CҺồпg Mất, NҺà CҺồпg Đuổι Tȏι Ra Đι Taү Trắпg. Tȏι Maпg CҺιếc Dȃү CҺuүḕп Kỉ Vật Của AпҺ Đι Cầm Đồ

CҺồпg Mất, NҺà CҺồпg Đuổι Tȏι Ra Đι Taү Trắпg. Tȏι Maпg CҺιếc Dȃү CҺuүḕп Kỉ Vật Của AпҺ Đι Cầm Đồ

CҺồпg Mất, NҺà CҺồпg Đuổι Tȏι Ra Đι Taү Trắпg. Tȏι Maпg CҺιếc Dȃү CҺuүḕп Kỉ Vật Của AпҺ Đι Cầm Đồ…và…

Tôi đang ngồi bên di ảnh chồng mình, khói hương trước bàn thờ còn chưa tàn hẳn, thì mẹ chồng gọi tôi xuống phòng khách. Mưa ngoài sân đập lộp bộp lên mái tôn, gió lùa qua khe cửa làm ngọn đèn thờ chập chờn. Tôi đang mang thai hơn bốn tháng, bụng chưa lớn rõ nhưng mỗi lần đứng dậy là đau âm ỉ. Bà Tuyết không nhìn vào mặt tôi, chỉ đẩy sấp giấy tờ về phía trước, giọng lạnh tanh: “Cô ký đi. Ký xong thì thu dọn đồ mà đi cho khuất mắt nhà này.”

Tôi chết lặng. Tay vô thức ôm bụng, nước mắt rơi xuống tờ giấy trắng. Hoài Nam mất chưa qua tuần, tang lễ còn chưa xong bảy ngày, vậy mà nhà chồng đã chuẩn bị sẵn giấy xác nhận tôi tự nguyện rời khỏi nhà họ Trịnh, không tranh chấp tài sản, không đòi hỏi gì. “Đứa bé trong bụng cô còn chưa chắc là máu mủ nhà này,” bà Tuyết nói thêm, ánh mắt dừng lại rất lâu ở bụng tôi. Lời ấy như dao cắt. Tôi muốn gào lên rằng Hoài Nam là chồng tôi, là cha đứa con này, nhưng cổ họng nghẹn cứng. Lúc đó tôi chỉ nghĩ họ đang đau, đang hoảng loạn vì mất con trai. Nhưng tôi không hề biết rằng, sự thật phía sau hoàn toàn khác…

Hoài Nam là người đàn ông tốt. Anh không nói nhiều lời ngọt ngào, nhưng mỗi tối đi làm về muộn, dù mệt rã rời, anh vẫn ghé bếp hỏi tôi đã ăn gì chưa. Ngày biết tôi có thai, anh vui như đứa trẻ, cả đêm chở tôi đi lòng vòng, áp tai vào bụng rồi cười một mình. Anh nắm tay tôi chặt, dặn đi dặn lại: “Em phải giữ con nhé. Con là máu thịt của anh, là chỗ dựa của em sau này.” Lúc ấy tôi còn trách anh nói gở. Nào ngờ đó lại là lời cuối cùng tôi nhớ rõ nhất.

Tai nạn xảy ra vào buổi chiều xám xịt. Anh đi giao hồ sơ công trình, nhắn tôi rằng xong việc sẽ mua cháo cá về vì tôi nghén nặng. Tôi còn dặn anh lái xe cẩn thận. Nhưng đến tối, tôi nhận được cuộc gọi từ người lạ. Khi chạy đến bệnh viện, mọi thứ đã muộn. Hoài Nam nằm đó, không kịp gọi tên tôi lần cuối. Tang lễ mấy ngày, tôi như người mất hồn. Bụng đau quặn, suýt ngã trước quan tài. Người ngoài còn đỡ tôi, khuyên giữ sức cho con. Còn bà Tuyết chỉ đứng bên, mặt lạnh như đá. Không một lời hỏi han, không một cái chạm vai.

