Tr/ộ/m vàng của vợ cho bồ, chồng sững sờ thấy ảnh mình trên bàn thờ… cái kết không ai ngờ tới!

Tr/ộ/m vàng của vợ cho bồ, chồng sững sờ thấy ảnh mình trên bàn thờ… cái kết không ai ngờ tới!

Lâm nhìn quanh quất, đảm bảo Thảo đã đi làm. Căn nhà riêng của vợ chồng anh chìm trong tĩnh lặng. Lồng ngực Lâm đập thình thịch, một cảm giác vừa lén lút vừa rạo rực. Anh tiến về phía chiếc tủ gỗ cũ kỹ trong phòng ngủ – nơi Thảo vẫn tin là an toàn tuyệt đối. Bàn tay anh run nhẹ khi vặn chìa khóa, tiếng “cạch” nhỏ xé tan sự im lặng bao trùm.

Bên trong, những gói vàng được bọc cẩn thận nằm gọn gàng, lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo. Mỗi miếng là mồ hôi công sức của Thảo, người vợ kế toán cần mẫn, người đã dành dụm chúng để làm vốn cho con sau này. Lâm vươn tay, nhặt từng thỏi một. Một thoáng tội lỗi lạnh buốt chạy dọc sống lưng, như có ai đó đang thì thầm về sự phản bội. Từ “con” chợt nhói lên trong tâm trí anh.

Nhưng rồi, hình ảnh My hiện lên, trẻ trung, rạng rỡ, trong bộ bikini gợi cảm ở khu nghỉ dưỡng sang trọng mà họ sắp đến. Sự phấn khích về chuyến đi chơi, về những ngày tháng được nuông chiều bản thân bên My, nhanh chóng lấn át cảm giác tội lỗi. “Chỉ một lần này thôi,” Lâm tự nhủ, cố gắng trấn an lương tâm đang cồn cào.

Anh thở phào một tiếng nhẹ nhõm, như trút được gánh nặng vô hình. Vội vàng nhét số vàng vào chiếc túi nhỏ đã chuẩn bị sẵn, Lâm đóng tủ lại, khóa cẩn thận như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Anh liếc nhìn chiếc đồng hồ trên tường, thời gian đã điểm. My đang đợi. Một nụ cười nửa miệng pha lẫn chút hồi hộp và thỏa mãn nở trên môi Lâm.

Lâm ngồi tựa lưng vào chiếc ghế tắm nắng êm ái, phóng tầm mắt ra đại dương xanh ngắt trải dài đến vô tận tại Khu nghỉ dưỡng sang trọng. Nắng vàng rải rác trên làn nước lấp lánh, gió biển mơn man cuốn đi mọi ưu phiền. Kế bên, My trong bộ váy maxi bay bổng, mái tóc xoăn nhẹ tung bay, liên tục cười khúc khích. Cô đưa chiếc điện thoại lên chụp lia lịa, ghi lại từng khoảnh khắc.

My quay sang Lâm, đôi mắt lấp lánh những tia ngưỡng mộ. “Anh Lâm này, anh đúng là ga lăng số một! Em chưa bao giờ được đi nghỉ dưỡng ở nơi sang trọng thế này. Cảm ơn anh nhé!”

Cô chủ động nắm lấy bàn tay Lâm, siết nhẹ. Một cảm giác tự mãn dâng lên trong lồng ngực Lâm. Anh cảm thấy mình thật sự là một người hùng, một người đàn ông thành công có thể mang lại hạnh phúc và sự hưởng thụ cho người phụ nữ bên cạnh. Hình ảnh Thảo với khuôn mặt mệt mỏi và những thỏi vàng dành dụm, chợt thoáng qua trong tâm trí anh như một làn khói mỏng rồi tan biến. Lâm cố gắng đẩy lùi mọi cảm giác tội lỗi đang cồn cào, hoàn toàn đắm chìm vào những lời đường mật của My, vào vẻ đẹp rạng rỡ của cô.

My lại cười rạng rỡ, ngả đầu vào vai Lâm, thì thầm như một lời ca tụng. “Anh đúng là người đàn ông tuyệt vời nhất!”

Lâm vòng tay ôm lấy My, khẽ nhắm mắt, tận hưởng trọn vẹn cảm giác được nuông chiều, được tôn vinh. Tất cả những lo lắng, những gánh nặng về Thảo, về gần mười năm chung sống vợ chồng, và về tương lai của đứa con đều bị bỏ lại phía sau những con sóng đang vỗ rì rào. Anh tin rằng mình xứng đáng với khoảnh khắc này, với sự tận hưởng này.

Lâm vòng tay ôm lấy My, khẽ nhắm mắt, tận hưởng trọn vẹn cảm giác được nuông chiều, được tôn vinh. Tất cả những lo lắng, những gánh nặng về Thảo, về gần mười năm chung sống vợ chồng, và về tương lai của đứa con đều bị bỏ lại phía sau những con sóng đang vỗ rì rào. Anh tin rằng mình xứng đáng với khoảnh khắc này, với sự tận hưởng này.

Bỗng, tiếng chuông điện thoại phá tan không gian yên bình. Lâm mở mắt, khó chịu nhìn màn hình. Tên Thảo hiện lên, khiến nụ cười trên môi anh khẽ vụt tắt. Lâm vội vàng gỡ tay My ra, lùi lại một chút và nghe máy, cố gắng giữ vẻ bình thản nhất. My hơi ngạc nhiên nhìn anh, rồi tiếp tục chụp ảnh.

“Anh nghe đây, có chuyện gì không em?” Lâm nói, giọng cố tỏ ra thoải mái.

Đầu dây bên kia, giọng Thảo vang lên, hơi gấp gáp và chất chứa một chút lo lắng. “Anh Lâm à, anh có thấy số vàng mình để trong tủ không? Em tìm mãi mà không thấy nó đâu cả.”

Tim Lâm như ngừng đập một nhịp. Một cảm giác giật mình chạy dọc sống lưng, nhưng anh nhanh chóng trấn tĩnh lại, cố giữ giọng bình tĩnh nhất có thể để che giấu sự hoảng loạn. “Vàng nào cơ em? Vàng ấy em cất kỹ quá chắc quên đấy thôi. Anh có đụng vào bao giờ đâu mà biết.”

Thảo im lặng một lúc, rồi thở dài thườn thượt. “Thôi được rồi, chắc em tìm chưa kỹ. Từ sáng đến giờ em lục tung cả nhà rồi mà vẫn không thấy. Chắc em để quên ở đâu đó thôi.”

Lâm thở phào nhẹ nhõm, giọng anh trở nên dịu dàng hơn. “Đúng rồi đấy. Em cứ bình tĩnh tìm lại xem. Đừng lo lắng quá.”

“Vâng, thế thôi em tìm tiếp đây,” Thảo nói rồi cúp máy.

Lâm buông điện thoại xuống, ánh mắt lướt qua My đang vô tư tạo dáng bên hồ bơi. My không biết gì, nhưng mỗi lời nói dối của Lâm đã ghim vào lòng anh một mũi kim châm nho nhỏ, nhói lên từng hồi, nhắc nhở anh về những gì mình đang đánh đổi.

Chiếc xe của Lâm lướt đi trên đường cao tốc, hướng về thành phố. Gió lùa qua cửa kính, nhưng không thể xua đi cái cảm giác bất an đang len lỏi trong lòng anh. Nụ cười tự mãn khi còn ở khu nghỉ dưỡng đã tắt hẳn, thay vào đó là sự căng thẳng hiện rõ trên gương mặt. Lâm siết chặt vô lăng, cố gắng tập trung vào con đường phía trước, nhưng tâm trí anh không ngừng chạy đua với những viễn cảnh đáng sợ.

Anh nghĩ đến Thảo, đến cái cách cô sẽ nhìn anh, sẽ chất vấn anh khi phát hiện ra số vàng đã biến mất. Gần mười năm chung sống vợ chồng, anh hiểu Thảo kỹ đến mức nào. Cô là người cẩn thận, chi li, và đặc biệt là không dễ dàng bỏ qua bất cứ sự bất thường nào, nhất là khi liên quan đến tài sản dành dụm cho con. Lâm nuốt khan, sống lưng anh chợt lạnh toát. Liệu Thảo đã phát hiện ra tất cả? Liệu cô có suy đoán được gì từ thái độ lúng túng của anh qua điện thoại?

My ngồi bên cạnh, hoàn toàn không hay biết gì về cơn bão trong lòng Lâm. Cô gái trẻ hơn Lâm gần chục tuổi ấy vẫn vô tư lướt điện thoại, thỉnh thoảng lại quay sang mỉm cười với anh.

“Anh đưa em về nhà rồi tối mình đi ăn tiếp nhé?” My hỏi, giọng ngọt ngào, tràn đầy hứng khởi. Cô vừa tìm được một nhà hàng mới toanh trên mạng xã hội, rất muốn Lâm đưa đi thử.

Lâm giật mình, phải mất vài giây anh mới định thần lại được câu hỏi của My. Anh chỉ ậm ừ, không biết phải trả lời thế nào. “Ừ… để xem đã em.”

My không để ý đến sự hờ hững trong giọng nói của Lâm. Cô tiếp tục xem điện thoại, mường tượng về bữa tối lãng mạn sắp tới. Còn Lâm, tâm trí anh đã hoàn toàn lạc về căn Nhà riêng quen thuộc, nơi có bàn thờ gia tiên, và cũng là nơi anh vừa gây ra một tội lỗi khó thể dung thứ. Cảm giác tội lỗi như một sợi dây thừng đang siết chặt lấy cổ họng anh.

Chiếc xe của Lâm lao về nhà. Tâm trí anh ngập tràn những lo lắng mơ hồ, nhưng anh vẫn tự trấn an mình rằng Thảo chưa thể biết được gì. Dù vậy, mỗi mét đường đi qua, trái tim Lâm lại đập nhanh hơn một nhịp. Cuối cùng, anh rẽ vào con hẻm quen thuộc, chiếc xe dừng lại trước cửa `Nhà riêng`. Lâm bước xuống, bàn tay run nhẹ khi tra chìa khóa vào ổ. Cánh cửa mở ra, anh bước vào.

Sự im lặng bao trùm ngay lập tức. Không có tiếng động quen thuộc của Thảo đang lúi húi trong bếp hay tiếng ti vi vọng ra từ phòng khách. Lâm khựng lại, tim anh chợt nhói lên một cái. Anh nheo mắt nhìn quanh, ánh sáng nhập nhoạng của buổi tối khiến căn nhà càng thêm trống trải. Lâm nuốt khan, sự bất an len lỏi khắp người anh.

“Thảo ơi?” Anh gọi, giọng hơi run rẩy. Chỉ có tiếng vọng lại từ bức tường trống rỗng, mang theo sự lạnh lẽo khó tả. Lâm bước sâu hơn vào nhà, mắt quét qua mọi ngóc ngách quen thuộc, từ phòng khách, đến bàn ăn. Vẫn không một bóng người.

“Thảo ơi? Em đâu rồi?” Lâm gọi lớn hơn, cố gắng xua đi cái cảm giác rờn rợn đang bò trên sống lưng. Nhưng đáp lại anh vẫn chỉ là tiếng vọng của chính mình, lạc lõng và cô độc. Căn nhà im ắng đến đáng sợ. Một dự cảm chẳng lành đột nhiên ập đến, khiến Lâm cảm thấy toàn thân lạnh toát.

Lâm bước nhanh lên cầu thang, mỗi bước chân đều nặng trịch, như có thứ gì đó vô hình đang kéo anh lại. Anh vừa đi vừa cố gắng xua đi cái cảm giác bất an tột độ đang bủa vây. Cánh cửa phòng ngủ chính hé mở. Lâm chần chừ một thoáng, rồi đẩy mạnh cửa bước vào. Căn phòng tối mờ, chỉ có ánh trăng mỏng manh hắt qua khung cửa sổ, đủ để anh nhìn thấy mọi vật.

Đập vào mắt Lâm là cảnh tượng khiến trái tim anh như ngừng đập. Chiếc tủ quần áo lớn, nơi Thảo vẫn thường cất giữ những tài sản quý giá nhất, đặc biệt là số vàng cô dành dụm bấy lâu để làm vốn cho con sau này, đang mở toang. Hai cánh tủ gỗ sẫm màu như hai cái miệng há hốc, phơi bày khoảng trống lạnh lẽo bên trong. Không một chiếc hộp gỗ nhỏ, không một bọc vải kỹ lưỡng, tất cả đều biến mất.

Lâm đứng sững lại giữa phòng, chân tay anh bỗng chốc trở nên cứng đờ. Mồ hôi lạnh bắt đầu vã ra trên trán, chảy dọc sống lưng. Một cơn ớn lạnh chạy dọc từ gáy xuống tới tận xương cụt. Anh không cần phải tìm kiếm, không cần hỏi han. Chỉ cần nhìn vào cái tủ trống rỗng kia, Lâm đã hiểu tất cả.

Thảo đã biết.

Cái suy nghĩ đó như một lưỡi dao sắc lạnh cứa vào tâm trí Lâm, mang theo sự thật trần trụi và tàn nhẫn. Cô không còn ở đây, và cô đã mang theo thứ quan trọng nhất. Sự sợ hãi tột cùng ập đến, nhấn chìm Lâm trong một vực sâu không đáy. Lâm cảm thấy như mình vừa mất đi tất cả, không phải là số vàng, mà là một thứ gì đó lớn hơn nhiều: sự tin tưởng, gia đình, và cả tương lai anh đã từng cho là chắc chắn. Anh đưa tay ôm đầu, cảm giác choáng váng xâm chiếm. Lâm đã làm gì vậy?

Lâm buông tay khỏi đầu, như một cái xác không hồn, anh bước ra khỏi căn phòng ngủ lạnh lẽo. Mỗi bước chân xuống cầu thang nặng nề như thể đang kéo lê cả khối u tội lỗi trong lòng. Ánh mắt Lâm vô định, rồi dừng lại ở tầng trệt, nơi bàn thờ gia tiên trầm mặc.

Thảo ngồi đó, ngay dưới tấm ảnh thờ của cha mẹ Lâm, lưng quay về phía anh. Đôi vai cô run lên bần bật, từng đợt run rẩy không ngừng, như thể một trận gió lạnh lẽo đang thổi xuyên qua cơ thể mỏng manh. Mái tóc dài, trước đây vốn được chăm chút cẩn thận, giờ rũ rượi, che khuất gần hết khuôn mặt. Vài lọn tóc bết dính vào gò má.

Cảnh tượng ấy khiến Lâm rợn người. Một cảm giác bất an, lạnh lẽo hơn cả việc mất đi số vàng, từ từ bò lên chiếm lấy tâm trí anh. Lâm không dám tiến lại gần, chỉ đứng sững ở cuối cầu thang, nhìn cái bóng lưng đổ dài của người vợ mà anh đã phụ bạc. Sự im lặng trong căn nhà giờ đây trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết, nặng trĩu những điều chưa nói, những nỗi đau đang gào thét trong câm lặng.

Lâm nín thở. Sự im lặng rợn người trong căn nhà nuốt chửng mọi âm thanh. Anh nhìn bóng lưng gầy guộc của Thảo, rồi ánh mắt vô thức di chuyển về phía bàn thờ gia tiên. Có điều gì đó không đúng. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, thôi thúc Lâm phải tiến lại gần, dù mỗi bước chân đều nặng trĩu.

Lâm lê từng bước, qua hành lang dài, đến gần hơn với không gian thờ cúng linh thiêng. Hương trầm thoảng nhẹ, nhưng lại mang theo một mùi hôi lạ lùng, tanh tưởi, không giống với mùi hương anh vẫn thường ngửi. Thảo vẫn ngồi bất động, đôi vai run rẩy, như một bức tượng sống. Lâm nuốt khan, sự hoảng sợ dâng lên cổ họng. Anh từ từ nhích lại gần bàn thờ, tim đập loạn xạ trong lồng ngực. Khi chỉ còn cách vài bước chân, Lâm khựng lại, ánh mắt anh mở to, sững sờ.

Ngay giữa bát hương nghi ngút khói, nơi đáng lẽ phải đặt ảnh thờ của ông bà tổ tiên, là một vật thể lạ. Càng nhìn kỹ, đồng tử Lâm càng co rút lại. Đó là một bức ảnh chân dung. Bức ảnh của chính anh! Nó được đặt trang trọng, được viền đen một cách cẩn thận, trông không khác gì một tấm di ảnh. Ánh mắt trong bức ảnh nhìn thẳng vào Lâm, lạnh lẽo và vô hồn.

Lâm choáng váng. Cả thế giới như quay cuồng. Anh lùi lại một bước, cảm giác như có ai đó vừa giáng một đòn mạnh vào thái dương. Tim anh đập thình thịch, muốn vỡ tung ra khỏi lồng ngực. Hơi thở anh nghẹn lại, khô khốc. Lâm không thể tin vào mắt mình. Chuyện quái quỷ gì đang diễn ra ở đây? Thảo đã làm gì vậy? Cơn sợ hãi tột độ bóp nghẹt anh, còn đáng sợ hơn cả khi phát hiện ra số vàng đã biến mất. Thảo vẫn ngồi đó, không một tiếng động, không một động thái, chỉ còn đôi vai vẫn run lên bần bật trong tĩnh lặng.

Lâm cố gắng kìm nén tiếng thở dốc, nhưng vô ích. Cả cơ thể anh run rẩy, lạnh toát. Anh lùi thêm một bước, vấp phải chân ghế, suýt ngã. Ánh mắt anh không thể rời khỏi bức di ảnh của chính mình, rồi chầm chậm dịch chuyển về phía bóng lưng gầy guộc của người vợ.

“Thảo… Em… em đang làm gì vậy?” Lâm lắp bắp, giọng nói khô khốc, đứt quãng như vừa đi qua một trận ốm nặng. “Tại sao… tại sao ảnh anh lại ở đây?”

Câu hỏi của Lâm như xé toạc sự im lặng đến rợn người. Thảo không trả lời ngay. Cô ngồi yên thêm vài giây, rồi từ từ, rất chậm rãi, quay đầu lại.

Ánh sáng yếu ớt từ ngọn nến trên bàn thờ hắt lên khuôn mặt cô. Lâm giật mình, lùi lại thêm một bước. Đôi mắt Thảo đỏ hoe, không phải vì khóc cạn nước mắt, mà là một màu đỏ của sự kiệt quệ, của những giọt máu đã khô cứng trong lồng ngực. Ánh mắt ấy nhìn Lâm, không còn là ánh mắt của người vợ đã gần mười năm chung sống, không còn sự yêu thương hay hờn giận. Thay vào đó là một sự thất vọng tột cùng, một nỗi đau xé lòng và cả một sự lạnh lẽo đến chết chóc. Nó sâu hoắm, trống rỗng, như nhìn vào một hố sâu không đáy.

Lâm cảm thấy toàn thân mình bị đông cứng. Anh chưa từng thấy Thảo như vậy. Cô không khóc, không la hét, không một lời trách móc. Chỉ có sự im lặng đến ghê rợn và ánh mắt đó. Ánh mắt mà Lâm chưa bao giờ muốn đối diện. Nó nhìn anh như nhìn một người xa lạ, một kẻ vừa bước ra từ cõi chết, không thuộc về thế giới này, cũng không còn bất kỳ mối liên hệ nào với cô. Cả căn phòng như bị nuốt chửng bởi sự trầm mặc nặng nề, chỉ còn tiếng tim Lâm đập thình thịch trong lồng ngực.

Thảo vẫn ngồi đó, ánh mắt trống rỗng và lạnh lẽo nhìn xoáy vào Lâm. Khắp căn phòng vẫn chìm trong sự im lặng đáng sợ, chỉ có tiếng tim Lâm đập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Anh cố gắng thốt lên điều gì đó, nhưng cổ họng khô khốc, không một âm thanh nào thoát ra được. Toàn thân Lâm run rẩy, cảm giác như một khối băng giá đang đóng chặt lấy anh.

Thảo từ từ đứng dậy. Mỗi cử động của cô đều chậm rãi, nặng nề, như thể đang mang vác một gánh nặng vô hình. Cô bước từng bước nhỏ, nhẹ nhàng tiến lại gần Lâm. Ánh nến trên bàn thờ hắt bóng cô lên tường, khiến Thảo trông càng thêm ma mị và xa lạ. Lâm lùi lại cho đến khi lưng anh chạm vào bức tường lạnh lẽo. Anh muốn chạy, nhưng đôi chân như bị đóng đinh xuống sàn nhà.

Thảo dừng lại cách Lâm chỉ vài bước chân. Cô ngước đôi mắt đỏ hoe, sâu thẳm nhìn thẳng vào mắt anh. Không còn là cái nhìn của tình yêu, của sự căm ghét hay hờn giận, mà là một sự tuyệt vọng đã hóa thành vô cảm.

“Thảo… em…” Lâm lắp bắp, giọng anh vỡ vụn.

Một nụ cười nhạt nhẽo, đầy chua xót và mệt mỏi nở trên đôi môi tái nhợt của Thảo. Giọng cô khẽ khàng, lạnh lẽo như hơi thở của mùa đông, nhưng lại sắc như một lưỡi dao vừa mài bén.

“Người đã chết trong lòng em thì còn sống làm gì nữa?”

Câu nói của Thảo như một nhát dao vô hình, đâm thẳng vào tim Lâm. Anh cảm thấy một cơn đau thấu tận xương tủy, một sự rụng rời lan khắp cơ thể. Hai chân Lâm mềm nhũn, không còn chút sức lực nào để chống đỡ. Cả thế giới trước mắt Lâm bỗng chao đảo, tối sầm lại. Anh ôm lấy ngực, khụy gối xuống sàn nhà lạnh lẽo, một cảm giác mất mát và sợ hãi tột cùng ập đến, nhấn chìm anh vào vực sâu không đáy của tuyệt vọng.

Lâm khụy gối, ôm lấy ngực, cảm giác như tim mình vừa ngừng đập. Cả thế giới quay cuồng rồi chìm vào bóng tối. Anh hít một hơi sâu, cố gắng trấn tĩnh, nhưng cơn hoảng loạn vẫn bủa vây. Anh ngước nhìn Thảo, người vẫn đứng đó, như một bức tượng băng.

“Thảo… không phải như em nghĩ…” Lâm lắp bắp, giọng anh run rẩy. “Anh… anh có lý do…”

Cổ họng anh như bị ai đó bóp nghẹt, từng từ ngữ cứ mắc kẹt lại, đau đớn và khó khăn tột cùng. Anh muốn giải thích, muốn van xin, muốn nói rằng anh đã sai, rằng mọi chuyện không phải như cô thấy, nhưng không một âm thanh trọn vẹn nào có thể thoát ra. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán Lâm. Anh cảm thấy bất lực.

Ánh mắt Thảo không hề lay chuyển, vẫn dán chặt vào Lâm, lạnh lẽo đến tận xương tủy. Trong đó không còn chút giận dữ, chút đau khổ, cũng không còn một tia tình yêu hay hy vọng nào. Chỉ còn lại sự trống rỗng đến đáng sợ, một sự vô cảm đã nuốt chửng mọi thứ. Cô nhìn anh như nhìn một người lạ, một vật thể vô tri, không chút cảm xúc. Lời nói của Lâm cứ lặp lại một cách yếu ớt, vô nghĩa trước ánh nhìn đó. Anh không thể thốt ra thêm bất cứ điều gì.

Thảo nhìn Lâm, khóe môi cô khẽ nhếch lên, một nụ cười chua chát hơn cả nước mắt. Cô ngắt lời Lâm, giọng nói như bị bóp nghẹt bởi thứ cảm xúc tăm tối nào đó, rít lên, từng chữ như mũi dao cứa vào không khí.

“Lý do?” Thảo gằn giọng. “Lý do gì? Lý do cho sự phản bội? Lý do cho việc anh đã giết chết niềm tin của em? Anh đã giết chết tất cả rồi, Lâm ạ. Tất cả những gì em đã cố gắng vun đắp, tất cả những gì em đã từng tin tưởng. Anh đã biến nó thành tro bụi.”

Lâm ngước nhìn Thảo, ánh mắt anh tràn ngập sự tuyệt vọng, pha lẫn nỗi đau tột cùng. Anh muốn biện minh, muốn thốt lên những lời sám hối, nhưng cổ họng anh khô khốc, những lời nói của Thảo như hàng ngàn mũi tên xuyên thẳng vào tim anh. Cảm giác nhói buốt lan ra khắp lồng ngực. Cô không hề nhắc đến số vàng, chỉ nhấn mạnh sự mất mát về tinh thần, sự hủy diệt niềm tin. Điều đó càng khiến Lâm nhận ra mình đã gây ra tội lỗi lớn đến nhường nào, không phải chỉ là vật chất, mà là cả một linh hồn anh đã dày vò. Anh cảm thấy mình thật hèn hạ và đê tiện.

Thảo đã nói xong, những lời lẽ sắc như dao cứa vào tâm can Lâm. Cô đứng phắt dậy, bóng dáng mảnh mai nhưng tràn đầy sự kiên định. Cô quay lưng lại, không để Lâm có cơ hội nhìn thấy giọt nước mắt cuối cùng đang chực trào trên khóe mi. Thảo tránh né ánh mắt van lơn của Lâm, như thể sợ hãi sự yếu đuối của chính mình sẽ bị anh lay chuyển. Căn phòng im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề của Lâm.

Thảo hít một hơi thật sâu, giọng nói của cô vang lên rành rọt, từng chữ như đóng đinh vào không khí, lạnh lẽo và dứt khoát.

“Chúng ta không thể tiếp tục nữa,” Thảo tuyên bố, không một chút do dự. “Từ giờ, anh và em… không còn gì liên quan.”

Lời nói của Thảo như một tảng băng lớn đập mạnh vào Lâm, nghiền nát chút hy vọng mong manh còn sót lại trong anh. Lâm cảm thấy một cú sốc lớn, như thể cả thế giới đang quay cuồng và sụp đổ dưới chân. Anh ngước nhìn bóng lưng Thảo, trái tim anh đau đớn đến tột cùng, những lời sám hối nghẹn lại nơi cổ họng. Anh tuyệt vọng cố gắng níu kéo, bò về phía cô, bàn tay run rẩy vươn ra muốn chạm vào vạt áo cô.

“Thảo, đừng!” Lâm thốt lên, giọng nói khản đặc, như một tiếng rên rỉ đau đớn. “Anh xin em! Anh biết anh sai rồi! Xin em đừng bỏ anh!”

Lâm như bị rút cạn sức lực, đôi chân khuỵu xuống, anh quỳ gục trước mặt Thảo, bàn tay vẫn cố gắng níu giữ lấy gót chân cô. Anh ngước nhìn lên, đôi mắt đỏ hoe, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má sạm đi vì lo âu và hối hận. Cả cơ thể Lâm run rẩy, khẩn cầu như một kẻ sắp chết đuối vớ được cọng rơm.

“Thảo… anh xin em,” Lâm nghẹn ngào, giọng nói đứt quãng vì những tiếng nấc. “Xin em hãy cho anh một cơ hội cuối cùng. Anh hứa… anh sẽ sửa chữa tất cả. Anh sẽ không bao giờ… không bao giờ tái phạm nữa.” Lâm siết chặt vạt áo cô, ánh mắt tràn ngập sự van xin và tuyệt vọng. “Anh sẽ bỏ My, anh sẽ tập trung vào gia đình. Anh hứa sẽ bù đắp cho em, cho con… tất cả những gì anh đã gây ra!”

Thảo đứng bất động, nhìn xuống Lâm, ánh mắt cô không còn chút hơi ấm nào. Nó lạnh lẽo như băng giá, sâu thẳm như vực thẳm không đáy. Cô khẽ lắc đầu, một động tác chậm rãi nhưng dứt khoát, như đang đóng lại một cánh cửa vĩnh viễn.

“Cái chết không thể hồi sinh được, Lâm à,” Thảo nói, giọng cô khẽ khàng nhưng chứa đựng sức nặng ngàn cân, tựa như một lời phán quyết cuối cùng. Cô không hề nhìn vào mắt Lâm, đôi mắt cô chỉ nhìn về phía xa xăm, nơi không còn hình bóng của quá khứ.

Dứt lời, Thảo gỡ tay Lâm ra khỏi vạt áo mình một cách nhẹ nhàng nhưng kiên quyết. Cô quay lưng lại, từng bước chân chậm rãi nhưng vững vàng, bước ra khỏi căn phòng, bỏ lại Lâm đang quỳ sụp dưới sàn. Tiếng bước chân cô dần xa, để lại một khoảng trống lạnh lẽo, nuốt chửng mọi hy vọng. Lâm nhìn theo bóng lưng cô khuất dần, trái tim anh như bị xé toạc, vỡ vụn thành ngàn mảnh. Nỗi ân hận tột cùng và sự tuyệt vọng bao trùm lấy Lâm, nhấn chìm anh vào vực sâu không lối thoát. Anh gục mặt xuống sàn nhà, tiếng khóc nức nở vang vọng trong căn phòng trống trải, cô độc.

Anh gục mặt xuống sàn nhà, tiếng khóc nức nở vang vọng trong căn phòng trống trải, cô độc. Tiếng nấc nghẹn của Lâm chợt bị cắt ngang bởi một âm thanh chói tai: tiếng điện thoại di động rung bần bật trên nền gạch lạnh lẽo. Anh giật mình, gắng gượng ngẩng đầu lên, đôi mắt sưng húp nhìn về phía chiếc điện thoại. Màn hình sáng lên, hiện rõ tên người gọi đến: My.

Một sự ghê tởm trào lên trong cổ họng Lâm. Đúng lúc này, một tin nhắn mới hiện lên, che khuất tên My: “Anh yêu, bao giờ mình lại đi chơi nữa? Tiền anh chuyển cho em tiêu gần hết rồi.” Lâm đọc từng chữ, từng câu. Sự vô tư, đòi hỏi của My trong tin nhắn như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt anh, dập tắt chút hơi ấm còn sót lại trong trái tim đã tan nát. Anh nhìn lại mối quan hệ sai trái này, chợt nhận ra nó vô giá trị đến nhường nào, chỉ toàn là sự lợi dụng và phù phiếm. Tất cả những gì anh đã đánh đổi để có được thứ tình cảm rẻ mạt này – gia đình, hạnh phúc, sự tin tưởng của Thảo, và cả những đồng tiền Thảo đã cất giữ cho con – bỗng chốc hiện ra rõ ràng như một cơn ác mộng. Đó là một sự mất mát khủng khiếp, không thể bù đắp. Một cơn giận dữ bùng lên trong Lâm. Anh vơ lấy chiếc điện thoại, ánh mắt đầy căm ghét, rồi ném mạnh nó vào bức tường đối diện. Tiếng va đập khô khốc vang lên, chiếc điện thoại văng ra xa, im lìm trên sàn nhà lạnh lẽo.

Chiếc điện thoại văng ra xa, im lìm trên sàn nhà lạnh lẽo, Lâm vẫn còn run rẩy vì cơn giận và sự hối hận tột cùng. Anh không còn sức để đứng vững, đôi chân khuỵu xuống, cả thân người đổ sụp xuống sàn gạch lạnh buốt. Tựa lưng vào bức tường trống, Lâm đưa mắt nhìn quanh căn nhà. Từng góc, từng kẽ, từng vật dụng đều gợi nhắc anh về một cuộc sống từng rất đỗi bình yên, giờ đây chỉ còn là đống đổ nát của ký ức.

Ánh mắt Lâm lướt qua chiếc bàn ăn, nơi Thảo vẫn thường chuẩn bị những bữa cơm tươm tất sau mỗi ngày làm việc. Rồi đến chiếc ghế sofa cũ, nơi Thảo và Lâm từng cùng nhau xem tivi, cùng cười, cùng chia sẻ những câu chuyện vụn vặt của một ngày dài. Anh thấy hình bóng Thảo lẩn khuất ở mọi nơi, thấy nụ cười hiền hậu, thấy ánh mắt tin yêu mà cô đã dành trọn cho anh suốt gần mười năm chung sống. Những kỷ niệm về Thảo, về những năm tháng hạnh phúc bên nhau, không cần phải nói thành lời, cũng đủ sức bóp nghẹt trái tim Lâm. Đó là những đêm Thảo thức khuya tính toán sổ sách kế toán cho công ty thực phẩm của mình, hay những ngày cô tỉ mẩn cất giấu từng chỉ vàng, từng đồng tiền tiết kiệm nhỏ nhoi, không phải cho riêng cô, mà là để làm vốn cho con sau này. Tất cả, tất cả đều hiện về rõ mồn một, sắc nét đến nhói lòng.

Lâm nhận ra, anh đã đánh mất tất cả. Không chỉ là Thảo – người vợ hiền thảo, người bạn đời chung thủy – mà còn là cả tương lai mà anh và Thảo đã cùng nhau xây đắp. Anh đã đánh mất đi lương tâm của chính mình, chà đạp lên những giá trị đạo đức cơ bản nhất chỉ vì sự phù phiếm, vì thứ tình cảm rẻ mạt với My, một cô gái trẻ hơn anh gần chục tuổi, sành điệu và chỉ biết hưởng thụ. Sự vô tâm, ích kỷ của Lâm đã tạo nên một lỗ hổng khổng lồ trong cuộc đời anh, một khoảng trống không gì có thể lấp đầy.

Giờ đây, khi sự thật trần trụi phơi bày, khi mọi thứ vỡ vụn, Lâm chỉ còn lại sự trống rỗng và nỗi cô độc đến tận xương tủy. Anh hiểu rằng, cả đời này, anh sẽ không bao giờ chuộc lại được lỗi lầm đã gây ra. Không lời xin lỗi nào, không hành động nào có thể xoa dịu được nỗi đau mà anh đã gieo rắc, hay hàn gắn lại những mảnh vỡ của một gia đình đã từng trọn vẹn. Cuộc sống của anh, từ đây về sau, sẽ chỉ là những chuỗi ngày dài đằng đẵng của sự hối tiếc và day dứt không nguôi. Căn nhà vẫn tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn lại tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa, và tiếng thở dài nặng nề của Lâm, như một lời thú tội muộn màng gửi vào hư không. Anh không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng anh biết chắc chắn một điều: nỗi đau này sẽ mãi mãi là vết sẹo không thể lành, là bản án mà anh tự phán quyết cho chính mình. Sự bình yên và hạnh phúc đã vĩnh viễn rời xa, chỉ để lại một mình anh giữa miền ký ức tan hoang.

admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *