Bố của Người vợ quay lại nhìn thẳng vào Người chồng, ánh mắt ông không một chút cảm xúc, lạnh lẽo đến thấu xương. Người chồng nuốt khan, nụ cười méo mó trên môi tắt ngúm. Tiểu tam đứng cạnh cũng co rúm lại, theo bản năng lùi về phía sau một bước, bàn tay vô thức ôm lấy bụng bầu. Bố của Người vợ không nói một lời nào. Ông chậm rãi tiến lại phía bàn trà, nơi chiếc bát mắm tôm vẫn còn vương vãi một ít cặn dưới đáy. Từng bước chân của ông nặng nề, dứt khoát, như thể đang dẫm lên chính sự kiêu căng của Người chồng. Ông đưa tay, cầm thẳng chiếc bát mắm tôm lên. Người chồng tái mặt, cho rằng ông sẽ dùng nó để đánh mình. Nhưng Bố của Người vợ không đánh. Ông chỉ đứng đó, đối diện với Người chồng, và nhìn chằm chằm. Ánh mắt ông như một mũi khoan sắc lẹm, không ngừng xuyên thủng vào tận sâu bên trong Người chồng, lột trần mọi sự hèn hạ, ích kỷ. Người chồng cảm thấy toàn thân mình co rúm lại, sống lưng lạnh toát, nỗi sợ hãi không tên bò đầy trong huyết quản. Anh ta run rẩy, không dám đối diện với ánh mắt phẫn nộ âm ỉ nhưng tĩnh lặng đáng sợ đó.
Mẹ của Người vợ, với đôi mắt đỏ ngầu chực trào lửa giận, bỗng nhiên phá vỡ bầu không khí ngột ngạt đó. Bà không nói một lời, sải bước nhanh như cắt về phía Tiểu tam. Từng bước chân của bà dồn dập, nặng trịch những uất hận. Tiểu tam, vẫn đang cố thu mình lại phía sau Người chồng, chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì một bàn tay rắn chắc đã giáng thẳng xuống gò má cô ta.
CHÁT!
Tiếng tát vang lên khô khốc, xé toang sự im lặng chết chóc trong phòng khách. Môi Tiểu tam bật máu, gò má ửng đỏ, sưng tấy ngay lập tức. Cô ta ôm chặt mặt, tiếng khóc thét xen lẫn sự uất ức vỡ òa. Mẹ của Người vợ, tay còn tê rát sau cú tát, nhìn chằm chằm vào Tiểu tam, giọng bà gằn lên từng tiếng, như những lưỡi dao sắc bén cứa vào không khí.
MẸ CỦA NGƯỜI VỢ
Con gái tôi mang nặng đẻ đau cho anh, giờ anh lại nhục mạ nó vì đứa con hoang này à?
Ánh mắt bà liếc xéo sang Người chồng đầy khinh bỉ, rồi lại quay phắt về phía Tiểu tam. Tiểu tam không chịu nổi cú sốc và nỗi nhục nhã tột cùng, hai chân mềm nhũn, ngã khuỵu xuống sàn, tiếng nức nở bi thương, tủi hổ cứ thế trào ra không ngừng. Cô ta ôm lấy bụng, cả người run rẩy như cành lá trước bão tố, vừa đau đớn thể xác, vừa nhục nhã tinh thần.
Mẹ của Người vợ vẫn đứng đó, ánh mắt hằn học nhìn xuống Tiểu tam đang gào khóc thảm thiết dưới sàn. Đúng lúc đó, hai anh trai của Người vợ, những người nãy giờ chỉ đứng lặng như pho tượng để chứng kiến mọi chuyện, bỗng nhiên không thể kiềm chế được nữa. Ánh mắt họ bùng lên ngọn lửa giận dữ tột cùng.
Trong một khoảnh khắc chớp nhoáng, họ đồng loạt lao về phía Người chồng. Người chồng, vẫn còn đang bàng hoàng nhìn Tiểu tam, chưa kịp phản ứng thì ANH TRAI CỦA NGƯỜI VỢ (1) đã vung tay siết chặt cổ áo anh ta, ghì mạnh vào bức tường phía sau. Cú va chạm khiến lưng Người chồng đập mạnh, tiếng “thịch” khô khốc vang lên. Anh ta hoảng hốt, cố gắng vùng vẫy nhưng vô vọng.
ANH TRAI CỦA NGƯỜI VỢ (2), với ánh mắt rực lửa hận thù, tiến sát lại, trừng mắt nhìn thẳng vào Người chồng. Giọng anh ta gằn lên từng tiếng, như muốn xé nát không khí căng thẳng trong căn phòng khách.
ANH TRAI CỦA NGƯỜI VỢ (2)
Mày dám làm nhục em gái tao thế à? Muốn sống yên ổn thì liệu hồn!
Người chồng, bị kẹp chặt giữa bức tường và bàn tay sắt của ANH TRAI CỦA NGƯỜI VỢ (1), mặt tái mét không còn một giọt máu. Nỗi sợ hãi tột độ hiện rõ trong ánh mắt anh ta. Toàn thân anh ta cứng đờ, không dám phản kháng nửa lời, chỉ còn biết cúi gằm mặt, hơi thở gấp gáp. Sự hung hăng, bảo vệ của hai người anh trai hoàn toàn áp đảo sự kháng cự yếu ớt trong tâm trí Người chồng. Căn phòng lại chìm vào sự im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng thở dốc của Người chồng và tiếng nức nở không ngừng của Tiểu tam.
Chú ruột của Người vợ, người nãy giờ vẫn đứng ở phía sau quan sát với ánh mắt lạnh lùng, từ từ tiến lên phía trước. Dáng vẻ uy nghiêm của ông toát ra một sự đe dọa vô hình, khiến không khí vốn đã căng thẳng nay càng trở nên ngột ngạt hơn. Ông bước từng bước chậm rãi, ánh mắt sắc như dao găm dừng lại trên bóng lưng run rẩy của Tiểu tam đang quỳ sụp dưới sàn. Tiếng nức nở của cô ta chợt nhỏ dần, như cảm nhận được luồng khí lạnh lẽo đang bao trùm.
Chú ruột của Người vợ đứng sừng sững ngay trước mặt Tiểu tam. Cô ta co rúm lại, hai tay ôm chặt bụng bầu, đầu cúi gằm xuống, mái tóc rối bời che gần hết khuôn mặt. Cô ta không dám ngẩng lên, thậm chí không dám hít thở mạnh. Ông nhìn xuống Tiểu tam bằng ánh mắt khinh miệt tột cùng, giọng nói trầm và lạnh lẽo vang lên, xuyên thấu không gian im ắng.
CHÚ RUỘT CỦA NGƯỜI VỢ
(Lạnh lùng, khinh miệt)
Cô đang mang thai con nhà ai? Định cướp chồng người khác mà còn dám lớn tiếng sao?
Tiểu tam run rẩy bần bật. Cả người cô ta như hóa đá, không dám nhúc nhích một li, càng không thể thốt ra lấy một lời nào để phản kháng. Nỗi nhục nhã và sự hoảng sợ tột độ nuốt chửng cô ta, khiến từng tế bào trong cơ thể đều tê liệt. Cô ta chỉ biết cúi gằm mặt xuống sàn nhà lạnh lẽo, nước mắt giàn giụa, không còn một chút kiêu ngạo hay thách thức nào như vài phút trước. Ánh mắt của toàn bộ gia đình Người vợ đều đổ dồn vào cô ta, chất chứa sự phán xét và khinh bỉ.
Cô ruột của Người vợ, người phụ nữ sắc sảo nãy giờ vẫn đứng ở phía sau, chậm rãi bước lên. Ánh mắt bà sắc lẹm lướt qua vẻ mặt tái mét của Tiểu tam đang run rẩy dưới sàn, rồi dừng lại trên Người chồng, người đang đứng như trời trồng với vẻ mặt đầy hoảng sợ. Bà không nói một lời nào, chỉ thong thả rút chiếc điện thoại thông minh từ trong túi xách ra. Tiếng chạm nhẹ của kim loại vang lên trong không gian im ắng đến rợn người, như một bản án sắp được tuyên.
Ngón tay thon dài của bà lướt trên màn hình, nhanh chóng nhấn một dãy số. Cả căn phòng nín thở. Người chồng bỗng cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, linh tính mách bảo điều chẳng lành. Tiểu tam vẫn cúi gằm mặt, nhưng cô ta cũng cảm nhận được luồng khí lạnh lẽo và sự căng thẳng tột độ đang bao trùm.
CHỦ RUỘT CỦA NGƯỜI VỢ
(Giọng nói dõng dạc, rõ ràng, vang vọng khắp phòng khách, như đang cố tình cho tất cả mọi người nghe thấy từng chữ)
Alo, tôi muốn báo cáo hành vi bạo hành gia đình và ngoại tình trắng trợn. Vụ việc đang diễn ra ngay bây giờ! Địa chỉ… (bà đọc địa chỉ một cách rành mạch). Vâng, ngay tại chỗ. Có đầy đủ bằng chứng và nhân chứng.
Từng lời của Cô ruột của Người vợ như những nhát dao sắc lẻm đâm thẳng vào tim Người chồng và Tiểu tam. Người chồng đứng chết trân, khuôn mặt trắng bệch không còn một giọt máu. Hai mắt anh ta mở to nhìn bà, không thể tin vào tai mình. Anh ta muốn lao đến giằng lấy điện thoại, muốn ngăn cản bà ngay lập tức, nhưng cơ thể dường như đã bị đóng băng tại chỗ, không thể nhúc nhích một li.