Anh chồng Hữu Lâm thì còn lạnh lùng hơn. Khách viếng vừa thưa, anh ta đã hỏi bóng gió về sổ đỏ, tài khoản tiết kiệm, bảo hiểm tai nạn của Hoài Nam. Ngọc Diệp, em gái chồng, kéo họ hàng ra góc sân thì thầm to: “Chị dâu mới về nhà chưa bao lâu thì anh Nam gặp chuyện. Có người số nặng lắm, bước vào nhà ai là nhà đó lụi bại.” Tôi nghe mà tim nhói. Muốn hỏi họ rằng nỗi đau mất chồng của tôi chưa đủ sao? Nhưng tôi chỉ cúi đầu, ôm bụng, nuốt nước mắt vào trong.

Đêm cuối tang lễ, nhà im ắng đến ghê người. Di ảnh Hoài Nam vẫn đặt giữa phòng khách, bát hương nghi ngút. Bà Tuyết bước ra, giọng khô khốc: “Khóc đủ rồi thì nói chuyện người sống đi.” Tôi theo bà xuống phòng khách. Trên bàn là sấp giấy tờ, cây bút, dưới chân ghế là chiếc túi vải cũ đựng vài bộ quần áo tôi. Hữu Lâm khoanh tay, Ngọc Diệp dựa tủ, miệng nhếch lên. Tôi cố giữ giọng bình tĩnh: “Mẹ, giấy gì đây ạ?”

Bà Tuyết đẩy giấy về phía tôi: “Cô ký đi. Đứa bé chưa chắc là máu mủ nhà này, đừng nghĩ dùng nó để bám víu tài sản con trai tôi.” Tôi run rẩy, nước mắt rơi. Họ nghi ngờ chính đứa con Hoài Nam từng mong chờ từng ngày. Tôi lấy điện thoại đưa ảnh siêu âm, tin nhắn anh hỏi bác sĩ dặn gì kiêng gì. Hữu Lâm giật phắt điện thoại, cười khẩy: “Tin nhắn ai chẳng làm giả được.” Ngọc Diệp chen vào: “Anh Nam mất rồi, ai biết cái thai đó của ai?” Lời ấy như tát vào mặt tôi.

Tôi mất chồng rồi, không thể mất cả con. Tôi cúi xuống nhặt cây bút, ký tên. Từng nét như cứa vào tim. Bà Tuyết cầm giấy xem, lạnh lùng: “Từ giờ cô với nhà này không còn liên quan.” Họ giật luôn chiếc nhẫn cưới trên tay tôi. Ngọc Diệp nhìn thấy sợi dây chuyền bạc cũ trên cổ tôi, chỉ tay: “Cái kia nữa, dây chuyền của anh Nam, tháo ra luôn.” Tôi ôm chặt nó. Đó là kỷ vật anh đưa tôi ngày biết có con, mặt dây khắc hình con chim tung cánh. Tôi nói cứng: “Cái này anh Nam tự đưa cho tôi. Ai muốn lấy thì bước qua xác mẹ con tôi.”

Bà Tuyết phẩy tay khinh miệt: “Thôi, bạc cũ xỉn đó đáng bao nhiêu, cầm đi coi như bố thí.” Tôi kéo vali cũ ra khỏi nhà trong đêm mưa. Cánh cổng đóng sầm sau lưng. Tôi đứng ngoài, một tay kéo vali, một tay ôm bụng, nghe Hữu Lâm nói nhỏ với mẹ: “Cứ để nó đi, không tiền không nhà, sớm muộn cũng quay lại xin.” Tiếng cười khẽ của bà Tuyết theo gió luồn vào tai tôi, lạnh hơn mưa.

