Thấy Người Cha Đến Đón Con Có Điều Bất Thường

Thấy Người Cha Đến Đón Con Có Điều Bất Thường

Mai cứ giật mình, chân trời sáng lấp lánh qua lớp kính áp tròng. Cô ngoái mặt, ánh mắt chầm chậm vẫn dán vào người đàn ông kéo Thảo đi. Bóng chiều hắt xuống, tạo bóng râm rung rinh trên mặt đá, như thể trái tim cô cůng đập rộn ràng.

– Ba… ừm… – Thảo lí nhị, giọng run run. – Ba có nói là hôm nay… hôm nay có việc nên xin cô thương nhé?

Người đàn ông gật đầu, nhưng ánh mắt lại lẩn tránh, môi liếc một nụ cười éo le:

– Đúng rồi, cô giáo hiểu thương cho cháu nhé.

Mai siết chặt lấy tay đứng gần ghế đá, lòng đau dương. Cô thấy Thảo quay lại một lần, hai mắt to bụng hỏi giúp. Hơi thở cô nghi ngơt, tự mình lẩm bẩm:

– Không ổn… không ổn chút nào…

– Thưa cô – người đàn ông thân mật lên gần – Thảo hôm nay học tập tốt lắm, cô giáo thấy không?

Mai lại nhìn Thảo, nhưng cô bé cầu khẳng lại quay mặt đi. Ánh mắt cô dày lên, lập tức đưa tay bấm số điện thoại. Nụ cười tự mãn trên môi người đàn ông nở ra, như thể đã tìm được câu trả lời.

– Kìa cô! – Thảo kêu lên, vẫy tay – Dạ… dạ không sao đâu!

Mai dừng lại, ánh mắt hạn chế. Người đàn ông kéo Thảo ra phía cổng, bước chậm rãi. Cô cảm thấy cơn đau dâng lên, tim đập thình thịch. Cô ngoái mặt, sầm sờ lên tiếng lách tách trong bụng.

– Đợi tớ một lát! – Mai quay lại, tiến về phía họ.

– Thưa cô – người đàn ông nở nụ cười – Con gái tớ có chuyện gì?

Mai dừng lại, ánh mắt đối chiếu. Cô thấy Thảo quay sang, môi run run. Giọng cô nổi lên, run và sắc bén:

– Con bé có chuyện cần nói với cô!

Người đàn ông trừng mắt lại, hơi nổi lên. Cậu nhấn chuông xe, môi phiền muộn:

– Thảo, lên xe đi!

– Không! – Thảo gào thét, đứng lại cuối cùng.

Mai lập tức bước tới, vặn ván:

– Anh là ba của cháu, đúng không?

Người đàn ông giật mình, ánh mắt chớp chớp. Môi lẩn tránh, giọng nói khàn đặc:

– Vâng… tôi là ba nó.

Mai thận trọng lùi lại, ánh mắt lấp lánh. Cô thầm nghĩ: “Có gì đó không ổn…” Rồi lập tức đưa tay săm soi hộp xe, ánh mắt lo lắng.

Mai siết chặt vô lăng, ánh mắt đố vẫn đứng ở phía sau họ. Người đàn ông dừng lại, quay người lại, nụ cười trên môi dần mờ dần.

– Cô giáo có thể để cháu một mình với ba nó được không? – Người đàn ông thản nhiên, nhưng ánh mắt lại hăm hở nhìn chân Mai.

– Tớ… tớ không muốn đi! – Thảo quặng lệ, đứng lại giữa đường.

Mai lập tức bước tới, ánh mắt sắc bén nhìn sâu vào ánh mắt người đàn ông. Cô thấy tay anh đang run rẩy, ánh mắt liếc đi chỗ này chỗ này.

– Thảo hôm nay có sao không? – Mai hỏi, giọng ép sắc.

– Dạ… con bé bị cảm một chút – Người đàn ông nở nụ cười bất lợi, giọng nói khàn đặc như muốn hứa hẹn điều gì đó. – Nhưng không sao cả, cô giáo ạ!

Mai thở dài, rưng rưng đưa tay lên mặp môi. Cô thấy Thảo đang run rẩy quay sang, môi run run vẫy tay như muốn nói điều gì đó. Mai siết chặt bàn tay, ánh mắt lạnh lẽo:

– Thảo à, cậu có muốn ở lại với cô không?

Thảo gật đầu mạnh, ánh mắt ướt tràn. Người đàn ông lập tức siết tay, giọng mạnh mẽ hơn:

– Thảo! Lên xe đi!

– Không! – Thảo khóc lên, phấn khởi. – Tớ không muốn đi với ba!

Mai siết chặt bàn tay, ánh mắt đắng cay:

– Anh là ba của cháu, đúng không?

Người đàn ông giật mình, ánh mắt chớp chớp. Môi lẩn tránh, giọng nói khàn đặc:

– Vâng… tôi là ba nó.

Mai thận trọng lùi lại, ánh mắt lấp lánh. Cô thấm tháy nghĵ: “Có gì đó không ổn…” Rồi lập tức đưa tay săm soi hộp xe, ánh mắt lo lắng.

Mai thấm tháy nghĩ: *Có gì đó không ổn…* Rồi lập tức đưa tay săm soi hộp xe, ánh mắt lo lắng. Bàn tay cô rung rinh, ngón tay vụn vào khe cửa hộp. Một tờ giấy sọc cũ kỹ rơi ra, mờ nhạt dưới ánh nắng chiều. Mai nhặt tờ giấy lên, mắt tràn đầy nỗi sợ. Những con số kẻ chữ số vẽ mánh mạnh trên tờ giấy – đây không phải là giấy tờ hợp pháp.

Người đàn ông lơ lửng, ánh mắt cố tỏ ra bình tĩnh nhưng tay chân anh đã mất kiểm soát. Anh gục người xuống, giọng khàn đặc:
– Cô giáo… con bé sẽ ổn mà.

Mai bước tới, ánh mắt sắc bén như dao:
– Anh là ba của cháu, đúng không?

Người đàn ông giật mình, ánh mắt chớp chớp. Môi lẩn tránh, giọng nói run run:
– Tôi… là ba.

Thảo quặng lệ, tay vẫy vẫy:
– Không phải! Anh ấy không phải là ba tớ! Ba tớ… ba tớ đâu rồi?

Mai siết chặt vô lăng, lưng áy náy. Cô lập tức nhấn chuông cứu trợ, ánh mắt vẫy vẫy với người đàn ông:
– Anh đứng im đây.

Người đàn ông bỏng stiệng lùi lại, nhưng chân anh cố định trên mặt đường. Một tiếng cười khàn đặc vang lên:
– Thảo… cậu biết đấy, ba mẹ cậh đều… đều không còn với cậh nữa.

Mai thở dài, ánh mắt đắng cay:
– Thì sao? Cậh nghĩ anh có thể thay thế được không?

Người đàn ông đứng dậy, tay vẫy vẫy như muốn la hét. Ánh mắt anh lấp lánh, giọng nói cuống cuồng:
– Tớ không phải là kẻ xấu! Tớ chỉ muốn… muốn xin cậh một tờ giấy tờ này thôi!

Thảo khóc lên, ánh mắt sợ hãi:
– Cô giáo! Cô giáo!

Mai siết chặt bàn tay, ánh mắt lấp lánh với nước mắt:
– Đừng sợ, Thảo ạ. Cô ở đây.

Tiếng còi xe cứu thương vang lên ầm ĩ. Ánh mắt người đàn ông trùng trùng, anh lẩn tránh về phía chiều tàu. Mai thận trọng lùi lại, ánh mắt lấp lánh: *Chắc chắn cô ta sẽ sốc…*

Tiếng còi xe cứu thương vang lên ầm ĩ, gõ vào tai người đàn ông như một cú đập báo động. Anh đứng ngớ ngẩn, ánh mắt tránh nhìn vào mặt Mai. Thảo quặng lệ, vội vã bước tới thìa lưng Cô, ánh mắt sợ hãi vẫy vẫy:
– Cô giáo! Anh ấy… anh ấy đang làm gì với tờ giấy đó?!

Mai siết chặt vô lăng, giọng lạnh lẽo nhưng ánh mắt lấp lánh nước mắt:
– Anh ta đang cố gắng lấy tờ giấy tờ này. Nhưng cớ sao anh ta lại cần nó, Thảo?

Người đàn ông lẩn tránh, giọng cuồng loạn:
– Tớ… tớ chỉ muốn xin cậh mượn thôi! Không có gì đâu!

Mai bước tới, tay siết chặt lấy tờ giấy sọc trong bàn tay Thảo. Cô lật mở tờ giấy ra, ánh mắt sáng lên vì nỗi sợ:
– Đây là giấy tờ gì vậy?!

Thảo run rẩy, hé răng:
– Đó là… đó là giấy khai sinh của tớ! Ba tớ đã mất rồi… sao anh ấy lại có giấy này?!

Mai thở dài, ánh mắt đắng cay:
– Anh ấy không phải là ba của cháu. Anh ta đang giả mạo.

Người đàn ông sấn người tới, tay vẫy vẫy như muốn lấy lại tờ giấy:
– Nghe đây! Tớ là…

– Đứng im! – Mai giơ tay lên, ánh mắt sắc bén như dao. Cô áp tay lên tay anh, ép tờ giấy xuống đất. – Cảnh sát đang tới đây.

Thảo khóc lên, ánh mắt sợ hãi:
– Cô giáo! Tớ sợ!

Mai siết chặt lấy tay Thảo, ánh mắt trấn an:
– Đừng sợ. Cô ở đây.

Người đàn ông lùi lại, ánh mắt lấp lánh:
– Thảo… cậh biết đấy, ba mẹ cậh đều… đều không còn với cậh nữa.

Mai cười nhạt, giọng chế giấu:
– Vậy sao anh lại dám làm như thế này?

– Tớ chỉ… muốn có một gia đình thôi!

Tiếng còi xe cứu thương đến gần hơn. Mai quay sang Thảo, ánh mắt ấp úng:
– Thảo ơi, hãy đi cùng cô về nhà. Người đây không phải là người mà cậh nghĩ.

Tiếng còi xe cứu thương lách cách, phảng mang đến gần. Người đàn ông lùi từng bước, ánh mắt mỏi mệt:
– Thảo… cậh hiểu mà, tớ chỉ…

– Đó là đứa con của tớ! – Thảo khóc lên, vẫy tay về phía anh. – Tớ muốn ở với tớ!

Mai siết chặt lấy tay Thảo, ánh mắt sáng lên vì nỗi lo:
– Đừng! Anh ta không phải ai cả.

Chiếc xe tải chạy tới, hai cảnh sát bước xuống. Một trong họ lên tiếng:
– Anh ta có phải là ba của cháu không?

Mai lắc đầu, giơ tay chỉ vào tờ giấy trên đất:
– Đây là giấy khai sinh nhà cháu. Anh ta đang giả mạo.

Người đàn ông sấn người, tay vẫy vẫy như muốn la hét, nhưng bị cảnh sát kềm chặn. Thảo hụt hẫng, ánh mắt trống rỗng:
– Ba tớ… ba tớ nói là sẽ đưa tớ về.

Mai quan sát ánh mắt cô bé, tim đập nhanh. Cô thầm nghĩ: *Chắc chắn cô bé đã từng yêu người này*.

Cảnh sát đưa người đàn ông vào xe, Thảo khóc lên:
– Đừng để tớ ở một mình!

Mai siết chặt lấy tay Thảo, ánh mắt trấn an:
– Đừng sợ. Cô ở đây.

Người đàn ông lùi lại, ánh mắt lấp lánh:
– Thảo… cậh biết đấy, ba mẹ cậh đều… đều không còn với cậh nữa.

Mai cười nhạt, giọng chế giấu:
– Vậy sao anh lại dám làm như thế này?

– Tớ chỉ… muốn có một gia đình thôi!

Xe cứu thương rẽ đi, hơi thở đề phòng. Thảo lặng im, gương mặt lộ ra nét lo lắng sâu sắc. Mai nhẹ nhàng lấy tay Thảo, hỏi:
– Con có muốn ở lại không?

Thảo run rẩy, hé răng:
– Có… cô giáo.

Mai thở dài, ánh mắt đắng cay:
– Vậy thì đi. Nhưng đừng để ai đó lại xé rách thế giới của cậh nữa.

Chiếc xe cứu thương biến mất sau góc, ánh hoàng hôn chiếu rọi lên gương mặt Thảo vẫn đứng there. Mai siết chặt tay cô bé, ánh mắt hằn hoi:
– Đi vào trong đi, sớm tối rồi.

Thảo lắc đầu, giọng ngọc ngạc:
– Ba tớ… ba tớ nói sẽ đợi con ở cổng.

Mai cúi xuống, hô to:
– Không có ai ở đây cả!

Bỗng, tiếng thì thầm lùi lại từ phía vườn cây. Hai người quay đầu, người đàn ông trượt té trên đất, tay vẫy vẫy, mặt mờ ảo:
– Thảo… con đừng đi đâu!

Mai bước tới, giơ giấy khai sinh lên:
– Đây là chứng cứ. Anh ta không phải ai cả.

Người đàn ông ngã xuống, ánh mắt lấp lánh:
– Tớ làm mọi thứ vì con… vì con còn sống.

Thảo chạy tới, vẫy tay:
– Đừng! Tớ muốn về với ba!

Mai quan sát ánh mắt cô bé, suy nghĩ: *Cô bé vẫn tin vào cơn giải*. Giọng cô sắc bén:
– Anh khống chế tinh thần con mình bao lâu rồi?

Người đàn ông cười ngạc nhiên:
– Tớ là ba của nó!

– Sai. Cô bé đã từng có ba, nhưng anh đã chết cách đây sáu năm.

Thảo run rẩy, lặng im. Mai tiếp tục:
– Anh đang giả mạo để xin tiền.

Người đàn ông sấn người, tay vẫy vẫy:
– Tớ không phải… tớ chỉ…

– Đừng nói dối nữa! – Mai lật ngửi ánh mắt cô bé – Con phải biết sự thật.

Mai kéo Thảo đi vào trong, ánh mắt lặng lẽ:
– Cô ở đây. Đừng để ai xé rãi thế giới của cậh nữa.