Tiểu tam lúc này mới ngẩng phắt dậy, đôi mắt sưng húp vì khóc lóc giờ đây tràn ngập sự kinh hoàng tột độ. Cô ta ôm chặt lấy bụng, run rẩy bần bật, môi mấp máy muốn nói điều gì đó nhưng không thành tiếng. Cả người cô ta đổ mồ hôi lạnh, mắm tôm trên tóc và áo giờ đây càng khiến cô ta trở nên thảm hại, nhếch nhác hơn bao giờ hết. Cô ruột của Người vợ vẫn giữ ánh mắt kiên quyết, không hề nao núng, nhìn thẳng vào hai kẻ đang hoảng loạn tột độ kia, khóe môi ẩn hiện một nụ cười lạnh lùng đầy thỏa mãn.
Gia đình Người vợ vẫn đứng đó, như một bức tường vững chắc không thể lay chuyển. Trong khoảnh khắc im lặng đáng sợ ấy, Bố của Người vợ, người đàn ông với khuôn mặt khắc khổ và ánh mắt sắc lạnh, chậm rãi tiến lên phía trước. Ông không nói một lời, chỉ thản nhiên đưa tay vào túi áo vest đang khoác trên người.
Bàn tay thô ráp của ông đưa ra, trên đó là một tờ giấy A4 trắng tinh, đã được in sẵn những dòng chữ lạnh lùng. Ông không một chút do dự, thẳng thừng đặt nó trước mặt Người chồng, người đang đứng chết lặng như một bức tượng đá, đầu óc quay cuồng bởi cuộc điện thoại vừa rồi của Cô ruột của Người vợ.
BỐ CỦA NGƯỜI VỢ
(Giọng nói dứt khoát, âm vang lạnh lùng, không chút nhân nhượng, từng chữ như đóng đinh vào không khí)
Ký vào đây. Đơn ly hôn đã chuẩn bị xong. Tất cả tài sản sẽ thuộc về con gái tôi.
Người chồng nhìn chằm chằm vào tờ giấy trắng, từng chữ, từng dòng như những mũi kim đâm thẳng vào mắt anh ta. Ánh mắt anh ta từ kinh hoàng chuyển sang sự tức giận tột độ, hai hàm răng nghiến chặt đến đau buốt. Anh ta muốn gào lên, muốn phản kháng, muốn xé nát tờ giấy định mệnh đó ngay lập tức. Nhưng trước ánh mắt lạnh lùng, cương nghị như dao của Bố của Người vợ và sự hiện diện áp đảo của cả gia đình vợ, cổ họng anh ta nghẹn ứ, mọi lời lẽ đều kẹt lại, không tài nào thốt nên lời. Toàn bộ cơ thể anh ta run rẩy, cảm nhận sự bất lực đang siết chặt lấy mình, đè bẹp mọi phản kháng. Tiểu tam vẫn cuộn tròn dưới sàn, ôm chặt bụng, cô ta cũng nghe rõ từng lời, đôi mắt mở to ngập tràn tuyệt vọng khi biết số phận mình và đứa con trong bụng đang đến hồi kết.
Người chồng lập tức giật mạnh tay, cố vươn tới tờ giấy A4 đang nằm trên bàn, nhưng chưa kịp chạm vào, hai bàn tay thô ráp đã siết chặt lấy bắp tay anh ta. Hai anh trai của Người vợ, với ánh mắt như lưỡi dao, đã kìm chặt anh ta lại.
NGƯỜI CHỒNG
(Giọng nói lắp bắp, chứa đầy sự phẫn nộ và hoảng loạn, cố gắng giằng co khỏi sự kìm kẹp)
Không… không thể như thế được! Đây là chuyện riêng của vợ chồng con! Các người không có quyền…
Lời nói của anh ta lập tức bị át đi bởi ánh mắt lạnh lùng, đầy khinh bỉ của cả gia đình vợ. Mẹ của Người vợ đứng phía sau, nét mặt đanh lại, đôi môi mím chặt như không còn chút tình cảm nào. Chú ruột của Người vợ và Cô ruột của Người vợ chỉ lặng lẽ quan sát, ánh mắt họ chứa đựng sự thất vọng và khinh miệt không giấu giếm. Người vợ vẫn đứng đó, như một bức tượng băng, không biểu lộ cảm xúc nhưng đôi mắt cô ánh lên một tia sáng lạnh lùng, sắc bén.
Người chồng vùng vẫy trong vô vọng, lực tay của hai anh vợ quá mạnh. Cơ thể anh ta bị giữ chặt, mọi cố gắng kháng cự đều trở nên vô nghĩa. Anh ta nhìn chằm chằm vào tờ đơn ly hôn, nhìn ánh mắt tuyệt vọng của Tiểu tam đang ôm bụng dưới sàn, và cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng. Tất cả những gì anh ta từng tự mãn, từng cho là nằm trong tầm kiểm soát, giờ đây đều sụp đổ không thương tiếc. Sự tuyệt vọng bắt đầu ăn mòn anh ta, từng chút một.
Sự tuyệt vọng bắt đầu ăn mòn Người chồng, từng chút một. Tiểu tam không còn chịu đựng được nữa. Bụng bầu nhô cao, cô ta cố gắng chống tay, lết từng chút một trên sàn nhà lạnh lẽo về phía Người chồng. Nước mắt lã chã rơi, gương mặt cô ta trắng bệch vì sợ hãi, mồ hôi vã ra ướt đẫm mái tóc bết bát. Khi đã đến được cạnh chân Người chồng đang bị hai anh trai của Người vợ kìm chặt, Tiểu tam vội vã ôm lấy bắp chân anh ta, hai tay siết chặt như sợ hãi bất cứ lúc nào anh ta cũng có thể biến mất.
TIỂU TAM
(Giọng nói yếu ớt, đứt quãng, đầy run rẩy và cầu xin, nước mắt giàn giụa)
Anh… anh ơi… anh không thể bỏ em được! Con của chúng ta… Cầu xin mọi người… mọi người tha cho chúng con… Xin mọi người…
Lời cầu xin của Tiểu tam bị nhấn chìm trong một không khí lạnh lẽo đến đáng sợ. Bố của Người vợ, người vẫn giữ thái độ uy nghiêm từ đầu, khẽ nhếch mép, một nụ cười khinh miệt thoáng qua trên gương mặt ông, như thể lời van xin đó chỉ là một trò hề. Mẹ của Người vợ vẫn đứng thẳng tắp, ánh mắt nhìn Tiểu tam không chút dao động, không một tia cảm thông. Bà nhìn chằm chằm vào bụng bầu của Tiểu tam, nét mặt như đóng băng. Hai anh trai của Người vợ càng siết chặt tay hơn vào bắp tay Người chồng, không thèm liếc nhìn Tiểu tam một cái. Chú ruột của Người vợ và Cô ruột của Người vợ chỉ lạnh lùng quan sát, vẻ mặt không hề thay đổi, như thể đã quen với những màn kịch thảm hại như vậy. Người vợ đứng đó, tựa một pho tượng, đôi mắt vẫn sắc lạnh như băng, không một lời nói, không một cử động thừa, chỉ dõi theo từng phản ứng của Tiểu tam. Sự tuyệt vọng của Tiểu tam càng tăng lên gấp bội trước bức tường lạnh lùng, vô cảm của cả gia đình Người vợ.
Ánh mắt Mẹ của Người vợ lướt qua Tiểu tam, dừng lại ở chiếc bát mắm tôm đổ lênh láng trên sàn nhà, gần chỗ Tiểu tam đang nằm. Mùi tanh nồng vẫn còn vương vất trong không khí, như một lời nhắc nhở về sự ô uế vừa diễn ra. Bà khẽ cúi người, động tác chậm rãi nhưng đầy chủ đích, nhặt chiếc bát sứ trắng đã vỡ một góc, bên trong vẫn còn dính chút cặn mắm tôm sền sệt. Đôi mắt bà quét qua gương mặt trắng bệch, đầy nước mắt của Tiểu tam, chứa đựng một sự ghê tởm không thể che giấu.
Tiểu tam, vẫn đang bám chặt lấy chân Người chồng, cảm thấy một luồng khí lạnh sống lưng khi Mẹ của Người vợ tiến lại gần. Cô ta ngẩng đầu lên, ánh mắt Mẹ của Người vợ như xuyên thấu tâm can, khiến nỗi sợ hãi tột cùng trỗi dậy. Chiếc bát vương mắm tôm trong tay bà như một vật thể mang theo lời nguyền, khiến Tiểu tam co rúm lại, toàn thân run bần bật. Cô ta muốn lùi lại, muốn chạy trốn, nhưng chân tay bủn rủn, không thể nhúc nhích khỏi chân Người chồng.
Người chồng, dù đang bị Hai anh trai của Người vợ kìm chặt, cũng cảm nhận được sự căng thẳng tột độ. Anh ta hé miệng, định thốt ra điều gì đó, nhưng không khí quá nặng nề khiến cổ họng anh ta nghẹn ứ, không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Mẹ của Người vợ đứng sừng sững trước mặt Tiểu tam, bóng bà đổ dài che khuất cả cơ thể yếu ớt của cô ta. Bà không nói một lời. Chỉ có ánh mắt bà, tựa như hai hòn than lạnh ngắt, thiêu đốt Tiểu tam bằng sự khinh bỉ tột cùng. Mùi tanh của mắm tôm từ chiếc bát lan tỏa, quẩn quanh mũi Tiểu tam, càng làm tăng thêm nỗi kinh hoàng. Cô ta nhắm chặt mắt, né tránh ánh mắt của Mẹ của Người vợ, toàn thân như bị đóng băng, chờ đợi một đòn giáng nào đó, một sự trừng phạt khủng khiếp mà cô ta tin rằng mình xứng đáng phải nhận.
Tiểu tam nhắm chặt mắt, né tránh ánh mắt của Mẹ của Người vợ, toàn thân như bị đóng băng, chờ đợi một đòn giáng nào đó, một sự trừng phạt khủng khiếp mà cô ta tin rằng mình xứng đáng phải nhận.
Bà khẽ nhếch mép, nụ cười nửa miệng chứa đựng sự lạnh lùng và khinh bỉ tột cùng. Động tác của bà đột ngột trở nên dứt khoát. Mẹ của Người vợ nhẹ nhàng nhấc chiếc bát sứ còn vương mắm tôm lên ngang tầm mắt Tiểu tam. Mùi tanh nồng, giờ đây như một lời nguyền rủa, xộc thẳng vào mũi cô ta, khiến dạ dày cô ta quặn thắt. Tiểu tam hé mắt nhìn, thấy chiếc bát sứ trắng lấp lánh dưới ánh đèn, bên trong là thứ chất sền sệt ghê tởm. Một dự cảm kinh hoàng ập đến.
Không ngần ngại, Mẹ của Người vợ nghiêng mạnh chiếc bát. Phần mắm tôm còn sót lại, đặc quánh và tanh tưởi, trút thẳng xuống đầu Tiểu tam. Chất lỏng sền sệt chảy dài theo mái tóc cô ta, lướt qua trán, lem vào mắt, mũi, và thấm đẫm chiếc áo sơ mi trắng tinh. Nó rớt xuống cả khuôn mặt đang mang thai của cô ta, vương vãi lên người Người chồng. Tiểu tam rít lên một tiếng thảng thốt, hai tay vội vàng đưa lên che mặt, toàn thân run rẩy như bị điện giật. Cô ta cảm nhận rõ ràng từng dòng mắm tôm lạnh lẽo, tanh tưởi trượt dài, hòa lẫn với mồ hôi và nước mắt, tạo thành một hỗn hợp ghê tởm bám chặt lấy cô ta.
Mẹ của Người vợ buông chiếc bát không xuống sàn nhà, phát ra một tiếng “choang” khô khốc. Bà nhìn chằm chằm vào Tiểu tam, ánh mắt sắc như dao găm, giọng nói trầm thấp nhưng vang dội khắp căn Phòng khách, từng lời như những nhát roi quất vào tâm can cô ta: “Cô muốn làm mẹ kế của con tôi, vậy thì nếm thử mùi vị mà con tôi vừa chịu đi!”
Sự hả hê hiện rõ trên gương mặt Mẹ của Người vợ, một sự thỏa mãn đến tột cùng khi thấy kẻ gây tội bị trừng phạt. Bà thở hắt ra, như trút được gánh nặng đè nén bấy lâu. Trái ngược lại, Tiểu tam gục đầu xuống, không dám ngẩng mặt lên. Mùi tanh nồng nặc quấn lấy cô ta, cảm giác nhầy nhụa khắp người khiến cô ta muốn nôn mửa. Nước mắt lã chã rơi, nhưng giờ đây không ai còn quan tâm đến những giọt nước mắt ấy nữa. Sự nhục nhã tột cùng, nỗi tủi hổ bủa vây, đè bẹp Tiểu tam. Cô ta như hóa đá, toàn thân cứng đờ, chỉ còn nghe thấy tiếng cười khẩy của Bố của Người vợ, tiếng thở dài đầy khinh miệt của Hai anh trai của Người vợ, và cái lắc đầu của Chú ruột của Người vợ cùng Cô ruột của Người vợ. Căn Phòng khách im lặng một cách đáng sợ, chỉ còn tiếng nấc nghẹn ngào, bất lực của Tiểu tam.
Mùi mắm tôm nồng nặc, tanh tưởi xộc thẳng lên não, như một đòn giáng cuối cùng xé nát lớp phòng thủ mong manh của Tiểu tam. Từng tế bào trên cơ thể cô ta như muốn phản kháng, gào thét. Một cảm giác ghê tởm tột độ dâng lên từ dạ dày. Cô ta rít lên một tiếng thất thanh, hai tay ôm lấy đầu, cố gắng vùng vẫy thoát khỏi sự nhớp nháp, ghê tởm đang bám chặt. Mái tóc bết bát, khuôn mặt lem luốc, Tiểu tam run rẩy kịch liệt. Cô ta muốn đứng dậy, muốn chạy trốn, nhưng chân tay như không còn sức lực, chỉ có thể quay cuồng trong vô vọng. Mùi tanh nồng, giờ đây hòa lẫn với nỗi nhục nhã và sợ hãi, quấn lấy cô ta, khiến dạ dày quặn thắt dữ dội hơn nữa.
Một cơn buồn nôn kinh hoàng ập đến. Tiểu tam cúi gập người, miệng há hốc, phun ra những gì còn sót lại trong dạ dày ngay trên nền Phòng khách. Tiếng nôn ọe chua loét, ghê tởm vang vọng khắp căn phòng, hòa cùng mùi mắm tôm nồng nặc, tạo thành một khung cảnh hỗn độn và khủng khiếp. Từng giọt nước mắt, giờ đây lẫn với mắm tôm và chất nôn, chảy dài trên gương mặt tái mét của cô ta. Cô ta gục xuống, hai tay ôm bụng, toàn thân co rút lại, vừa khóc vừa nôn, trông thảm hại đến tột cùng.
Người chồng đứng sững sờ, mắt mở to, không dám nhúc nhích. Anh ta nhìn Tiểu tam đang vật vã, nôn mửa, rồi lại nhìn những giọt mắm tôm còn vương trên áo mình. Một cảm giác ghê tởm lan tỏa, không chỉ bởi mùi mắm tôm, mà còn bởi chính cảnh tượng tan nát trước mắt. Sự bất lực đè nặng lên Người chồng. Anh ta muốn tiến lên, muốn đỡ lấy Tiểu tam, nhưng đôi chân như bị đóng đinh xuống sàn. Ánh mắt lạnh lùng, đầy phán xét của Bố của Người vợ, Mẹ của Người vợ, Hai anh trai của Người vợ, Chú ruột của Người vợ cùng Cô ruột của Người vợ như những sợi xích vô hình trói chặt anh ta lại. Anh ta không dám làm gì, không dám nói một lời nào để bảo vệ tình nhân của mình, chỉ biết trơ mắt nhìn Tiểu tam chìm trong tủi nhục và ghê tởm. Một giọt mắm tôm dính trên má Người chồng, lạnh lẽo và tanh tưởi, như một lời nhắc nhở không ngừng về tội lỗi của anh ta.
Bố của Người vợ, ánh mắt như đóng băng, quét qua Người chồng và Tiểu tam, gương mặt không còn một chút nhân nhượng. Tiếng ông vang lên dứt khoát, cắt đứt bầu không khí nặng nề, khiến mọi người giật mình:
BỐ CỦA NGƯỜI VỢ
(Giọng lạnh lùng, cương quyết)
Đuổi cả hai đứa ra khỏi nhà ngay lập tức! Ký đơn rồi thì biến đi!
Hai anh trai của Người vợ không chần chừ một giây. Như những người lính được lệnh, họ lập tức lao tới. Anh cả nắm chặt vai Người chồng, kéo mạnh anh ta đứng dậy. Anh hai tóm lấy cánh tay Tiểu tam, người đang gục mặt nôn mửa, lôi cô ta lên.
TIỂU TAM
(Thều thào, kinh hãi)
Không… không… tôi không đi!
Người chồng vùng vẫy yếu ớt. Anh ta muốn kháng cự, muốn nói điều gì đó, nhưng ánh mắt giận dữ của Bố của Người vợ cùng sự lạnh lùng của Hai anh trai của Người vợ khiến lời nói mắc kẹt trong cổ họng. Một nỗi sợ hãi tột độ bao trùm lấy anh ta. Tiểu tam, vẫn còn run rẩy vì chất nôn và mùi mắm tôm, bị kéo lê theo. Cô ta cố gắng níu kéo, nhưng sức lực gần như cạn kiệt. Nước mắt, mắm tôm và chất nôn hòa lẫn trên gương mặt lem luốc của cô ta. Hai anh trai của Người vợ không hề nương tay. Họ gần như vác Người chồng và Tiểu tam, đẩy mạnh về phía cửa ra vào.
NGƯỜI CHỒNG
(Lắp bắp)
Bố… bố vợ… con…
BỐ CỦA NGƯỜI VỢ
(Ánh mắt sắc như dao, không chút dao động)
Cút!
Cánh cửa Phòng khách bỗng chốc trở thành một đường ranh giới nghiệt ngã, nơi những gì đã từng thuộc về bị tống khứ ra ngoài không thương tiếc. Hai anh trai của Người vợ đẩy mạnh hơn nữa, dồn ép hai kẻ ngoại tình tiến gần tới lối thoát.
Hai anh trai của Người vợ không cho phép Người chồng và Tiểu tam có thêm bất kỳ cơ hội nào để níu kéo. Anh cả nắm chặt cổ áo Người chồng, lôi xềnh xệch anh ta từng bước một ra khỏi ngưỡng cửa. Người chồng vẫn cố gắng ngoái đầu lại, ánh mắt vừa tràn ngập kinh hoàng, vừa van lơn Người vợ đang đứng thất thần bên cạnh Mẹ của Người vợ. Một tiếng ‘ư ử’ tuyệt vọng bật ra từ cổ họng anh ta, như muốn nói lời từ biệt cuối cùng, hoặc cầu xin một chút thương xót, nhưng lời nói đã bị cắt đứt bởi sự thô bạo của những cánh tay rắn rỏi.
TIỂU TAM
(Lảo đảo, nước mắt giàn giụa, tay vịn vào khung cửa nhưng bị giật mạnh ra)
Không! Xin mọi người… tôi không thể đi…
Anh hai không hề quan tâm đến những lời van xin của Tiểu tam. Mùi mắm tôm nồng nặc và chất nôn vẫn còn vương vấn trên người cô ta, khiến anh khẽ nhíu mày đầy ghê tởm. Anh ta nắm chặt cánh tay Tiểu tam, kéo mạnh cô ta ra ngoài. Tiểu tam vừa đi vừa nôn khan, tiếng nấc nghẹn hòa lẫn với âm thanh ọe ra vì mùi kinh khủng. Gương mặt cô ta tái mét, thân thể run rẩy, cả người như một cành cây khô héo bị giật mạnh khỏi đất.
Bên trong Phòng khách, Bố của Người vợ vẫn đứng thẳng, ánh mắt kiên định không chút nao núng. Mẹ của Người vợ, Chú ruột của Người vợ và Cô ruột của Người vợ cũng đứng yên, không một lời nói, không một động thái can thiệp, như thể đây là một nghi lễ trừng phạt đã được định sẵn. Người vợ nhìn theo Người chồng và Tiểu tam, gương mặt vô cảm, nhưng trong sâu thẳm ánh mắt cô, một ngọn lửa nào đó vừa được thổi bùng, lạnh lẽo và dứt khoát.
Chỉ vài giây sau, Người chồng và Tiểu tam đã hoàn toàn bị đẩy ra ngoài đường, tiếng kêu khóc của Tiểu tam và sự vùng vẫy yếu ớt của Người chồng lịm dần. Một tiếng “RẦM” lớn vang lên, cánh cửa Phòng khách đóng sập lại, như một bức tường thép cắt đứt hoàn toàn mọi liên kết, mọi hy vọng. Chỉ còn lại không khí nặng nề và mùi mắm tôm thoang thoảng trong căn nhà.
Tiếng “RẦM” vừa dứt, căn Phòng khách chìm vào một sự tĩnh lặng đến rợn người. Mùi mắm tôm nồng nặc vẫn vương vấn trong không khí, nhưng dường như chẳng còn ai để tâm đến nó nữa. Người vợ vẫn đứng đó, ngay giữa phòng, nơi chỉ vài phút trước còn là chiến trường hỗn loạn. Ánh mắt cô từ từ lướt qua khoảng không gian trống rỗng trước mặt, nơi Người chồng và Tiểu tam vừa bị kéo đi.
Cô không khóc. Nước mắt không trào ra, không một giọt lăn trên má. Trên gương mặt Người vợ chỉ còn lại một vẻ trống rỗng lạ lùng, nhưng sâu thẳm bên trong, một cảm giác bình thản bắt đầu trỗi dậy. Đó là sự bình thản của một người vừa trải qua cơn bão tố, chứng kiến mọi thứ đổ vỡ, và giờ đây, chỉ còn lại tro tàn. Nhưng trong tro tàn ấy, cô tìm thấy sự giải thoát.
Một gánh nặng vô hình đã đè nén cô suốt bao năm tháng dường như vừa được trút bỏ. Người vợ cảm thấy nhẹ bẫng, như thể linh hồn mình vừa thoát khỏi một nhà tù kiên cố. Cô nhìn Bố của Người vợ, Mẹ của Người vợ, Chú ruột của Người vợ và Cô ruột của Người vợ đang đứng yên lặng bên cạnh. Họ cũng nhìn cô, ánh mắt không một lời trách móc, chỉ có sự thấu hiểu và sẻ chia.
Chiếc bát mắm tôm vẫn còn sót lại trên mặt bàn kính, vương vãi những bã mắm và vỏ chanh, một vết tích nhắc nhở về màn kịch vừa hạ màn. Người vợ khẽ nhếch môi, một nụ cười nhạt nhòa, không vui, không buồn, chỉ đơn thuần là một biểu cảm lạnh lùng và dứt khoát. Giờ đây, cô không còn là người phụ nữ yếu đuối cam chịu. Cô đã được giải thoát.
Bố của Người vợ khẽ nhúc nhích. Ông quay người lại, đối mặt với Người vợ, đôi mắt sắc lạnh lúc nãy giờ đã dịu đi trông thấy, chất chứa sự thấu hiểu và xót xa vô bờ. Người vợ nhìn vào ánh mắt ấy, cảm nhận được một luồng hơi ấm lạ lùng chạy dọc sống lưng, xua đi cái lạnh lẽo vừa bao trùm cô.
Bố của Người vợ đưa hai tay ra, nhẹ nhàng ôm lấy Người vợ vào lòng. Cái ôm không mạnh mẽ, dồn dập, mà thật dịu dàng, nâng niu, như sợ cô sẽ tan biến. Ông vỗ về lưng Người vợ, từng nhịp, từng nhịp chậm rãi, ấm áp.
“Con gái của bố,” giọng ông trầm ấm, thì thầm bên tai cô, “Con không phải chịu đựng nữa đâu. Có gia đình đây rồi.”
Những lời nói ấy như một dòng suối mát lành, gột rửa đi bao năm tháng đắng cay, tủi nhục mà Người vợ đã phải gánh chịu một mình. Trong vòng tay của người cha, giữa căn Phòng khách hỗn độn nhưng giờ đây lại tràn ngập sự bình yên, Người vợ cảm thấy được an ủi một cách thực sự, lần đầu tiên trong một thời gian rất dài. Nụ cười nhạt nhòa trên môi cô dần biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt nhẹ nhõm đến tận cùng, như thể cô vừa được hồi sinh từ vực sâu. Gánh nặng đã trút bỏ hoàn toàn, để lại một khoảng trống bình yên trong lòng.
Bố của Người vợ siết nhẹ cái ôm thêm một chút, rồi ông buông Người vợ ra, nhưng bàn tay vẫn nắm chặt tay cô như một lời hứa không lời. Ông nhìn quanh căn Phòng khách, nơi giờ đây không còn cảnh hỗn loạn của cuộc cãi vã, mà chỉ còn lại mùi mắm tôm nồng nặc và những vệt bẩn trên sàn nhà. Mẹ của Người vợ, với đôi mắt vẫn còn đỏ hoe nhưng giờ đã ánh lên sự kiên quyết, lấy ra một chiếc khăn ẩm từ túi và bắt đầu lau vội những vết mắm tôm vương trên bàn. Hai anh trai của Người vợ, không nói một lời, lập tức xắn tay áo, tìm kiếm chổi và nước tẩy rửa. Chú ruột của Người vợ và Cô ruột của Người vợ cũng nhanh chóng bắt tay vào việc, người dọn dẹp đồ đạc, người phụ trách thu gom những mảnh bát vỡ. Không khí trong Phòng khách, dù vẫn còn vương chút mùi tanh nồng của mắm tôm, nhưng đã không còn vẻ căng thẳng, thay vào đó là sự đồng lòng, khẩn trương của cả gia đình. Người vợ đứng đó, nhìn những người thân yêu của mình, từng người một, lặng lẽ làm việc. Cô nhìn Mẹ của Người vợ cặm cụi lau chùi, nhìn Hai anh trai của Người vợ cẩn thận quét dọn, nhìn Chú ruột của Người vợ và Cô ruột của Người vợ sắp xếp lại mọi thứ. Trong lòng Người vợ, một cảm giác ấm áp lạ lùng dâng trào. Không còn sự tủi nhục hay cô đơn, chỉ còn lại sự gắn kết và tình thương vô bờ bến. Mùi mắm tôm, dù vẫn còn đó, nhưng dường như đã nhạt dần, không còn làm cô khó chịu nữa, mà trở thành một phần của kỷ niệm vừa qua, một dấu ấn của sự giải thoát.
Khi những vết bẩn cuối cùng biến mất khỏi sàn nhà, và mùi tanh nồng dần nhường chỗ cho hương thơm dịu nhẹ của nước lau sàn, căn Phòng khách trở lại vẻ tinh tươm vốn có. Ánh nắng chiều len lỏi qua khung cửa sổ, hắt lên những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí, tạo nên một khung cảnh bình yên đến lạ. Người vợ ngồi xuống chiếc ghế sofa, cạnh Bố của Người vợ, trong khi Mẹ của Người vợ và những người thân khác đang sắp xếp lại bàn ghế, chuẩn bị cho một bữa ăn nhẹ. Cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể, như thể mọi gánh nặng đã được trút bỏ, mọi nút thắt đã được tháo gỡ. Cuộc đời cô, sau bao ngày tháng chìm trong bóng tối của sự phản bội và cô độc, cuối cùng đã nhìn thấy ánh sáng. Không phải là ánh sáng rực rỡ chói chang, mà là một thứ ánh sáng dịu dàng, ấm áp, hứa hẹn một khởi đầu mới, một tương lai không còn nước mắt.
Nhìn những gương mặt thân thương đang bận rộn xung quanh, Người vợ hiểu rằng cô không còn đơn độc. Tình yêu thương và sự ủng hộ của gia đình chính là sức mạnh lớn nhất, là điểm tựa vững chắc để cô vượt qua mọi giông bão. Cái bát mắm tôm vẫn còn sót lại trên bàn đã được dọn đi, nhưng hình ảnh Người chồng và Tiểu tam quỳ rạp dưới sàn nhà, cùng với sự xuất hiện bất ngờ của gia đình cô, sẽ mãi là một lời nhắc nhở. Không phải là lời nhắc nhở về sự thù hận, mà là về giá trị của bản thân, về quyền được hạnh phúc và được tôn trọng. Người vợ khẽ mỉm cười. Nụ cười không còn gượng gạo, cũng không còn chua chát, mà là nụ cười của sự bình yên và hy vọng. Cô biết, con đường phía trước sẽ không hoàn toàn trải hoa hồng, nhưng với gia đình bên cạnh, cô đủ sức mạnh để bước tiếp, để xây dựng một cuộc sống mới, xứng đáng hơn, an lành hơn, và tràn đầy yêu thương. Mùi mắm tôm đã tan đi, mang theo cả quá khứ đau buồn, để lại một không gian tĩnh lặng, mở ra một chương mới tươi sáng cho cuộc đời Người vợ.