Nhưng lúc đó tôi không biết rằng, sợi dây chuyền tôi giữ lại ấy lại là chìa khóa mở ra sự thật kinh hoàng nhất…

Hai tháng sau, tôi thuê phòng trọ nhỏ cuối huyện. Tường loang lổ ẩm mốc, mái tôn thấp lè tè. Tôi xin may đồ trẻ con ra công, ngồi cúi đầu từ sáng đến khuya, mắt hoa, lưng đau cứng, bụng nặng trĩu, chỉ kiếm được vài chục nghìn. Tiền tiết kiệm cạn dần. Tôi không dám về ngoại, sợ bố mẹ biết con gái bị đuổi tay trắng sẽ đau lòng. Mẹ tôi bệnh tim, bố tôi sau tai biến đi lại khó khăn. Mỗi lần mẹ gọi, tôi cười gượng: “Dạ ổn mẹ ạ, mọi người thương con lắm.”

Nhà chồng tung tin tôi ôm tiền bỏ trốn. Ra chợ, người ta nhìn tôi bằng ánh mắt lạ lùng. Tôi gom can đảm đến công ty chồng hỏi khoản lương cuối, bảo hiểm, họ bảo đã có người nhà nhận hết. Lòng tôi bắt đầu nghi ngờ. Nhưng tôi không tiền, không chống lưng, chỉ biết cắn răng chịu. Một đêm mưa to, ví chỉ còn vài tờ lẻ, hộp sữa bầu cạn, tôi tháo sợi dây chuyền ra, áp vào má. Đây là thứ cuối cùng còn mang hơi thở Hoài Nam. Tôi tự nhủ chỉ cầm tạm, lấy tiền ăn, rồi chuộc lại.

Sáng hôm sau, tôi giấu dây chuyền vào túi, bắt xe ôm đến tiệm cầm đồ Thiên Phát. Biển hiệu đỏ chói, trước cửa vài thanh niên xăm trổ đứng hút thuốc. Tôi cúi mặt bước vào, mùi thuốc lá lẫn tiền giấy nặng nề. Cậu nhân viên cầm dây chuyền lên, cười nhạt: “Bạc cũ thế này được vài trăm nghìn là cùng.” Tôi run rẩy, định ký giấy thì tiếng bước chân từ cầu thang vang lên.

Một người đàn ông khoảng hơn bốn mươi, dáng cao lớn, mặc sơ mi đen, đi xuống. Ánh mắt anh khựng lại ở sợi dây chuyền. Cả người anh sững sờ, rồi hốt hoảng quay sang đàn em: “Đóng cửa lại! Đưa chị ấy vào phòng trong, pha sữa nóng, gọi bác sĩ, chuẩn bị xe. Mở két, lấy trước mười tỷ!” Tôi chết lặng. Mới phút trước dây chuyền chỉ đáng vài trăm nghìn, giờ người đàn ông quyền thế nhất huyện lại vì nó mà ra lệnh đưa tôi mười tỷ?

Anh Phúc cầm dây chuyền, ngón tay miết nhẹ hình con chim tung cánh, giọng khàn: “Cô lấy cái này ở đâu ra?” Tôi run: “Của chồng tôi, anh ấy mất rồi…” Nghe tên Hoài Nam, anh Phúc siết chặt dây chuyền, mắt đỏ hoe: “Chồng cô tên gì?” “Trịnh Hoài Nam.” Căn phòng im bặt.

Anh Phúc nhìn tôi, giọng nghẹn: “Nếu không có Hoài Nam năm đó, Trần Đại Phúc này đã không còn bố mẹ để phụng dưỡng, cũng không còn mạng để đứng đây.” Anh kể, ngày xưa học chung đại học, nhà anh nghèo, bố bệnh nặng, tiền viện phí như núi. Hoài Nam lặng lẽ đưa hết tiền làm thêm, học bổng, chỉ nói: “Tiền còn kiếm được, bố mẹ thì không có lần thứ hai.” Sau này anh Phúc tháo sợi dây chuyền này đưa cho Hoài Nam: “Mày hoặc người thân mày cầm cái này ra, tao trả bằng mạng.”

Hóa ra Hoài Nam đã âm thầm để lại cho mẹ con tôi một đường lui. Nhưng anh Phúc không dừng lại. Anh nhìn tôi, ánh mắt sắc lạnh: “Chồng cô có thể không chết đơn giản như cô nghĩ.” Anh đưa ảnh hiện trường tai nạn, chỉ vết va chạm lạ: “Xe tải đâm góc này không phải ngẫu nhiên.” Rồi anh lật hồ sơ: hợp đồng công trình lớn anh Nam phụ trách, phụ lục thay đổi tuyến đường đúng đoạn tai nạn, sao kê tiền chuyển cho tài xế trước ngày xảy ra vụ việc, và tên Ngọc Diệp đứng cổ đông công ty ma liên quan.

Tôi ngồi chết lặng. Nhà chồng không chỉ đuổi tôi, họ biết có vấn đề nhưng im lặng, hưởng lợi, ép tôi ký giấy, tung tin bôi nhọ. Hữu Lâm, Ngọc Diệp, thậm chí bà Tuyết – tất cả đều dính líu. Anh Phúc bảo vệ tôi, đưa về biệt thự, lo thuốc men cho con. Tôi mang thai trong nỗi sợ, nhưng lần đầu tiên có người đứng sau lưng.

Chúng tôi thu thập chứng cứ. Tôi quay lại nhà họ Trịnh, đeo micro ghi âm. Bà Tuyết đập bàn: “Tiền đó là của nhà này! Nó chết rồi thì của nó là của tao!” Ngọc Diệp khóc lóc khai nhận thay đổi hợp đồng để anh Nam mất dự án. Hữu Lâm nổi nóng: “Nó ký giấy rồi còn đòi gì?” Luật sư Hòa đưa di chúc Hoài Nam viết tay: toàn bộ tài sản để lại cho vợ con anh. Manh mối về tuyến đường vận chuyển được anh để lại trước khi mất.

Công lý đến muộn. Hữu Lâm, Ngọc Diệp bị triệu tập, rồi khởi tố vì giả mạo giấy tờ, tiếp tay âm mưu. Bà Tuyết suy sụp, khóc lóc xin tha trước mặt tôi trong phòng đối chất. Tôi chỉ hỏi bà: “Ngày mẹ đuổi con ra mưa, mẹ có nghĩ đến chữ tha không?” Bà không trả lời được. Đỗ Minh Quân – đối thủ công ty – và tài xế xe tải cũng bị bắt. Mọi thứ lộ ra: lòng tham, sự phản bội từ chính người ruột thịt.

Tôi nhận lại phần tài sản Hoài Nam để lại. Con tôi chào đời, bé trai kháu khỉnh, tôi đặt tên An. Anh Phúc đến thăm, nhìn con cười buồn: “Nó giống Nam ở cái trán.” Tôi lập quỹ thiện mang tên Hoài Nam, giúp phụ nữ bị bỏ rơi, trẻ mồ côi – những người từng như mẹ con tôi. Sợi dây chuyền vẫn đeo trên cổ tôi, giờ không còn là kỷ vật đau thương mà là lời nhắc anh vẫn ở bên.

Một lần tôi quay lại căn nhà cũ họ Trịnh. Cổng sắt bạc màu, sân vắng tanh. Tôi đứng ngoài, bế con, không bước vào. Gió thổi, mặt dây chuyền chạm ngực lạnh mà yên. Tôi hôn trán con, thì thầm: “Ba con từng sống tử tế, mẹ sẽ tiếp tục phần còn lại.” Tôi quay lưng rời đi, không ngoảnh lại. Phía sau là nỗi đau từng suýt nuốt chửng mẹ con tôi. Phía trước là con đường mới, có con tôi, có tên Hoài Nam được giữ lại bằng những điều tốt đẹp.

Tôi không hả hê khi nhà chồng rơi xuống. Chỉ thấy buồn. Buồn vì máu mủ hóa ra mong manh đến thế. Buồn vì Hoài Nam ra đi mà không kịp thấy con. Nhưng tôi không còn tuyệt vọng. Tôi học được rằng, sau tất cả mất mát, người ta vẫn có thể đứng dậy, vẫn đủ can đảm sống tử tế. Vì con. Vì anh. Và vì chính mình.

(Word count: 1987)

admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *