Bố bán nhà về ở cùng gia đình tôi, 2 năm sau chỉ một câu nói hồn nhiên của con tôi khiến ông lặ-ng l-ẽ bỏ đi trong đêm…
Ông Ba nuốt khan, ánh mắt trĩu nặng nhìn Thảo, nhưng ông không thốt lên một lời. Thảo quay lưng đi, để lại ông một mình giữa căn phòng tầng trệt đã không còn là của ông. Ông Ba chậm rãi thu dọn vài bộ quần áo sờn cũ, tấm chăn mỏng đã rách, và chiếc radio cũ kỹ. Đó là tất cả những gì còn lại của cuộc đời ông, giờ đây ông phải gói ghém chúng lại.
Ông Ba từng bước, từng bước, lặng lẽ chuyển đồ đạc xuống góc nhỏ dưới gầm cầu thang. Mỗi bước chân nặng nề như kéo theo cả gánh nặng của cuộc đời ông, kéo lê trên sàn nhà lạnh lẽo. Lòng ông Ba đau nhói, tựa như có ai đó bóp nghẹt. Ông không thể tin được, đứa con gái mà ông hết lòng yêu thương, đã từng tin tưởng giao phó cả gia tài, lại đối xử với ông như một món đồ bỏ đi, bị đẩy từ nơi này sang nơi khác.
Góc dưới gầm cầu thang, nơi ông Ba chuẩn bị an phận, tối tăm và chật chội đến đáng sợ. Mùi ẩm mốc xộc lên mũi, không khí ngột ngạt bao trùm. Nó đối lập hoàn toàn với căn phòng rộng rãi, tràn ngập ánh nắng trên tầng hai mà ông từng được ở, nơi mà giờ đây, những “vị khách” của Thảo có lẽ sẽ lui tới.
Ông Ba đặt những món đồ ít ỏi xuống nền gạch lạnh lẽo, rồi ngước nhìn lên những bậc cầu thang sáng sủa dẫn lên tầng trên. Ánh mắt ông Ba mờ đi, chất chứa sự thất vọng tột cùng và nỗi cô đơn bủa vây. Ông cảm thấy mình như một kẻ lạ mặt, không nơi nương tựa, lạc lõng ngay trong chính ngôi nhà mà ông đã góp tiền xây dựng. Một cảm giác bị lừa dối, bị lợi dụng dâng lên, nhưng ông Ba chỉ biết nén chặt lại trong cõi lòng.
Cuộc sống của Ông Ba dưới gầm cầu thang là chuỗi ngày dài của sự chịu đựng và nỗi đau âm ỉ. Mỗi sáng thức dậy, ông Ba lại phải uốn mình thật thấp để tránh va đầu vào xà ngang. Trần nhà ẩm mốc, thấp lè tè như muốn đè nén lấy ông. Ông Ba di chuyển một cách khó khăn trong không gian chật hẹp, những món đồ ít ỏi của ông – chiếc radio cũ, mấy bộ quần áo sờn – chồng chất lên nhau, lộn xộn và không có chỗ nào để sắp xếp ngăn nắp. Mỗi lần đứng lên, ông lại lảo đảo vì cái đầu đụng vào trần thạch cao đã ố màu. Một tiếng “cộp” khô khốc vang lên, nhưng dường như chẳng ai trong ngôi nhà ấy để tâm.
Ông Ba ngồi thụp xuống nền gạch lạnh lẽo, hít thở từng hơi khó nhọc. Từ góc tối này, ông có thể nghe thấy tiếng cười nói của Thảo, tiếng lũ cháu ngoại đang nô đùa trên tầng. Tiếng bát đĩa lạch cạch từ bếp vọng lên, mùi thức ăn thơm lừng lan tỏa khắp nhà, nhưng không một ai gọi ông Ba ra ăn. Ông Ba cảm thấy mình như một cái bóng vật vờ, một phần thừa thãi bị giấu kín, hoàn toàn vô hình trong chính ngôi nhà mà ông đã góp công xây dựng bằng số tiền bán căn nhà ở quê. Hơn 800 triệu đồng – cái giá của sự hy sinh cả đời ông – giờ đây chỉ đổi lại một góc tối tăm, chật chội.
Ông Ba khẽ thở dài, tiếng thở mang nặng nỗi niềm chua xót. Trong tâm trí ông, hình ảnh căn nhà ở quê lại hiện về rõ nét. Ngôi nhà cấp bốn tuy cũ kỹ nhưng rộng rãi, ấm cúng, luôn ngập tràn tiếng cười của Bà Lụa và những đứa con thơ. Ông nhớ những buổi chiều ngồi hiên nhà, nhìn ra cánh đồng lúa xanh mướt, lòng bình yên lạ thường. Nước mắt ông Ba lăn dài, hòa lẫn vào những nếp nhăn hằn sâu trên khuôn mặt khắc khổ. Ông Ba thầm ước giá như mình chưa từng rời bỏ căn nhà ấy, chưa từng đặt chân lên thành phố đầy những lời hứa hẹn hão huyền này.
Ông Ba vẫn ngồi thụp dưới nền gạch lạnh lẽo, những ký ức về căn nhà xưa cứ thế ùa về, trộn lẫn với vị chát của nước mắt. Bóng đêm đã bắt đầu bao trùm, hất những vệt tối dài vào góc gầm cầu thang của ông.
Chẳng mấy chốc, tiếng bước chân vội vã vọng xuống. Thảo xuất hiện, tay cầm một cái mâm nhỏ với bát cơm và mấy món lèo tèo. Cô đặt cái mâm xuống nền gạch cái “phịch” khô khốc, không nhìn thẳng vào Ông Ba. Đôi mắt Thảo liếc nhanh về phía ông, rồi lại đảo đi, đầy vẻ khó chịu và vội vã.
“Bố ăn nhanh rồi nghỉ,” Thảo nói, giọng cộc lốc, gần như ra lệnh. “Con còn nhiều việc phải làm.”
Không đợi Ông Ba kịp đáp lời, Thảo đã quay lưng, bước nhanh lên cầu thang, tiếng guốc lộc cộc xa dần, bỏ lại ông trong bóng tối và sự im lặng đến đáng sợ. Ông Ba nhìn theo tấm lưng con gái, lòng quặn thắt. Cảm giác bị hắt hủi, bị xem thường dâng lên ngập tràn, khiến lồng ngực ông nghẹn ứ. Tủi thân tột độ.
Ông Ba cúi xuống nhìn bát cơm. Cơm đã nguội ngắt, thức ăn dường như cũng chẳng còn chút hơi ấm nào. Nó chẳng khác gì mớ đồ ăn thừa được ban phát cho một người ăn mày. Nước mắt Ông Ba lại rưng rưng, chực trào ra. Ông gạt vội, nhưng những giọt nước mắt nóng hổi vẫn lăn dài trên gò má hằn sâu nếp nhăn, rơi tõm vào bát cơm nguội lạnh. Ông không biết mình còn phải chịu đựng đến bao giờ.
Ông Ba vẫn ngồi lặng thinh, đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm vào bát cơm nguội ngắt. Cảm giác tủi nhục cứ thế giằng xé lồng ngực ông. Bỗng, tiếng chân trẻ con lộc cộc từ trên lầu vọng xuống, phá tan sự tĩnh mịch. Hai đứa cháu ngoại, đứa cháu trai và đứa cháu gái, chạy ùa xuống cầu thang, ánh mắt tinh nghịch quét một lượt khắp căn nhà. Chúng chẳng mấy chốc đã nhìn thấy Ông Ba đang thu mình trong góc gầm tối.
“Ông nội ơi!” Đứa cháu gái reo lên, giọng trong veo như chuông.
Ông Ba giật mình ngẩng đầu. Nét mặt ông cố gắng che đi vẻ u buồn, nhưng khóe mắt vẫn còn vương những giọt nước mặn chát.
“Hai đứa tìm gì vậy?” Ông Ba hỏi, giọng khàn đặc.
Đứa cháu trai chạy đến, kéo tay ông. “Ông nội trốn giỏi ghê! Giờ ông nội làm người đi tìm nha, tụi con trốn.”
“Đúng đó ông nội!” Cháu gái chen vào, “Tụi con muốn chơi trốn tìm!”
Hai đứa trẻ hồn nhiên, không biết gì về nỗi buồn đang đè nặng trong lòng ông. Chúng cứ thế kéo tay Ông Ba, ánh mắt long lanh đầy mong đợi. Nhìn nụ cười vô tư của chúng, trái tim ông như được sưởi ấm đôi chút. Những từ “ông nội” chúng gọi, tuy không phải là ruột thịt bên nội, nhưng lại mang đến một niềm an ủi kỳ lạ. Ông Ba mỉm cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi nở trên môi ông trong những ngày tháng qua.
Ông Ba đứng dậy, để bát cơm nguội lạnh lại trên nền nhà. “Được rồi, ông nội sẽ tìm hai đứa. Nhưng hai đứa phải trốn thật kỹ vào nha!”
Hai đứa trẻ phá lên cười khúc khích, vội vã chạy đi tìm chỗ nấp. Ông Ba quay lưng lại, giả vờ đếm. “Một… hai… ba…” Giọng ông cố gắng giấu đi sự mệt mỏi, thay vào đó là chút gì đó của niềm vui. Lần đầu tiên sau bao ngày, ông cảm thấy lòng mình vơi bớt đi phần nào nỗi buồn dai dẳng. Tiếng cười trong trẻo của các cháu lan tỏa khắp căn nhà, xua đi những bóng tối đang bao trùm lấy cuộc sống của ông.
Ông Ba tiếp tục đếm, giọng ông dần nhỏ lại khi những con số cuối cùng trôi qua. “Mười lăm… mười sáu… mười bảy… mười tám… mười chín… Hai mươi!” Ông Ba quay người lại, đảo mắt tìm kiếm hai đứa cháu. Căn nhà rộng lớn bỗng trở nên im ắng lạ thường, chỉ còn tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ cũ trên tường. Ông Ba bước chậm rãi, cố gắng giấu đi sự mệt mỏi trong từng bước chân.
Bỗng, một cái đầu nhỏ xíu ló ra từ góc khuất dưới gầm cầu thang, đôi mắt long lanh nhìn thẳng vào ông Ba. Đó là đứa cháu gái. Nó không trốn mà lại chui vào cái xó tối tăm đó, tò mò tìm kiếm. Thấy Ông Ba vẫn đứng đó, gần như không động đậy sau khi đếm xong, nó nhoẻn miệng cười.
“Ông nội ơi!” Đứa cháu gái reo lên, giọng trong veo. “Con tìm thấy ông rồi!” Nó bò ra khỏi cái không gian chật hẹp, phủi phủi quần áo dính chút bụi bẩn. Đôi mắt to tròn ngước nhìn ông Ba, vẻ mặt ngây thơ xen lẫn thắc mắc. “Ông nội ơi, sao ông lại ở trong cái lỗ này? Chỗ này bẩn và bé tí, không phải nhà của ông ạ?”
Câu hỏi hồn nhiên như một nhát dao sắc lẹm cứa vào trái tim Ông Ba. Ông Ba chết lặng. Toàn bộ thế giới xung quanh ông như ngừng lại. “Cái lỗ này.” “Bẩn và bé tí.” “Không phải nhà của ông.” Từng từ, từng chữ cứ thế vang vọng trong tâm trí ông, xoáy sâu vào vết thương lòng đang rỉ máu. Tim ông Ba thắt lại, đau nhói đến tột cùng, như có ai đó đang siết chặt lồng ngực ông. Ông đứng đó, đôi mắt đờ đẫn nhìn đứa cháu nhỏ, không thể thốt lên lời nào. Môi ông run run, cố gắng mím chặt để kìm nén những cảm xúc đang trào dâng.
Một tiếng bước chân dồn dập vội vã vọng đến từ phía cầu thang. Thảo vừa kịp nghe thấy giọng con gái, tức tốc chạy lại. Cô đứng sững người lại khi nhìn thấy Ông Ba và đứa cháu gái đang ở dưới góc khuất dưới gầm cầu thang. Đứa bé vẫn nắm chặt tay Ông Ba, ngước đôi mắt ngây thơ lên nhìn Thảo.
“Mẹ ơi!” Cháu gái reo lên, giọng nói trong trẻo vang vọng trong căn nhà im ắng. “Mẹ ơi, sao ông nội lại ở trong lỗ? Chỗ này bẩn và bé tí, không phải nhà của ông nội đâu ạ?”
Thảo chết lặng. Nụ cười gượng gạo nở trên môi cô, rồi nhanh chóng vụt tắt. Cô vội vàng bước tới, cúi xuống định bế cháu gái lên, ánh mắt lúng túng lướt qua Ông Ba rồi nhanh chóng lảng tránh. Cô không dám nhìn thẳng vào đôi mắt già nua, đầy tổn thương của cha mình. Trong tâm trí Thảo, hàng ngàn suy nghĩ hỗn loạn đang tranh giành nhau, cố gắng tìm một lời biện minh, một cách xoa dịu. Nhưng tất cả đều vô nghĩa trước câu hỏi hồn nhiên của đứa trẻ và ánh mắt đờ đẫn của Ông Ba. Cô chỉ biết lảng tránh, hy vọng mọi thứ sẽ trôi qua như chưa từng xảy ra.
Câu nói của cháu gái như một nhát dao xoáy sâu vào lồng ngực Ông Ba. Ông cảm thấy máu thịt mình như bị xé toạc, không phải vì đau đớn thể xác, mà là một nỗi nhục nhã tột cùng dâng lên tận cổ. Ngay cả một đứa trẻ thơ cũng nhìn ra sự thật phũ phàng này, còn hơn cả những lời đàm tiếu hay ánh mắt dò xét của người lớn. Ông Ba ngước nhìn Thảo, đôi mắt già nua long lên một tia hy vọng mỏng manh, mong chờ một lời giải thích, một cái ôm, hay chỉ một ánh nhìn hối lỗi.
Thảo vẫn đứng đó, lưng quay về phía Ông Ba. Cô không dám đối mặt với cha mình. Khuôn mặt cô tái nhợt, đôi môi mím chặt. Cô vội vã cúi xuống, nắm chặt tay cháu gái, rồi kéo mạnh đứa bé ra khỏi góc dưới gầm cầu thang. Tiếng bước chân vội vã của hai mẹ con dần xa, bỏ lại Ông Ba một mình trong cái bóng tối lạnh lẽo, chật hẹp. Dưới gầm cầu thang, không gian như nuốt chửng lấy ông Ba, biến ông thành một chấm đen vô hình giữa căn nhà lớn.
Đêm đó, Ông Ba trằn trọc không sao chợp mắt nổi. Cái góc dưới gầm cầu thang này không chỉ chật chội mà còn mang theo một nỗi uất nghẹn đến khó thở. Từng cơn gió lạnh lùa qua khe cửa, như thổi bùng lên ngọn lửa đau đớn trong lồng ngực ông. Lời nói hồn nhiên của đứa cháu gái cứ lặp đi lặp lại như một câu thần chú độc địa: “Ông Ba ơi, sao ông lại nằm ở đây? Chỗ này đâu có phải nhà của ông đâu!”. Từng chữ, từng lời như những mũi kim châm vào tim ông, nhức nhối.
Ông Ba nhắm nghiền mắt, cố xua đi hình ảnh căn nhà cũ ở quê, nơi ông từng sống với Bà Lụa, nơi mỗi góc nhà đều in đậm dấu chân kỷ niệm. Rồi ông lại nhớ đến lời Thảo, cái đêm con gái ông tha thiết van xin ông lên thành phố: “Bố già rồi, ở một mình con không yên tâm đâu. Lên đây con chăm sóc bố”. Giọng nói ngọt ngào, đầy sự quan tâm ngày nào giờ đây trở thành một vết cứa sâu hoắm. Ông Ba tự hỏi, liệu Thảo có còn nhớ lời đó không? Hay cô đã quên mất rằng, chính lời hứa “không yên tâm” của cô đã kéo ông rời xa tổ ấm, để giờ đây ông rơi vào một tình cảnh còn cô đơn, lạc lõng hơn gấp vạn lần cái sự “một mình” ở quê.
Ông Ba mở mắt nhìn trần nhà tối đen như mực. Bốn bức tường lạnh lẽo dường như đang siết chặt lấy ông. Một dòng nước ấm nóng từ từ lăn dài trên gò má nhăn nheo, tan vào mái tóc bạc trắng. Nước mắt ông, không phải vì tủi hờn, mà là sự bất lực đến cùng cực.
Giọt nước mắt cuối cùng khô đi trên má, Ông Ba hít một hơi thật sâu, dồn nén lại tất cả những cảm xúc vỡ vụn. Một sự tĩnh lặng đến đáng sợ bỗng bao trùm lấy tâm trí ông, không còn đau đớn, không còn tức giận, chỉ còn lại một sự trống rỗng và quyết tâm lạnh lẽo. Ông chậm rãi ngồi dậy, tấm lưng còng dựa vào bức tường lạnh lẽo. Tiếng đồng hồ quả lắc từ tầng dưới vọng lên đều đặn, điểm những giờ phút cuối cùng của đêm. Bên ngoài, thành phố vẫn còn chìm trong giấc ngủ, im lìm đến nỗi Ông Ba có thể nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực.
Ông đưa mắt nhìn quanh cái “góc” nhỏ bé của mình, cái nơi cuối cùng Ông Ba bị đẩy xuống ở, chật chội và thiếu ánh sáng. Chiếc chiếu đã sờn, cái gối bạc màu, vài ba vật dụng cá nhân giản dị mà ông mang theo từ quê lên. Tất cả đều là những mảnh ghép của một cuộc đời mà ông từng nghĩ sẽ bình yên đến cuối đời. Ông thở dài, tay run run vươn tới chiếc túi vải cũ kỹ, một người bạn đồng hành của ông qua bao năm tháng. Ông bắt đầu gói ghém. Từng chiếc áo cũ sờn vai, từng chiếc quần đã bạc màu được gấp gọn gàng, đặt ngay ngắn vào trong túi. Mỗi món đồ như một kỷ niệm, một vết cứa, nhưng ông không còn thời gian để hoài niệm hay xót xa.
Cái lạnh lẽo của căn nhà trên thành phố, sự xa cách trong ánh mắt của Thảo, và cả cái hồn nhiên vô tình của đứa cháu gái… tất cả đã trở thành giọt nước tràn ly. Ông Ba không muốn, không thể tiếp tục làm một gánh nặng vô hình cho bất kỳ ai nữa. Cái cảm giác bị đẩy vào xó xỉnh, bị xem như một vật dư thừa đã gặm nhấm ông từng ngày. “Đây đâu có phải nhà của ông đâu!” – Lời nói ấy như một cái dấu đóng, khẳng định dứt khoát rằng ông không thuộc về nơi này. Quyết định rời đi không phải là một sự bốc đồng. Nó đã được nung nấu trong ông suốt đêm, trong từng giọt nước mắt, từng hơi thở nặng nề.
Ông Ba siết chặt miệng túi vải, nhìn nó như nhìn một phần cuộc đời còn lại của mình. Nhẹ tênh. Nhưng chính sự nhẹ tênh ấy lại chất chứa một sức nặng vô bờ bến trong lòng ông. Ông đứng dậy, cơ thể già nua có phần loạng choạng. Căn phòng dưới gầm cầu thang vẫn tối tăm và lạnh lẽo, nhưng giờ đây nó không còn giữ chân ông được nữa. Ông Ba ngước nhìn lên cầu thang, nơi ánh sáng ban mai lờ mờ bắt đầu len lỏi. Đó không phải là ánh sáng dành cho ông. Ông quay lưng, nhẹ nhàng bước từng bước, chuẩn bị rời khỏi cái nơi mà ông từng lầm tưởng là tổ ấm cuối cùng của mình.
Ông Ba bước đi, mỗi bước chân như nén một gánh nặng vô hình xuống sàn nhà lạnh lẽo. Bóng đêm bao trùm căn nhà, chỉ có ánh sáng mờ ảo từ đèn đường hắt qua khe cửa sổ, đủ để ông nhìn thấy lối đi. Tiếng đồng hồ điểm hai giờ sáng, vang vọng khô khốc giữa không gian tĩnh mịch.
Ông Ba nhẹ nhàng vặn nắm cửa, tiếng “cạch” nhỏ xíu như tiếng lòng ông vỡ vụn. Ông khẽ mở hé cánh cửa, hít sâu một hơi khí lạnh của đêm. Ông quay đầu lại, ánh mắt già nua lướt qua căn nhà một lần cuối, như một lời từ biệt không nói nên lời. Ánh mắt Ông Ba dừng lại nơi cầu thang dẫn lên tầng hai, nơi từng là căn phòng rộng rãi, sáng sủa của ông. Nơi đó, ông từng nghĩ mình sẽ an hưởng tuổi già, được Thảo và các cháu yêu thương.
Rồi ánh mắt ông lại trượt xuống, đau đáu nhìn vào cái góc dưới gầm cầu thang tối tăm, nơi ông đã bị đẩy xuống, nơi đã trở thành minh chứng cho sự ghẻ lạnh. Một tiếng thở dài nặng trĩu thoát ra từ lồng ngực gầy gò của Ông Ba, mang theo tất cả những nỗi đau, sự thất vọng và cả những giọt nước mắt đã cố kìm nén suốt bao đêm. Nước mắt không còn giấu giếm, tuôn rơi lăn dài trên gò má nhăn nheo, tan vào bóng đêm như chính cuộc đời ông lúc này. Ông Ba quay lưng, bước ra khỏi ngưỡng cửa, không một tiếng động.
Ông Ba bước ra khỏi ngưỡng cửa, không một tiếng động. Bóng ông khuất dần trong màn đêm hun hút của con hẻm nhỏ. Lưng Ông Ba còng xuống, hằn lên nỗi cô đơn của người cha già vừa tự tay cắt đứt sợi dây liên kết cuối cùng với gia đình. Thành phố về đêm tĩnh mịch lạ thường, chỉ có ánh đèn đường vàng vọt hiu hắt chiếu xuống những vũng nước đọng sau cơn mưa, phản chiếu một vầng sáng yếu ớt như chính cuộc đời ông lúc này.
Một cảm giác nhẹ nhõm bất ngờ len lỏi vào tâm trí Ông Ba, như thể một gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ. Ông đã đi rồi, đã rời xa cái nơi mà ông từng nghĩ là mái ấm cuối đời, nhưng cuối cùng lại trở thành nhà tù của chính mình. Nhưng cùng với sự nhẹ nhõm đó là một khoảng trống rỗng mênh mông, lạnh lẽo hơn cả khí trời cuối thu. Ông Ba dừng lại dưới một bóng cây cổ thụ, hít sâu một hơi khí lạnh, cố xua đi sự bàng hoàng đang xâm chiếm.
Ông Ba ngước nhìn lên bầu trời đen kịt, không một ánh sao. Ông không biết mình sẽ đi đâu, về đâu. Ngôi nhà ở quê hương, nơi có nấm mồ của Bà Lụa, đã bán đi từ hai năm trước. Số tiền hơn 800 triệu đã góp vào món quà cưới muộn màng, xây nên căn nhà trên thành phố này. Giờ đây, ông không còn nơi nào để gọi là nhà nữa. Đôi chân Ông Ba vô định bước đi, mỗi bước chân lại kéo lê thêm một phần của quá khứ, của những ký ức đau buồn và những lời nói hồn nhiên của cháu đã xé nát trái tim ông. Ông là một người cha, một người ông, nhưng giờ đây, ông không khác gì một kẻ lang thang giữa cuộc đời.
Sáng hôm sau, ánh nắng yếu ớt len lỏi qua khe cửa sổ, đánh thức Thảo. Cô duỗi người, cảm thấy có gì đó bất an. Không thấy tiếng ho hay tiếng lụi cụi của Ông Ba như mọi ngày, Thảo khẽ nhíu mày. Cô bước ra khỏi phòng, gọi với lên tầng hai: “Bố ơi! Bố đâu rồi ạ?” Chỉ có tiếng chim hót líu lo ngoài vườn đáp lại. Lòng Thảo bắt đầu dấy lên một nỗi lo.
Thảo nhanh chóng xuống phòng tầng trệt. Cô mở cửa phòng của Ông Ba, căn phòng nhỏ giờ đây trống huơ trống hoắc, chăn màn gấp gọn gàng như thể không có ai ngủ qua đêm. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Thảo. Cô chạy điên cuồng khắp nhà, từ bếp đến nhà vệ sinh, không bỏ sót một ngóc ngách nào. Cuối cùng, cô cúi mình xuống nhìn vào góc gầm cầu thang chật chội, nơi Ông Ba đã phải chịu đựng suốt mấy tháng qua. Nơi đó cũng trống rỗng, không một bóng người.
Hơi thở của Thảo trở nên gấp gáp, mồ hôi lấm tấm trên trán. Cô vội vàng chạy vào phòng ngủ, lay mạnh vai chồng đang còn say giấc. “Anh ơi! Anh ơi, dậy đi!” Giọng cô run rẩy, đầy hoảng hốt. Chồng Thảo càu nhàu, lơ mơ mở mắt. “Gì vậy em? Mới sáng sớm…” Thảo cắt ngang lời anh, đôi mắt mở to, ánh lên sự sợ hãi. “Anh ơi, bố đâu rồi? Sao không thấy bố?” Cô lắp bắp, nỗi sợ hãi tột độ hiện rõ trên khuôn mặt.
Chồng Thảo, vẫn còn ngái ngủ, giật mình bật dậy khi thấy vẻ mặt trắng bệch, hoảng hốt của vợ.
“Gì vậy em? Em nói cái gì cơ?” Anh ta lắp bắp hỏi, cố gắng gạt bỏ cơn buồn ngủ.
“Bố… bố đi đâu mất rồi anh ơi! Em tìm khắp nhà rồi, không thấy đâu cả!” Thảo đáp lại, giọng cô lạc đi vì sợ hãi.
Anh ta lập tức bật ra khỏi giường, đôi mắt mở to, sự lo lắng nhanh chóng thay thế cơn mơ màng. “Sao lại thế được? Bố hay đi đâu vào giờ này đâu chứ!”
Hai vợ chồng bắt đầu cuộc tìm kiếm điên cuồng khắp căn nhà. Họ lật tung từng căn phòng, từ phòng ngủ, bếp, nhà vệ sinh đến cả những góc khuất nhất. Thảo lại cúi xuống nhìn vào gầm cầu thang chật chội, nơi Ông Ba đã ở, nhưng nó vẫn trống rỗng lạnh lẽo. Mỗi ngóc ngách đều không có dấu vết nào của Ông Ba. Căn nhà rộng lớn trên thành phố giờ đây như nuốt chửng sự hy vọng của họ.
Tìm kiếm không thành, họ vội vã lấy điện thoại, bắt đầu gọi cho những người bà con thân thiết ở quê, những người mà Ông Ba có thể tìm đến.
“Cô Hai ạ, bố con có sang nhà cô không ạ?” Thảo hỏi, giọng run rẩy, hy vọng mong manh.
Đầu dây bên kia vọng lại tiếng ngạc nhiên, rồi một lời từ chối. “Không, Ông Ba có sang đâu con.”
“Dạ, cô Út ạ… bố con có ghé qua không ạ?” Thảo lại gọi tiếp, từng cuộc gọi cứ thế trôi đi trong vô vọng. Hết người này đến người khác, không một ai biết Ông Ba đang ở đâu.
Từng câu trả lời “không thấy” như một nhát dao đâm vào trái tim Thảo. Cô buông chiếc điện thoại xuống, cảm giác hụt hẫng, trống rỗng đến tột cùng. Chồng Thảo nhìn vợ, nét mặt cũng thất thần không kém, không biết phải làm gì.
Thảo, người đã lao đi tìm kiếm với sự hoảng loạn tột độ, giờ đây như mất hết sức lực. Cô ngồi sụp xuống chiếc ghế sofa lạnh lẽo trong phòng khách. Nước mắt bắt đầu tuôn rơi lã chã trên gương mặt cô, tạo thành những vệt dài.
“Tại sao bố lại bỏ đi mà không nói một lời nào cơ chứ?” Thảo nức nở, tay ôm lấy mặt, những tiếng khóc bật ra từ sâu thẳm lồng ngực. “Bố ơi… con xin lỗi…”
Nỗi hối hận và sợ hãi dâng lên, bóp nghẹt lồng ngực Thảo. Cô tự dằn vặt mình, những hình ảnh về Ông Ba cặm cụi trong góc gầm cầu thang, những ánh mắt buồn bã của ông, giờ đây hiện rõ mồn một trong tâm trí cô, như những mũi kim sắc nhọn đâm vào lương tâm.
Thảo vẫn còn gục mặt trên ghế sofa, những tiếng nức nở chưa dứt hẳn, khi tiếng chuông cửa vang lên dồn dập. Cô giật mình ngẩng đầu. Chồng Thảo vội vã chạy ra mở cửa.
Ngoài cửa, ba bà hàng xóm, BÀ TƯ, BÀ NĂM, và BÀ SÁU, đứng đó, ánh mắt không che giấu sự tò mò và dò xét. Họ xì xào to nhỏ trước khi bà Tư, người có vẻ tháo vát nhất, cất tiếng.
“Chào hai vợ chồng! Nghe nói Ông Ba nhà mình… ốm à? Hay đi đâu vắng rồi?” Bà Tư hỏi, nhưng ánh mắt lướt khắp căn nhà, như muốn tìm kiếm một dấu vết nào đó.
Thảo vội vàng lau nước mắt, cố gắng trấn tĩnh. Cô đứng dậy, bước ra cửa, khuôn mặt vẫn còn lấm lem. “Dạ… không có gì đâu ạ. Bố con… Ông Ba đi thăm bạn cũ ở quê mấy hôm ấy mà. Tại đột xuất quá nên Ông Ba chưa kịp báo.”
Bà Năm xen vào, giọng đầy nghi ngờ. “Ối giời, Ông Ba nhà cô hiếm khi đi đâu. Mà đi thì cũng phải dặn dò con cháu chứ. Hay là có chuyện gì?”
Bà Sáu gật gù, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào Thảo. “Mới sáng tinh mơ đã thấy hai vợ chồng cuống cuồng tìm kiếm, rồi lại gọi điện khắp nơi. Có gì mà phải giấu vậy con?”
Những lời nói như những nhát dao đâm thẳng vào nỗi lo sợ của Thảo. Cô cảm thấy mồ hôi lạnh toát ra. “Dạ… không có gì thật đâu các bà ạ. Chắc tại Ông Ba muốn tạo bất ngờ thôi.” Thảo cười gượng gạo, nụ cười méo xệch, lộ rõ vẻ hoảng hốt.
Chồng Thảo đứng bên cạnh, cũng cố gắng phụ họa. “Vâng, đúng rồi ạ. Bố đi nghỉ dưỡng vài hôm.”
Nhưng những lời giải thích lúng túng của hai vợ chồng không thể qua mắt được những người phụ nữ tinh tường. Họ liếc nhìn nhau đầy ẩn ý, rồi lại nhìn Thảo với vẻ thương hại pha lẫn tò mò.
“Ừ thì… đi thăm bạn bè là tốt rồi. Nhưng mà… Ông Ba dạo này cũng gầy sọp đi nhiều. Chắc trên này không hợp khẩu vị hay sao?” Bà Tư nói, giọng nói tưởng như quan tâm nhưng lại khiến Thảo rùng mình. Cô biết, lời xì xầm về việc Ông Ba bị đối xử tệ bạc trong căn nhà trên thành phố này đã bắt đầu lan truyền.
Thảo chỉ biết cúi đầu. Cô cảm thấy như mọi ánh mắt đang lột trần sự thật cay đắng mà cô đang cố gắng che giấu. Nỗi sợ hãi và áp lực đè nặng lên vai cô, khiến cô khó thở. Những tiếng xì xầm của các bà hàng xóm vang vọng bên tai, như những lời phán xét không ngừng. Cô biết họ không tin. Và điều đó càng khiến cô thêm tuyệt vọng.
“Thôi được rồi, nếu không có gì thì tốt. Chúng tôi chỉ lo cho Ông Ba thôi.” Bà Năm nói, rồi quay sang bà Tư và bà Sáu, nháy mắt một cái đầy ý nghĩa.
Ba người phụ nữ không ở lại lâu, nhưng sự hiện diện của họ đã để lại một không khí nặng nề, ngột ngạt. Khi cánh cửa khép lại, Thảo như bị rút cạn sức lực. Cô lảo đảo lùi về phía sau, tựa vào tường. Tiếng xì xầm của họ vẫn còn văng vẳng bên tai: “Chắc chắn có chuyện gì rồi…” “Khổ thân Ông Ba già cả…”
Thảo nhắm chặt mắt, một giọt nước mắt lăn dài trên má. Sự cô đơn và nỗi sợ hãi bao trùm lấy cô. Cô không chỉ phải đối mặt với lương tâm cắn rứt mà còn với cả những lời đồn đại ác ý từ dư luận.
Ông Ba ngồi trên ghế xe khách, chiếc ba lô cũ kỹ đặt dưới chân. Tiếng động cơ ồn ào và những rung lắc nhẹ nhàng của chuyến xe đường dài không làm ông bận tâm. Ông Ba nhìn ra ngoài cửa sổ, những tòa nhà cao tầng của thành phố sầm uất cứ thế lùi dần về phía sau, nhỏ lại như những khối diêm xếp chồng. Cảnh vật quen thuộc nơi ông từng sống suốt hai năm qua – hay đúng hơn là nơi ông từng tồn tại – giờ chỉ còn là một chấm nhỏ trên đường chân trời. Lòng ông nặng trĩu.
Ông Ba thở dài, cảm giác mệt mỏi thấm sâu vào từng thớ thịt. Ông nhắm mắt lại, hình ảnh căn nhà cũ ở quê, ngôi nhà nhỏ nép mình bên hàng tre xanh, nơi có Bà Lụa vẫn thường ngồi vá áo dưới hiên, chợt hiện về rõ nét. Nơi đó, ông từng có một mái ấm, một gia đình trọn vẹn. Và giờ đây, ông lại đang trên đường trở về, không phải để thăm, mà là để tìm. Tìm một người quen cũ, có thể là một người hàng xóm đã lâu không gặp, hay một mái nhà tạm bợ nào đó, bất cứ nơi đâu có thể mang lại chút bình yên cho những năm tháng cuối đời.
Ông Ba mở mắt, nhìn ra ngoài. Những con đường cao tốc uốn lượn, những cánh đồng lúa bắt đầu hiện ra xa xa, xen lẫn với những hàng cây xanh mướt. Một tia hy vọng mong manh lóe lên trong trái tim đã chai sạn vì những tổn thương. Ông tự hỏi, liệu ông có còn tìm được chút thân tình nào ở mảnh đất cũ, nơi mà ông đã từng nghĩ mình sẽ không bao giờ rời bỏ? Liệu có ai còn nhớ ông, một người già cả khốn khó, đã bán đi tất cả để rồi nhận lại chua xót? Ông Ba nghiêng đầu tựa vào cửa kính lạnh buốt, đôi mắt nhìn vào hư vô, nơi thành phố đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại màu xanh của đồng quê và bầu trời xám xịt.
Những ngày sau khi Ông Ba bỏ đi, căn nhà trên thành phố của Thảo chìm trong một thứ không khí nặng nề đến khó thở. Từng góc phòng, từng vật dụng nhỏ nhặt, dường như đều mang theo một khoảng trống vô hình, một sự im lặng đau đáu. Bề ngoài, Thảo và chồng cố gắng duy trì nhịp sống bình thường. Họ vẫn đi làm, vẫn chăm sóc con cái, vẫn ăn bữa cơm tối quây quần. Nhưng tiếng cười giòn tan, hồn nhiên của Cháu gái và Cháu trai giờ đây hiếm hoi hơn, thỉnh thoảng lại vấp phải những khoảng lặng khó hiểu.
Một buổi chiều, khi Cháu gái đang ngồi chơi với những khối xếp hình trong phòng khách, con bé bỗng ngước đôi mắt to tròn nhìn Thảo.
“Mẹ ơi, ông nội đi đâu lâu quá vậy ạ?” Cháu gái hỏi, giọng nói trong trẻo nhưng chất chứa một sự ngây thơ khiến Thảo giật mình.
Thảo đang ngồi gọt hoa quả, con dao khựng lại trên tay. Một lát cắt nhỏ, không cố ý, khiến đầu ngón tay cô rướm máu. Cô vội vàng đặt con dao xuống, lúng túng dùng khăn giấy lau. Chồng Thảo, đang đọc báo trên sofa, cũng gấp tờ báo lại, ánh mắt nặng trĩu.
“Ông… ông nội đi chơi xa thôi con ạ,” Thảo nói, giọng lạc đi một cách rõ rệt. Cô cố gắng nở một nụ cười, nhưng đôi môi cô run rẩy.
“Thế bao giờ ông về ạ? Con nhớ ông kể chuyện cổ tích,” Cháu trai từ trong phòng chạy ra, mang theo một quyển sách cũ, đôi mắt cũng long lanh sự mong chờ. “Ông nội hứa sẽ đọc cho con nghe chuyện hoàng tử cứu công chúa mà.”
Những câu hỏi hồn nhiên ấy như những nhát dao cứa vào tâm can Thảo. Cô nhìn những đứa con, nhìn vào đôi mắt trong veo không chút vẩn đục, và cảm thấy một nỗi ân hận dâng trào. Căn phòng tầng trệt, rồi góc dưới gầm cầu thang, hình ảnh Ông Ba ngồi lặng lẽ trong đó, cứ thế hiện lên rõ mồn một. Cô nhớ lại câu nói của Cháu gái ngày trước, câu nói đã đẩy Ông Ba đi, và nhận ra chính cô đã không ngăn cản, thậm chí còn ngầm đồng ý. Một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.
“Thôi nào, để mẹ đọc cho các con nghe,” chồng Thảo vội vàng lên tiếng, đặt tờ báo xuống và kéo hai đứa trẻ lại gần. Anh liếc nhìn Thảo, ánh mắt chứa đựng sự lo lắng và nỗi đau khổ âm ỉ.
Thảo quay đi, bước vào bếp. Cô dựa lưng vào tủ lạnh lạnh lẽo, nhắm mắt lại. Nỗi trống vắng trong lòng cô không thể lấp đầy. Căn nhà này, dù vẫn rộng rãi, tiện nghi, nhưng dường như đã mất đi một phần linh hồn, một hơi ấm vô giá. Tiếng nói chuyện của chồng và các con trong phòng khách vọng lại, nhưng không thể xua tan đi sự nặng nề bao trùm. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, nhưng không còn trọn vẹn, không còn vô tư như trước.
***
Thời gian trôi đi, những vết sẹo trong lòng gia đình Thảo dù không còn rướm máu nhưng vẫn in hằn một cách sâu sắc. Mỗi bữa cơm, một chiếc ghế trống trải như nhắc nhở về sự vắng mặt không thể bù đắp của Ông Ba. Mỗi tiếng cười của con trẻ, dù đã dần trở lại sự trong trẻo vốn có, nhưng thi thoảng vẫn kèm theo câu hỏi hồn nhiên về người ông đã khuất, như một nhát dao vô hình cứa vào tim những người lớn. Thảo và chồng nhận ra, tiền bạc và sự tiện nghi dù có thể mang lại cuộc sống vật chất đủ đầy, nhưng không bao giờ mua được sự bình yên trong tâm hồn, hay giá trị đích thực của tình thân.
Họ đã học được một bài học cay đắng, rằng có những sai lầm, một khi đã gây ra, sẽ để lại hậu quả vĩnh viễn, không thể nào quay ngược thời gian để sửa chữa. Nỗi day dứt đó trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của họ, là kim chỉ nam nhắc nhở họ về sự vô thường của cuộc đời và tầm quan trọng của lòng trắc ẩn. Dù Ông Ba đã đi xa, hay có thể đã tìm thấy một chốn bình yên nào đó, nhưng những giá trị mà ông đã từng mang lại cho căn nhà này, cho những đứa cháu, mãi mãi là một lời nhắc nhở không ngừng về tình yêu thương vô điều kiện. Căn nhà trên thành phố vẫn sừng sững, nhưng cái lạnh lẽo trong tim những người sống trong đó thì khó mà xua tan. Họ chấp nhận sống với nỗi ân hận đó, như một phần của định mệnh, và cố gắng sống tốt hơn từng ngày, để nỗi đau không trở nên vô nghĩa. Có lẽ, bình yên không phải là không có sóng gió, mà là học được cách chèo lái con thuyền cuộc đời mình giữa những cơn bão lòng, với một trái tim đã biết yêu thương và trân trọng hơn.