nắm chặt đến trắng cả đầu ngón, mặt tái mét, mắt trợn trừng nhìn cơ thể bất động của Hà, không thốt nên lời. Bà Hảo thầm nghĩ: “Mình không ngờ Hà yếu ớt đến thế.”

Chồng Hà đứng cạnh bàn thờ, mặt tái xanh như tờ giấy, tay run rẩy nắm chặt vạt áo, không tin vào những gì đang diễn ra trước mắt. Chồng Hà chớp mắt liên tục, thầm hy vọng đó chỉ là ảo giác, nhưng mùi máu tanh nồng nặc bốc lên, nhắc Chồng Hà đây là sự thật trần trụi.

Đột nhiên, Bà Hảo bừng tỉnh, cây đũa trong tay rơi rào xuống đất, Bà Hảo la hét chói tai, giọng run rẩy kinh hoảng:
“Chết rồi! Mau gọi xe đưa nó đi bệnh viện! Mau lên! Có ai mang điện thoại không!”

Chồng Hà bừng tỉnh, cái trạng thái ngẩn ngơ như mất hồn lâu nay tan biến hoàn toàn. Anh lảo đảo chạy vội tới chỗ Hà nằm sõng soài trên nền gạch, máu loang đỏ cả mảng áo bầu rộng thùng thình, gương mặt Hà tái nhợt không còn chút khí sắc. Anh quỵ xuống gạch, run rẩy đỡ lấy đầu vợ, tay vuốt mái tóc dính đầy mồ hôi lạnh, giọng nghẹn ngào vỡ vụn: “Hà! Mở mắt ra xem anh đây! Anh xin lỗi, anh hối hận lắm, lúc nãy anh đứng im không dám bênh em, anh đúng là hèn nhát!”

Bà Hảo đứng sát bên, tay vò nát tà áo dài đã sờn cũ, miệng lắp bắp: “Mày còn đứng đó thẫn thờ làm gì! Mau bế nó lên xe máy, phóng ngay đến trạm y tế xã, gần hơn bệnh viện huyện cả chục cây số, không kịp là mất đứa cháu nội này đấy!” Chồng Hà ngước mắt nhìn mẹ, cái nhìn trách móc thoáng qua như tia chớp, rồi anh gật mạnh đầu, cẩn thận bế xốc Hà lên, cánh tay siết chặt lấy người vợ nặng trĩu vì bầu bí 8 tháng, bước vội ra sân nơi chiếc xe máy để sẵn từ sáng.

Anh đặt Hà ngồi ngửa ở yên sau, một tay giữ chặt lưng vợ để không bị ngã, một tay vặn mạnh chìa khóa, tiếng động cơ gầm lên rú rít. Chân ga đạp sát đất, chiếc xe máy phóng như điên ra khỏi cổng nhà chồng, bụi đất mù mịt cuốn theo sau, mấy con gà đang mổ thóc vội vã vỗ cánh chạy tán loạn.

Đường về quê vắng hoe nhưng vẫn có lác đác người đi làm đồng về sớm. Thấy xe máy lao tới với tốc độ kinh hoàng, người đàn ông đi xe đạp vội vàng lái sát vào lề, bà cụ gánh rau rơi cả gánh xuống đất, mấy đứa trẻ đang đá bóng vội vã lăn sang hai bên tránh né. Tiếng còi xe hơi vang lên xé tai, Chồng Hà không kịp tránh, suýt tông vào cột điện ven đường, mồ hôi đầm đìa chảy dọc trán, tay lái run bần bật nhưng vẫn siết chặt tay lái không dám lơi.

Anh ghé sát mặt vào tai Hà, giọng hét toát hết hơi, át cả tiếng gió rít bên tai: “Hà cố lên, chút nữa đến trạm y tế rồi! Anh đây rồi, anh sẽ không để em bị sao đâu!” Lòng anh thắt lại đau đớn, hình ảnh lúc nãy Bà Hảo mắng Hà “yếu ớt như con gà rù, bầu vẫn đi cấy cày được mà” mà anh đứng im phắt lặng hiện rõ trong đầu. Hối hận như dao cắt từng khúc ruột, anh ước gì lúc đó mình đã đứng ra cãi lại mẹ, đưa Hà đi khám ngay thay vì để vợ cố nấu 5 mâm cỗ giỗ dù chân sưng phù, bụng nặng trĩu.

Xe máy lảo đảo qua mấy con đường đất gập ghềnh, bụng Hà cứ thế đập mạnh vào yên xe, máu vẫn ngấm đều xuống lớp vải áo, loang rộng từng chút một. Chồng Hà không dám ngoái lại nhìn, chỉ cúi gằm mặt, chân ga vẫn đạp sát, mắt dán chặt vào phía trước, chỉ mong cái biển chỉ dẫn trạm y tế xã hiện ra ngay trước mắt.

Đột nhiên, tấm biển chỉ dẫn trạm y tế xã sơn xanh nhạt hiện ra ở khúc cua đường. Chồng Hà vặn ga hết cỡ, động cơ xe máy gầm rú, lảo đảo phanh gấp ngay trước cổng trạm. Chồng Hà không thèm khóa xe, chỉ gạt chân chống, lảo đảo chạy ra sau, nhẹ nhàng bế Hà vào lòng. Đầu Hà ngả hẳn vào vai Chồng Hà, môi tím ngắt, máu thấm đẫm áo Chồng Hà ở chỗ bụng Hà ép sát vào.

Chồng Hà lảo đảo bước lên bậc thềm bê tông, gào khản giọng: “Cứu Hà! Mau ra cứu Hà! Hà chảy máu không ngừng!” Một y tá trẻ mặc áo blouse trắng vội chạy ra, liếc qua mặt tái nhợt của Hà và vết máu loang trên áo Hà, lập tức thổi còi gọi cáng. Hai nhân viên y tế chạy vội ra, giúp Chồng Hà đặt Hà lên cáng, đẩy thẳng vào phòng khám cấp cứu.

Chồng Hà bám sát phía sau, ngực Chồng Hà phập phồng, tay Chồng Hà dính đầy máu Hà run lẩy bẩy. Bác sĩ trực, người đàn ông trung niên với hàng lông mày nhíu chặt, đã đợi sẵn. Bác sĩ kiểm tra nhanh mạch Hà, vạch áo Hà lên xem vết thương, rồi cầm lấy máy siêu âm xách tay. Phòng bệnh chỉ nghe thấy tiếng máy siêu âm rè rè, hơi thở đứt quãng của Chồng Hà và tiếng bác sĩ lẩm bẩm chửi thề.

Bác sĩ kết thúc việc siêu âm, ném đầu dò siêu âm xuống khay, quay phắt lại phía Chồng Hà, chỏ ngón tay vào hình ảnh đen trắng nhòe nhoẹt trên màn hình. “Thai nhi đã ngừng tim, mẹ bị băng huyết, phải mổ ngay không nguy hiểm tính mạng!”

Y tá đứng cạnh bác sĩ lập tức quay sang xe đẩy dụng cụ bằng thép, xếp loạt dao mổ thép không gỉ, kẹp phẫu thuật, đống gạc vô trùng lên khay, động tác gấp gáp. “Chuẩn bị dụng cụ mổ khẩn cấp, vô trùng đầy đủ!” y tá quát vào phía y tá khác đi ngang qua.

Đầu gối Chồng Hà khuỵu xuống, Chồng Hà ngã bệt xuống sàn, tiếng khóc nức nở xé ruột gan vang lên từ cổ họng Chồng Hà. Chồng Hà đấm mạnh hai nắm đấm vào ngực mình, đỏ cả da thịt, lặp đi lặp lại, giọng Chồng Hà đứt quãng. “Tôi hối lỗi! Tôi hèn nhát! Lúc mẹ bắt Hà nấu 5 mâm cỗ giỗ tôi đứng im, để Hà bưng mâm cúng khi chân sưng phù, đi xe máy 50km về quê dù đau bụng… Tôi đáng chết, đáng chết!”

Y tá sấn lại, đẩy tờ giấy cam kết phẫu thuật nhàu nhĩ cùng cây bút bi vào tay run rẩy của Chồng Hà. “Ký nhanh lên đây, chậm là không kịp!” Ngón tay Chồng Hà lóng ngóng cầm bút, mực nhòe nhoẹt lên giấy khi Chồng Hà ký tên mình, nước mắt nhỏ giọt lên tờ giấy, làm mờ cả chữ. Toàn thân Chồng Hà run bần bật, mắt Chồng Hà dán chặt vào cánh cửa phòng phẫu thuật nơi Hà vừa được đẩy vào, đèn đỏ báo “Đang phẫu thuật” đã nhấp nháy phía trên cửa.

Tiếng dép lê nhựa sột soạt vang lên từ cuối hành lang trạm y tế, kèm theo tiếng thở hổn hển đứt quãng. Bà Hảo hộc tốc chạy vào, mái tóc bới gọn từ sáng giờ đã rũ rượi, áo bà ba nâu sẫm dính chặt vào lưng đẫm mồ hôi, đôi dép lê sứt mũi khua kêu lạch cạch trên nền gạch.

Bà dừng bước giật mình khi nhìn thấy đám đông tụ tập quanh cửa phòng phẫu thuật, mắt bà dán chặt vào ô cửa sổ nhỏ hình chữ nhật trên cánh cửa phòng mổ. Qua lớp kính mờ, Hà nằm bất động trên cáng, chăn bông trắng phau che kín từ cổ xuống dưới, nhưng vết máu đỏ tươi vẫn đang rỉ ra, thấm dần vào nệm cáng màu xanh nhạt.

Họ hàng đi theo sau lác đác kéo vào, người thì xỉu má, người thì lắc đầu, đứng tụm năm tụm ba thì thầm ở góc hành lang. Một người họ hàng gái quê chồng chỉ tay vào Bà Hảo, giọng thì thầm nhưng đủ vang xa: “Bảo sao bà bắt Hà nấu 5 mâm cỗ giỗ khi bầu 8 tháng, đi xe máy 50km về quê dù đau bụng. Giờ nguy kịch thế này, hối có kịp đâu.”

Bà Hảo run rẩy bước lên vài bước, ngón tay gầy guộc gõ nhẹ vào cửa kính, môi lắp bắp, nước mắt lăn dài trên má nhăn nheo. “Tao… tao không ngờ nó nặng đến thế… tao có lỗi với mày Hà! Hồi xưa tao bầu 9 tháng vẫn đi cấy cày ruộng, tưởng con dâu cũng làm được như tao, tao đâu biết là nguy hiểm thế này…” Bà gục đầu vào cánh cửa, vai rung lên bần bật, tiếng khóc nghẹn ngào vang lên trong hành lang vốn đang im lặng.

Một người họ hàng nam tiến lại gần, giọng gắt gỏng: “Bà im ngay đi! Hồi nãy ở nhà, bà mắng Hà không chịu nấu cỗ, bảo Hà yếu đuối như gái đất đỏ, Chồng Hà đứng im không bênh vợ, bà cũng hả hê lắm mà. Giờ thấy Hà mất máu nhiều thế này bà mới hối lỗi? Vô lý quá còn gì!”

Các họ hàng khác đồng thanh gật đầu, lời chỉ trích rỉ tai nhau: “Bà Hảo quá đáng thật, Hà chân sưng phù thế kia mà bắt nấu 5 mâm cỗ, giờ thai nhi ngừng tim, sức khỏe Hà cũng nguy kịch thì sao?”, “Tưởng mình hồi xưa cày ruộng đến ngày đẻ được thì ai cũng giống mình, nông cạn quá!”…

Bà Hảo ngước mắt nhìn Chồng Hà, người vẫn đứng tựa vào tường, mắt đỏ ngầu, không thèm liếc mẹ một cái. Bà run rẩy đưa tay định chạm vào cửa kính, nhưng rụt lại, gục xuống khóc nức nở, lời lắp bắp lặp lại: “Tao có lỗi với mày Hà… tao có lỗi với mày…”

Chồng Hà nhếch mép cười nhạt, giọng khàn đặc: “Bây giờ bà nói lỗi với Hà, thì ai bù được mạng con cho Hà? Ai trả lại sức khỏe cho Hà?” Bà Hảo ngẩng đầu nhìn con trai, miệng há hốc, chẳng thốt nên lời nào, chỉ khóc nấc lên từng cơn.

Tiếng chuông báo từ phòng phẫu thuật vang lên, đèn đỏ trên cửa phòng tắt ngấm. Một bác sĩ mặc áo xanh bước ra, tháo khẩu trang, ánh mắt nhìn xuống đám đông đang dán mắt vào mình. “Ca mổ thành công, sản phụ đã qua cơn nguy kịch, nhưng thai nhi không cứu được, đã tử vong trong bụng mẹ.”

Bà Hảo nghe đến đó, chân khuỵu xuống sàn, ngất đi ngay tại chỗ. Họ hàng vội vàng đỡ bà lên ghế nhựa. Chồng Hà đứng sững người, hai tay siết chặt đến bật khớp, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến chảy máu. Chồng Hà không nói một lời, quay người đi thẳng vào phòng hồi sức, nơi Hà đang được đẩy vào.

Tiếng bíp đều đặn từ máy theo dõi sinh hiệu xé tan màng mơ màng của Hà. Hà chớp mắt vài lần, ánh sáng trắng chói lòa từ trần phòng hắt thẳng vào mắt, mùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc vào mũi khiến Hà buồn nôn. Cổ họng Hà khô rát, Hà định ngồi dậy thì cơn đau rát từ vết mổ dưới bụng kéo xệch người xuống nệm.

Chồng Hà ngồi bệt trên chiếc ghế nhựa cạnh giường, hai tay đan chặt vào nhau, móng tay cắm sâu vào mu bàn tay đến bậc máu. Thấy Hà cử động, Chồng Hà giật mình ngẩng đầu, đôi mắt thâm quầng, hốc hác hơn hẳn mấy tiếng trước.

Hà lười nhác liếc quanh phòng, ánh mắt dừng lại ở bụng Hà được quấn băng gạc trắng xóa, phẳng lì khác hẳn cái bụng nặng trĩu lúc mới về quê. Hà mấp máy môi, giọng yếu ớt như tiếng muỗi vo ve: “Con… con tôi đâu? Đứa bé 8 tháng trong bụng tôi đâu rồi?”

Chồng Hà cúi gằm mặt xuống đất, vai run lên bần bật, không thốt nên lời. Hà thấy vậy, tim tự dưng thắt lại, Hà siết chặt tay Chồng Hà, móng tay cào xước da Chồng Hà: “Nói đi! Con tôi đâu? Sao không nói?”

Chồng Hà vẫn cúi đầu, cổ họng ậm ạch mãi chẳng ra tiếng. Hà quay mắt nhìn sang bụng phẳng lì lần nữa, tròng mắt trợn trừng, gân xanh nổi lên trên trán. Một tiếng gào rú chói tai vang lên khắp căn phòng hẹp:

“Con tôi đâu? Các người đã giết con tôi!”

Hà giật mạnh dây truyền dịch trên tay, máu từ đầu kim rỉ ra dính vào băng gạc. Hà đập hai tay xuống nệm, đau đớn tột độ khiến vết mổ rỉ máu đỏ thẫm thấm qua băng gạc. Nước mắt Hà chảy ròng ròng, Hà khóc ngất đi, người gục xuống vai Chồng Hà nhưng Chồng Hà vẫn cúi gằm mặt, xấu hổ đến mức không dám đưa tay đỡ Hà.

Chồng Hà khẽ gỡ Hà ra khỏi vai, đặt nhẹ xuống giường. Nhìn vết băng gạc trắng xóa, phẳng lì trên bụng vợ, huyết áp trong người anh dâng lên tận óc. Anh bước ra khỏi phòng hồi sức như một cái bóng, tiếng máy monitor bíp bíp vẫn xé tai anh.

Anh lái xe máy phăng phăng trên quốc lộ, 50km về quê chồng giờ đây chỉ là một cơn ác mộng mờ ảo. Tiếng gió rít bên tai anh không bằng tiếng hét thất thanh của Hà: “Các người đã giết con tôi!”.

Về đến nhà, cảnh tượng vẫn ngổn ngang như khi Hà ngất xỉu lúc nấu cỗ. Năm mâm cỗ dang dở, đống bát đĩa vỡ nát dưới đất từ lúc Hà khuỵu xuống vẫn chưa ai dọn. Bà Hảo đang ngồi thừ người trên chiếc ghế gỗ giữa sân, đôi mắt đờ đẫn nhìn vào khoảng không.

Chồng Hà dừng xe, không nói một lời. Anh bước thẳng vào bếp. Mùi thức ăn thiu rữa và mùi máu cũ của Hà vẫn còn quanh quẩn. Anh nhìn chằm chằm vào chiếc tủ chén cũ kỹ – nơi Hà đã phải lom khom lấy bát đĩa khi bụng mang nặng 8 tháng.

Một cơn thịnh nộ mù quáng ập đến. Anh dùng sức tông mạnh vai vào chiếc tủ gỗ lim. Tiếng “Rầm!” vang lên chát chúa. Cả chiếc tủ chén chao đảo rồi đổ sập xuống sàn, hàng trăm chiếc bát, đĩa vỡ tan tành thành trăm mảnh sắc nhọn.

Bà Hảo giật mình, lảo đảo chạy vào: “Mày điên rồi! Làm cái gì thế hả?”

Chồng Hà quay phắt lại, đôi mắt đỏ ngầu, gân xanh nổi cuộn trên trán. Anh chỉ tay vào mặt mẹ, giọng gào thét đến khản đặc: “Sao mẹ độc ác thế? Để vợ con tôi mất con, nhà này không ở nữa!”

Bà Hảo chết lặng. Những lời mắng mỏ thường ngày bỗng chốc nghẹn lại ở cổ họng. Bà nhìn đống bát đĩa vỡ nát, rồi nhìn đôi tay đầy máu của con trai hồi nãy ở bệnh viện, bà nhận ra cái giá phải trả cho sự “cứng đầu” của mình.

Bà Hảo chân khuỵu, ngồi bệt xuống đất giữa đống đổ nát. Bà ôm mặt khóc nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào đầy hối hận vang lên trong không gian ngột ngạt. Chồng Hà đứng nhìn mẹ, rồi nhìn căn nhà – nơi từng là mái ấm – giờ chỉ còn là một đống đổ nát của sự rạn nứt không thể hàn gắn.

Chồng Hà quẹt vội nước mắt, bước vội ra khỏi sân, nổ máy xe phăng phăng trở lại bệnh viện. Năm mươi cây số quốc lộ chẳng còn là khoảng cách nữa, Chồng Hà chỉ mong kịp nhìn Hà trước khi Hà làm điều gì đó dại dột.

Khi Chồng Hà đến cổng bệnh viện, Chồng Hà suýt ngã khi chạy lên cầu thang. Ở hành lang khoa Sản, Chồng Hà thấy Bà Hảo đang ngồi bệt dưới đất, tay ôm mặt khóc nức nở. Bà Hảo cũng vừa bắt xe khách từ quê lên, bộ quần áo nâu sờn gối bết bụi đường, đôi chân Bà Hảo vẫn còn run rẩy sau chuyến đi dài.

Bà Hảo ngước lên, mắt sưng húp, giọng nghẹn ngào: “Mày đến rồi hả? Con dâu tao đang trong phòng, đang thu dọn đồ đạc…”

Chồng Hà gật đầu, bước vào phòng bệnh. Hà đang ngồi trên giường, tay gấp gọn các bộ quần áo mỏng tang vào chiếc túi vải cũ. Bụng Hà vẫn còn hơi nhô lên dù đứa bé đã mất, vết băng gạc trắng xóa lộ ra từ gấu áo. Đôi tay Hà thao tác chậm rãi, chuẩn xác, không một chút run rẩy.

Chồng Hà khẽ gọi: “Hà…”

Hà không thèm nhìn Chồng Hà, tiếp tục nhét chiếc áo len Chồng Hà từng mua cho Hà vào túi.

“Hà, anh xin lỗi, anh sai rồi.” Chồng Hà tiến lại gần, giọng run rẩy. “Anh không nên đứng im khi mẹ mắng em, không nên để em đi xe máy 50km về quê khi đau bụng, không nên…”

Bà Hảo cũng lom khom bò vào phòng, quỳ xuống dưới chân giường Hà, tay nắm lấy gấu váy Hà: “Con dâu ơi, mẹ sai rồi! Mẹ tưởng bầu 8 tháng vẫn làm được, hồi xưa mẹ bầu thằng này vẫn đi cấy cày đến tận ngày đẻ, mẹ không ngờ em yếu thế, mẹ không ngờ mất cháu…” Bà Hảo khóc nấc lên, nước mũi nước mắt dính đầy mặt. “Mẹ hứa, từ nay mẹ sẽ không bắt em làm gì nữa, mẹ sẽ đi xin lỗi họ hàng, bảo mọi người đừng trách em, mẹ bù đắp cho em, cho cháu…”

Hà nhếch môi, một nụ cười nhạt, lạnh tanh. Hà nghĩ: “Quá muộn rồi.” Hà kéo khóa túi, đứng dậy. Bụng Hà vẫn còn hơi đau nhưng bước chân rất vững.

Chồng Hà chặn trước cửa, tay nắm lấy cánh tay Hà, lực nhẹ nhàng nhưng đầy van xin: “Hà, đừng bỏ đi. Anh sẽ đưa em về nhà anh, hoặc lên thành phố, chỗ nào mẹ không tới được, anh sẽ chăm sóc em suốt đời, anh hứa…”

Hà nhìn thẳng vào mắt Chồng Hà, ánh mắt bình thản đến lạnh người. Hà lạnh lùng nói: “Ly hôn đi, tôi không thể sống với những người không coi tôi ra gì.”

Hà giật mạnh tay khỏi cánh tay Chồng Hà, mở cửa bước ra ngoài. Tiếng cửa đóng sầm vang lên chát chúa, rung cả khung cửa kính. Bà Hảo ngồi bệt xuống đất, khóc oà lên. Chồng Hà tựa lưng vào tường, gục mặt vào tay, vai run lên bần bật.

Hà bước dọc hành lang khoa Sản, bụng vẫn còn âm ỉ đau nhưng bước chân vững chãi. Đứa bé đã mất, căn nhà chồng ở quê cũng chẳng còn là nơi Hà thuộc về. Hà rút điện thoại, gọi một chuyến xe ôm công nghệ đến nhà bố mẹ đẻ, nằm cách bệnh viện mười lăm cây số.

Bà Hảo ngồi bệt dưới sàn phòng bệnh, nghe tiếng bước chân Hà khuất dần, tay siết chặt túi vải đựng bộ quần áo Hà bỏ lại. Bà Hảo lom khom đứng dậy, chạy ra cổng bệnh viện nhưng bóng Hà đã khuất sau hàng cây phượng. Bà Hảo quay lại phòng, lấy hết tiền dành dụm trong túi áo, chạy sang chợ gần đó mua vội một con gà mái tơ béo múp, hai chục quả trứng gà ta, thêm túi bưởi năm roi ngọt lành – toàn thứ Hà thích ăn hồi còn ở nhà chồng. Bà Hảo bắt xe buýt sang nhà bố mẹ Hà, tay ôm chặt giỏ quà, lòng nặng trĩu như đeo đá.

Tại phòng khách nhà bố mẹ Hà, Hà ngồi bên cửa sổ, nhìn ra sân nhỏ đầy lá rụng. Tiếng chuông cổng reo vang, Hà ngước nhìn, thấy Bà Hảo đứng run rẩy dưới gốc cây sứ, tay ôm giỏ quà, nước mắt giàn giụa.

Bà Hảo đặt giỏ quà xuống bậc thềm gạch, gõ nhẹ vài tiếng vào cánh cửa sắt sơn xanh. Giọng bà nghẹn ngào, vang lên giữa khoảng sân yên tĩnh: “Hà ơi, mẹ đến đây, mở cửa cho mẹ với.”

Hà đứng sau cánh cửa kính phòng khách, nhìn Bà Hảo quỳ xuống đất, tay chắp trước ngực, nước mắt chảy ròng ròng. Bà Hảo lật đật mở nắp giỏ quà, chỉ vào con gà, mớ trứng: “Mẹ mua gà ngon, trứng tươi, mẹ nấu cho mày ăn bồi bổ, mày vừa ốm dậy, đừng giận mẹ nữa.”

Bà Hảo khóc nấc lên, trán cạ sát xuống mặt đất lạnh, thốt lên đúng câu thoại then chốt: “Hà ơi, tha lỗi cho mẹ, mẹ sẽ chăm sóc mày suốt đời, đừng bỏ nhà này!”

Hà nhìn Bà Hảo qua lớp kính mờ, ánh mắt lạnh tanh, không một chút dao động. Hà nhớ lại lúc bụng bầu 8 tháng, chân sưng phù vẫn cố bưng mâm cúng 5 mâm giỗ, máu chảy ròng ròng từ bụng mà Bà Hảo vẫn mắng “yếu đuối như con gái thành phố”. Hà nắm chặt tay nắm cửa, khép nhẹ cánh cửa gỗ, không thốt ra một lời.

Tiếng khóa cửa vặn “cạch” một tiếng, vang lên chát chúa giữa sân. Bà Hảo ngồi bệt xuống đất, tay ôm mặt, khóc oà lên. Giỏ quà đổ nghiêng, quả trứng vỡ nát, lòng đỏ chảy tràn ra mặt bậc thềm gạch.

Chiều tà buông xuống con đường vắng, bụi đất bám đầy trên đôi giày của Chồng Hà. Anh ngồi vật vạ bên gốc cây bàng cụt ngủn, lưng tựa vào thân cây thô ráp, áo sơ mi nhăn nhúm, vết rượu loang lổ trên vải. Xung quanh chân anh là hàng chục chai bia rỗng và một vài chai rượu trắng đã cạn sạch, nằm la liệt trên vỉa hè lởm chởm gạch vỡ.

Một vài người đi đường ghé mắt nhìn, thấy cảnh một người đàn ông trông có vẻ tử tế nhưng lại ngồi bệt dưới đất, người thơm mùi cồn nồng nặc, áo quần lem nhem. Họ khẽ lắc đầu, có kẻ còn buông lời chê bai: “Lại một kẻ thất bại nữa”, rồi vội vã bước qua, không ai muốn dây vào một gã say đang chìm trong vũng lầy tự trách.

Chồng Hà lim dim mắt, nhìn vào khoảng không vô định phía cuối đường. Trong đầu anh là hình ảnh máu me của Hà hôm giỗ bố, là cái nhìn lạnh lùng của vợ khi bước ra khỏi bệnh viện, và là cái bốp của cánh cửa nhà bố mẹ vợ khép lại. Anh thở dài một tiếng nặng nhọc, tay run rẩy với lấy chai rượu cuối cùng nhưng chai đã rỗng trơn.

Anh lẩm bẩm, giọng nói đứt quãng, chứa đầy sự dằn vặt tột độ: “Tại sao tôi lại để mẹ mắng vợ, giờ mất hết rồi…”

Anh cúi gằm mặt, hai tay ôm lấy đầu. Sự hối hận như một lưỡi dao cứa vào lồng ngực. “Mình đã làm gì thế này? Một lời bênh vực vợ cũng không có, để mẹ bắt nạt Hà suốt từ hôm giỗ đến giờ.” Anh nhớ lại lúc Hà bưng mâm cúng, chân sưng phù, máu chảy ròng ròng mà anh vẫn đứng im như phỗng đá vì sợ mẹ. “Mẹ thì giờ cũng khóc lóc van xin, còn mình thì ngồi đây, giữa đường, mất vợ, mất con, mất cả danh dự.”

Một cơn gió rít qua, cuốn theo mùi rượu chua lòm. Chồng Hà ngã ngửa ra sau, tựa lưng vào gốc cây, nhìn lên bầu trời nhá nhem tối. Anh sống dở chết dở, giữa một khoảng không trống rỗng mà chính tay mình đã tạo ra.

Tại quán nước đầu làng, không khí náo nhiệt khác thường. Nhóm họ hàng nhà bà Hảo chiếm hết mấy chiếc bàn nhựa lụp xụp, ồn ào chỉ trỏ về phía căn nhà khang trang cuối xóm. Tiếng bàn tán rôm rả như tiếng ve sầu mùa hè, thu hút cả những người đi đường tò mò dừng lại ghé tai vào nghe.

Một người bác họ, tay cầm chiếc quạt mo quạt mạnh, giọng sang sảng vang khắp một góc chợ: “Bà Hảo đúng là ác, để con dâu bầu vẫn bắt nấu cỗ, giờ tan nhà là phải.”

Những tiếng tặc lưỡi vang lên liên tục. Họ nhớ lại hình ảnh Hà bầu tám tháng, chân sưng phù, lấm lem mồ hôi vẫn cố bưng những mâm cỗ nặng trĩu trong ngày giỗ bố chồng. Máu me loang lổ trên nền nhà cúng hôm đó giờ đây đã trở thành chủ đề bàn tán xôn xao.

“Nghe nói Hà đi xe máy 50 cây số về quê dù đau bụng, mẹ chồng bắt nấu tới 5 mâm cỗ,” một người phụ nữ họ hàng rỉ tai, “Mà thằng Chồng Hà đứng im như phỗng đá, để mẹ mắng vợ thế mà không cất nổi một lời bênh vực.”

Sự chỉ trích dồn dập nhắm thẳng vào bà Hảo và Chồng Hà. Dư luận làng xã vốn dĩ đã hẹp hòi nay lại càng gay gắt hơn khi biết tin người con dâu trẻ phải nhập viện cấp cứu sau khi ngất xỉu tại bàn thờ.

“Đời bà Hảo trước bầu vẫn đi cấy, cày ruộng đến ngày đẻ chứ có khổ thế này đâu,” một người khác chen vào, “Nhưng bắt con dâu bầu tám tháng nấu nướng thế kia thì quả là quá đáng. Giờ mất vợ, mất con, nhà cửa rạn nứt, đúng là cái kết cho sự tàn nhẫn.”

Những ánh mắt khinh ghét hướng về phía nhà bà Hảo, ai nấy đều lắc đầu ngán ngẩm trước sự sụp đổ của một gia đình từng được coi là mẫu mực ở cái quê này.

Cánh cửa gỗ Nhà chồng khép hờ, tấm giấy tang ghi tên bố chồng Hà dán lệch ở giữa, góc đã bong tróc. Bên trong, không khí tĩnh lặng đến rợn người, chỉ có tiếng quạt trần kêu cót két quay lừ đừ, bụi bặm phủ dày trên mặt bàn thờ, đĩa trái cây khô quắt từ ngày giỗ bố chồng Hà vẫn chưa dọn đi.

Bà Hảo nằm gục trên chiếc giường ngủ tầng dưới, chăn bông xộc xệch, mồ hôi dính bết tóc bạc. Bà ho khan, tiếng ho khò khè vang vọng trong căn nhà rộng mênh mông không một bóng người. Bàn tay gầy guộc, gân xanh nổi cuồn cuộn run rẩy với chiếc điện thoại nắp gập cũ nát trên tủ đầu giường, bấm đi bấm lại số của Chồng Hà.

Tiếng tút… tút… tút… vang lên lạnh lẽo. Không ai nghe máy. Bà lật đật gọi sang số của Hà, cũng chỉ là tiếng tút dài dằng dặc, cắt qua sự im lặng chết chóc của căn nhà. Màn hình điện thoại nứt một vết dài hiện lên tấm ảnh chụp ba người chụp năm ngoái: Hà bầu bụng 8 tháng cười tươi ở giữa, bên trái là Chồng Hà, bên phải là bà Hảo, giờ chỉ còn là mảnh ký ức nát vụn.

Bà liếc nhìn quanh phòng khách. Bát đĩa 5 mâm cỗ ngày giỗ vẫn chất đống trong bồn rửa bếp, mảng thức ăn thừa khô đen bám chặt. Quần áo của Chồng Hà vứt lăn lóc trên ghế sofa, lớp bụi mờ phủ kín. Không còn tiếng Hà lạch cạch nấu nướng, không còn tiếng cãi vã ồn ào, Nhà chồng vắng lặng như bị bỏ hoang.

Bà Hảo siết chặt chiếc điện thoại, nước mắt trào ra khóe mắt nhăn nheo. Bà khóc nghẹn, giọng đứt quãng thốt lên:
“Giờ mình chỉ còn một mình, đáng đời ta…”

Cơn ho kịch phát ập đến, bà gục xuống gối, lưng run bần bật. Nỗi hối hận muộn màng về những ngày bắt Hà bầu 8 tháng nấu 5 mâm cỗ, để mặc con dâu ngất xỉu chảy máu mà không nhấc được một ngón tay, giờ nghiền nát bà. Sức khỏe suy sụp khiến bà không thể nhấc nổi mình ra khỏi giường, chỉ còn trơ trọi giữa căn nhà bụi bặm, không một ai đoái hoài.

Tiếng quạt trần gác mái vẫn kêu cót két, cuốn theo lớp bụi mờ bay lơ lửng quanh đống bát đĩa dính thức ăn khô đen trong bồn rửa. Bà Hảo ho khan, cố gượng dậy bấm lại số của Chồng Hà, tiếng tút dài vẫn cắt ngang không gian tĩnh lặng. Bà Hảo gục xuống gối, nước mắt nhòe nhoẹt trên mặt, thầm nghĩ: “Giá như ngày ấy ta không bắt Hà nấu cỗ, giá như ta nhấc tay đỡ Hà khi bà ấy khuỵu xuống.” Nhưng suy nghĩ ấy chìm nghỉm trong cơn ho kịch phát, để bà lại trơ trọi giữa căn Nhà chồng vắng lặng.

Tháng ngày trôi qua, bụi phủ kín cả khung cửa sổ nhìn ra Đường về quê. Chồng Hà chưa từng quay lại, Hà cũng không một lần xuất hiện.

Cách Nhà chồng 50km, tại một tòa nhà văn phòng nhỏ gần khu dân cư mới, Hà bước ra khỏi thang máy, túi đựng hồ sơ công ty đung đưa nhẹ trên vai. Hà hồi phục hoàn toàn sau ca cấp cứu đêm giỗ Bố chồng Hà, sinh con trai khỏe mạnh, nay đã đi làm lại tại công ty vận tải gần nhà thuê. Chân Hà không còn sưng phù, bước đi nhẹ nhàng, nụ cười hé trên môi.

Tiếng còi xe máy vang lên dưới sảnh. Người đàn ông mới dắt chiếc xe ga mới tinh, cầm trên tay hộp cơm nhựa đậy kín, bước nhanh đến phía Hà. Người đàn ông mới mở nắp hộp cơm, mùi thịt kho tiêu và rau luộc bay lên thơm phức. Người đàn ông mới nói:
“Trưa nay Hà ăn nhé, chị đồng nghiệp đưa tôi công thức này, nói bổ cho người mới đi làm lại.” Hà nhận hộp cơm, đầu ngón tay chạm nhẹ vào lòng bàn tay Người đàn ông mới, ấm áp. Hà nói:
“Cảm ơn, mùi thơm quá. Trưa nay Hà ăn luôn tại công ty nhé.” Người đàn ông mới gật đầu:
“Được, nhớ ăn hết, để tối còn sức đi dạo quanh khu dân cư.”

Hà cười rạng rỡ, nụ cười sáng hơn cả những ngày mang bầu 8 tháng, trước khi Bà Hảo bắt nấu 5 mâm cỗ giỗ. Hà ngồi lên yên sau xe, tay ôm eo Người đàn ông mới, gió lùa qua tóc, nhẹ tênh.

Người đàn ông mới phóng xe chậm rãi qua con đường lát đá mới, thi thoảng quay đầu hỏi:
“Tối nay Hà muốn ăn gì không? Tôi đi chợ sớm nấu cho Hà và bé.” Hà tựa đầu vào lưng Người đàn ông mới, nghe nhịp tim đều đặn, thầm nghĩ: “Đã lâu rồi không phải lo chuyện cơm nước, không phải sợ ai mắng chửi.” Hà nói:
“Thích ăn canh bí nấu tôm, với tôm chiên xù nữa.” Người đàn ông mới cười, giọng vui vẻ:
“Được, tôi mua tôm tươi nhất chợ, chiên xù giòn rụm nhé.” Hà cười:
“Ừ, thích ăn giòn giòn.”

Đèn đỏ bật, xe dừng lại. Người đàn ông mới xoay người, nhìn thẳng vào mắt Hà, giọng trầm ấm, chắc nịch:
“Tôi sẽ không để Hà phải chịu khổ như trước nữa.” Hà cắn môi, nước mắt chực trào nhưng nụ cười vẫn nở rộ trên môi. Hà nói:
“Ừm.” Tay Hà siết chặt lưng Người đàn ông mới.

Niềm vui, hy vọng mới tràn trề trong lồng ngực Hà, như cơn mưa rào tưới mát cánh đồng khô hạn bấy lâu. Phía trước, con đường dẫn về nhà thuê sáng rực ánh đèn, không còn bóng dáng Nhà chồng, không còn tiếng mắng mỏ của Bà Hảo, chỉ còn tương lai rộng mở chờ Hà phía trước.

Hà và Người đàn ông mới phóng xe chậm rãi qua đoạn đường vắng, ánh đèn đường vàng vọt hắt bóng hai người nhập nhòe trên mặt đường nhựa. Tới vạch kẻ đường dành cho người đi bộ gần khu dân cư mới, Người đàn ông mới giảm tốc, dắt xe máy đi sát bên Hà, tay nâng nhẹ khuỷu tay Hà dìu cô bước qua đường.

Chồng Hà đứng nép sau trụ điện cách đó chừng mười lăm mét, tay phải nắm chặt vạt cổ áo sơ mi sờn cổ đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Mắt anh đỏ hoe, gân xanh nổi lên trên thái dương, ánh nhìn dán chặt vào bóng dáng Hà đang cười tít mắt khi Người đàn ông mới ghé tai cô nói gì đó.

Người đàn ông mới bất chợt ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua bóng dáng Chồng Hà sau trụ điện. Anh khẽ nhíu mày một giây, rồi quay lại nói tiếp với Hà, hoàn toàn không để ý đến người đàn ông đang gào thét trong lòng kia.

Chồng Hà cảm thấy ngực đau thắt như bị bóp nghẹt, ghen tuông bùng lên rát mặt khi thấy Người đàn ông mới đưa tay vuốt nhẹ mái tóc rối của Hà. Anh siết chặt cổ áo hơn, nước mắt trào ra nhưng lập tức bị anh gạt phăng đi. Chồng Hà thầm nhủ, giọng nghẹn đắng trong lồng ngực: ‘Giá như ngày đó tôi đứng ra bênh vợ, mọi chuyện đã khác…’

Đau xót, hối hận, rồi lại ghen tuông. Chồng Hà nhìn bóng hai người khuất dần sau khúc cua đường, đôi chân vẫn dán chặt xuống đất, không dám bước thêm một bước về phía trước. Anh biết rõ, bây giờ mình không còn tư cách gì để tiến lại gần Hà, không còn quyền được gọi cô là vợ nữa.

Chồng Hà đứng lặng như pho tượng suốt mười phút sau khi bóng Hà và người đàn ông mới khuất hẳn sau khúc cua, các đốt ngón tay Chồng Hà vẫn siết chặt vạt áo sơ mi sờn cổ đến mức tái trắng. Chồng Hà khẽ nhổ một bãi nước bọt đắng nghét xuống gốc cỏ bên đường, quay đầu bước tới chỗ chiếc xe máy dựng ở gốc cây phượng.

Chồng Hà phóng xe máy như điên suốt 50 cây số về hướng quê chồng, gió rít vào tai lùng bùng nhưng không làm nguôi ngoai cơn đau thắt nghẹt ở lồng ngực Chồng Hà. Khi bánh xe lăn vào ngõ đất nhỏ dẫn đến nhà chồng, Chồng Hà đã nghe thấy tiếng xì xào ồn ào của đám đông tụ tập trước cổng, mùi nhang tàn thoảng nhẹ hòa lẫn mùi mồ hôi của mấy chục người dân làng đang đứng vây quanh hiên nhà.

Chồng Hà vội tắt máy, để xe dựa vào gốc bàng cổ thụ, chen qua đám đông. “Mẹ tôi đâu?” Chồng Hà hỏi, giọng khàn đặc, tay nắm chặt vai một người hàng xóm lớn tuổi đang nhai trầu.

Người hàng xóm lắc đầu, chỉ tay vào phía trong nhà: “Sáng nay bà Tư sang gọi Bà Hảo đi chợ thì gõ cửa mãi không thấy mở, nhìn qua khe cửa thấy Bà Hảo nằm bất động trên giường. Cấp cứu đến thì bảo Bà Hảo đã mất từ tối hôm qua rồi. Chết cô độc thế này, ngày xưa đâu có nghĩ đến.”

Chồng Hà chân run lẩy bẩy, đẩy cửa bước vào. Bà Hảo nằm ngửa trên giường ngủ, hai tay xếp lên ngực, khuôn mặt hốc hác, mái tóc bạc trắng rối bù. Nhà cửa vắng lặng không một bóng người, chỉ có mấy con ruồi nhặng bay lượn quanh mâm cơm để nguội từ hôm qua trên bàn thờ.

Dân làng đứng ngoài sân bàn tán rầm rĩ, tiếng nói chuyền qua kẽ lá rặng dừa trước nhà:

“Ngày xưa Bà Hảo hắt hủi con dâu, bắt Hà bầu 8 tháng nấu tận 5 mâm cỗ giỗ, giờ chết một mình, đúng là nghiệp báo.”

“Thương thì thương thật, nhưng cũng đúng thôi. Bà Hảo ngày xưa mang bầu còn đi cấy cày ruộng đến ngày đẻ, tưởng ai cũng rắn như bà ấy, ai ngờ già rồi cô độc thế kia.”

Chồng Hà quỵ xuống bên giường Bà Hảo, nước mắt chảy ròng ròng. Chồng Hà thầm nghĩ, giọng nghẹn đắng trong lồng ngực: Giá như ngày đó Chồng Hà đứng ra bênh Hà, không để Bà Hảo bắt Hà bưng mâm cúng ngất xỉu, Hà đã không bỏ đi, Bà Hảo đã không phải chết một mình thế này.

Một bà hàng xóm khác đứng ở cửa sổ nhìn vào, lại lắc đầu, giọng thở dài: “Chết cô độc thế này, ngày xưa đâu có nghĩ đến.”

Chồng Hà không đáp lại lời hàng xóm, lặng lẽ quay đi lo tang lễ cho Bà Hảo. Cả làng xì xào bàn tán về kiếp cô độc của Bà Hảo, chẳng ai nhắc đến Hà nữa. Cả tuần liền Chồng Hà nằm vật vã trên chiếc giường gỗ Bà Hảo để lại, nhìn bức tường trống hoắc nơi trước kia treo ảnh cưới của Chồng Hà và Hà, hốc mắt thâm quầng, râu tóc nhếch nhác.

Một buổi sáng, Chồng Hà bật điện thoại lên xem tin nhắn, ảnh Hà mặc váy trắng tinh, tay khoác tay người đàn ông lạ mặt hiện lên trong nhóm chat xóm giềng, nụ cười của Hà rạng rỡ đến chói mắt. Dòng trạng thái dưới ảnh ghi: “Hạnh phúc khi được làm cô dâu lần nữa, cảm ơn anh đã yêu thương em và con.”

Chồng Hà đập mạnh điện thoại xuống mặt bàn, tiếng nứt vỡ vang lên trong phòng trống. Chồng Hà lấy chiếc áo sơ mi cũ mặc vội, phóng xe máy dọc 50 cây số đến nhà hàng ven hồ nơi đám cưới của Hà diễn ra, đúng như tin đồn.

Đám cưới tấp nập khách khứa, tiếng cười nói, tiếng vỗ tay vang lên không ngớt. Hà bước giữa lối đi trải thảm đỏ, váy cô dâu trắng tinh khôi, tà váy dài lê nhẹ trên sàn, nụ cười rạng rỡ bên chồng mới – người đàn ông hiền lành, tay nhẹ nhàng đỡ lấy eo Hà mỗi khi Hà bước hơi nhanh.

Chồng Hà đứng khuất sau bụi cúc tần ven đường, tay siết chặt chai rượu trắng mua từ quán tạp hóa gần đó, nắp chai bật ra từ nãy nhưng rượu trào ra ngoài mà Chồng Hà chẳng hay. Mắt Chồng Hà dán chặt vào bóng dáng Hà, nhìn nụ cười Hà chưa từng có khi còn ở với Chồng Hà, lồng ngực Chồng Hà thắt nghẹt, ân hận trào lên ngùn ngụt.

Một lúc sau, Hà tách khỏi chồng mới, đi vào góc sân sau nhà hàng, gặp bạn thân đang cầm ly nước quả chờ sẵn. Bạn thân vỗ vai Hà, giọng vui vẻ: “Hạnh phúc thế nhỉ, giờ có người thương, không còn phải vất vả như ngày xưa nữa.”

Hà cười, ngước nhìn bầu trời xanh ngắt, ánh mắt trong veo: “Tôi không hối hận vì rời bỏ nhà đó, giờ mới được sống như người tử tế.”

Chồng Hà đứng phía xa, nghe thoáng câu nói của Hà vọng qua hàng rào hoa, tay Chồng Hà run lẩy bẩy, chai rượu rơi xuống đất vỡ tan, mảnh sắc nhọn cứa vào mu bàn tay Chồng Hà chảy máu nhưng Chồng Hà chẳng cảm thấy đau. Chồng Hà nhìn Hà quay lại bên chồng mới, tay Hà nắm chặt tay người đàn ông ấy, cười tít mắt, còn Chồng Hà đứng trơ trọi giữa gió, chẳng còn gì cả.

Hà ngồi vào ghế phụ của chiếc xe sedan màu trắng được trang trí bằng những dải ruy băng hồng, Chồng mới khẽ đỡ eo cô khi cô ngồi xuống, cẩn thận chỉnh lại tà váy cưới dài lê trên sàn xe. Tiếng nhạc nhẹ nhàng vang lên trong khoang xe, mùi nước hoa dịu nhẹ lan tỏa, khác hẳn cái mùi khói bếp nồng nặc, mùi thuốc lá của Chồng Hà và mùi ẩm mốc của ngôi nhà cũ mà Hà từng coi là nhà chồng.

Xe lăn bánh, chạy dọc con đường làng quen thuộc, qua những rặng cây xanh mướt mà Hà từng đi xe máy 50km về quê, chân sưng phù, bụng nặng trĩu vì mang thai 8 tháng để nấu 5 mâm cỗ giỗ cho bố chồng. Giờ đây bụng Hà đã nhẹ đi, đứa con trai khỏe mạnh đang ở nhà với bà ngoại, chờ hai vợ chồng đi tuần trăng mật về đón.

Khi xe chạy qua cổng nhà chồng cũ, Hà vô thức ngước mắt nhìn qua cửa sổ. Bức tường rào đá ong cũ kỹ vẫn thế, nhưng cánh cổng sắt đã khóa chặt, mạng nhện giăng đầy góc cổng. Tấm biển tang vẫn dán lệch ở góc cổng, báo hiệu Bà Hảo đã mất đi, không còn ai đứng đó mắng mỏ cô vì nấu cỗ chậm, vì đau bụng không bưng nổi mâm cúng, vì chân sưng phù không đi nhanh được.

Hà thở dài một tiếng nhẹ nhõm, vai cô thả lỏng hẳn xuống. Cô nhớ lại cái ngày cô khuỵu xuống, máu chảy từ bụng khi bưng mâm cúng, Chồng Hà đứng im nhìn mẹ mắng cô, không một lời bênh vực. Giờ tất cả đã qua rồi, ngôi nhà đó, người đàn ông đó, bà mẹ chồng hung dữ đó, tất cả đều nằm lại phía sau, khóa chặt trong cánh cổng sắt kia.

Chồng mới nhận ra ánh mắt của Hà, siết nhẹ bàn tay cô đang đặt trên đùi. Bàn tay anh ấm áp, rắn chắc, chưa từng đẩy cô ra khi cô đau đớn, chưa từng im lặng khi cô bị người khác xúc phạm. Anh quay sang nhìn Hà, nụ cười hiền lành nở trên môi: “Quên hết chuyện cũ đi, chúng ta bắt đầu cuộc sống mới nhé.”

Hà gật đầu, nụ cười rạng rỡ hiện trên môi, ánh mắt trong veo không còn chút oán hận nào. Cô tin rằng phía trước là những ngày tháng bình yên, có người thương, có con cái, có một mái ấm thực sự, không còn phải vất vả như ngày xưa nữa.

Cuộc đời mỗi người vốn dĩ là một hành trình dài đầy rẫy những lựa chọn, có những lúc ta buộc phải rời bỏ những gì tưởng chừng là thuộc về mình để tìm kiếm hạnh phúc thực sự. Hà từng nghĩ rằng mình sẽ phải chịu đựng sự hà khắc của bà mẹ chồng, sự vô tâm của người chồng suốt đời, nhưng khi cô đủ dũng cảm để bước ra khỏi vòng lặp đó, cô mới nhận ra rằng những đau thương ngày xưa chỉ là những viên đá lát đường cho cô đến với bình yên hiện tại.

Không có oán hận trong lòng Hà dành cho Bà Hảo hay Chồng Hà, bởi cô hiểu rằng mỗi người đều có những giới hạn của riêng mình, bà Hảo lớn lên trong cái nghèo, cái khổ nên mới coi việc vất vả là lẽ đương nhiên, còn Chồng Hà thì quá yếu đuối để đứng lên bảo vệ người mình từng thề hẹn. Tha thứ cho họ cũng là tha thứ cho chính bản thân cô, để cô không còn bị trói buộc bởi những ký ức đau buồn, để cô có thể dang rộng vòng tay đón nhận hạnh phúc mới.

Chiếc xe vẫn lăn bánh trên con đường dài, nắng chiều nhẹ nhàng rọi qua cửa sổ, đậu trên váy cưới trắng của Hà, trên bàn tay đang nắm chặt của hai vợ chồng. Phía trước là những ngày tháng chưa biết trước, nhưng Hà không còn sợ hãi, bởi cô biết mình không đơn độc, có người luôn bên cạnh, cùng cô xây dựng mái ấm tràn ngập tiếng cười, nơi không có bắt nạt, vô tâm, chỉ có tình thương và thấu hiểu.

Sóng gió rồi sẽ qua đi, những vết thương rồi sẽ lành, quan trọng là ta có đủ can đảm để buông bỏ những gì không thuộc về mình, để nắm lấy những gì thực sự xứng đáng. Hà nhắm mắt lại, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay Chồng mới, môi nở một nụ cười nhẹ nhõm, bình yên nhất từ trước đến nay.

admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *