Chồng ᴍᴜᴀ nhà 20 tỷ cho ʙồ, vợ ‘bình thản’ chờ 5 ngày, sau đó ‘dẫn 2 nhân vật đặc biệt’ tới.
Nam đứng dừng lại trước cửa phòng khách, tay chạm vào tay nắm của Người vợ một phút ngắn ngủi rồi rời đi. Anh kéo những vali cũ, những chiếc túi chứa quần áo đã cũ, lặng lẽ đặt lên sàn, tiếng va chạm gỗ vang lên trong không gian tĩnh mịch.
Một lúc sau, Nam ngồi trên ghế sofa, ánh sáng yếu ớt từ đèn trần chiếu lên chậu hoa tươi trên bàn. Những cánh hoa hồng đỏ hằng hạ rực rỡ, dẫu đã tàn úa một phần, vẫn còn giữ vẻ đẹp kèm lời nhắc nhở tàn nhẫn. Anh cúi mắt xuống, hít một hơi dài, âm thở dở hơi vang ra trong căn phòng trống.
“Mình đã làm sai quá.” Nam thở ra, giọng nghẹn ngào, âm thanh như nặng nề hơn cả tiếng gọi của chiếc đồng hồ treo tường.
Người vợ đứng trong góc, lưng thẳng, ánh mắt lạnh lẽo, không rời mắt khỏi Nam. Cô không nói thêm lời xót xa, chỉ đưa tay chỉ vào một vali.
“Dọn đồ đi. Qua ở với cô ấy.” Cô nói, giọng cô ngắt quãng, không để chỗ cho bất kỳ lời giải thích nào.
Nam gằn mặt, tay cô nắm chặt vali, kéo ra khỏi phòng. Anh lặng lẽ nhặt những thứ còn lại, từng món đồ một, đôi khi dừng lại chạm vào một bức ảnh gia đình treo trên tường, mắt rơi lệ nhưng không có tiếng khóc.
“Thời gian của mình đã qua.” Người vợ khẽ đứng lại, mắt vẫn lạnh như băng, không hề dường như cảm xúc nào len lỏi vào.
Nam bước ra hành lang, ánh sáng màu vàng le lói từ cửa sổ chiếu vào, bóng dáng hắn dài dần trên sàn nhà. Anh kéo vali về phía thang máy, tiếng kim loại “kịch” vang lên như một tiếng chuông báo hiệu sự kết thúc.
Trong khi Nam rời đi, Người vợ nhìn chậu hoa, tay chạm nhẹ lên cánh hoa đã héo úa, cô thở dài, nhưng khuôn mặt vẫn kiên quyết. Cô kéo rì rào công tắc điện, bóng đèn tắt dần, để lại căn phòng chìm vào bầu không khí nặng nề, trầm lặng đầy hằn sẹo.
Nam kéo vali cuối cùng ra khỏi phòng khách, tiếng bánh xe rít lên sàn gỗ, vang vọng như tiếng chuông kết thúc. Anh dừng lại trước cửa, mắt nhìn vào khung tranh gia đình treo trên tường, nơi Bé Bị và Cu Tit cười vang trong một tấm hình cũ.
“Mình sẽ không quay lại nữa.”
Giọng anh nghẹn ngào, nhưng quyết tâm cứng rắn như thép.
Người vợ đứng yên trong bóng tối, tay vẫn nắm chặt vali của mình, môi cô khép hờ.
— “Nếu anh muốn tránh khỏi hậu quả, thì cứ đi đi,” cô nói, giọng cắt đứt, không để lại một lời hứa nào.
Nam không trả lời, chỉ gập tay lại, thắt dây vali chặt hơn. Anh lặng lẽ bước ra hành lang, ánh sáng vàng le lói từ hành lang dập dờm qua các cánh cửa.
Tiếng bước chân vang dội, hòa cùng tiếng kim loại “kịch” của thang máy khi cánh cửa mở ra.
— “Mọi thứ đã hết,” Nam thầm nghĩ nhanh, mắt nhìn vào chiếc đồng hồ treo tường, kim mũi kim phút chậm rãi trôi qua 5 ngày chờ đợi dường như cùng lùi lại.
Cửa thang máy đóng lại, ánh sáng trong cabin nở ra, chiếu lên khuôn mặt Nam – một khuôn mặt héo hon, nhưng ánh mắt bừng lên một tia lửa kiên quyết.
Thang máy di chuyển chậm rãi xuống tầng trệt, tiếng động cơ rít lách tách như tiếng thở cuối cùng của một mối quan hệ đã tan vỡ.
Trong khoảnh khắc dừng lại ở tầng hầm, Nam nhắm mắt lại, hít một hơi dài, cảm giác không khí lạnh se lạnh thấm vào xương.
— “Đến khi nào mình mới thực sự tự do?”
Câu hỏi vụt qua, nhưng anh không chờ đợi câu trả lời. Cánh cửa mở ra, ánh sáng mặt trời chiếu thẳng vào sàn nhà, phản chiếu lên vali đang rực rỡ.
Nam đưa vali ra khỏi thang máy, bước ra khỏi tòa nhà chung cư cao cấp khu đô thị mới, để lại sau lưng tiếng cửa sập nặng nề.
Người vợ vẫn đứng trong căn hộ, ánh mắt lạnh lùng dõi theo dáng người nam vừa biến mất. Cô nhẹ nhàng kéo công tắc điện, bóng đèn tắt hẳn, không gian chìm trong bóng tối dày đặc, chỉ còn lại tiếng đồng hồ tích tắc âm thầm.
Cánh hoa hồng trên chậu vẫn còn vương vấn, như lời nhắc nhở đời còn hơi thở cuối cùng của một thời quá khứ.
Nam quay lại, mắt nhìn một lần cuối vào tòa nhà, rồi bước nhanh chóng vào xe đã chờ, chìm trong tiếng gầm mạnh của động cơ.
— “Cuộc đời này không có lối thoát không đau,” anh lẩm bẩm, bàn tay nắm chặt vô-lăng, xe bứt tốc, rời xa, để lại một vòng xoáy khói bốc lên trong không gian yên lặng của buổi chiều ngày thứ năm.
Người vợ bật tiếng báo thức, ánh sáng ban ngày rọi qua rèm cửa sổ sang tràn. Cô dội lại giường, đôi mắt quét nhanh qua tờ tin “20 tỷ đồng” trên màn hình điện thoại, rồi rụt lại, tập trung.
– “Mình phải mạnh mẽ vì con.” – cô thì thầm, nhấc mình ra khỏi chăn.
Cô kéo vali còn đang mở, nhét vừa áo khoác, vừa bóp chặt một túi đựng bánh mì và sữa.
Trong hành lang, tiếng bước chân của Bé Bị và Cu Tit vang lên, tiếng cười rớt vụng.
Bé Bị (9), mắt to tròn, kéo tay cô: “Mẹ ơi, lên xe nhé!”
Cu Tit (4) lắc đầu: “Mẹ không muốn đi học nữa!”
Người vợ nhăn nhẹ, ánh mắt đâm vào đôi mắt con: “Mẹ không đi đâu, chỉ là công việc mới.”
– “Được rồi, nhanh lên, không có thời gian để lăn tăn.” – cô gấp gáp.
Cô mở cửa căn hộ, bước vào thang máy. Cửa sập, ánh sáng nhấp nháy, tiếng điện tử vang lên “15 tầng”.
Trong thang máy, cô lặng lẽ nhìn vào gương: người phụ nữ áo dài công sở, khuôn mặt rạng rỡ nhưng còn nhớ nỗi đau vừa qua.
– “Không cho phép mình gục ngã.” – suy nghĩ nhanh, ngắn.
Thang máy dừng tại tầng trệt, cửa mở ra lối vào bãi đậu xe. Xe gia đình, màu đen bóng, đợi sẵn.
Cô ngồi vào ghế lái, Bé Bị cầm tay lái phụ, Cu Tit ngồi trên ghế sau, ngó nghiêng ra cửa sổ.
Nam (đi rồi, không xuất hiện). My, bạn gái mới của Nam, xuất hiện trong khung hình điện ảnh trên màn hình điện thoại của cô, nhưng cô lướt mắt không cho phép cảm xúc xâm nhập.
“Bé Bị, nhanh lên, xuống phố.” – cô ra lệnh, cân bằng giữa lái xe và giữ an toàn cho hai đứa.
Đèn giao thông chuyển sang màu xanh, cô đẩy ga, xe lướt qua dòng người, bước vào con đường dẫn tới trường Tiểu học.
Trên đường, tiếng chuông xe buýt kêu vang, cô dừng lại, mở cánh cửa xe.
Cô giơ tay: “Bé Bị, Cu Tit, ra khỏi xe ngay, nhanh tay kéo ba lô.”
Bé Bị cầm chặt ba lô, Cu Tit nắm gấu áo.
Cô cúi người, dắt hai đứa nhanh chóng qua vạch đèn, mắt dõi từng làn người qua lại, không để lại khoảng trống yếu ớt.
Khi đến cổng trường, cô bám chặt tay Bé Bị, nhìn vào mắt con: “Mẹ đi làm, nhưng con luôn là ưu tiên.”
Bé Bị gật đầu, ngập tràn niềm tin.
Cô quay lại, nhanh chóng bước vào phòng giáo viên, dọn bữa trưa. Căn bếp mở ra, nồi cơm sôi, hương thơm lan tỏa.
– “Cá hồi chiên giòn, cá ngừ nướng, rau củ luộc – đủ dinh dưỡng cho con.” – cô tự nhủ, tay lắp bát, cắm muỗng, sắp xếp.
Trong lúc đun nồi, cô lặng lẽ suy nghĩ: “Nếu mình ngã, con sẽ phải chịu hậu quả. Không thể để điều đó xảy ra.”
Cô dọn bữa, đặt vào thùng bảo quản, rồi nhanh chóng ra khỏi nhà, mang theo chiếc túi đựng đồ ăn.
Tiếng chuông điện thoại vang lên, hiện lên tin nhắn từ My: “Hôm nay ăn gì?”
Cô liếc nhanh, gập lại, trả lời: “Bữa trưa gia đình, cảm ơn.”
Cô đóng cửa căn hộ, bước ra hành lang, ánh sáng ban ngày chiếu vào, bánh xe vali vang lên lần cuối khi cô kéo vali ra khỏi căn hộ, như tiếng chuông chào ngày mới.
Cô dừng lại trước gương, nhìn vào khuôn mặt mình: quyết tâm, bảo vệ, tập trung.
“Cho con một tương lai tốt đẹp hơn,” cô thầm thở, rồi nhanh chóng rời đi, hướng về công việc đang chờ.
Người vợ ngồi trước bàn làm việc, ánh sáng màn hình máy tính chiếu lên khuôn mặt cô, quyết đoán. Cô nhấn phím nhanh, mở một file ảnh chứa những bằng chứng tài chính và tin nhắn trao đổi giữa Nam và My.
“Ngày mai sẽ là hồi kết.” — cô thốt lên, giọng lạnh lùng như lưỡi dao.
Cô kéo con trỏ chuột, phóng to ảnh tài liệu “20 tỷ đồng”, rồi nhập thời gian vào một cột lịch trên phần mềm quản lý vụ việc: “05/06 – Gặp mặt cuối cùng”.
Trong khi đó, Bé Bị và Cu Tit chợt xuất hiện ở cánh cửa, mắt long lanh tò mò.
Bé Bị: “Mẹ, con muốn xem gì vậy?”
Người vợ không đáp lời, chỉ lắc nhẹ đầu, rạch một đường thẳng trên bản kế hoạch: “Khởi động.”
Cô lật sang tab email, mở tin nhắn từ My: “Hôm nay gặp nhau nhé, vẫn giữ lời hứa.”
Người vợ nhanh chóng gõ trả lời: “Hẹn gặp vào chiều thứ Năm, địa điểm X, thời gian 18:00. Đừng quên mang theo mọi giấy tờ.”
Cô dừng lại, mắt nhìn vào đồng hồ: còn 5 ngày.
Trong một khoảnh khắc, cô nhặt lên chiếc bút bi màu đen, viết nhanh dòng cuối: “Kết thúc mọi chuyện, bảo vệ Bé Bị, Cu Tit.”
Bé Bị: “Mẹ, con sợ mất bố.”
Người vợ thở dài, ánh mắt lạnh: “Mẹ sẽ không để con phải chịu thêm đau.”
Cô bật một cửa sổ mới, tải một bản đồ vị trí nhà sang trọng của My, đánh dấu chỗ hẹn và các lộ trình thoát hiểm.
“Đây là mê cung mà mình sẽ khiến anh ta lạc lối.” — cô tự thì thầm, nụ cười cay ghét hiện lên.
Tiếng chuông điện thoại vang lên, một tin nhắn mới từ Nam: “Mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ còn một bước nữa.”
Người vợ gập tay lại, nhấn nút “Gửi”, gửi ngay một file video ghi lại toàn bộ bằng chứng tới địa chỉ email luật sư.
Cô dừng lại, nhìn vào màn hình, ánh mắt kiên quyết: “Ngày mai, mọi thứ sẽ chấm dứt.”
Bé Bị và Cu Tit đứng im, cảm nhận không khí căng thẳng lan tỏa.
Người vợ bật máy in, in ra bản kế hoạch chi tiết, đặt chúng vào một phong bì dày, gắn nhãn “Đối mặt cuối cùng”.
Cô đứng dậy, kéo ghế quay lại, bước ra khỏi phòng, để lại chiếc máy tính vẫn đang nhấp nháy dòng lệnh cuối cùng: “EXECUTE”.
Nam ngồi trên ghế sofa trong căn hộ sang trọng, ánh đèn neon phản chiếu lên mặt bàn gỗ. Điện thoại vang lên, âm thanh gợn hồi. Anh nhặt máy, giọng lạnh lùng nhưng không che giấu chút run rẩy.
Nam: “Em hứa không làm ai mất mát?”
Người vợ nghe tiếng gọi trong tai, tim đập rình rang. Cô cầm điện thoại, ánh mắt rực lửa nhưng giọng vẫn giữ vẻ bình tĩnh.
Người vợ: “Em đã hứa sẽ đưa con về an toàn. Đừng làm gì mà em không thể sửa chữa.”
Nam: “Em sẽ không để bé Bị và Cu Tit bị tổn thương. Đó là lời hứa của anh.”
Người vợ: “Thì hãy giữ lời ấy. Hẹn gặp vào 18:00 tại nhà chung cư cao cấp khu đô thị mới, tầng 27, cổng bên trái. Đừng trễ.”
Nam im lặng một lúc, thở dài nặng nề.
Nam: “Được.”
Cú nhấp chuột kết thúc cuộc gọi. Nam đặt điện thoại xuống, mắt nhìn vào cửa sổ, nơi ánh sáng ban đêm hắt hờ phản chiếu tòa tháp. Anh tự nói thầm, “Mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ còn một bước nữa.”
Trong khi đó, Người vợ quét nhanh lại tờ kế hoạch, gấp lại và bỏ vào phong bì dày đã dán nhãn “Đối mặt cuối cùng”. Cô nghiêng đầu nhìn Bé Bị và Cu Tit đang ngồi im lặng trên thảm, đôi mắt dạ dày tò mò.
Bé Bị: “Mẹ, con sợ mất bố.”
Người vợ cúi xuống, ánh mắt giật bắn như lưỡi dao.
Người vợ: “Mẹ sẽ không để con phải chịu thêm đau. Hãy ở đây, không ra ngoài cho đến khi tôi trở lại.”
Cu Tit liếc nhìn mẹ, mỉm cười ngây thơ, như muốn xua tan bầu không khí nặng nề.
Người vợ bật laptop, mở bản đồ vệ tinh của căn hộ sang trọng My, vẽ một vòng tròn đỏ quanh vị trí hẹn. Cô kéo chuột, thêm các chốt thoát hiểm, góc ngầm và một địa điểm dự phòng.
Cô thầm nghĩ: “Nếu anh cố gắng lùi bước, sẽ không còn chỗ trốn.”
Tiếng gõ cửa vang lên. Người vợ đứng dậy, đưa tay mở cửa, nhìn thấy Người vợ đứng trước, áo áo vừa vặn, khuôn mặt ẩn nỗi lo.
Người vợ (đối đáp, giọng quyết liệt): “Đã đến lúc chúng ta dừng lại. Em đã dành 5 ngày để chuẩn bị, giờ không còn chỗ cho ngụy trang.”
Nam nhìn quanh, mắt dừng lại ở hình ảnh hai đứa trẻ, rồi quay lại nhìn Người vợ.
Nam: “Nếu em muốn bảo vệ chúng, thì không có gì quan trọng hơn việc chúng ta giải quyết chuyện này ngay bây giờ.”
Người vợ gắp lấy chiếc điện thoại, nhấn nút ghi âm, âm thanh “START RECORDING” vang lên.
Người vợ: “Bây giờ, mọi bằng chứng sẽ được phát sóng. Em sẽ không có cơ hội nào để che giấu nữa.”
Cô đưa tay ra, chỉ vào tài liệu “20 tỷ đồng” trên bàn, rồi pháo rực lên máy in, in nhanh khung cảnh giao dịch. Bản in rơi xuống sàn, là bằng chứng không thể chối cãi.
Nam lung lay, cố nén giọng.
Nam: “Em… em muốn gì? Hãy dừng lại.”
Người vợ nghiêng người lại, cười khinh bỉ.
Người vợ: “Tôi muốn một điều duy nhất: Đừng để bất kỳ ai, dù là con mình, phải chịu mất mát nữa.”
Cả bốn người đứng trong im lặng, tiếng tim đập dồn dập như tiếng trống chiến đấu. Cuộc gặp gỡ cuối cùng đã bắt đầu.
Người vợ bật đèn phòng ngủ, ánh sáng ấm áp lan tỏa khắp không gian. Cô mở tủ quần áo, tay lấy chiếc váy dài màu sapphire vừa tinh tế vừa kiêu hãnh, kéo lên người, cảm giác vải mượt như lời hứa chưa thành.
“Cứ để họ nhìn thấy tôi thật mạnh mẽ,” cô thầm nghĩ, ánh mắt dứt khoát.
Cô đứng trước gương lớn, bắt đầu trang điểm. Lọ kem nền được vẽ nhẹ, che đi những vết mờ, che giấu nỗi lo. Đôi mắt được kẻ bằng bút chì đen, đường viền dày, tạo nên sức mạnh lặng lẽ. Son môi ruby thắm chảy trên môi, như vẽ lên lời quyết định cuối cùng.
“Con, mẹ sẽ không bỏ lỡ,” cô thầm thì với Bé Bị đang ngồi trên ghế bành, tay ôm chặt một cuốn sách. Bé Bị ngước nhìn, mắt sáng, “Mẹ thật đẹp.”
Cu Tit chạy tới, giơ tay với chiếc vòng cổ nhỏ bằng bạc có viên đá xanh lấp lánh. Người vợ nhẹ nhàng lấy vòng, gắn lên cổ, “Đây là biểu tượng của sự kiên cường,” cô nói, nụ cười nhẹ nhưng kiên quyết.
Sau khi hoàn thiện, cô cầm túi da đen, bên trong là điện thoại đã ghi âm, bản sao giấy tờ 20 tỷ đồng, và một khẩu súng ngắn được giấu kín. “Mọi thứ đã sẵn sàng,” cô lẩm bẩm, đôi mắt rực lửa nhìn vào gương, thấy ánh sáng phản chiếu một người phụ nữ không còn sợ hãi.
Nam xuất hiện trong khung cửa sổ, bước chậm, ánh mắt dồn dập. “Anh không muốn trò chơi này tiếp tục,” anh nói, giọng nặng nề.
Người vợ nghiêng người về phía anh, tay nắm chặt túi, “Nếu anh còn một chút nhân đạo, hãy để con trẻ không phải nhìn thấy nữa.” Cô nhắm mắt, thở sâu, rồi mở mắt, ánh mắt bừng sáng như lửa cháy.
“Cô sẽ không để bất kỳ ai nữa,” cô thốt lên, giọng vang vọng khắp căn phòng, “Cứ để họ nhìn thấy tôi thật mạnh mẽ.”
Nam lặng người, bước lại gần, tay run rẩy, “Nếu em muốn… chúng ta có thể dừng lại.”
Người vợ nhẹ nhàng đưa tay ra, chỉ vào cánh cửa, “Hãy ra ngoài, Nam. Để tôi tự quyết định bước tiếp.”
Cô rời phòng, xách túi, bộ váy lướt nhẹ như cánh chim, bước ra hành lang, tiếng bước chân vang lên mạnh mẽ, quyết định.
Người vợ bước ra khỏi hành lang, áo choàng dài vừa phủ vừa để lộ bộ đồng phục trẻ con màu hồng nhạt mà cô đã chuẩn bị từ trước. Đôi giày nhỏ xinh lấp lánh, dây buộc màu xanh pastel, vừa khít vừa dễ thương. Bé Bị và Cu Tit đứng bên cạnh, mỗi người một tay nắm chặt tay mẹ, ánh mắt lấp lánh tò mò.
Bé Bị, ngay ngắn trong chiếc váy trắng có mũi hế, ngước lên nhìn mẹ, miệng hé nở nụ cười tinh nghịch.
— Mẹ dẫn mình tới đâu? — cô bé hỏi, giọng trong trẻo như tiếng chuông chuông trống.
Người vợ cúi nhẹ, mắt lấp lánh quyết tâm nhưng cũng có chút ấm áp.
— Đến nơi mọi chuyện sẽ kết thúc, con sẽ không còn phải lo lắng nữa, — cô đáp, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh.
Cu Tit, đang cầm chặt chiếc vòng cổ bạc xanh, lắc đầu ngộ nghĩnh, dường như muốn góp lời.
— Mẹ ơi, ăn kem không? — cậu reo, ánh mắt đầy hy vọng.
Người vợ cười khúc khích, nắm chặt tay hai con, bước nhanh ra khỏi tầng hầm. Cô mở cửa chính, ánh sáng ban ngày tràn vào, làm bức tường kính phản chiếu hình ảnh một người phụ nữ mạnh mẽ, hai đứa trẻ kèm theo. Họ băng qua hành lang, tiếng bước chân vang dội hòa lẫn tiếng cười khúc khích của Bé Bị và Cu Tit, tạo nên một khung cảnh vừa hài hước vừa hồn nhiên giữa không gian lạnh lẽo của tòa nhà sang trọng.
Nam và My đứng trong sảnh sang trọng của căn hộ My, ánh sáng chớp nháy từ những cửa sổ toàn cảnh phản chiếu lên mặt trần cao vót. Cánh cửa chính bỗng mở to, tiếng kẽo kẹt vang lên như tiếng gió thổi qua lỗ hổng.
Cảnh báo vang lên trong đầu Nam: *Ai đó đang tới*. Trước mắt anh, những bóng dáng mờ ảo nhanh chóng tiến lại: Người vợ, trong chiếc áo choàng dài, phía sau là Bé Bị và Cu Tit, đôi mắt sáng lấp lánh.
Nam nhón mắt, mồm mở hé lên, giọng run rẩy: “Sao lại ở đây?”
My lắc đầu, miệng rụt lại, giọng căng thẳng: “Mình… không hiểu đang xảy ra gì.”
Người vợ dừng lại, tay chạm nhẹ vào vai Nam, cử chỉ dẫu thầm lặng nhưng đầy ẩn ý. Nội tâm cô lặng lẽ nghĩ: *Đến lúc họ phải biết sự thật.*
Bé Bị ngước nhìn Hai người lớn, tiếng cười khúc khích thoảng qua: “Mẹ ơi, sao có người lạ?”
Cu Tit giật lấy chiếc vòng cổ bạc xanh, dọa dẫm: “Cái gì đang diễn ra vậy?”
Nam nín thở, mắt lộ ra một tia loèm loáng loáng, ý nghĩ nhanh: *Không cho phép họ hiểu hết.* Anh nhanh chóng bước tới, đưa tay chầm lấy tay người vợ, kéo cô về phía góc phòng, tiếng vải áo xé rách vang lên trong không gian im lặng.
My giật mình, nhón mắt quan sát từng góc phòng, ánh sáng phản chiếu trên bàn trà gỗ óng ảo, nơi có một bó hoa hồng đỏ thắm, đồng thời một túi da cầm tay màu nâu đen chứa một tờ giấy 20 tỷ đồng.
Người vợ lặng lẽ đưa mắt về phía Nam, miệng thở hổn hển: “Chúng ta đã chờ 5 ngày, hôm nay là ngày thứ năm. Mọi thứ sẽ thay đổi.”
Nam gật đầu, dáng vẻ bộc lộ ít nhất một chút sợ hãi, nhưng giọng vẫn kiên quyết: “Nếu có gì xảy ra, mình sẽ bảo vệ các con.”
Căn hộ chìm trong tiếng thở dốc, ánh sáng lờ mờ nhạt dần, khiến mọi người không biết sẽ tiếp tục như thế nào.
Bầu không khí trong căn hộ My trở nên nặng nề hơn khi cánh cửa chính mở chậm, tiếng kẽo kẹt vang vọng. Người vợ bước vào, dáng người thẳng, áo choàng dài nhẹ vờn xuống sàn, ánh sáng từ TV lớn chiếu thẳng vào khuôn mặt, làm lộ rõ những đường nét quyết tâm. Bé Bị và Cu Tit đứng im, mắt dõi theo từng động thái.
Người vợ dừng lại ngay trước màn hình, ánh mắt cô bám chặt vào Nam, giọng cô vang lên lạnh lùng nhưng không kém phần kiên quyết:
— “Đây là lúc chúng ta giải quyết.”
Nam nín thở, mắt dội lên tia loèm của ánh sáng, tim đập thối như muốn vỡ. Anh cố gắng giấu đi sự sợ hãi, nhưng lời thật sự dường như mắc cắn trong cổ họng.
— “Anh không muốn con… phải chứng kiến điều này,” Nam lẩm bẩm, giọng run.
My nhìn sang Người vợ, môi khẽ co lại, ngón tay chợt chạm vào túi da nâu đen chứa tờ giấy 20 tỷ đồng, như một dấu chấm cuối cho mọi lời bào chữa.
— “Chúng ta đã chờ 5 ngày, hôm nay là ngày thứ năm. Mọi thứ sẽ thay đổi,” Người vợ lặp lại, giọng cô không còn chút do dự nào.
Bé Bị reo lên, giọng hồn nhiên xen vào không khí nặng nề.
— “Mẹ ơi, sao có người lạ?”.
Cu Tit nắm chặt vòng cổ bạc xanh, âm thanh kim loại lách cách vang lên.
— “Cái gì đang diễn ra vậy?”
Nam bám chặt vào cánh tay Người vợ, cố gắng kéo cô xa hơn TV, nhưng Người vợ không di chuyển, cô đứng vững như tường thành.
— “Ta không cần giải thích nữa. Các người đã tham gia vào trò chơi của ta, và giờ sẽ trả giá,” cô nói, ánh sáng TV phản chiếu trên mắt cô, làm chúng như lòe sáng lửa báo thù.
My giật mình, bước tới, tay run rẩy kéo ra một chiếc chụp tay cầm rời rạc của TV, như muốn tắt đi hình ảnh dày dặn lởn vởn.
— “Bạn không thể đổi được gì,” My khẽ thở, giọng cô chùn xuống, như một tiếng thở dài trong bão.
Nam gào lên, giọng vang trong không gian hẹp của căn hộ.
— “Đừng! Đừng để họ—”
Tiếng vang của anh bị cắt ngang bởi tiếng vải áo xé rách, tiếng rách toát lên qua căn phòng yên tĩnh. Một mảnh vải rời rạc rơi xuống sàn, trong đó lộ ra một chiếc chìa khóa bạc.
Người vợ quét mắt nhanh qua mọi người, rồi quay về phía TV, nhấn nút tắt nguồn. Đèn đèn giảm dần, bóng tối dần bao trùm.
— “Hãy nhìn vào thực tế, Nam,” cô thì thầm, giọng cô nặng nề như sắt chảy, “Nếu con không muốn thấy, thì ít nhất con phải bảo vệ chúng.”
Bé Bị và Cu Tit lặng im, ánh mắt họ bỗng khắc khoải, như đang chờ một hồi đáp cuối cùng.
Nam rụt rè, nhìn vào ánh sáng mờ cuối cùng của TV, nắm chặt tay Người vợ, tiếng thở dốc của anh vang lên trong khoảng không gian im lặng, chuẩn bị cho bước tiếp theo.
Nam thở dốc, tay vẫn chặt chẽ lấy tay Người vợ. Đột nhiên, tiếng chân nhỏ nhanh tò mò vang lên từ góc phòng. Bé Bị, cô bé 9 tuổi, lao tới TV như một cơn gió, mắt tròn lên ngơ ngác.
— “Thế mình ở đây hả mẹ? Cô này có phải người giúp việc của mình không mẹ?” — cô bé hét to, giọng vang lên giữa không gian tối tăm, khiến cả ba người dừng lại.
Người vợ quay đầu, ánh mắt lạnh lùng ngay lập tức trở nên ngạc nhiên, rồi nhanh chóng khước từ.
— “Bé Bị, im đi!” — cô nói, giọng cắt lời, nhưng cô không thể kiềm chế một phần hơi thở bứt ra vì bất ngờ.
Nam bắn mắt nhìn Bé Bị, miệng khép lại không thành lời. Trong tim anh, một luồng lo lắng xen lẫn sự vô lực bùng lên.
Cu Tit, bé 4 tuổi, nắm chặt vòng cổ bạc xanh, bước tới gần hơn, mắt nhìn bối rối.
— “Cái gì đang diễn ra vậy?” — tiếng trẻ con vang lên, làm không khí thêm phần căng thẳng.
My, tay vẫn còn chạm vào chiếc chụp TV, bộc lộ một nụ cười khè.
— “Đây không phải trò chơi của các con,” — My đáp, giọng gợn lạnh, ánh mắt lóe lên sự quyết đoán.
Bé Bị khẽ dừng lại, nhìn lên người vợ, dáng cô đứng vững như tường thành, mắt vẫn không rời Nam.
— “Mẹ ơi, sao có người lạ?” — cô thở hổn hển, rồi lại dừng lại, mắt mở to như muốn nuốt hết mọi gì đang diễn ra.
Người vợ thở dài, rồi cúi lại, ánh sáng TV vẫn còn lấp lánh trên khuôn mặt cô.
— “Con không cần hiểu hết,” — cô thì thầm, giọng bệch nhẹ, “chỉ cần biết con phải bảo vệ mình và các con.”
Nam nhìn vào mắt Người vợ, đáy tim dồn dập, quyết tâm gợn lên.
— “Nếu đây là cách để dừng lại, thì mình sẽ làm gì?”
My lặng lẽ đặt tay lên vai Nam, mắt rơi vào chiếc chìa khóa bạc vừa rơi trên sàn, lấp lánh như lời mời gọi.
— “Chúng ta có ít thời gian,” — cô nói, giọng lạnh như sét.
Bé Bị quay lại, nhíu mày, nhưng ánh mắt vẫn ngây thơ, chưa hề hiểu hết.
— “Mẹ, mình có thể chạy ra ngoài không?” — cô ngỏ, giọng run rẩy.
Người vợ đặt tay lên vai Bé Bị, ánh mắt dứt khoát.
— “Không, con sẽ ở lại đây và nhìn mọi thứ kết thúc.”
Tiếng đồng hồ vang lên, từng giây tick-tock vang dội trong căn hộ, như nhịp tim của cả ba người. Cu Tit nắm chặt vòng bạc, ánh sáng lặng lẽ phản chiếu trên đôi mắt chúng.
Nam, Người vợ, My, Bé Bị và Cu Tit đứng trong vòng tròn bão tố, mỗi người một quyết định, mỗi người một mảnh ghép trong bức tranh tài tử của đêm.
My nhìn Người vợ, rụt rè, nói: “Em không muốn gây rắc rối.”
Nam bối rối, mắt dán vào My: “Cái gì? Em đang nói gì?”
My hít một hơi dài, giọng có độ run: “…Mình… mình chỉ muốn mọi chuyện yên bình, không để… bất kỳ ai – cả con bé và Cu Tit – phải chịu đựng thêm.”
Người vợ quay nhanh lại, môi nở một nụ cười khắc khoải: “Vậy sao lại ở đây, trong căn hộ của mình, với 20 tỷ đồng trên tay, mà lại…?”
Nam cảm thấy tim đập thình thịch, suy nghĩ vụt qua: *Nếu cô ấy rời đi, mọi chuyện sẽ không còn…*
My nhìn xuống đôi bàn tay đang nắm chặt chìa khóa bạc trên sàn, rồi lại lên mắt: “Nếu mình rời đi, mọi thứ sẽ kết thúc. Nhưng nếu mình ở lại, có lẽ… chúng ta sẽ phải trả giá.”
Bé Bị, dù còn nhỏ, nhưng đã nắm chặt vòng tay của Người vợ: “Mẹ ơi, tại sao người lớn lại nói chuyện khó nghe thế?”
Cu Tit nghẹn ngào, mắt nhìn lên My: “Cô có muốn chúng ta… chết?”
My nhắm mắt lại, miệng ngậm ngùi: “Không. Em… em chỉ muốn bảo vệ những người mình yêu.”
Người vợ bập bùng lửa trong mắt, giọng lạnh lùng: “Nếu em muốn bảo vệ, thì hãy làm điều này ngay bây giờ.”
My lặng người, rồi bất ngờ rút ra một phong bì dày: “Trong đây có toàn bộ tài khoản ngân hàng… 20 tỷ đồng. Đó là chìa khóa cho mọi chuyện.”
Nam gượng gất: “Đừng đưa cho cô ấy, chúng ta sẽ đấu giá… không, không được!”
My thở dài, giọng nghẹt: “Em không muốn gây rắc rối… nhưng không thể bỏ qua sự thật.”
Cả phòng im lặng, tiếng đồng hồ vẫn tiếp tục tick‑tock, mỗi giây như một mũi dao rũ xuống.
Nam đứng giữa phòng, tay giơ cao, mắt bứt khoét My, giọng rền vang: “Đủ rồi! Dừng lại ngay!”
Người vợ, khuôn mặt lạnh lùng, không chớp mắt: “Thấy chưa? Anh đã tới mức nào rồi?”
My rụt rè, tay vẫn nắm chặt phong bì: “Mình… mình chỉ muốn… cuối cùng một lần giải quyết mọi chuyện…”
Nam lắc đầu, giọng thay đổi: “Không còn cách nào nữa! Đừng dám đưa con số đó cho cô bé!”
Bé Bị, vừa chạy tới, chắp tay vào ngực: “Mẹ ơi, sao mọi người lại kêu la?”
Cu Tit lộ miệng khóc, ôm chặt tay mình: “Tôi sợ… sợ…”
Nam vung tay, kéo phong bì ra khỏi tay My: “Ta sẽ không cho ai được lợi nhuận từ tội ác này!”
My ngã gục trên sàn, tiếng thở hổ hển: “Bạn… bạn không hiểu… tiền này… là tất cả những gì chúng ta có!”
Người vợ tiến tới, ánh mắt xé toét: “Cứu con rồi? Lúc nào đủ? Đó là tiền không bao giờ được mua được linh hồn.”
Nam ném phong bì lên không trung, giấy bay tán loạn: “Bây giờ, mọi thứ đã chấm dứt!”
Bé Bị quỳ gối, nghẹt ngào: “Mẹ ơi, sao bà lại…?”
Người vợ quỳ xuống, ôm chầm lấy Bé Bị: “Con, mẹ sẽ bảo vệ cậu, dù mọi thứ có đen tối đến đâu.”
Cu Tit, mắt nhòe lệ, vẫy tay lên: “Mình… mình sẽ không để ai… làm hại chúng ta nữa!”
Nam, ngực chạnh chạp, đổ chỉ: “Nếu còn một khoảnh khắc nào còn lại… xin hãy dừng lại, trước khi mọi thứ tan biến.”
My, tay run rẩy, vươn lên nắm lấy một mảnh giấy còn lại: “Đây… là tài khoản… nhưng không còn ý nghĩa gì nữa…”
Người vợ cúi đầu, thở dài: “Thật đáng tiếc… năm ngày chờ đợi, và giờ… chỉ còn tiếng vang của sự hận thù.”
Nam bật cười khẩy, giọng thô ráp: “Hãy để tiền ra đi, để chúng ta sống lại… không còn gì nữa.”
Căn hộ sang trọng của My bỗng trở nên im lặng, chỉ còn tiếng tim đập dồn dập của những người còn lại, và tiếng đồng hồ vẫn tiếp tục tick‑tock, như một lời nhắc nhở cuối cùng cho cuộc chiến chưa kết thúc.
Người vợ bước nhanh tới trung tâm phòng, tay cầm một tập hồ sơ dày cộp, giấy tờ rải rác tỏa ra ánh sáng le lói. Cô đưa dứt khoát cho Nam, ánh mắt kiên định như lưỡi dao.
“Này, Nam,” cô nói, giọng không chớp nháy, “đây là bằng chứng. Anh đã lạm dụng tài sản, 20 tỷ đồng của gia đình. Đừng dám phủ nhận nữa.”
Nam nhìn tài liệu, mắt dẹp lại, tay vẫn bám chặt vào chiếc bàn gỗ cũ. Anh lặng người một lát, rồi thở dài mạnh mẽ.
“Cô đã nghĩ mình sẽ phá hỏng tôi sao?” Nam trả lời, giọng gắt gỏng, “Tôi đã biết mọi thứ rồi. Không còn chỗ trốn.”
My đứng gần cửa sổ, tay vẫn còn ướt mồ hôi, mắt dõi theo từng lá giấy. Cô lặng lẽ nhíu mày, suy nghĩ “Nếu cô ấy thật sự có bằng chứng, tôi sẽ mất mọi thứ.”
Bé Bị, vừa chui tới, nắm chặt tay mẹ. “Mẹ ơi, sao cô ấy lại có giấy?” cô hỏi, giọng nghẹn ngào.
Cu Tit nhăn mặt, tay ôm chặt vào chiếc gối bông, nước mắt chảy dài. “Mẹ… mình sợ…”
Người vợ đặt một tấm giấy lên mặt bàn, các con số và chỗ ký rõ ràng. “Nhìn kìa, ngân hàng đã ghi lại chuyển khoản ngày hôm qua, 20 tỷ. Cũng có email xác nhận từ công ty của anh.” Cô liếc nhìn Nam, ánh mắt không tha thứ.
Nam cầm giấy, đầu óc hỗn loạn. “Nếu cô muốn hủy hoại tôi, thì cô cũng sẽ chịu hậu quả,” anh gầm lên, đồng thời nắm chặt tay người vợ, cố gắng kéo cô ra xa hơn.
Người vợ không nhún bước. “Anh không thể trốn tránh được sự thật, Nam. Đúng rồi, chúng ta đã cùng xây dựng gia đình, mà anh lại bỏ chạy, lấy đi hạnh phúc của chúng ta và cả của Bé Bị, Cu Tit.” Cô nói, giọng đầy thách thức, “Nếu anh không trả lời, tôi sẽ đưa mọi thứ lên tòa án ngay hôm nay.”
My, không còn sức mạnh để kiềm chế, gật đầu, giọng run rẩy: “Đây… là tài khoản mình đã dùng để… để trả nợ… Tôi không còn gì khác.”
Nam thở dài, mắt lộ vẻ mệt mỏi. “Thì… còn gì còn lại? Tiền hay tình cảm?” Anh dứt khoát, thả tay thả các giấy tờ lên sàn, chúng văng tung tóe, tạo thành một đống hỗn loạn.
Người vợ cúi xuống, nhặt lên một tờ giấy và ném vào không khí. “Tiền không mua được linh hồn. Đừng cố che giấu nữa.” Cô bỏ qua cơn thở hổn hển của Nam, tiến tới gần hơn, nắm chặt tay Bé Bị, bảo vệ chúng như một lớp thép vô hình.
Ánh sáng trong căn hộ sang trọng bỗng tối dần, tiếng vang của những lời thốt ra vang vọng khắp không gian, khiến mọi người đều cảm nhận được sự căng thẳng đạt đỉnh.
My nhìn chằm chằm vào Nam, mồm há hốc, tiếng thở dốc trong lồng ngực.
“My… anh thực sự là ai?” cô thốt lên, giọng run rầm, mắt lộ vẻ ngỡ ngàng, giật mình.
Nam ngã ngụp trên ghế, đôi mắt lấp lánh ngờ ngợ. “Tôi… tôi không còn gì để che giấu nữa.”
Người vợ nhanh chóng bước tới, giẫm lên những tờ giấy rơi, giọng lạnh lùng: “Thì bây giờ mình sẽ biết rõ hơn, còn gì còn ẩn sau mặt nạ đó.”
Cu Tit kêu lên, tiếng khóc vang lên trong căn hộ: “Mẹ… mẹ đừng để chúng con…”
Bé Bị kéo tay mẹ, giọng nghẹn ngào: “Mẹ ơi, sao mọi thứ lại thay đổi thế?”
My lùi lại một bước, tay óp chặt vào đầu gối, âm thở ngắn lại: “Tôi… tôi chỉ muốn một cuộc sống mới, nhưng… tôi đã làm sao?”
Nam đứng dậy, tay ôm chặt vào cánh tay mình, mắt đỏ hoe: “Nếu tôi không còn gì, ít nhất tôi vẫn còn được nhìn thấy sự thật.”
Người vợ lắc đầu, ném một tờ giấy lên không trung: “Sự thật không phải để che đậy, mà để xóa bỏ những lời nói vô trị.”
My gật đầu, nước mắt tràn trên má: “Anh… tôi không muốn mất mọi thứ, nhưng đã quá muộn rồi.”
Nam nhắm mắt, thở dài sâu: “Thế thì… để mọi chuyện kết thúc.”
Một tiếng kêu lặng vang lên, ánh sáng yếu ớt trong căn hộ bỗng dày lên, như muốn phong ấn một sự khuất phục.
Nam đứng lặng im, ánh mắt dán chặt vào người vợ, những giọt nước mắt đỏ hoe chảy lặng trên lớp má.
Người vợ giữ tay chặt vào bụng, lườm chằm chằm, môi môi cong lại thành một đường thẳng không cảm xúc.
“…” Nam không nói gì, chỉ gãi đầu mình một cách bất lực, tiếng gãi vang lên trong không gian ngột ngạt.
Nam khẽ thốt lên, giọng gợn nghẹn: “Tôi… tôi sẽ chịu mọi trách nhiệm.”
Người vợ thở dài, giọt nước mắt rơi lăn trên áo, tiếng khóc của Cu Tit vẫn vang vọng trong góc phòng.
Cu Tit la hét: “Mẹ… mẹ đừng bỏ con!”
Bé Bị kéo tay mẹ, ánh mắt hoang mang: “Mẹ ơi, sao mọi thứ lại đổi màu?”
Nam cúi đầu, vai rũ rượi, suy nghĩ căng thẳng trong đầu: “Đã quá muộn để quay lại.”
My rón rén đậy mặt bằng tay, tiếng thở dốc hô hẹn: “Mình đã làm mất tất cả rồi…”
Nghĩa vụ và tội lỗi dội lên người vợ, cô ném một tờ giấy cũ bắn lên không, giấy rơi lăn quanh sàn.
“Cứ để mọi thứ chấm dứt ở đây,” Nam nói, giọng đã kiên quyết, trong khi anh vẫn không thể giấu được nỗi đau xé rách trong tim.
Người vợ quay lại, mắt lấp đầy sự quyết định: “Nếu đó là con đường anh chọn, thì anh sẽ không còn gì phải che giấu nữa.”
Căn hộ chìm trong im lặng, chỉ còn tiếng thở nặng của Nam và tiếng khóc lặng của hai đứa trẻ.
Ánh sáng yếu ớt dần tắt, bóng tối bao trùm căn phòng, như một lớp áo trùm lên mọi tội lỗi đã được thừa nhận.
Nam đứng lặng im, ánh mắt dán chặt vào người vợ, những giọt nước mắt đỏ hoe chảy lặng trên lớp má.
Người vợ giữ tay chặt vào bụng, lườm chằm chằm, môi cô cong lại thành một đường thẳng không cảm xúc.
“…” Nam không nói gì, chỉ gãi đầu mình một cách bất lực, tiếng gãi vang lên trong không gian ngột ngạt.
Nam khẽ thốt lên, giọng gợn nghẹn: “Tôi… tôi sẽ chịu mọi trách nhiệm.”
Người vợ thở dài, giọt nước mắt rơi lăn trên áo, tiếng khóc của Cu Tit vẫn vang vọng trong góc phòng.
Cu Tit la hét: “Mẹ… mẹ đừng bỏ con!”
Bé Bị kéo tay mẹ, ánh mắt hoang mang: “Mẹ ơi, sao mọi thứ lại đổi màu?”
Nam cúi đầu, vai rũ rượi, suy nghĩ căng thẳng trong đầu: “Đã quá muộn để quay lại.”
My rón rén đậy mặt bằng tay, tiếng thở dốc hô hẹn: “Mình đã làm mất tất cả rồi…”
Nghĩa vụ và tội lỗi dội lên người vợ, cô ném một tờ giấy cũ bắn lên không, giấy rơi lăn quanh sàn.
“Cứ để mọi thứ chấm dứt ở đây,” Nam nói, giọng đã kiên quyết, trong khi anh vẫn không thể giấu được nỗi đau xé rách trong tim.
Người vợ quay lại, mắt lấp đầy sự quyết định: “Nếu đó là con đường anh chọn, thì anh sẽ không còn gì phải che giấu nữa.”
Căn hộ chìm trong im lặng, chỉ còn tiếng thở nặng của Nam và tiếng khóc lặng của hai đứa trẻ.
Ánh sáng yếu ớt dần tắt, bóng tối bao trùm căn phòng, như một lớp áo trùm lên mọi tội lỗi đã được thừa nhận.
Người vợ đứng dậy, tay còn ướt mồ hôi, nâng Bé Bị và Cu Tit lên. Cô nắm chặt tay chúng, bước tới cửa ra vào.
“Bé Bị, Cu Tit, chúng ta sẽ đi,” cô nói, giọng cứng cỏi nhưng đầy quyết tâm.
Nam không di chuyển, chỉ đứng đó, lặng lẽ nhìn hai người dần biến mất trong bóng tối.
Tiếng khóa cửa khẽ vang, ánh sáng cuối cùng trong phòng chớp tắt, để lại Nam một mình trong im lặng.
—
Những bước chân của Người vợ vang lên trong hành lang, mỗi bước là một lời hứa mới. Cô cảm nhận hơi ấm của hai đứa trẻ trên vai, như một ngọn lửa le lói đang dần thắp sáng con đường phía trước. Trong lúc họ rời khỏi căn hộ sang trọng đã từng chứa đựng bao nhiêu tiếng thở dài, cô nín thở sâu, để cho không khí lạnh lẽo của tòa nhà hàn hạ lạ lùng. “Cuộc đời mình mới bắt đầu,” cô thì thầm, giọng vang vọng nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh.
Khoảnh khắc này không còn là sự trốn tránh hay bỏ chạy, mà là việc lựa chọn tự do – tự do khỏi những gánh nặng của quá khứ, của những lời hứa hẹn tan vỡ, và của những mối quan hệ rạn nợ. Bằng việc rời bỏ căn hộ, cô không chỉ thoát khỏi bóng dáng của Nam, mà còn mở ra một cánh cửa cho chính mình và hai đứa trẻ – nơi mà hạnh phúc có thể được xây dựng lại từ những viên gạch chưa từng được đặt nền.
Đêm khuya, thành phố lung linh dưới ánh đèn neon, nhưng trong lòng Người vợ bừng lên một ngọn lửa ấm áp không hề tắt. Cô nhìn những con đường chưa biết, thầm hứa sẽ không để bất kỳ hối hận nào chiếm chỗ trái tim mình. Dù những ngày tháng trước đã đong đầy nỗi sợ, nỗi đau và sự phản bội, cô tin rằng định mệnh không chỉ là những gì đã qua, mà còn là những gì mình dám tạo ra.
Với mỗi bước chân, người vợ, Bé Bị và Cu Tit tiếp tục hành trình mới – một hành trình của sự tha thứ, của lòng kiên trì và của những giấc mơ chưa kịp thở. Cái kết của một câu chuyện không phải là sự chấm dứt mà là sự khởi đầu, nơi mà tiếng cười trẻ thơ sẽ lấp đầy không gian, và nơi mà người vợ sẽ học cách yêu thương mình hơn bất cứ ai từng làm tổn thương. Ánh sáng cuối cùng dần tàn trong căn hộ, nhưng trong trái tim họ, ngọn lửa hy vọng sáng rực mãi, dẫn lối cho một tương lai thật sự tự do và bình yên.
