Nuôi Con Nuôi Từ Trại Mồ Côi 15 Năm, Bố Khóc Nghẹn Nhận Kết Quả ADN Từ Bệnh Viện
Nuôi Con Nuôi Từ Trại Mồ Côi 15 Năm, Bố Khóc Nghẹn Nhận Kết Quả ADN Từ Bệnh Viện…..
Tôi ngồi trong phòng bác sĩ ở Viện Huyết học Trung ương, tay cầm tờ giấy mà run đến mức phải tựa vào tường mới đứng vững. Bác sĩ nhìn tôi rồi nói một câu như sét đánh ngang tai: “Kết quả xét nghiệm ADN cho thấy cháu Khôi là con ruột của anh, xác suất 99,99%.”
15 năm. 15 năm tôi nuôi một đứa trẻ từ trại mồ côi về. Tôi thay tã cho nó, đút cơm cho nó, thức đêm bế nó khi nó sốt. Tôi dạy nó tập đi, tập nói, nghe tiếng nó gọi “bố ơi” lần đầu tiên mà khóc như một thằng đàn ông chưa bao giờ khóc. Tôi đưa nó đi học, đón nó về, ngồi cạnh nó làm bài tập. 15 năm nó lớn lên trong vòng tay tôi, trong căn nhà nhỏ của vợ chồng tôi. Tôi chưa bao giờ nghĩ nó không phải con tôi. Vậy mà giờ đây, bác sĩ bảo nó là con ruột.
Tôi tên Minh, năm nay 50 tuổi, kỹ sư xây dựng. Tôi lấy vợ năm 2005. Vợ tôi là Hà – người phụ nữ tôi gặp ở buổi họp dự án cách đây hơn hai mươi năm. Ngày đó chị ấy mặc áo sơ mi trắng, tóc buộc đuôi ngựa, đeo kính cận. Không phải người đẹp lộng lẫy, nhưng có cái gì đó rất ấm áp. Tôi theo đuổi chị ấy suốt một năm trời, đưa đi đón về, tặng hoa, mời cà phê. Lần thứ ba tôi hẹn, chị ấy mới chịu ra quán. Chị ấy bảo: “Anh kiên nhẫn ghê nhỉ.” Tôi nói: “Vì em xứng đáng để anh kiên nhẫn.”
Chúng tôi cưới nhau trong một đám cưới giản dị. Sau cưới, cả hai đều mong có con. Chúng tôi nói với nhau: nếu con trai sẽ đặt tên là Khôi, con gái là An. Thế rồi một năm trôi qua, hai năm trôi qua, vẫn không có tin vui. Chúng tôi đi khám. Bác sĩ bảo vợ tôi bị hội chứng buồng trứng đa nang, khó thụ thai tự nhiên. Những năm sau đó, căn phòng trọ nhỏ của hai vợ chồng trở thành một bệnh viện thu nhỏ. Vợ tôi uống thuốc, tiêm thuốc, mỗi tháng đi siêu âm, canh trứng. Chị ấy tiêm đến mức bụng chi chít vết kim, bầm tím, nhưng không kêu ca một lời. Có những đêm chị ấy đau quá, nằm co quắp trên giường, mồ hôi vã ra ướt cả gối. Tôi ngồi bên cạnh, chỉ muốn khóc.
Rồi chúng tôi làm IVF. Lần đầu thất bại. Lần thứ hai cũng thất bại. Sau lần thứ hai, vợ tôi ngất xỉu, phải nằm viện mấy ngày. Tôi nhìn chị ấy nằm trên giường bệnh, gầy gò, xanh xao, lòng như bị xé ra từng mảnh. Bác sĩ gọi riêng tôi ra: “Với tình trạng của chị nhà, việc mang thai gần như không thể. Em nên cân nhắc nhận con nuôi.” Ba chữ “nhận con nuôi” vang lên trong đầu tôi như một tiếng chuông. Tôi về kể với vợ. Chị ấy im lặng rất lâu, rồi khóc, rồi gật đầu.
Đầu năm 2010, chúng tôi đến trại mồ côi ở quận Đống Đa. Hàng chục đứa trẻ, đứa nào cũng gầy gò, thiếu thốn. Có đứa thấy người lạ chạy đến níu tay gọi “mẹ ơi”. Có đứa sợ hãi lẩn trốn vào góc phòng. Chúng tôi đi dọc hành lang, lòng nặng trĩu. Rồi tôi thấy nó – một đứa bé trai chừng năm tuổi ngồi một mình ở góc sân, cúi đầu nghịch mấy viên sỏi. Nó không chơi với ai, không cười, chỉ lặng lẽ xếp những viên sỏi thành hàng rồi lại xếp. Tôi không thể rời mắt. Vợ tôi cũng đứng sững. Đứa bé ngước lên nhìn chúng tôi – đôi mắt trong veo, buồn nhưng có một ánh sáng kỳ lạ. Tôi ngồi xuống bên nó, lấy kẹo trong túi ra đưa. Nó nhìn cái kẹo, rồi nhìn tôi, không dám lấy. Tôi bảo: “Lấy đi con, chú cho con mà.” Nó cầm lấy, nói khẽ: “Con cảm ơn chú.” Cô giám đốc trại bảo: “Bé tên Khôi, năm tuổi. Bé được đưa đến chùa từ năm 2005, không ai nhận.” Vợ tôi bật khóc. Cái tên Khôi – đúng cái tên chúng tôi đã chọn từ khi mới cưới.
Thủ tục nhận nuôi mất mấy tháng. Ngày đón con về, tôi ký tên vào giấy khai sinh mới: Nguyễn Minh Khôi – cha Nguyễn Văn Minh, mẹ Trần Thị Hà. Tôi cầm tờ giấy mà tay run. Vợ tôi ôm con vào lòng, khóc nức nở. Con trai tôi – lúc đó tôi nghĩ nó là con nuôi – ôm cổ mẹ, nói: “Con có mẹ rồi hả? Con có bố rồi hả?” Giọng nó run như thể không dám tin.
15 năm sau, tháng 8 năm 2024, con trai tôi – lúc đó đang học năm thứ ba Đại học Bách khoa – bắt đầu có những dấu hiệu lạ. Nó hay kêu mệt, da xanh xao, tay chân bầm tím không rõ nguyên nhân. Nó bị chảy máu cam, có hôm đang ăn cơm tự nhiên máu chảy ròng ròng, phải nửa tiếng mới cầm được. Vợ tôi lo lắng, tôi đưa nó đi khám. Xét nghiệm máu cho thấy số lượng bạch cầu tăng cao bất thường, tiểu cầu giảm nghiêm trọng. Bác sĩ nghi ngờ vấn đề về huyết học, yêu cầu chọc tủy xương.
Tôi đưa con sang Viện Huyết học. Nó nằm trên bàn, tôi nghe tiếng nó rên rỉ bên trong phòng thủ thuật mà lòng như bị ai bóp nghẹt. Mấy ngày sau, bác sĩ gọi tôi vào phòng. “Anh Minh à, cháu bị bạch cầu cấp dòng lympho – ung thư máu.” Ba chữ đó vang lên trong đầu tôi như tiếng sấm. Tôi ngồi chết lặng. Tôi quay sang nhìn con – nó mới 20 tuổi, đang học giỏi, tương lai đang rộng mở. Nó bình tĩnh hơn tôi. Nó nắm tay tôi: “Bố đừng lo, con sẽ chiến đấu.”
Vợ tôi biết tin, ngã khụy xuống, khóc gào lên: “Tại sao lại là con tôi? Ông trời ơi, sao ông bắt con tôi chịu khổ thế này?” Từ hôm đó, con tôi bắt đầu hóa trị. Thuốc độc, nó nôn ói không ăn được gì, tóc rụng từng mảng. Nó nằm trên giường bệnh, gầy sọp, da xám xịt. Vợ tôi ngồi cạnh, đút từng thìa cháo, nó nuốt không nổi, nôn ra, rồi xin lỗi mẹ. Có những đêm tôi thức trắng bên con, nhìn nó ngủ mà lòng đau như cắt. Tôi tự hỏi sao ông trời lại bắt con tôi chịu khổ như vậy. Nó có tội tình gì đâu. Nó ngoan, nó hiền, nó hiếu thảo.
Sau đợt hóa trị đầu, bệnh có thuyên giảm nhưng không ổn định. Bác sĩ bảo phải ghép tủy. Và để ghép tủy, cần người hiến phù hợp. Gia đình hai bên đều đi xét nghiệm HLA. Tôi nghĩ Khôi là con nuôi, làm gì có chuyện phù hợp. Nhưng rồi kết quả trả về – bác sĩ gọi riêng tôi vào phòng. Bác sĩ nhìn tôi: “Anh Minh à, kết quả HLA giữa anh và cháu Khôi phù hợp 100%.” Tôi không hiểu. Bác sĩ giải thích: “Phù hợp 100% cực kỳ hiếm. Giữa những người không cùng huyết thống, tỷ lệ này gần như bằng không. Nó chỉ xảy ra trong hai trường hợp: anh em sinh đôi cùng trứng, hoặc quan hệ cha con ruột.”
Cha con ruột. Tôi ngồi như trời trồng. Khôi là con nuôi – tôi nhận nó từ trại mồ côi, có giấy tờ đầy đủ. Làm sao có thể? Bác sĩ đề nghị làm xét nghiệm ADN. Tôi đồng ý ngay. Mấy ngày chờ kết quả, tôi không ngủ được. Tôi bắt đầu nhớ lại – nhớ mối tình trước khi cưới vợ. Năm 2003, tôi quen một cô gái tên Linh, quê Hải Dương, làm công nhân may. Chúng tôi yêu nhau mấy tháng. Rồi đầu năm 2004, cô ấy đột ngột biến mất. Tôi tìm mãi không được. Tôi nghĩ cô ấy hết yêu mình, tôi buồn rồi nguôi ngoai. Rồi tôi gặp vợ, yêu vợ, cưới vợ. Tôi không bao giờ kể cho vợ nghe về mối tình đó. Nếu Khôi là con ruột tôi, thì mẹ nó phải là chị Linh. Thời gian trùng khớp: cuối 2004, đầu 2005, chị Linh bỏ đi. Khôi được tìm thấy trước cổng chùa vào năm 2005, mới vài tháng tuổi.
Kết quả ADN trả về. Tôi cầm tờ giấy, đọc dòng kết luận:…………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
“Xác suất quan hệ cha con: 99,999%.” Tờ giấy rơi khỏi tay. Tôi ngồi đó như một pho tượng. Bác sĩ bảo: “Anh Minh, đây là sự thật khoa học. Anh cần thời gian tiếp nhận. Nhưng có một tin vui: với HLA phù hợp 100%, anh hoàn toàn có thể hiến tủy cứu con. Tỷ lệ thành công rất cao.” Tôi gật đầu. Hiến tủy cứu con – đó là điều quan trọng nhất lúc này.
Tôi quyết định tìm lại chị Linh. Nhờ bạn bè, qua mấy mối quan hệ, tôi tìm được số điện thoại. Tôi gọi. Đầu dây bên kia, giọng người phụ nữ già đi nhiều, nhưng tôi vẫn nhận ra. “Chị Linh phải không? Em là Minh.” Đầu dây im lặng, rồi tiếng khóc. “Trời ơi, Minh. 20 năm rồi.” Tôi kể cho chị ấy nghe về Khôi – về đứa trẻ tôi nhận nuôi từ trại mồ côi, về cái tên trùng hợp, về kết quả ADN. Chị ấy khóc nấc lên. Rồi chị ấy kể: năm 2004, chị ấy phát hiện có thai. Chị ấy sợ, nghèo, không dám nói với tôi, sợ tôi không muốn con, sợ tôi bỏ chị ấy. Chị ấy bỏ về quê, một mình sinh con. Quá khó khăn, không đủ sữa, không có nhà, chị ấy ngã bệnh. Trong cơn tuyệt vọng, chị ấy bế con đi bộ mấy cây số đến một ngôi chùa, đặt con trước cổng, quấn trong chiếc chăn cũ, đặt cạnh một chai sữa nhỏ. Chị ấy nhìn con lần cuối rồi bỏ đi. Chị ấy kể mà giọng nghẹn lại: “Minh ơi, em hối hận cả đời. Không ngày nào em không nghĩ đến con.” Tôi bảo chị ấy lên Hà Nội gặp con.
Trước khi chị Linh lên, tôi phải nói sự thật với vợ và Khôi. Tôi chọn một buổi tối trong phòng bệnh. Tôi kể từ đầu – về chị Linh, về mối tình trước khi cưới, về kết quả ADN. Vợ tôi ngồi im lặng, mặt tái đi. Rồi chị ấy khóc. Nhưng chị ấy không khóc vì giận, chị ấy khóc vì xúc động. “Hóa ra Khôi là con ruột của anh. Trời ơi, 15 năm nay em nuôi con, em thương con, em coi con như con đẻ. Giờ biết con đúng là con đẻ của anh, em vừa mừng vừa sốc.” Chị ấy nhìn Khôi: “Con nghe thấy không? Con là con ruột của bố. Con không phải con nuôi.” Khôi khóc. Nó hỏi tôi: “Bố ơi, vậy mẹ đẻ của con ở đâu? Bà ấy còn sống không?” Tôi bảo mẹ đẻ con đang ở Hải Phòng, bà ấy muốn gặp con. Khôi im lặng rất lâu, rồi quay mặt vào tường. Tôi biết nó cần thời gian.
Chị Linh lên Hà Nội. Tôi đón chị ấy ở bến xe, đưa vào bệnh viện. Chị ấy đứng ở cửa phòng, run rẩy, không dám bước vào. Tôi mở cửa. Khôi nằm trên giường, vợ tôi ngồi cạnh. Chị Linh nhìn con, nước mắt trào ra. “Khôi, con đây phải không? Con lớn rồi, con đẹp trai quá.” Khôi không nói gì, chỉ nhìn. Chị Linh tiến lại gần: “Mẹ xin lỗi con. Mẹ biết mẹ có tội. Mẹ bỏ con khi con còn nhỏ. Mẹ không xin con tha thứ, mẹ chỉ muốn được nhìn mặt con, được nói với con một lần rằng mẹ yêu con.” Khôi vẫn im lặng. Vợ tôi lên tiếng: “Chị Linh à, tôi là Hà – mẹ nuôi của Khôi. Tôi hiểu hoàn cảnh của chị, tôi không trách chị. Khôi nó còn sốc, chị cho nó thời gian. Nó ngoan lắm, nó sẽ hiểu.” Rồi Khôi nói, giọng khàn: “Bà là mẹ đẻ của con? Tại sao bà bỏ con? Con có tội gì?” Chị Linh kể lại – kể về cái nghèo, cái bệnh, sự tuyệt vọng. Chị ấy nói mà khóc không thành tiếng. Khôi nghe, im lặng, rồi nói: “Con không biết phải nói gì. Con giận bà, nhưng con cũng không muốn giận nữa. Con mệt rồi. Con bệnh rồi.” Nó nhìn vợ tôi: “Mẹ Hà, với con, mẹ mới là mẹ của con.” Rồi nó nhìn chị Linh: “Con chưa thể gọi bà là mẹ. Nhưng con không oán bà nữa. Con cần thời gian.”
Ca ghép tủy diễn ra sau đó vài tuần. Tôi nằm trên bàn mổ, họ chọc kim vào xương chậu lấy tủy. Đau lắm, nhưng tôi nghĩ đến con, tôi nghiến răng chịu. Tủy của tôi được truyền vào cơ thể con. Mấy tuần sau, bác sĩ bảo ghép tủy thành công, tỷ lệ tái phát thấp. Vợ tôi khóc, tôi khóc, rồi cả nhà ôm nhau khóc. Con trai tôi sống rồi.
Hai tuần sau ca ghép, Khôi gọi chị Linh vào phòng. Nó nói: “Con gọi bà là mẹ Linh nhé.” Chị Linh khóc òa, ôm lấy con. Chị Hà đứng bên cạnh, cũng khóc. Rồi Khôi nói: “Con có hai mẹ. Mẹ Hà nuôi con lớn khôn, mẹ Linh sinh ra con. Con thương cả hai mẹ.”
Tết năm ấy, cả nhà quây quần bên nhau. Em, chị Hà, chị Linh và Khôi. Khôi nâng ly: “Con cảm ơn bố, cảm ơn mẹ Hà, cảm ơn mẹ Linh. Con có ba người thương con. Con là đứa con hạnh phúc nhất trên đời.” Cả nhà khóc, nhưng là khóc vì hạnh phúc.
Bây giờ nhìn lại, tôi tin vào định mệnh. Tại sao trong hàng trăm đứa trẻ, tôi lại nhìn thấy Khôi? Tại sao cái tên Khôi trùng với cái tên tôi đã chọn? Tại sao suốt 15 năm tôi thấy nó giống mình mà không biết lý do? Tôi không giải thích được. Chỉ có thể nói đó là sợi dây vô hình kết nối cha con. Tình cha con không đo bằng giọt máu. Nó đo bằng những đêm thức trắng bế con khi ốm sốt, bằng những buổi sáng đưa con đi học, bằng những bữa cơm gia đình, bằng sự lo lắng khi con buồn, niềm tự hào khi con thành công. Tất cả những điều đó tôi đã có với Khôi suốt 15 năm – trước khi tôi biết nó là con ruột. Vậy thì có gì phải thay đổi?