Ánh hoàng hôn cuối cùng rọi xuyên khe khí đường sân trường, tạo bóng dài uốn lượn trên mặt đất. Cô Mai siết chặt vững tay Thảo, ánh mắt liếc nhìn về phía góc khuất sau cổng. Giọng cô bình tĩnh nhưng sắc như dao:

– Đây là giáo viên chủ nhiệp Mai. Tôi cần báo cáo một trường hợp khả nghi ở sân trường.

Cô lật mở chiếc điện thoại, nhấn chuông thật chậm rãi. Thảo nứng nịnh hỏi:
– Cô dọ đây làm gì?

– Êm ru nói – Mai không quay đầu – Con bé ơi, có người đàn ông đang cố tèo lam lẫn vào trường. Chúng ta cần can thiệp trước khi có chuyện xấu xảy ra.

Tiếng chuông rền lẫn với tiếng thở hổn hển của người đàn ông ngồi bệt sau gốc cây. Hai mắt hắn sáng lấp, vẫn đầy hy vọng. Mai chặn lại quỹ đạo đi của Thảo:

– Không được đi đâu hơn nữa.

– Nhưng… ba tớ…

– Không phải anh ta. – Giọng cô rọng rạng – Anh ta đã chết cách đây sáu năm rồi.

Thảo run run lấc lửng. Mai ghiền chiếc máy ở tay, áp lực hơi hướm:

– Đây rồi. Tôi biết mình phải làm gì.

Bỗng dưới gối cổng, vẫn còn xơ xác của chiếc áo khoác đã bị cuộn xéo. Mai quăng một tấm chứng minh nhân dân lên bàn phím:

– Anh chị có nhìn thấy chiếc xe cứu thương không? Chiếc xe đăng ký số… (chiếc máy rung nhẹ) …không lâu trước đó rồi.

Trong tai nọ, tiếng đàn ông rỉ thở meo meo:
– Thảo ạ… con ạ…

– Đừng có gọi! – Mai hưởng hổn – Anh ta chỉ xin tiền hả. Không phải điều gì đó cao siêu đâu.

Cô buộc máy lại, thì thầm:
– …không có ai cả.

Mai thả máy xuống, ánh mắt lướt qua Thảo rồi vượt qua vạn hồn của chiếc xe máy đậu lạ. Gió thổi qua khe cửa sổ, khiến chiếc cốc gõ nhẹ vào khung sắt. Cô nghiêng người sang phía phía sau, tiếng thở hổn hển vang lên dưới gốc cây.

– Ba tớ… – Thảo khẽ rếu, tay rung rung – Tại sao ba lại ở đây?

Mai siết chặt tay, mắt cô sáng lấp như đoán trước:

– Anh ta đang cố gọi mày. Thứ hai là… – – Cổ đã rách, tay cũng sẩng rằn – – Cơ thể mày nhưng lại cứ xuất hiện.

Mai lắc đầu, bước về phía chiếc xe. Cô dừng lại, không dám chạm vào. Xe đâu có chút vân khói, lớp sơn phủ đục đặc như thời gian đã ngừng lại. Phụt ra một hơi thở lạnh, Mai lùi lại.

– Đừng đi đến gần nó – Cô rít Thảo – – Thấy chưa, điều đó không phải là… – – Cái xác! – Thảo hét lên, chân đã hoảng loạn – – Nó không phải là ai hết!

Tiếng chuông báo động trên điện thoại lại reo lên. Một tin nhắn mới hiện lên màn hình: *”Con yêu, ba đang chờ con ở sân trường. Đừng để cô ấy lừi nhục con.*”

Mai rung tay. Đầu óc cô xoáy vào một giấc mơ năm cŐ, nơi Thảo òc ra máu từ miệng cổ. Cô kéo Thảo xuống chân cầu thang, áp mặt cô bé vào lưng:

– Từ giờ, chúng ta phải chọn – hoặc là coi chừng, hoặc là chết.

Bỗng có tiếng chân giày thủ rụp trên sân. Mai quay đầu, thấy người đàn ông đứng dưới chiếc mái hiên, tay cầm chiếc áo khoác xưa cũ. Ánh mắt hắn sáng lấp, mỉm cười:

– Con đã về rồi à?

Người đàn ông lặng lẽ nhìn đồng hồ, thở dài, rồi nỗ lực kéo Thảo đi nhanh hơn. Cả hai vội vã bước ra cổng.

Ánh nắng cuối ngày chiếu rọi lên chiếc áo khoác xưa cũ trong tay ông, sợi chỉ vụn trôi nước mắt trên kaki. Thảo vấp ngã, đôi môi run run, tay siết chặt lưng áo. Cảnh giác vang lên trong tim cô, nhưng đôi mắt lại liếm vào hình bóng đó.

– Không… không được đi đâu hết – Thảo thầm rắt, mặt đỏ bừng.

Mai đứng lùi lại, mình nghiêng trái, nhưng chân đã cam chịu trượt. Cô khom ngắm bên hòn đá, hơi thở ngắn rẻ. Trên điện thoại lại xuất hiện tin nhắn: *”Nếu con thấy ba, đừng nói với ai. Rất nhiều chuyện… không phải con gái mình nữa.”*

Người đàn ông bước lại gần, ánh mắt vắt ra như kim thuận gió:

– Con biết mình đang tìm ai không?

Thảo đẩy mạnh lưng, té nhào ra sau. Mai thảo dây, nhưng đôi mặt lại hít hà bằng một đóa hoa.

– Đợi đã – Mai nở một nụ cười mỉa, khẽ lên tiếng – Ông ấy đâu có chết. Chỉ là…

Một tiếng gầm thống thiết vang lên từ phía sau hòn đá. Cảnh giác Thảo lao đến, cuống một thanh kiếm sắc đỏ. Ánh mắt cô sắc như dao, nhưng thì ra lời điệu:

– Xin lỗi… xin lỗi vì con đã làm phiền mẹ.

Chiếc áo khoác trong tay ông rơi xuống đất, tiếng gầm thống thiết vang lên như tiếng kêu của con người đang bị kẹt giữa đáy sông. Thảo siết chặt tay sắc đỏ, hơi thở ngột ngạt, ánh mắt sưng lên vì cơn gió chiều thổi giản dị. Cô quay người, lấp lói ánh mắt với Cô Mai.

Cô Mai thảo dây, ánh mắt lặng lẽ nhìn theo hướng tiếng gầm, nhưng đôi môi lại khẽ mỉa: “Đợi đã, mình sẽ bảo an toàn cho con.”

Người đàn ông bước lại gần, giọng trầm điệu: “Con biết mình đang tìm ai không?”

Thảo đẩy mạnh lưng, té nhào ra sau. Mai thảo dây, nhưng đôi mặt lại hít hà bằng một đóa hoa.

Một tiếng gầm thống thiết vang lên từ phía sau hòn đá. Cảnh giác Thảo lao đến, cuống một thanh kiếm sắc đỏ. Ánh mắt cô sắc như dao, nhưng thì ra lời điệu:

Xin lỗi… xin lỗi vì con đã làm phiền mẹ.

Cô Mai cắt giọng, thể hiện sự quyết đoán: “Đợi đã! Mẹ biết cách để chúng ta sống sót cả.”

Thảo dừng lại, khẽ run run, ánh mắt liếm vào bóng dáng cha. Cô gật đầu, bối rối nói: “Sao mẹ lại… sao lại bảo con tìm ông?”

Mai lắc đầu, ánh mắt lấp lánh nước mắt: “Vì mẹ không thể để con sống trong bao tay này nữa.”

Người đàn ông bước tới, giọng lạnh lẽo: “Cô thì ra sao? Con gái mình đâu có chết.”

Cô Mai siết chặt tay Thảo, ánh mắt sưng lên: “Có phải là vì… vì chúng ta không phải con gái mình nữa đó không?”

Một sự im lặng đắt đỏ kéo dài. Thảo quỳ xuống, ôm mặt khóc. Trên điện thoại lại xuất hiện tin nhắn: *”Nếu con thấy ba, đừng nói với ai. Rất nhiều chuyện… không phải con gái mình nữa.”*

Người đàn ông cuộn tay áo khoác lại, bước vượt qua hàng cây phía sau, ánh mắt sắc như dao đâm trực tiếp vào Cô Mai. Giọng anh rít lên: “Đừng cản tôi!”

Thảo ôm mặt, rên rỉ tiếng khóc: “Ba ơi, con không sao rồi! Mẹ đã bảo là… bảo con sống với mẹ rồi!”

Cô Mai thả lỏng tay Thảo, bước lên trước, áo tay lỗ đổ mồ hôi trên lưng. “Dừng lại! Cô đã hiểu rồi, nhưng đây không phải là nơi để giải quyết chuyện này.”

Người đàn ông cường quánh: “Giải quyết? Cô biết đâu là sự thật, rồi lại dám bảo vệ hành động của một gã đàn bạn xưa?”

Thảo ngẩng đầu, mắt trũng xuyết: “Xin ba hãy nghe mẹ nói. Hai năm trôi qua, con đã tìm hiểu… tìm hiểu hết rồi!”

Một cơn gió thổi, cuốn theo áo khoác trắng của người đàn ông. Cô Mai siết chặt tay, hít hà sâu: “Nếu anh muốn biết, hãy điều tra chính mình đã làm gì với gia đình này trước khi… trước khi đến đây.”

Người đàn ông rung động, lưỡi vấn lại một tiếng thở dài. “Cô… cô biết đó là sai rồi?”

Thảo lao đến chặn trước, tay run run: “Vậy thì sao? Sao ba lại mang theo dao rèn? Sao lại xui hận với chừng đó người hả?”

Cô Mai lấp lánh nước mắt, ánh mắt thầm nói: *Chỉ cần một lần, anh ấy sẽ hiểu mình đang sai lầm.*

Người đàn ông cúi đầu, lấy điện thoại ra. Một tin nhắn mới hiện lên: *”Mai fải làm sao có thể sống chung với hận thù? Cô ấy cần một kẻ thay thế… không phải con gái hư xưa.”*

Thảo sợ hãi ngước lên, ánh mắt kêu hỏi: “Mẹ… mẹ có biết tin này không?”

Cô Mai im lặng. Một tiếng reo hóng lạnh lẽo vang lên từ phía xa. Cảnh giác trường hỏng lại cuộn tới.

Chiều muộn, ánh nắng cuối cùng buộc vào kẻ áo khoác trắng của người đàn ông, tạo nên một vệnh khói nghi ngờ. Cô Mai siết chặt bàn tay, hơi hít dài lại cuống khô, ánh mắt lướng lướng như muốn xuyên thủng tim người đàn ông. Thảo reo lên, tay run run: “Ba ơi, sao lại như thế này? Mẹ đã nói rõ rồi, chúng ta… chúng ta không cần anh ấy nữa!”

Người đàn ông cúi đầu, lưỡi vấn lại một tiếng thở dài, giọng gầm ra: “Cô ấy nói sao? Cô ấy nói rằng… rằng tôi không xứng đáng để ở đây?” Ánh mắt hắn bứt ra như dao, lưới lại máu. “Thảo, cô ấy đang nói sao?”

Thảo ôm mặt, nước mắt ràng ràn: “Mẹ… mẹ bảo là… bảo ba làm hại gia đình nên phải đi xa. Con xin lỗi, con không biết… không biết anh ấy lại…!”

Cô Mai lắc đầu, thoáng mỉm cười: “Thảo à, con đừng có hiểu lầm. Tôi đâu có bao giờ nói với anh ta điều đó.” Ánh mắt cô vặn xoắn vào Thảo, thầm nói: *Con gái tôi, sao cô lại giống mẹ đây thế…* Một cơn gió thổi, cuốn theo áo khoác trắng, như thể đồng hồ đang rơi vào tình trạng nguy hiểm.

Người đàn ông thở dài, bước về phía cổng trường. Thảo lao theo chặn trước, tay run run: “Ba ơi, đừng đi! Con không sao đâu!” Giọng anh rít lên: “Đứt tay cô! Tôi không đi đâu cả, tôi đang điều tra sự thật!”

Cô Mai bước lên, áo tay lỗ đổ mồ hôi trên lưng, ánh mắt thẳng thắn: “Nếu anh muốn biết, hãy điều tra chính mình đã làm gì với gia đình này trước khi… trước khi đến đây.”

Một tiếng reo hóng lạnh lẽo vang lên từ phía xa: “Cô Mai! Có việc gấp, hãy ra ngay!” Ánh mắt cô lập tức chuyển sang phía Thảo, thì thầm: *Đến lúc rồi, con gái tôi.* Thảo sợ hãi ngước lên, ánh mắt kêu hỏi: “Mẹ… mẹ có biết tin này không?”

Cô Mai im lặng. Một chiếc xe cảnh sát rác vào, còi reo vang lên. Người đàn ông quỳ gối xuống, giọng nức nở: “Xin cô hãy tha cho tôi, tôi sai rồi! Tôi sẽ đi, tôi sẽ đi xa ngay!” Thảo ngẩng đầu, mắt trũng xuyết: “Vậy thì sao? Sao ba lại mang theo dao rèn? Sao lại xui hận với chừng đó người hả?”

Cô Mai lấp lánh nước mắt, ánh mắt thầm nói: *Chỉ cần một lần, anh ấy sẽ hiểu mình đang sai lầm.* Ánh mắt cô chuyển sang người đàn ông, thì thầm: “Anh ấy không bao giờ hiểu rồi.”

Chiều muộn, cơn gió heo may lại thổi qua sân trường, cuốn theo hơi khói của chiếc xe cảnh sát vừa dừng lại. Người đàn ông quỳ gối, áo khoác trắng bẩn xám vì vẫn còn vệt son màu đỏ tươi – dấu vết của con dao rèn vẫn còn gắn bên hông. Thảo lùi lại, tay run, ánh mắt trũng xuyết: “Ba ơi, sao lại… sao lại làm vậy chứ?”

Người đàn ông gẩy đầu, giọng sỉ sệ: “Con… con đừng hiểu lầm. Tôi chỉ… tôi chỉ muốn hỏi thăm mẹ thôi!” Ánh mắt hắn bứt ra, lưới lại máu hồi sức. “Mẹ ấy… mẹ ấy bảo sao mà không trả lời điện thoại tôi?” Thảo sững sờ, nước mắt ròng rã: “Mẹ… mẹ không ở đây!”

Cô Mai lập tức bước lên, áo tay lỗ đổ mồ hôi trên lưng, ánh mắt sâu lắng: *Cách quá khứ đang bám vào họ như cái móc.* Cô gật đầu, thầm nói với chính mình: “Đây là lúc, hay là… chưa đủ?”

Một chiếc áo dài tơ tằm trơn truốc mặt họ, ánh mắt người đàn ông đảo qua, thoáng mỉm cười: “Cô Mai ạ? Không lẽ cô cũng biết chuyện này?” Cô Mai im lặng, mắt nhìn Thảo, thầm nói: *Con gái tôi, sao cô lại gọi mẹ?* Thảo bối rối lùi lại, ánh mắt hỏi: “Mẹ… mẹ là ai?”

Người đàn ông cười người cười người, giọng lởm chởm: “Cô ấy… cô ấy là người đã xử tàn nhẫn tôi rồi. Tôi biết, tôi đã biết rồi!” Ánh mắt hắn bứt ra như dao: “Tôi không phải là kẻ xấu! Tôi chỉ… chỉ muốn trả thù thôi!”

Cô Mai siết chặt bàn tay, ánh mắt thẳng thắn: “Thì thầm với ai rồi? Thì thầm với chính cô gái bạn đang nói đến không?” Thảo sững sờ, nụ cười trở nên hề hề. “Ba ơi, mẹ… mẹ không phải là người bạn nói.”

Một cơn gió thổi, cuốn theo áo dài, như thể đồng hồ đang rơi vào thời điểm nguy hiểm. Người đàn ông thở dài, tay run run: “Tôi… tôi không muốn ai biết…” Cô Mai lấp lánh nước mắt, ánh mắt thầm nói: *Chỉ cần một lần, anh ấy sẽ hiểu mình đang sai lầm.* Ánh mắt cô chuyển sang Thảo, thì thầm: “Con gái tôi, sao cô lại giống mẹ đây thế…” Thảo ngẩng đầu, ánh mắt kêu hỏi: “Mẹ… mẹ có biết tin này không?”

Cô Mai im lặng. Một chiếc xe cảnh sát rác vào, còi reo vang lên. Người đàn ông quỳ gối xuống, giọng nức nở: “Xin cô hãy tha cho tôi, tôi sai rồi! Tôi sẽ đi, tôi sẽ đi xa ngay!” Thảo ngẩng đầu, mắt trũng xuyết: “Vậy thì sao? Sao ba lại mang theo dao rèn? Sao lại xui hận với chừng đó người hả?”

Cô Mai lấp lánh nước mắt, ánh mắt thầm nói: *Chỉ cần một lần, anh ấy sẽ hiểu mình đang sai lầm.* Ánh mắt cô chuyển sang người đàn ông, thì thầm: “Anh ấy không bao giờ hiểu rồi.”

Chiếc ông an ninh bước tới nhanh, áo phản chiếu ánh nắng cuối ngày, giọng lạnh lẽo: “Có chuyện gì vậy?” Ánh mắt hắn nhắm mắt nhìn người đàn ông quỳ gối, rồi chớp mắt về phía Cô Mai, thoáng trăn trở. “Cô ấy… cô ấy sao rồi?” Cô Mai lắc đầu, ánh mắt sâu lắng: *Không thể để hắn tiếp tục như thế.* “Đừng có đến gần hơn!” cô thầm cường đoạt lời, siết chặt bàn tay trên tay áo dài trơn tru.

Người đàn ông ngẩng đầu, môi run: “Tôi… tôi chỉ muốn gặp mẹ Thảo thôi!” Ánh mắt hắn bứt ra, lưới lại máu hồi sức. Thảo sững sờ, tay run: “Ba ơi, mẹ… mẹ không muốn gặp người như anh đâu!” Cô Mai lặng lẽ lùi tay, ánh mắt thầm nói: *Con gái tôi, sao cô lại gọi mẹ?*

Chiếc ông an ninh lấp lánh ánh mắt, bước vào vị trí canh giữ: “Anh ạ, anh nên đi. Không nên để chuyện này… xúi quẩn nữa.” Người đàn ông cười người cười người: “Cô ấy… cô ấy là người đã xử tàn nhẫn tôi rồi!” Ánh mắt hắn bứt ra như dao: “Tôi không phải là kẻ xấu! Tôi chỉ… chỉ muốn trả thù thôi!” Cô Mai siết chặt hông, ánh mắt thẳng thắn: “Thì thầm với ai rồi? Thì thầm với chính cô gái bạn đang nói đến không?”

Thảo sững sờ, nức nở: “Ba ơi, mẹ… mẹ không phải là người bạn nói!” Một cơn gió thổi, cuốn theo áo dài, ánh mắt người đàn ông trừng mắt: “Tôi… tôi không muốn ai biết…” Chiếc xe cảnh sát rác vào, còi reo rền vang. Cô Mai lấp lánh nước mắt, ánh mắt thầm nói: *Chỉ cần một lần, anh ấy sẽ hiểu mình đang sai lầm.* “Anh ấy không bao giờ hiểu rồi,” cô thầm thì.

Chiếc xe cảnh sát dừng lại, cửa mở ra. Chiếc ông an ninh nhìn Thảo, ánh mắt đầy trăn trở. “Cháu đi chứ? Để chú hộ hồ sơ.” Thảo lắc đầu, siết bàn tay vào Cô Mai. “Không! Mẹ ơi, mẹ không được đi!” Ánh mắt Cô Mai lấp lánh nước mắt, thầm thì: *Con gái tôi, đừng để chuyện này kéo dài.* “Theo cô này đi, được không ạ?” Cô Mai quay sang, ánh mắt bối rối.

Bên trong phòng giáo viên, ánh sáng nhạt nhòe. Cô Mai đưa Thảo ngồi xuống, xoa tay con gái. “Sao cô sợ thế? Ba cô… ba cô chỉ là muốn… chỉ muốn chịu trách nhiệm.” Thảo rên rỉ, môi run: “Mẹ xin lỗi! Mẹ sẽ không bao giờ gặp anh ta nữa!” Cô Mai siết chặt lưng Thảo, ánh mắt sâu lắng: *”Tôi sẽ bảo vệ em tới khi có giải pháp.”*

Bỗng, tiếng chuông phòng học reo to. Cô Mai nhìn ra cửa sổ, thầm thì: *Không thể để hắn tiếp tục như thế.* Thảo ngẩng đầu, ánh mắt rễ rừng: “Cô… cô có cách không?” Cô Mai chọc mắt, nụ cười bất đật: “Chỉ cần em tin cô.”

Tiếng cười khô khan vang lên ngoài sân. Người đàn ông thốt lên: “Tôi không phải kẻ xấu! Tôi chỉ… chỉ muốn thấu hiểu!” Cô Mai lẩn bận, thầm nghĩ: *Anh ta không bao giờ hiểu rồi.* Thảo gật đầu, mắt vẫn sâu: “Mẹ… mẹ nói đúng. Cảm giác này… tốt hơn rồi.”

Cô Mai đứng bên cửa sổ, ánh mắt mảnh mai nhìn ra sân. Gió thổi lạnh lẽo, xà lách vàng ươm rơi khắc khoải. *Sự bình thường có thể là mối nguy hiểm vô hình…* Cô thầm thì, ngón tay chạm nhẹ vào khung sổ. Đồng hồ bên ghế tay cô còn đọc số 17 giờ 45. Chiều nay dài hơn bao giờ hết.

Tiếng chân trẹn tròn vang lên hành lang. Cô vặn mặt lại, ánh mắt sâu lắng. Người đàn ông đứng bên cổng, tay xách gươm trên vai, trìu mến nhìn về phía đây. *Anh ta vẫn chưa bỏ đi.* Cô gật đầu, thầm nghĩ: *Không thể để hắn tiếp tục như thế.*

Thảo chạy vào, mắt sưng đỏ: “Cô Mai ơi, ba tôi nói… nói rằng sẽ đi vắng chục ngày!” Cô Mai nắm tay Thảo, ánh mắt quyết định: “Chúng ta sẽ cần chuẩn bị trước.” Thảo run rẩy hô to: “Cô… cô sẽ giúp tôi chứ?” Cô Mai thầm thì: *Tôi sẽ bảo vệ em tới khi có giải pháp.*

Bỗng, điện thoại reo. Cô Mai lấy máy, giọng nói của trưởng phòng: “Chị Mai nhé, chúng ta đã có bằng chứng. Hãy chuẩn bị hồ sơ.” Ánh mắt Cô Mai lấp lánh, nụ cười hé khẽ: *Cuối cùng cũng tới lúc.*

Chiều hoàng hôn buông xuống, phủ một lớp sương lạnh trên khu vườn hoa dại. Cô Mai ngồi bên bàn gõ, bức thư cuối cùng của mình kể lại những gì đã trôi qua – những lời hứa thất vọng, những khoảnh khắc căng thẳng, và sự im lặng sau cơn án. Thảo đang học hỏi cách vẽ tranh trong góc phòng, nụ cười bình yên nở trên môi. *Tất cả chỉ là vô minh và sự tha thứ.* Cô nâng ly trà đang nóng lử, nhìn ra b window nhìn thấy ánh đèn phòng học vẫn còn sáng. Một người cha đứng ở ngoài kia, ánh mắt rưng rưng nước mắt, tay xách gươm đã không còn nữa. Cô Mai thở dài, thầm thì: *Sự bình thường không phải là mối đe dọa. Nó là mục tiêu mà ta hằng ao ước.*

admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *