Vợ đặt 20 mâm cỗ, vạch mặt chồng ngoại tình, ‘tiểu tam’ lộ diện!
Loan hít một hơi sâu, ánh mắt quét qua những gương mặt tò mò đang hướng về phía mình. Toàn bộ sân trước nhà Loan im phăng phắc, chỉ còn tiếng gió khẽ lay động phông bạt rạp cưới.
– Cô ta chính là Nguyễn Thị Bích, con gái bà Tám đầu xóm!
Một tiếng “Ồ” lớn bật ra từ đám đông, như một luồng điện chạy qua từng người. Tiếng xì xào, bàn tán lập tức nổi lên, ồn ào như ong vỡ tổ. Ai nấy đều quay sang nhìn nhau, thì thầm những câu chuyện về Nguyễn Thị Bích và bà Tám.
Anh Hưng đứng đó, sững sờ. Mắt anh mở to, tròng đen giãn ra vì kinh hãi, khuôn mặt cắt không còn giọt máu. Anh nhìn Loan, ánh mắt đầy sự không thể tin được, sự sợ hãi tột độ. Anh không thể tin Loan lại làm điều này, lại dám công khai tất cả trước mặt cả làng.
Tiếng xì xào, bàn tán đang râm ran bỗng chốc tắt hẳn, như thể có một luồng điện tích cực chạy qua và làm tê liệt tất cả. Cả làng im phăng phắc, tất cả ánh mắt đổ dồn về phía Loan, chờ đợi những lời tiếp theo. Anh Hưng vẫn đứng đó, như một pho tượng đá, không thể cựa quậy. Ánh mắt anh xoáy vào Loan, cầu xin một sự im lặng vô vọng.
Loan không bận tâm đến ánh mắt cầu xin đó. Cô đưa tay chỉnh lại micro, một nụ cười nhạt nhòa hiện lên trên môi. Giọng cô vẫn bình thản đến đáng sợ, như kể một câu chuyện của người khác, nhưng lại găm vào lòng người nghe từng câu, từng chữ.
– Ban đầu, tôi cũng chỉ nghĩ anh ta bận công việc. Anh ta về nhà muộn hơn, ít trò chuyện với tôi hơn. Anh ta nói rằng dự án mới cần phải tăng ca, phải đi gặp đối tác. Tôi tin. Một người vợ như tôi, chỉ muốn tin tưởng chồng mình.
Cô dừng lại, nhìn thẳng vào Anh Hưng, khiến anh rùng mình.
– Cho đến một ngày… cái điện thoại của anh ta rung bần bật liên hồi dưới gối. Anh ta đang tắm. Tôi tò mò, chỉ định xem ai gọi mà gấp gáp vậy. Và tôi đã thấy. Hàng loạt tin nhắn tình tứ, mùi mẫn từ một số lạ.
Loan hít một hơi, ánh mắt xa xăm như sống lại khoảnh khắc kinh hoàng đó.
– Ban đầu là những lời thăm hỏi ngọt ngào, rồi đến những lời nhớ nhung, hẹn hò. “Anh nhớ em”, “Em cũng nhớ anh nhiều”, “Em chỉ muốn được ở cạnh anh”, “Anh cũng vậy, vợ anh khó tính quá, anh chán rồi”. Ngón tay tôi run rẩy lướt qua từng tin nhắn, từng bằng chứng sống động về sự phản bội. Tim tôi như bị bóp nghẹt. Tôi biết, đó không phải là lần đầu.
Loan siết chặt micro, giọng cô trầm hơn một chút, nhưng sự bình tĩnh đáng sợ vẫn không hề suy suyển. Cô liếc nhìn về phía bà Tám đang đứng lẫn trong đám đông, khuôn mặt bà đã trắng bệch.
– Tôi phát hiện họ đã qua lại với nhau hơn một năm trời…
… Loan siết chặt micro, giọng cô trầm hơn một chút, nhưng sự bình tĩnh đáng sợ vẫn không hề suy suyển. Cô liếc nhìn về phía bà Tám đang đứng lẫn trong đám đông, khuôn mặt bà đã trắng bệch.
– Tôi phát hiện họ đã qua lại với nhau hơn một năm trời…
Lời của Loan như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Anh Hưng, kéo anh thoát khỏi trạng thái sững sờ. Anh Hưng bàng hoàng, cố gắng gượng dậy, hai chân loạng choạng. Anh ta lắp bắp, giọng run rẩy đến thảm hại.
– Em… em hiểu lầm rồi, Loan à! Đâu có chuyện đó!
Anh Hưng quay phắt sang nhìn Loan, ánh mắt van nài xen lẫn sự xấu hổ tột cùng. Anh ta muốn nói thêm điều gì đó để biện minh, để xoa dịu, nhưng cổ họng như bị nghẹn lại, không thể thốt nên lời. Khuôn mặt anh ta trắng bệch, mồ hôi túa ra đầm đìa dù trời không quá nóng.
Đám đông bắt đầu xì xào trở lại, nhưng lần này là những tiếng bàn tán lớn hơn, những lời chỉ trích, phán xét không hề che giấu. Họ hàng, làng xóm nhìn Anh Hưng với ánh mắt khinh miệt, thương hại, và cả sự hả hê. Vài người phụ nữ bắt đầu lớn tiếng chửi rủa sự bội bạc của người chồng.
Loan vẫn đứng đó, vẻ mặt điềm tĩnh đến đáng sợ. Cô không hề nao núng trước lời phủ nhận yếu ớt của Anh Hưng. Ánh mắt cô nhìn thẳng vào anh ta, không một chút dao động, như thể đã đọc vị được mọi lời dối trá sắp được thốt ra. Nụ cười nhạt nhòa trên môi Loan khẽ cong lên, một nụ cười đầy ẩn ý, khiến Anh Hưng càng thêm kinh hãi. Anh ta biết, những lời cô nói ra không chỉ là cáo buộc, mà là bằng chứng.
Loan vẫn đứng đó, vẻ mặt điềm tĩnh đến đáng sợ. Cô không hề nao núng trước lời phủ nhận yếu ớt của Anh Hưng. Ánh mắt cô nhìn thẳng vào anh ta, không một chút dao động, như thể đã đọc vị được mọi lời dối trá sắp được thốt ra. Nụ cười nhạt nhòa trên môi Loan khẽ cong lên, một nụ cười đầy ẩn ý, khiến Anh Hưng càng thêm kinh hãi. Anh ta biết, những lời cô nói ra không chỉ là cáo buộc, mà là bằng chứng.
Loan mỉm cười lạnh lùng. Không nói thêm lời nào, cô thong thả đưa tay vào túi áo dài, lấy ra một chiếc điện thoại di động màu trắng. Ánh mắt cô vẫn dán chặt vào khuôn mặt tái mét của Anh Hưng, như muốn tận hưởng trọn vẹn từng khoảnh khắc sự sụp đổ của anh ta. Ngón tay cô lướt nhẹ trên màn hình, chọn một tập tin ghi âm.
Cả sân trước nhà Loan bỗng chốc im phắc, mọi ánh mắt đổ dồn vào chiếc điện thoại trên tay Loan. Một âm thanh nhỏ vang lên, rồi đột ngột, giọng nói của Anh Hưng cùng một người phụ nữ khác – Bích – vọng ra từ loa điện thoại, rõ mồn một.
(ÂM THANH: TIẾNG GHI ÂM CHƠI RÕ RÀNG QUA LOA ĐIỆN THOẠI)
GIỌNG ANH HƯNG (TRONG GHI ÂM)
(Thì thầm, tình tứ)
Anh nhớ em quá, Bích à. Ước gì anh có thể ở bên em mãi thôi…
GIỌNG BÍCH (TRONG GHI ÂM)
(Dịu dàng, nũng nịu)
Anh Hưng của em… Em cũng nhớ anh lắm. Sao mình không bỏ hết tất cả để đến với nhau đi anh?
GIỌNG ANH HƯNG (TRONG GHI ÂM)
(Ngập ngừng, nhưng đầy hứa hẹn)
Em cứ chờ anh, nhất định anh sẽ lo liệu ổn thỏa mọi chuyện…
Âm thanh tình tứ, ngọt ngào và đầy lén lút ấy như những nhát dao sắc lẻm cứa vào tai từng người có mặt. Khuôn mặt Anh Hưng vốn đã trắng bệch giờ đây chuyển sang màu xanh mét, không còn một giọt máu. Anh ta há hốc mồm, đôi mắt trợn trừng nhìn về phía chiếc điện thoại, rồi lại nhìn Loan với vẻ kinh hoàng tột độ. Anh ta lùi lại vài bước, như muốn chạy trốn khỏi thứ âm thanh chết chóc ấy, nhưng đôi chân lại run rẩy không đứng vững. Mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo. Mọi lời chối cãi, mọi lời biện minh giờ đây đều trở nên vô nghĩa.
(ÂM THANH: ĐOẠN GHI ÂM TIẾP TỤC CHƠI, TIẾNG XÌ XÀO BẮT ĐẦU NỔI LÊN)
Đám đông vốn đã im lặng bỗng chốc vỡ òa. Những tiếng xì xào, bàn tán ồn ào hơn bao giờ hết. Những ánh mắt khinh miệt, giận dữ và cả sự hả hê dồn dập đổ về phía Anh Hưng. Họ hàng, làng xóm bắt đầu chỉ trỏ, thì thầm những lời lẽ nặng nề.
HỌ HÀNG, LÀNG XÓM 1
(Thì thầm)
Trời ơi! Đúng là không thể tin nổi!
HỌ HÀNG, LÀNG XÓM 2
(Nói lớn hơn một chút)
Ngoại tình thật rồi! Có bằng chứng rõ ràng thế kia!
HỌ HÀNG, LÀNG XÓM 3
(Chỉ trỏ)
Cái thằng bội bạc! Khổ thân con Loan!
Loan vẫn giữ nguyên nụ cười lạnh như băng trên môi. Cô cầm chiếc điện thoại, ánh mắt quét một vòng qua đám đông đang xôn xao, rồi dừng lại ở Anh Hưng đang thẫn thờ, như một kẻ vừa bị đánh gục. Đó là cái nhìn đầy thỏa mãn, đầy cay đắng của người vợ bị phản bội.
Đám đông khách mời bỗng chốc bùng nổ như một nồi nước sôi. Không còn là những tiếng xì xào thì thầm nữa, mà là những lời bàn tán lớn tiếng, chen chúc vào nhau, tạo thành một âm thanh hỗn loạn vang khắp sân. Những người phụ nữ lớn tuổi, từng là hàng xóm láng giềng thân thiết với gia đình Loan và Anh Hưng, giờ đây lắc đầu ngao ngán, ánh mắt đầy thất vọng và cay đắng. Họ không ngừng xuýt xoa, miệng lẩm bẩm những lời trách móc.
MỘT NGƯỜI PHỤ NỮ LỚN TUỔI 1
(Lắc đầu, thở dài)
Trời ơi, cái Hưng mà lại làm ra nông nỗi này sao? Ai mà ngờ được!
MỘT NGƯỜI PHỤ NỮ LỚN TUỔI 2
(Nói lớn, đầy giận dữ)
Thật không còn biết liêm sỉ là gì nữa! Cái thằng bội bạc!
Vài người đàn ông trong đám đông, vốn là bạn bè hoặc anh em họ hàng của Anh Hưng, thì trừng mắt nhìn anh ta với ánh mắt khinh miệt rõ rệt. Có người còn buông lời chửi thề khe khẽ, không giấu nổi sự phẫn nộ.
HỌ HÀNG, LÀNG XÓM 4
(Khinh bỉ)
Mày nhìn xem cái mặt nó kìa! Có đáng mặt đàn ông không chứ!
Tiếng bàn tán về sự trơ trẽn của Bích, cái tên “tiểu tam” bỗng chốc được nhắc đi nhắc lại đầy giận dữ, và sự bội bạc của Anh Hưng vang khắp sân, lấn át cả tiếng gió. Mọi người không ngừng xì xào, phẫn nộ.
HỌ HÀNG, LÀNG XÓM 5
(Căm phẫn)
Con Bích kia cũng trơ trẽn không kém! Lén lút cướp chồng người ta!
HỌ HÀNG, LÀNG XÓM 6
(Mỉa mai)
Tưởng đâu gia đình nó hạnh phúc lắm, ai dè…
Anh Hưng vẫn đứng đó, thân hình khẽ run rẩy, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm xuống đất. Cả thế giới như đang sụp đổ dưới chân anh ta, từng lời chỉ trích, từng ánh mắt khinh bỉ như những nhát búa giáng mạnh vào lương tâm anh ta. Loan vẫn đứng im lìm, không một lời nói, không một động thái nào khác, chỉ để cho những lời phán xét của đám đông thay cô trừng phạt người chồng bội bạc. Nụ cười trên môi Loan giờ đây đã phai nhạt, nhưng ánh mắt cô vẫn sắc lạnh, ẩn chứa sự đau đớn và cả quyết tâm không thể lay chuyển.
Giữa lúc tiếng bàn tán vẫn còn đang xôn xao, Loan từ từ đưa tay cầm lấy chiếc micro trên bục. Tiếng rít nhẹ từ loa khiến đám đông hơi chững lại, mọi ánh mắt đổ dồn về phía cô. Vẫn giữ ánh nhìn sắc lạnh về phía Anh Hưng đang cúi gằm mặt, Loan chậm rãi quay người, đối diện với hàng trăm cặp mắt tò mò và phẫn nộ của họ hàng, làng xóm. Gương mặt cô vẫn bình tĩnh đến đáng sợ, nhưng đôi mắt đã hằn lên những quầng thâm và nỗi đau âm ỉ.
LOAN
(Giọng trầm, vang vọng qua micro, nhưng đầy kiên quyết)
Chắc hẳn mọi người đang thắc mắc tại sao hôm nay tôi lại tổ chức cái buổi tuyên bố này… giữa một cái rạp cưới, với 20 mâm cỗ cúng gia tiên.
Một vài tiếng xì xào nhỏ vang lên, nhưng nhanh chóng chìm xuống bởi sự tò mò và mong chờ lời giải thích từ Loan. Cô hít một hơi sâu, đôi môi khẽ run nhưng giọng nói vẫn vững vàng.
LOAN
(Tiếp tục, ánh mắt quét qua từng gương mặt)
Chính tôi cũng chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có ngày phải đứng đây, nói ra những chuyện tủi nhục nhất của đời mình. Tôi đã từng tin vào tình yêu, tin vào hôn nhân, tin vào mái ấm mà tôi và Anh Hưng đã cùng nhau vun đắp.
Loan dừng lại một chút, ánh mắt chùng xuống khi nỗi đau ập về. Cô siết chặt micro, cố gắng kìm nén cảm xúc.
LOAN
(Giọng trầm hơn, nhưng vẫn mạnh mẽ)
Nhưng rồi, một ngày, tất cả sụp đổ. Tôi đã phát hiện ra sự thật… sự thật về người chồng đầu gối tay ấp bấy lâu nay. Anh ta đã lừa dối tôi, phản bội gia đình này, phản bội cả lời thề ước dưới ánh nến lung linh ngày cưới của chúng tôi… để đi theo một người phụ nữ khác. Nỗi đau ấy, sự thất vọng ấy… nó xé nát tim tôi.
Những tiếng “trời đất ơi”, “khổ thân” lại vang lên từ đám đông, những người phụ nữ lớn tuổi đưa tay lau khóe mắt. Anh Hưng vẫn đứng bất động, dường như đã hóa đá.
LOAN
(Đôi mắt ráo hoảnh, nhìn thẳng vào đám đông)
Tôi đã cố gắng tìm cách giải quyết trong im lặng. Tôi đã cố gắng níu kéo, tôi đã cố gắng tha thứ… Nhưng sự thật trần trụi là, lòng tin đã vỡ vụn, và gia đình chúng tôi không còn là một tổ ấm nữa. Mọi nỗ lực của tôi đều vô vọng.
Cô đưa ánh mắt về phía Anh Hưng, một tia khinh miệt thoáng qua nhưng nhanh chóng bị che lấp bởi sự kiên định.
LOAN
(Giọng nói cương nghị, nhấn mạnh từng lời)
Tôi phải làm điều này, công khai trước tất cả họ hàng, làng xóm, bạn bè… bởi vì tôi không còn đường nào khác để tự cứu lấy mình và các con.
Lời của Loan vẫn còn vang vọng trong không gian, ghim chặt vào từng tâm trí người nghe. Đám đông xì xào bàn tán, ánh mắt căm phẫn đổ dồn về phía Anh Hưng. Không khí ngưng đọng bởi sự căng thẳng và nỗi phẫn uất.
Như một con rối bị cắt dây, Anh Hưng bỗng chốc khuỵu xuống, quỳ sụp dưới chân Loan. Nước mắt giàn giụa, anh ta đưa tay run rẩy níu lấy vạt áo của Loan, như bám víu vào sợi dây cứu sinh cuối cùng. Tiếng micro vẫn mở, thu lại rõ mồn một tiếng thút thít và lời van xin tuyệt vọng của anh ta.
ANH HƯNG
(Giọng khản đặc, nghẹn ngào trong nước mắt)
Loan ơi, anh xin em… Xin em đấy, Loan! Cho anh một cơ hội cuối cùng! Anh biết anh sai rồi, anh hối hận lắm!
Anh Hưng ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn lên Loan, cầu khẩn. Đôi tay anh ta siết chặt vạt áo cô, run rẩy.
ANH HƯNG
(Tiếp tục, lời nói đứt quãng)
Anh thề… anh thề sẽ không bao giờ tái phạm nữa! Anh sẽ từ bỏ Bích… từ bỏ tất cả! Anh sẽ sửa đổi, Loan ơi! Anh sẽ bù đắp cho em và các con!
Những lời van vỉ của Anh Hưng vang lên thảm thiết giữa sân nhà. Họ hàng, làng xóm im lặng chứng kiến cảnh tượng bi thương, có người lắc đầu ngao ngán, có người nhìn Loan với ánh mắt thương cảm.
Loan vẫn đứng đó, bất động. Ánh mắt cô lạnh lùng đến đáng sợ, không một chút dao động, như thể những lời van xin của Anh Hưng không thể chạm đến trái tim cô nữa. Gương mặt cô vẫn bình thản, nhưng sự bình thản ấy lại ẩn chứa một nỗi đau và sự kiên quyết đến tột cùng. Cô nhìn xuống người chồng đang quỳ dưới chân mình, như thể nhìn một người xa lạ.
Loan từ từ, dứt khoát rút tay khỏi vạt áo đã bị Anh Hưng siết chặt. Đôi mắt Loan kiên định nhìn thẳng vào người chồng đang quỳ dưới chân, không còn một chút ấm áp hay dao động. Cô nắm chặt micro, giọng nói vang lên rõ ràng, dứt khoát giữa sự im lặng đến đáng sợ của 20 mâm cỗ.
LOAN
(Giọng bình tĩnh nhưng đanh thép)
Anh Hưng, đã quá muộn rồi. Mọi thứ đã kết thúc.
Anh Hưng ngước nhìn Loan, đôi mắt ngấn lệ đầy hoảng loạn, như không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Anh ta há miệng muốn nói gì đó, nhưng cổ họng nghẹn ứ.
LOAN
(Tiếp tục, kiên quyết)
Tôi đã chịu đựng quá đủ rồi, Hưng. Bao nhiêu năm qua, tôi đã câm nín, đã nhẫn nhịn. Nhưng hôm nay, mọi thứ đã phải dừng lại. Cuộc hôn nhân này… chính thức chấm dứt từ bây giờ.
Từng lời của Loan như những nhát dao găm thẳng vào tim Anh Hưng. Anh ta khụy hẳn xuống, đầu gục giữa hai tay, run rẩy. Tiếng nấc nghẹn ngào bật ra, hòa vào tiếng xì xào phẫn nộ của đám đông. Nước mắt anh ta chảy ướt cả nền sân trước nhà Loan. Anh Hưng hoàn toàn sụp đổ, chìm trong sự tuyệt vọng cùng cực, nhận ra mình đã mất tất cả.
Anh Hưng vẫn gục đầu trên nền đất ẩm ướt, tiếng nấc nghẹn ngào xé lòng giữa sự im lặng đáng sợ. Anh ta hoàn toàn suy sụp, cơ thể run rẩy.
Từ phía trong căn nhà, Mẹ Anh Hưng, với khuôn mặt thất thần trắng bệch, hốt hoảng lao ra. Bà vội vàng chạy đến, khụy gối bên cạnh con trai, bàn tay run rẩy cố gắng kéo Anh Hưng đứng dậy. Nhưng Anh Hưng dường như đã mất hết sức lực, thân hình anh ta vẫn trĩu nặng, bất động.
Thấy con trai không nhúc nhích, Mẹ Anh Hưng quay phắt sang Loan, ánh mắt đầy cầu khẩn và tuyệt vọng.
MẸ ANH HƯNG
(Giọng khản đặc, van lơn)
Loan à, con đừng làm vậy, con còn các cháu nữa mà… Con nghĩ cho tụi nhỏ đi Loan!
Loan đứng đó, tay vẫn nắm chặt micro. Ánh mắt Loan vẫn kiên định, không một chút dao động trước lời cầu xin thảm thiết của mẹ chồng. Biểu cảm trên gương mặt Loan vẫn giữ một sự bình tĩnh đến lạnh lùng.
Loan khẽ gạt tay Mẹ Anh Hưng, ánh mắt Loan vẫn không chút dao động. Biểu cảm trên gương mặt Loan giữ một sự bình tĩnh đến lạnh lùng. Loan ghé sát micro, giọng nói rõ ràng từng tiếng một, vang vọng khắp Sân trước nhà Loan.
LOAN
(Giọng bình tĩnh, nhưng kiên định)
Mẹ à, con đã suy nghĩ rất kỹ rồi. Không phải ngày một ngày hai mà con đưa ra quyết định này.
Những tiếng xì xào nhỏ dần rồi im bặt. Ai nấy đều nín thở dõi theo từng cử chỉ của Loan. Anh Hưng vẫn gục đầu, nhưng dường như anh ta cũng ngẩng nhẹ lên, lắng nghe trong vô vọng.
LOAN
(Tiếp tục, giọng sắc lạnh)
Con đã chuẩn bị sẵn đơn ly hôn.
Loan đưa tay vào túi xách đang đặt trên bàn, rút ra một phong bì màu trắng tinh tươm. Cử chỉ của Loan chậm rãi, điềm tĩnh đến đáng sợ. Mọi ánh mắt đổ dồn vào chiếc phong bì. Mẹ Anh Hưng há hốc miệng, Mẹ Anh Hưng muốn nói điều gì đó nhưng cổ họng Mẹ Anh Hưng nghẹn lại.
Loan nhẹ nhàng mở phong bì, rút ra một tờ giấy trắng, gấp đôi. Đó chính là lá đơn ly hôn, với chữ ký của Loan nằm ngay ngắn ở phía dưới. Loan đặt lá đơn đã ký tên mình lên chiếc bàn cỗ ngay trước mặt mọi người, nơi ánh sáng chiều tà còn vương lại.
LOAN
(Nhấn mạnh từng chữ)
Tờ đơn này… tôi đã ký từ mấy tháng trước rồi.
Loan vừa dứt lời, không khí tại Sân trước nhà Loan trở nên đặc quánh. Ánh mắt mọi người vẫn dán chặt vào tờ đơn ly hôn nằm chơ vơ trên bàn cỗ. Nhưng Loan không dừng lại ở đó. Cô thản nhiên đưa tay vào túi xách, rút ra chiếc điện thoại thông minh. Mọi người vẫn còn đang ngơ ngác trước tờ đơn thì đã thấy Loan lướt tay trên màn hình, nhanh chóng thực hiện một cuộc gọi video.
Tiếng chuông điện thoại reo lên, không quá to nhưng đủ để xuyên qua không khí im lặng, lan tỏa qua chiếc micro đang đặt gần đó. Tất cả khách mời đều nhìn nhau đầy khó hiểu, những tiếng xì xào nhỏ bé bắt đầu len lỏi. Anh Hưng lúc này mới ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ bàng hoàng và khó hiểu nhìn về phía Loan.
Sau vài hồi chuông, màn hình điện thoại kết nối. Một gương mặt phụ nữ trẻ hiện lên, đó chính là Bích. Cô ta đang ở trong một căn phòng ấm cúng, có vẻ là phòng ngủ. Vẻ mặt Bích lộ rõ sự ngơ ngác, nhưng khi ánh mắt cô ta lướt qua màn hình, nhìn thấy Loan cùng đám đông hỗn loạn phía sau, sắc mặt Bích lập tức tái mét. Đôi mắt cô ta mở to, hàm há hốc, hoàn toàn bất ngờ và bối rối.
Loan, với vẻ mặt lạnh lùng không một chút biểu cảm, lập tức bật loa ngoài của điện thoại. Âm thanh nhỏ nhẹ từ căn phòng bên kia bỗng vang vọng rõ mồn một. Loan đưa điện thoại lên cao một chút, để gương mặt Bích hiển thị rõ ràng trước mắt tất cả mọi người.
LOAN
(Giọng nói sắc lạnh, vang vọng qua micro mà Loan đã cầm lên lại, dội thẳng vào tai Bích qua điện thoại và vào tâm trí đám đông)
Cô có gì muốn nói với mọi người không, cô Bích? Giải thích hành vi của mình trước mặt tất cả đi.
Qua màn hình điện thoại, gương mặt Bích ban đầu vẫn còn giữ chút vẻ bướng bỉnh. Giọng cô ta, vang vọng qua micro, cố gắng gào lên:
BÍCH
(Qua điện thoại, giọng the thé, đầy vẻ oan ức)
Chị Loan! Chị đang làm cái trò gì vậy? Chị đừng có ghen tuông vô cớ rồi bày trò làm nhục tôi trước bàn dân thiên hạ như thế! Chuyện của tôi với anh Hưng…
Mấy lời cuối của Bích bị ngắt quãng, bởi cô ta đột nhiên khựng lại. Ánh mắt cô ta lướt qua màn hình, không chỉ còn là gương mặt Loan mà là cả một biển người phía sau, những khuôn mặt đang đổ dồn vào cô ta với đủ loại biểu cảm: tò mò, giận dữ, khinh bỉ. Cô ta nhận ra chiếc điện thoại đang được giơ cao, và giọng nói của mình, từng lời lẽ vừa rồi, đang vang vọng khắp Sân trước nhà Loan, qua cái micro đang bật. Cả làng đang nhìn chằm chằm vào cô ta, sống động như đang xem một vở kịch ngay giữa đời thực.
Sắc mặt Bích lập tức biến đổi. Vẻ bướng bỉnh nhanh chóng tan biến, thay vào đó là sự hoảng loạn. Khuôn mặt cô ta đỏ bừng lên như bị tát, sự xấu hổ ập đến bất ngờ và mạnh mẽ. Cô ta bắt đầu ấp úng, giọng nói từ loa ngoài trở nên yếu ớt, run rẩy hơn hẳn.
BÍCH
(Qua điện thoại, giọng lí nhí, lắp bắp)
Ch… chị Loan… Chị Loan, chị đừng… đừng vu khống tôi!
BÍCH
(Qua điện thoại, giọng lí nhí, lắp bắp)
Ch… chị Loan… Chị Loan, chị đừng… đừng vu khống tôi!
Trước những lời thanh minh yếu ớt của Bích, Loan lạnh lùng nhìn vào màn hình điện thoại thêm vài giây, đủ để mọi người kịp thấy sự hoảng loạn tột độ trên gương mặt người phụ nữ kia. Cô không nói thêm lời nào, chỉ dứt khoát nhấn nút tắt cuộc gọi, âm thanh “tút tút” vang lên khô khốc qua chiếc micro, như một lời kết tội không thể chối cãi. Bích hoàn toàn biến mất khỏi màn hình, để lại khoảng lặng nặng nề bao trùm cả Sân trước nhà Loan.
Loan không quay về phía đám đông mà chầm chậm xoay người, ánh mắt kiên định lướt qua mẹ chồng đang tái mét mặt mày, rồi dừng lại trên anh Hưng – người đang đứng chết lặng, gương mặt trắng bệch không còn chút máu. Đôi mắt Loan ánh lên sự tổn thương sâu sắc, nhưng cũng đầy phẫn nộ và quyết liệt. Cô không né tránh bất kỳ ánh nhìn nào, kể cả những ánh mắt tò mò, phán xét từ họ hàng, làng xóm đang ngồi dưới 20 mâm cỗ. Cả không gian dường như nín thở chờ đợi.
Loan siết chặt tay vào micro, giọng nói cô vang vọng khắp rạp cưới, không còn sự run rẩy hay chua xót, mà thay vào đó là sự cứng rắn đến lạnh người.
LOAN
(Giọng mạnh mẽ, rõ ràng, dứt khoát)
Hôm nay, trước mặt tất cả mọi người ở đây, tôi muốn nói rõ một điều. Tôi Loan này sẽ không bao giờ, không bao giờ dung thứ cho bất kỳ ai phá hoại hạnh phúc gia đình mình, dù đó là ai đi chăng nữa.
Cô liếc nhìn anh Hưng, ánh mắt như xuyên thấu tâm can anh ta.
LOAN
(Tiếp tục, giọng chất chứa sự thất vọng và kiên quyết)
Hưng, anh và người phụ nữ kia đã tước đoạt sự tin tưởng, danh dự và cả tương lai của tôi. Tôi đã chịu đựng quá đủ rồi. Tôi đã quyết định. Chúng ta sẽ ly hôn. Và anh, anh Hưng, sẽ phải chịu trách nhiệm về mọi hành vi của mình. Từ nay về sau, anh không còn là gì của mẹ con tôi nữa.
Loan ngừng lại một chút, hít thở sâu, rồi nhìn thẳng vào mắt anh Hưng và mẹ chồng, tuyên bố cuối cùng, không thể lay chuyển.
LOAN
(Giọng nói vang dội, đầy quyền uy)
Đây là quyết định cuối cùng của tôi.
Loan dừng lại một chút, hít thở sâu, rồi nhìn thẳng vào mắt anh Hưng và mẹ chồng, tuyên bố cuối cùng, không thể lay chuyển.
LOAN
(Giọng nói vang dội, đầy quyền uy)
Đây là quyết định cuối cùng của tôi.
Loan siết chặt micro trong tay, một nụ cười vừa chua chát vừa kiên định nở trên môi cô. Cô chậm rãi quay mặt về phía đám đông đang nín thở dõi theo, ánh mắt mạnh mẽ lướt qua từng gương mặt quen thuộc của họ hàng, làng xóm. Không gian Sân trước nhà Loan hoàn toàn tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió khẽ lay động những dải lụa trang trí rạp cưới.
LOAN
(Giọng nói cô vang vọng, mạnh mẽ và rõ ràng hơn bao giờ hết, như trút bỏ mọi gánh nặng đã đè nén bấy lâu)
Tôi biết hôm nay là một ngày… đáng lẽ phải là ngày vui, ngày kỷ niệm. Nhưng số phận đã sắp đặt để mọi sự thật được phơi bày trước mặt tất cả quý vị. Tôi đã từng nghĩ mình sẽ gục ngã, sẽ không thể đứng dậy được sau tất cả những gì đã xảy ra.
Cô hít một hơi thật sâu, đôi mắt ngập tràn sự tự do và kiên cường, nhìn thẳng vào từng ánh mắt tò mò, phán xét lẫn đồng cảm đang hướng về mình.
LOAN
(Tiếp tục, giọng nói dứt khoát, không một chút do dự)
Nhưng không. Từ giây phút này trở đi, tôi Loan này sẽ sống một cuộc đời độc lập. Tôi sẽ là mẹ, là cha, là tất cả của các con tôi. Tôi sẽ nuôi dạy chúng nên người, trở thành những công dân lương thiện, mạnh mẽ và biết yêu thương. Tôi sẽ không dựa dẫm vào bất kỳ ai, không để bất kỳ điều gì làm lung lay ý chí của mình nữa.
Giọng Loan tràn đầy quyết tâm, từng lời như khắc sâu vào không khí.
LOAN
(Vững vàng)
Và tôi cam đoan, dù có khó khăn đến mấy, tôi sẽ không bao giờ hối tiếc về quyết định ngày hôm nay. Tôi sẽ tự giải thoát cho chính mình!
Loan hạ micro xuống, tiếng vang của lời tuyên bố cuối cùng vẫn còn lẩn quất trong không khí. Sân trước nhà Loan chìm trong một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ khác là lần này, nó không còn là sự nín thở chờ đợi mà là sự ngỡ ngàng, choáng váng.
Họ hàng, làng xóm bắt đầu cựa quậy. Những tiếng xì xào nhỏ dần rồi lớn dần, như những con sóng ngầm vỗ vào bờ. Ánh mắt họ lướt từ Loan sang Anh Hưng đang quỳ gục giữa sân. Không ai nói thành lời, nhưng vẻ mặt mỗi người đều chất chứa trăm mối tơ vò: bất ngờ, thương hại, phán xét, và cả sự hả hê ẩn giấu.
Một vài người lớn tuổi, sau thoáng do dự, lặng lẽ đứng dậy. Dù có ý muốn ở lại xem chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo, nhưng bầu không khí nặng nề và sự dứt khoát của Loan khiến họ không dám nán lại. Họ vội vã thu dọn đồ đạc cá nhân, né tránh ánh mắt của nhau.
Từng người, từng người một, khách khứa rời khỏi rạp cưới. Tiếng ghế kéo lẹt kẹt, tiếng bước chân vội vã trên nền xi măng. Không còn những lời thăm hỏi xã giao, không còn những câu chuyện phiếm. Thay vào đó là những lời bàn tán thì thầm, những cái lắc đầu ngao ngán, những cái nhìn đầy ẩn ý dành cho Anh Hưng và cả Loan. Ai nấy đều mang theo một “chiếc cẩm nang” đầy ắp tình tiết kịch tính để kể lại cho những người không có mặt.
Loan đứng đó, nhìn dòng người thưa dần, nhưng ánh mắt cô không còn sự giận dữ hay thách thức. Cô chỉ nhìn, như một người đã hoàn thành sứ mệnh của mình, gánh nặng vừa được trút bỏ.
Anh Hưng vẫn quỳ sụp giữa sân, gục mặt xuống đất, hai vai rung lên từng đợt. Bộ vest phẳng phiu giờ đây đã nhàu nhĩ, thấm đẫm mồ hôi và nước mắt. Anh không dám ngẩng mặt lên nhìn bất kỳ ai, cũng không dám đối diện với ánh mắt phán xét hay khinh bỉ của những người đang rời đi. Khắp sân chỉ còn lại những mâm cỗ dở dang, những chén đĩa lạnh tanh như minh chứng cho một bữa tiệc cưới đã biến thành một phiên tòa công khai.
Không một ai trong số những người còn lại – dù là họ hàng thân thiết hay hàng xóm láng giềng – tiến đến an ủi hay can thiệp. Mọi người đều hiểu, mọi chuyện đã vượt quá giới hạn có thể hàn gắn. Họ chỉ còn biết đứng nhìn, hoặc quay lưng đi, để lại Anh Hưng hoàn toàn cô độc.
Sân trước nhà Loan giờ đây trống trải đến đáng sợ. Chỉ còn lại Loan đứng đó, dáng người vững chãi nhưng đôi mắt xa xăm, và Anh Hưng gục ngã, vùi mình trong sự nhục nhã tột cùng. Mối lương duyên, giờ đây đã trở thành đống đổ nát ngổn ngang.
Kết thúc rồi…
Loan buông micro đã hạ từ lâu, tiếng vang của lời tuyên bố cuối cùng vẫn còn lẩn quất trong không khí nay đã tan biến. Cô không ngoảnh lại nhìn Anh Hưng đang quỳ gục giữa sân, cũng không để tâm đến những ánh mắt tò mò còn sót lại từ vài người họ hàng nán lại phía xa. Từng bước chân của Loan chậm rãi, dứt khoát hướng vào ngôi nhà, bỏ lại sau lưng rạp cưới hoành tráng nhưng giờ đây trống hoác, những mâm cỗ dở dang lạnh tanh như minh chứng cho một màn kịch vừa hạ màn.
Tiếng dép xỏ ngang trên nền gạch lát sân khô khốc vang lên đều đặn. Mỗi bước chân là một nhát cắt đoạn tuyệt với quá khứ, một nhịp đập của sự giải thoát. Cửa nhà mở ra, cánh cửa gỗ lim nặng nề khép lại sau lưng Loan, chặn đứng mọi ánh mắt soi mói, mọi lời bàn tán xì xào còn vương lại ngoài kia. Thế giới bên ngoài, nơi vừa diễn ra một biến cố long trời lở đất, bỗng chốc trở nên xa lạ, tách biệt.
Loan đứng trong căn nhà quen thuộc, ánh sáng mờ ảo của buổi chiều tà hắt qua khung cửa sổ. Dù trong lòng vẫn còn chút chua xót khi nhìn lại những gì đã mất, một sự mệt mỏi kéo dài sau những ngày tháng dằn vặt và màn kịch công khai vừa rồi, nhưng lạ thay, ánh mắt cô ánh lên một sự nhẹ nhõm đến lạ thường. Đó là sự nhẹ nhõm của một người vừa trút bỏ được gánh nặng đè nén bấy lâu, gánh nặng của sự dối trá, của sự chịu đựng, của một cuộc hôn nhân chỉ còn là cái vỏ rỗng.
Bên ngoài, Anh Hưng vẫn quỳ sụp. Hơi thở phả ra nặng nhọc trên nền xi măng lạnh. Anh cảm nhận được cánh cửa đã đóng lại, như một cánh cổng vĩnh viễn khép lại mọi con đường quay về. Không còn những lời lẽ đay nghiến, không còn ánh mắt thù hận, chỉ còn sự im lặng của Loan, sự im lặng còn đáng sợ hơn bất kỳ lời nguyền rủa nào. Anh biết, mọi chuyện đã kết thúc thật rồi.
Trong không gian tĩnh lặng của ngôi nhà, Loan nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Không khí không còn trộn lẫn mùi rượu, mùi thức ăn hay mùi thuốc lá từ khách khứa, chỉ còn là mùi trầm hương thoang thoảng của những nén nhang trên bàn thờ tổ tiên. Cô thả mình xuống chiếc ghế sofa cũ, cảm nhận từng thớ thịt rã rời, nhưng tâm hồn lại bừng sáng một thứ ánh sáng bình yên. Nhiều năm qua, Loan đã sống trong một chiếc lồng vô hình, nơi những quy tắc xã hội, những kỳ vọng của gia đình, và cả tình yêu mù quáng đã trói buộc cô. Cô sợ hãi sự phán xét, sợ hãi cô đơn, sợ hãi phải đối mặt với sự thật phũ phàng rằng hạnh phúc không hề tồn tại trong cuộc hôn nhân của mình. Nhưng giờ đây, nỗi sợ hãi ấy đã tan biến, nhường chỗ cho sự thanh thản.
Quyết định ngày hôm nay không phải là để trả thù, mà là để giải phóng chính mình. Giải phóng Anh Hưng khỏi gánh nặng của sự lừa dối, và giải phóng Loan khỏi xiềng xích của sự chịu đựng. Cô hiểu rằng, cuộc sống không phải lúc nào cũng trải đầy hoa hồng, và đôi khi, để tìm thấy bình yên, người ta phải dũng cảm đối mặt với bão tố. Con đường phía trước có thể còn nhiều chông gai, nhiều lời dị nghị, nhưng Loan tin rằng cô đã chọn đúng lối đi. Cô đã tìm lại được tiếng nói của chính mình, tìm lại được sự tôn trọng dành cho bản thân.
Bình minh sẽ lại lên, và ngày mai sẽ là một khởi đầu mới. Loan không còn là người phụ nữ cam chịu, yếu đuối của ngày hôm qua. Cô đã đứng dậy, đã tự mình phá bỏ bức tường đổ nát của một tình yêu không trọn vẹn. Sẽ có những vết sẹo, những nỗi đau còn âm ỉ, nhưng chúng sẽ là minh chứng cho sức mạnh nội tại, cho sự kiên cường mà cô đã tìm thấy. Hạnh phúc không phải là một đích đến, mà là một hành trình – một hành trình Loan đã sẵn sàng bước đi, một mình, nhưng vững chãi hơn bao giờ hết. Cô mỉm cười, một nụ cười thật nhẹ, thật bình yên. Cuộc đời đang chờ đợi cô phía trước, với những cơ hội mới, những trang sách mới để viết nên câu chuyện của riêng mình.