Mẹ chồng hoang phí, chửi con dâu và cái kết 3 ngày sau
Mặt đỏ gay gắt, Mẹ chồng quay phắt sang Người vợ. Bà ta chỉ tay vào mặt cô, giọng the thé như xé toang không khí tĩnh lặng của bếp nhà.
– “Mày là cái thứ con dâu tính toán, keo kiệt! Cả đời tao chưa thấy đứa nào như mày! Mấy đồng bạc mà cứ mở miệng than vãn, than thở. Mày có biết lo cho gia đình không hả? Hay chỉ biết giữ tiền cho riêng mình thôi?”
Mỗi lời nói như một nhát dao đâm thẳng vào tim Người vợ. Cô cúi gằm mặt, từng giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, rơi xuống nền gạch lạnh lẽo. Lồng ngực cô quặn thắt, cố gắng kìm nén sự tủi nhục và uất ức đang trào dâng. Cô cắn chặt môi, vị mặn chát của máu và nước mắt hòa lẫn.
Mẹ chồng thấy Người vợ im lặng càng được đà lấn tới, bà ta hét lớn, tiếng vọng khắp cả gian bếp:
– “Mày là cái thứ con dâu tính toán, chỉ biết giữ tiền cho mình thôi!”
Đúng lúc đó, tiếng chuông cửa quen thuộc bất ngờ vang lên, phá tan không khí căng thẳng đến nghẹt thở trong bếp nhà. Mẹ chồng đang hằn học mắng chửi Người vợ, bỗng giật mình khựng lại. Nét mặt bà ta thoáng chốc dịu xuống, ánh mắt lấp lánh sự mong chờ.
Không đợi ai ra mở, cánh cửa bật mở, Con gái mẹ chồng cùng hai đứa cháu nhỏ tươi rói bước vào. Tiếng cười đùa trong trẻo của Tụi nhỏ vang khắp căn nhà, như một luồng gió mát xua đi mây đen vừa vần vũ.
Mẹ chồng như biến thành một con người khác. Vẻ mặt cau có, giận dữ ban nãy tan biến không dấu vết. Bà ta vội vàng chạy đến, dang rộng vòng tay đón lấy Con gái mẹ chồng và Tụi nhỏ, giọng nói ngọt ngào, ấm áp lạ thường.
– “Ôi chao! Con gái mẹ và các cháu yêu của bà đến rồi! Vào nhà đi các con, bà nhớ các cháu quá!”
Bà ta ôm hôn Tụi nhỏ, xoa đầu, véo má chúng một cách trìu mến. Tiếng cười giòn tan của bà hòa lẫn tiếng bi bô của Tụi nhỏ. Con gái mẹ chồng cũng tươi cười chào hỏi mẹ, hoàn toàn không để ý đến không khí nặng nề vừa diễn ra.
Người vợ đứng nép vào một góc bếp, nước mắt vẫn chưa kịp khô, chứng kiến cảnh tượng trước mắt. Cô cảm thấy lồng ngực mình quặn thắt. Trong khoảnh khắc đó, cô như một người thừa, một cái bóng vô hình trong chính căn nhà mà cô đang gồng gánh mọi chi phí. Nỗi tủi nhục dâng lên tận cổ họng, khiến cô gần như không thở nổi. Cô lặng lẽ quay lưng lại, cố gắng kìm nén tiếng nức nở, để không làm vấy bẩn niềm vui giả tạo đang tràn ngập căn phòng.
Người vợ quay lưng lại, cố gắng kìm nén tiếng nức nở, để không làm vấy bẩn niềm vui giả tạo đang tràn ngập căn phòng.
Một lúc sau, Mẹ chồng vui vẻ kéo tay Con gái mẹ chồng và Tụi nhỏ ra bàn ăn. Trên bàn đã bày biện đủ các món tôm hấp đỏ au, tôm rim thơm nức mũi. 3kg tôm, trị giá gần một triệu bạc, giờ đây lấp đầy chiếc đĩa lớn, tỏa hương thơm ngào ngạt.
Mẹ chồng ngồi xuống, liên tục gắp những con tôm tươi roi rói vào bát Con gái mẹ chồng và Tụi nhỏ. Bà ta cười nói rôm rả, khuôn mặt giãn ra rạng rỡ, như thể chưa từng có màn mắng chửi Người vợ dữ dội chỉ vài phút trước đó.
MẸ CHỒNG
(Giọng ngọt ngào, ấm áp)
“Ăn đi con gái, ăn đi các cháu của bà! Tôm này tươi lắm, mẹ đã dặn Người vợ mua loại ngon nhất đó. Ăn nhiều vào cho có sức!”
Con gái mẹ chồng mỉm cười hài lòng, vô tư thưởng thức món ăn. Cô ta gỡ vỏ tôm thoăn thoắt, hoàn toàn không để ý đến Người vợ đang lặng lẽ bước ra từ trong bếp và ngồi vào một góc bàn ăn. Thỉnh thoảng, ánh mắt cô ta lướt qua Người vợ, mang theo vẻ thờ ơ, lạnh nhạt, như nhìn một người xa lạ.
Người vợ nhìn xuống bát cơm trắng trước mặt, chỉ gắp vài miếng khô khan. Cổ họng cô nghẹn ứ, nuốt không trôi. Mùi tôm thơm lừng xộc vào mũi, nhưng cô chỉ cảm thấy lòng mình quặn thắt. Gần một triệu bạc cho bữa tôm này, số tiền đó có thể trang trải biết bao nhiêu thứ: tiền thuốc men cho ba chồng, tiền điện nước đã đến hạn, hay đơn giản là tiền chợ búa cho cả tháng mà cô đang phải gồng gánh toàn bộ, trong khi Chồng thì thất nghiệp.
Cô ngước mắt nhìn Mẹ chồng và Con gái mẹ chồng đang cười nói vui vẻ, không khí ấm cúng như thể Người vợ không hề tồn tại. Trong khoảnh khắc đó, Người vợ cảm thấy mình thật vô nghĩa trong chính căn nhà mà cô đang gánh vác mọi chi phí. Nỗi tủi nhục dâng lên, khiến cô chỉ muốn bật khóc. Cô vội vã cúi mặt, cố gắng che giấu ánh mắt đỏ hoe, nuốt xuống từng miếng cơm nhạt nhẽo cùng với bao uất ức.
Mẹ chồng vẫn đang tươi cười gắp tôm cho Con gái mẹ chồng và Tụi nhỏ, nhưng giọng bà bỗng chuyển sang một tông khác, không còn vui vẻ như trước nữa.
MẸ CHỒNG
(Lắc đầu nhẹ, ra vẻ thở dài)
Thôi, cuộc sống bây giờ đúng là… tiền nong cứ đội nón ra đi hết. Làm gì cũng phải tốn kém đủ thứ, từ cái nhỏ nhất đến cái lớn nhất. Nuôi con nuôi cháu, bao nhiêu thứ phải lo.
Bà ta liếc mắt về phía Người vợ một cách tinh vi, rồi lại quay sang Con gái mẹ chồng. Con gái mẹ chồng chỉ gật gù, miệng vẫn nhai tôm, không mấy để tâm.
MẸ CHỒNG
(Nói tiếp, giọng đầy hàm ý)
Chưa kể thuốc thang cho ông nhà nữa, nào thuốc bổ, nào thuốc bệnh, tốn kém cả đống. Người già yếu rồi, đâu có ai kiếm ra tiền được nữa đâu. Chỉ biết trông cậy vào…
Mẹ chồng ngập ngừng, cái nhìn sắc lạnh của bà ta rõ ràng dừng lại trên khuôn mặt Người vợ. Người vợ cảm thấy tim mình thắt lại. Cô biết rõ Mẹ chồng đang muốn nói gì. Cứ mỗi lần bà than vãn về tiền bạc, là y như rằng bà muốn cô phải chu cấp. Cái ý nghĩa “trông cậy vào con dâu” cứ lơ lửng trong không khí, nặng nề như chì.
Người vợ nhìn bát cơm trắng của mình, cảm thấy cổ họng khô khốc. Gần một triệu bạc cho 3kg tôm vừa rồi, trong khi tiền điện, tiền nước, tiền thuốc men cho ba chồng, và cả chi phí sinh hoạt của cả gia đình đều đang đè nặng lên vai cô. Chồng cô vẫn thất nghiệp, không có nguồn thu nhập nào. Bao nhiêu áp lực tài chính, bao nhiêu gánh nặng vô hình, giờ đây lại bị Mẹ chồng xoáy sâu vào vết thương lòng. Người vợ chỉ muốn đứng dậy bỏ đi, nhưng đôi chân như bị đóng chặt vào ghế. Lòng cô càng thêm nặng trĩu, từng lời Mẹ chồng nói như những nhát dao cứa vào tâm can. Cô cảm thấy kiệt sức.
Người vợ siết chặt đũa, cố nén lại tiếng thở dài. Cả bữa cơm dường như biến thành một buổi tra tấn. Cô không thể chịu đựng thêm bất cứ lời bóng gió nào nữa từ Mẹ chồng. Cái không khí ngột ngạt này cứ bủa vây, khiến lồng ngực Người vợ như bị bóp nghẹt. Người vợ biết mình cần phải thoát ra ngay lập tức.
NGƯỜI VỢ
(Cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhất có thể, nhưng vẫn pha lẫn chút mệt mỏi)
Con xin phép… con thấy hơi mệt trong người. Con xin phép lên phòng nghỉ trước ạ.
Mẹ chồng ngừng gắp tôm, ngước nhìn Người vợ, ánh mắt thoáng qua vẻ khó chịu nhưng rồi lại nhếch mép cười. Con gái mẹ chồng thì chẳng mảy may để ý, vẫn tiếp tục ăn tôm.
MẸ CHỒNG
(Giọng điệu lạnh nhạt, không hề quan tâm)
Ừ, mệt thì lên nghỉ đi. Cứ coi như nhà mình.
“Cứ coi như nhà mình” – câu nói này như một nhát dao nữa đâm vào Người vợ. Cô cảm thấy mình thực sự là một kẻ xa lạ trong căn nhà này. Không đợi thêm lời nào, Người vợ nhanh chóng đứng dậy. Từng bước chân cô nặng trĩu khi rời khỏi bếp nhà, nơi tiếng Mẹ chồng lại vọng lên, tiếp tục than vãn về chi phí và những gánh nặng.
Người vợ leo lên cầu thang, những tiếng nói dưới nhà như bám riết lấy cô. Khi cánh cửa phòng khép lại, một tiếng “tách” nhỏ vang lên khi Người vợ vặn chốt khóa, tách biệt hoàn toàn cô với thế giới bên dưới. Cô không muốn ai làm phiền mình lúc này.
Người vợ bước đến bên cửa sổ, bàn tay run rẩy kéo tấm rèm, nhìn ra khoảng không vô định bên ngoài. Ánh mắt Người vợ trống rỗng, vô hồn, phản chiếu một sự bất lực đến tột cùng. Cô tự hỏi, liệu cuộc sống này còn muốn thử thách cô đến bao giờ? Tiền bạc, gánh nặng gia đình, sự vô tâm và soi mói của Mẹ chồng… tất cả đè nén Người vợ đến mức cô chỉ muốn buông xuôi. Nước mắt Người vợ chảy dài, nhưng cô không phát ra bất kỳ tiếng nấc nào. Người vợ chỉ lặng lẽ đứng đó, nhìn thế giới bên ngoài như nhìn một bức tranh không màu, với trái tim tan nát.
Người vợ vẫn đứng bên cửa sổ, bàn tay run rẩy đã buông tấm rèm. Ánh mắt cô vẫn trống rỗng, vô hồn, phản chiếu một sự bất lực đến tột cùng. Nước mắt đã khô trên má, nhưng lòng cô vẫn như ngọn lửa âm ỉ cháy.
Bỗng, từ dưới nhà, tiếng cười nói rộn ràng bắt đầu vọng lên, xuyên qua cánh cửa phòng kín mít. Đó là tiếng Mẹ chồng, tiếng Con gái mẹ chồng, và cả tiếng Tụi nhỏ đang reo hò vui vẻ. Tiếng chén đũa lanh canh, tiếng Mẹ chồng hồ hởi hỏi han chuyện con gái, tiếng Tụi nhỏ tranh giành nhau thức ăn. Mọi thứ hòa quyện thành một bản giao hưởng của hạnh phúc và sự ấm cúng – một thứ mà Người vợ cảm thấy mình hoàn toàn bị loại trừ.
Người vợ nhắm chặt mắt, cố ngăn chặn những hình ảnh hiện lên trong tâm trí: Mẹ chồng tươi cười rạng rỡ, gắp tôm cho Con gái mẹ chồng và Tụi nhỏ, những miếng tôm 3kg trị giá gần 1 triệu bạc mà cô đã phải chi trả. Cô là người gánh vác toàn bộ chi phí sinh hoạt, thuốc men, điện nước, nhưng lại bị đối xử như một người xa lạ.
Mỗi tiếng cười dưới nhà như một nhát dao nữa đâm thẳng vào tim Người vợ, xát muối vào vết thương lòng đang rỉ máu. Sự cô đơn, tủi thân dâng trào đến tột độ. Cô muốn gào thét, muốn chạy trốn khỏi thực tại tàn nhẫn này. Ước gì cô có thể tan biến, biến mất khỏi căn nhà ngột ngạt này, khỏi cuộc sống đầy bi kịch mà cô đang gánh vác.
Người vợ lùi lại khỏi cửa sổ, từng bước chân như muốn khuỵu xuống. Cô ngồi phịch xuống mép giường, hai tay ôm chặt lấy đầu, cố gắng chặn đứng dòng cảm xúc đang vỡ òa. Nhưng tiếng cười nói dưới nhà vẫn vang vọng lên, xuyên qua mọi lớp ngăn cách, như một lời chế giễu cho sự đau khổ và bất lực của cô.
Người vợ vẫn ngồi trên mép giường, hai tay ôm lấy đầu, cố gắng đẩy lùi những âm thanh đang dội vào tâm trí cô. Nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng. Tiếng cười nói dưới nhà vẫn vang vọng, xuyên qua mọi lớp ngăn cách, như một lời chế giễu cho sự đau khổ của cô.
Bỗng, giữa những âm thanh hỗn tạp, một câu nói của Mẹ chồng bỗng trở nên rõ ràng hơn, lọt thỏm vào tai Người vợ. Cô chợt ngừng lại, ngẩng đầu lên, lắng tai nghe. Từ ngữ ban đầu còn mơ hồ, lẫn trong tiếng chén đĩa lanh canh và tiếng Tụi nhỏ đùa giỡn, nhưng dần dần, chúng hiện rõ mồn một.
“Đúng là con bé đó…” Mẹ chồng nói với Con gái mẹ chồng, giọng tuy nhỏ nhưng đầy vẻ khinh thường. “Chỉ biết tính toán, không biết điều gì cả!”
Lời nói đó như một cú giáng trời, đánh thẳng vào tai Người vợ. Tim cô thắt lại, cảm giác như có hàng ngàn mũi kim đang đâm xuyên qua lồng ngực. Mọi đau đớn, tủi nhục tích tụ bấy lâu nay bỗng vỡ òa. Mắt cô nhòe đi, những giọt nước mắt nóng hổi lặng lẽ tuôn rơi. Người vợ cắn chặt môi, cố gắng không bật ra tiếng nức nở nào, nhưng hơi thở cô gấp gáp, từng giọt nước mắt lăn dài trên má, thấm vào tóc. Cô gục đầu xuống, vai run lên bần bật, khóc không thành tiếng giữa căn phòng lạnh lẽo.
Người vợ vẫn gục đầu xuống, vai run lên bần bật, khóc không thành tiếng giữa căn phòng lạnh lẽo. Cánh cửa đột ngột mở ra, ánh sáng yếu ớt từ hành lang lọt vào, và Chồng bước vào. Anh thấy Người vợ đang co ro trên giường, tiếng nấc nghẹn ngào cố kìm nén vẫn thoát ra khe khẽ.
Chồng rón rén lại gần, trái tim anh thắt lại khi nhìn thấy bờ vai gầy gò của Người vợ run lên từng đợt. Anh nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh, đưa tay ôm lấy cô vào lòng. Bờ vai anh vững chãi, nhưng giọng anh lại đầy sự bất lực.
“Anh biết em khổ rồi,” Chồng thì thầm, siết chặt vòng tay. “Anh xin lỗi, cố gắng lên em nhé.” Anh vuốt nhẹ mái tóc rối bời của Người vợ, cảm nhận những giọt nước mắt nóng hổi thấm qua lớp áo anh. Lời an ủi của anh không thể xua tan nỗi đau, nhưng nó như một chiếc phao nhỏ giữa biển khơi tuyệt vọng mà Người vợ đang chìm đắm. Cô dựa vào anh, tiếp tục nức nở không thành tiếng, cảm giác tủi hờn và bất lực dâng trào.
Người vợ vẫn nức nở trong vòng tay Chồng. Anh siết chặt cô, lời an ủi bất lực. Cả hai chìm trong sự im lặng nặng nề, nhưng sự yên tĩnh ấy không kéo dài. Đêm đó, khi Người vợ vừa cố gắng chợp mắt sau trận khóc, một tiếng rên rỉ dữ dội, xé toạc màn đêm, đột ngột vọng ra từ phòng Mẹ chồng. Mẹ chồng bất ngờ ôm bụng quằn quại trong phòng riêng, cơn đau đến bất chợt khiến bà không thể kìm nén. Người vợ và Chồng giật mình nhìn nhau, ánh mắt đầy lo lắng. Cả đêm ấy, tiếng rên rỉ không dứt, khiến không ai trong nhà có thể chợp mắt được.
Ba ngày sau, không khí trong nhà vẫn căng như dây đàn. Mẹ chồng dường như đã bị cơn đau hành hạ suốt những ngày qua. Vào một buổi tối muộn, khi Người vợ vừa mới tắm xong, đang chuẩn bị thay đồ đi ngủ, thì một tiếng kêu la thất thanh, kinh hoàng đột ngột vang lên. Tiếng kêu ấy không còn là tiếng rên rỉ yếu ớt nữa, mà là một tiếng thét đầy tuyệt vọng của Mẹ chồng.
Người vợ giật mình, vội vàng khoác tạm chiếc áo rồi lao ra khỏi phòng. Cô chạy như bay về phía phòng Mẹ chồng, cánh cửa vẫn hé mở. Ánh đèn hành lang hắt vào, Người vợ thấy Mẹ chồng đang nằm co quắp trên giường, hai tay ôm chặt lấy bụng. Khuôn mặt bà tái mét đến đáng sợ, đôi môi tím ngắt, và mồ hôi thì vã ra như tắm, làm ướt đẫm mái tóc bạc. Bà quằn quại, oằn mình trên ga giường trắng, những tiếng rên rỉ nay đã biến thành những tiếng hổn hển, đứt quãng.
“Mẹ ơi! Mẹ sao vậy?” Người vợ thốt lên, giọng run rẩy vì kinh hãi.
Chồng cũng đã nghe thấy tiếng kêu. Anh ta lao ra khỏi phòng, thấy cảnh tượng đó liền vội chạy tới. Gương mặt anh cũng trắng bệch, không còn vẻ mệt mỏi thường ngày mà thay vào đó là sự hoảng loạn tột độ.
“Mẹ!” Chồng gọi to, anh quỳ xuống bên giường, cố gắng lay Mẹ chồng nhưng bà vẫn mê man trong cơn đau.
Cả Người vợ và Chồng đều hoàn toàn choáng váng, đứng chết trân tại chỗ, không biết phải làm gì trước tình huống cấp bách này. Sự sợ hãi bao trùm lấy căn phòng, nặng nề đến nghẹt thở.
Người vợ bỗng như bừng tỉnh khỏi cơn choáng váng. Cô giật mạnh tay Chồng, giọng gấp gáp đến mức lạc đi: “Anh! Mau… mau đưa mẹ đi bệnh viện!”
Chồng cũng sực tỉnh. Anh vội vàng gật đầu, gương mặt vẫn còn trắng bệch vì sợ hãi. Cả hai vội vàng đỡ Mẹ chồng dậy. Mẹ chồng lịm đi trong cơn đau, chỉ còn những tiếng rên rỉ yếu ớt thoát ra từ kẽ răng. Bà nặng trịch, toàn thân mềm nhũn, khiến việc dìu bà xuống nhà trở nên vô cùng khó khăn. Chồng cố gắng hết sức, Người vợ đỡ phía sau, vừa đi vừa trấn an: “Mẹ cố lên… cố lên mẹ ơi!”
Khi ra đến phòng khách, Chồng vội rút điện thoại, bấm số gọi taxi cấp tốc. Người vợ thì nhanh chóng lấy vội chiếc túi xách của Mẹ chồng, kiểm tra xem có giấy tờ tùy thân không, dù trong lòng cô biết rõ lúc này không phải là lúc nghĩ đến những chuyện nhỏ nhặt ấy. Nỗi lo sợ bao trùm lấy cô, một nỗi sợ hãi đến tê dại. Cô vừa sợ hãi cho tính mạng của Mẹ chồng, lại vừa bất an đến tột độ khi nghĩ về khoản tiền thuốc men sắp tới. “Tiền… tiền ở đâu ra bây giờ?”, suy nghĩ ấy cứ xoáy vào tâm trí Người vợ, nặng trĩu.
Chẳng mấy chốc, chiếc taxi đã lao đến trước cửa. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, Người vợ và Chồng chật vật đưa Mẹ chồng vào xe. Bà ngả vật ra ghế sau, đầu tựa vào vai Chồng, vẫn mê man trong cơn đau quằn quại.
Chiếc xe lao đi vun vút trong màn đêm. Bên trong xe, không khí căng như dây đàn. Chồng ôm chặt Mẹ chồng, khuôn mặt anh đầy vẻ bất lực. Còn Người vợ, cô ngồi ở ghế phụ, ánh mắt dán chặt vào Mẹ chồng. Trái tim cô như bị bóp nghẹt. Một bên là sự lo lắng tột độ cho sức khỏe của Mẹ chồng, sợ rằng bà có thể xảy ra chuyện gì không may. Một bên khác, là sự bất an, nặng nề về gánh nặng kinh tế sắp đổ xuống vai. Cô đang gánh vác toàn bộ chi phí sinh hoạt, thuốc men, điện nước của cả nhà, và giờ đây, lại thêm một khoản viện phí khổng lồ nữa. Cơn đau của Mẹ chồng như một nhát dao cứa vào vết thương lòng của Người vợ, nhưng cũng là một gánh nặng vô hình đè nén lên đôi vai cô. Chiếc xe cứ thế lao đi, mang theo sự sống mong manh của Mẹ chồng và những lo toan chồng chất của Người vợ.
Chiếc taxi vừa phanh két trước cổng bệnh viện, Chồng và Người vợ đã vội vã mở cửa, chật vật đưa Mẹ chồng xuống xe. Bà vẫn mê man, cơ thể nặng trịch và lạnh toát. Họ hớt hải dìu bà vào phòng cấp cứu.
Ngay lập tức, Mẹ chồng được đặt lên cáng, các y tá và bác sĩ nhanh chóng vây quanh. Tiếng còi báo động, tiếng bước chân hối hả vang vọng khắp hành lang. Một bác sĩ trung niên, đeo kính, tập trung cao độ thăm khám cho bà. Người vợ và Chồng đứng nép một góc, dõi theo từng cử động, trái tim như bị bóp nghẹt. Chồng nắm chặt tay Người vợ, khuôn mặt anh tái nhợt vì lo sợ. Người vợ thì cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng trong đầu cô, nỗi sợ hãi cho Mẹ chồng và gánh nặng tài chính đang chằng chịt, xoáy sâu vào tâm trí. Cô lại thầm nghĩ, không biết lần này sẽ tốn bao nhiêu.
Sau khoảng mười lăm phút đầy căng thẳng, vị bác sĩ quay sang nhìn Chồng và Người vợ. Ánh mắt ông có vẻ nghiêm trọng. Ông ra hiệu cho họ đi theo mình vào một căn phòng nhỏ, yên tĩnh hơn.
Trong căn phòng riêng, không khí nặng nề bao trùm. Vị bác sĩ ngồi xuống, mời hai vợ chồng đối diện. Ông cởi kính, đặt lên bàn, rồi thở dài một tiếng, ánh mắt nhìn thẳng vào Người vợ và Chồng.
“Tôi e rằng tình trạng của bà khá nghiêm trọng,” bác sĩ mở lời, giọng chậm rãi, trầm buồn. “Kết quả thăm khám ban đầu cho thấy bà bị một cơn đột quỵ. Đây là loại đột quỵ do xuất huyết não, hay còn gọi là tai biến mạch máu não.”
Lời của bác sĩ như tiếng sét đánh ngang tai, giáng thẳng vào Chồng và Người vợ. Chồng choáng váng, cả người anh run lên bần bật. Anh lắp bắp: “Đột quỵ… xuất huyết não ư? Sao lại… lại đột ngột thế ạ?”
Bác sĩ gật đầu, vẻ mặt càng lúc càng nghiêm trọng. “Tình hình hiện tại rất nguy hiểm. Vùng xuất huyết khá rộng, có thể gây chèn ép lên các trung tâm chức năng quan trọng của não. Chúng tôi cần phẫu thuật khẩn cấp để lấy khối máu tụ và giảm áp lực nội sọ. Tuy nhiên…”
Ông ngừng lại, liếc nhìn Chồng và Người vợ, rồi tiếp tục với giọng đầy lo ngại: “Việc phẫu thuật trong trường hợp này vô cùng phức tạp và tiềm ẩn nhiều rủi ro. Dù có phẫu thuật thành công, khả năng hồi phục hoàn toàn cũng rất khó nói trước. Có thể sẽ để lại di chứng nặng nề như liệt nửa người, mất khả năng nói, hoặc thậm chí là sống thực vật.”
Người vợ đứng tim, chân cô như nhũn ra. Di chứng nặng nề? Sống thực vật? Những từ ngữ ấy cứ lởn vởn trong đầu cô, biến thành những viễn cảnh đáng sợ. Chồng thì chết lặng, đôi mắt anh đỏ hoe, nhìn trừng trừng vào khoảng không. Anh không thể tin nổi những gì mình vừa nghe. Mẹ anh, người phụ nữ mà anh luôn dựa dẫm, giờ đang đứng giữa lằn ranh sinh tử, và cả cuộc đời về sau có thể sẽ mãi mãi thay đổi.
Bác sĩ nhìn thấy sự bàng hoàng của họ, ông khẽ nói thêm: “Quan trọng nhất bây giờ là đưa ra quyết định nhanh chóng. Mỗi giây phút đều quý giá. Chúng tôi cần sự đồng ý của gia đình để tiến hành phẫu thuật khẩn cấp.”
Người vợ và Chồng vẫn chết lặng, những lời của bác sĩ về đột quỵ, xuất huyết não, và nguy cơ sống thực vật cứ xoáy sâu vào tâm trí họ. Không khí trong căn phòng riêng trở nên ngột ngạt đến khó thở. Chồng nắm chặt tay Người vợ, khuôn mặt anh trắng bệch, đôi môi mím chặt cố kìm nén sự sợ hãi và bất lực. Người vợ nhắm mắt, cố gắng hít thở sâu, nhưng trái tim cô vẫn đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Gánh nặng tài chính lại ào ạt ập đến, cô thầm nghĩ, không biết lần này sẽ còn là bao nhiêu nữa.
Vị bác sĩ nhìn họ một lát, định mở lời lần nữa, thì đột nhiên, điện thoại của ông trên bàn rung lên. Ông nhíu mày, cầm máy lên. Cuộc gọi ngắn ngủi, chỉ vài câu, nhưng nét mặt ông thay đổi hẳn. Sự nghiêm trọng ban đầu chuyển thành vẻ khó hiểu, rồi lại gấp gáp.
“Xin lỗi, tôi vừa nhận được một thông tin mới,” bác sĩ nói, đặt điện thoại xuống. “Có vẻ như chúng tôi đã bỏ sót một điều gì đó trong quá trình chẩn đoán ban đầu.”
Chồng và Người vợ ngước nhìn, ánh mắt đầy hoang mang. “Thông tin gì ạ?” Người vợ khẽ hỏi, giọng run rẩy.
Bác sĩ đeo kính lên, nhìn thẳng vào họ. “Chúng tôi vừa nhận được kết quả xét nghiệm sâu hơn. Bà nhà không chỉ gặp vấn đề về mạch máu não như chúng tôi dự đoán ban đầu. Kết quả cho thấy bà bị ngộ độc thực phẩm nghiêm trọng. Các mẫu phẩm từ dịch dạ dày và ruột đều phát hiện độc tố, khả năng cao là do ăn phải tôm không đảm bảo vệ sinh. Tình trạng này đã dẫn đến viêm ruột cấp tính, rất nặng.”
Lời nói của bác sĩ như một cú sốc thứ hai giáng xuống. Đột quỵ? Ngộ độc thực phẩm? Chồng lắp bắp: “Ngộ độc thực phẩm? Tôm… không đảm bảo vệ sinh ư?” Anh vẫn chưa thể tiêu hóa được thông tin.
Người vợ sững sờ. Cô nhớ lại món tôm gần 1 triệu bạc, nhớ lại thái độ của Mẹ chồng khi cô cảnh báo. Một cảm giác ghê sợ trào lên.
Bác sĩ gật đầu, giọng ông dứt khoát: “Đúng vậy. Hiện tại, viêm ruột cấp tính của bà đang rất nguy hiểm, có thể gây hoại tử ruột và nhiễm trùng máu nếu không xử lý kịp thời. Bà nhà bị ngộ độc nặng, cần phẫu thuật gấp để tránh biến chứng. Chúng tôi cần phẫu thuật ngay lập tức để làm sạch và loại bỏ phần ruột bị tổn thương.”
Chồng hoàn toàn choáng váng, anh không thể tin vào tai mình. Vừa nãy là đột quỵ, giờ lại là ngộ độc. Nỗi sợ hãi và gánh nặng tài chính chồng chất khiến anh cảm thấy nghẹt thở. Người vợ nhìn Chồng, rồi lại nhìn vị bác sĩ, trong đầu cô, mớ suy nghĩ cứ xoắn xuýt vào nhau. “Phẫu thuật nữa sao?” cô lẩm bẩm, âm lượng chỉ đủ cho mình nghe thấy. Cơn bão tài chính đã hiện rõ ngay trước mắt.
Bác sĩ nhìn Người vợ và Chồng, gương mặt ông lộ vẻ nghiêm trọng.
“Ca phẫu thuật này vô cùng cấp thiết, bà nhà đang bị viêm ruột cấp tính nặng. Nếu không xử lý kịp thời, nguy cơ hoại tử và nhiễm trùng máu là rất cao. Chi phí phẫu thuật…” Ông tạm dừng, hít một hơi sâu. “Sẽ dao động từ ba trăm đến năm trăm triệu đồng, tùy thuộc vào mức độ phức tạp và diễn biến trong phòng mổ. Đây là một khoản chi lớn, nhưng để cứu bà, chúng tôi không còn lựa chọn nào khác.”
Người vợ nghe xong, đôi tai cô ù đi, đầu óc quay cuồng. Con số ba trăm, năm trăm triệu cứ lởn vởn trong tâm trí cô như những lưỡi dao sắc nhọn. Cô cảm thấy choáng váng, chân tay đột nhiên rụng rời, như có thứ gì đó vừa rút hết sinh khí trong cơ thể. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng.
Bác sĩ không dừng lại ở đó. “Sau phẫu thuật, bà sẽ cần thời gian dài để hồi phục. Ít nhất hai đến ba tuần nằm viện trong phòng chăm sóc đặc biệt, cùng với chi phí thuốc men, truyền dịch, và các dịch vụ hỗ trợ khác. Phần chi phí hậu phẫu này, chúng tôi ước tính thêm khoảng một trăm đến hai trăm triệu nữa.”
Bảy trăm triệu đồng. Con số ấy như một tảng đá khổng lồ đè nặng lên lồng ngực Người vợ. Ánh mắt cô tuyệt vọng nhìn sang Chồng, như muốn tìm kiếm một tia hy vọng mong manh. Nhưng anh cũng chỉ biết lắc đầu bất lực, khuôn mặt trắng bệch, đôi môi mím chặt. Đối với hai người, một người thất nghiệp, một người đang gồng gánh cả gia đình, bảy trăm triệu không khác gì một bản án. Căn phòng im bặt, chỉ còn tiếng tim Người vợ đập thình thịch trong tuyệt vọng.
Người vợ ngồi phịch xuống chiếc ghế nhựa lạnh lẽo trong hành lang bệnh viện, đầu óc vẫn còn ong ong tiếng con số bảy trăm triệu đồng. Chồng ngồi cạnh, mặt cúi gằm, bất lực đến đáng thương. Cô biết, trong tình cảnh này, mọi hy vọng đều mong manh như sợi chỉ. Nhưng cô không thể bỏ cuộc. Cô chợt nhớ đến Chị chồng, con gái ruột của Mẹ chồng. Dù mối quan hệ giữa hai người không mấy tốt đẹp, nhưng đây là lúc cần gạt bỏ mọi chuyện sang một bên.
Người vợ rút điện thoại, ngón tay run rẩy tìm đến số của Chị chồng. Cô hít một hơi thật sâu, bấm gọi. Tiếng chuông kéo dài như vô tận, mỗi giây trôi qua là một nhát dao cứa vào hy vọng mong manh của cô. Cuối cùng, đầu dây bên kia cũng bắt máy.
“A lô, chị đây. Có chuyện gì mà gọi giờ này vậy em?” Giọng Chị chồng vang lên, có vẻ hơi khó chịu.
Người vợ cố giữ bình tĩnh, giọng cô lạc đi vì lo lắng. “Chị ơi, mẹ đang cấp cứu ở bệnh viện X. Bác sĩ nói mẹ bị viêm ruột cấp tính nặng, cần phẫu thuật gấp. Chi phí lên đến… bảy trăm triệu đồng.”
Đầu dây bên kia im lặng một lát, rồi Chị chồng thở dài. “Hả? Bảy trăm triệu? Ghê vậy sao? Sao lại số tiền lớn đến vậy chứ?”
“Vâng, bác sĩ nói rất nguy hiểm, có thể hoại tử nếu không làm kịp thời. Em… em đang rất kẹt tiền. Anh nhà thì vẫn chưa có việc làm, một mình em gồng gánh tất cả. Chị có thể… giúp đỡ tụi em một ít được không ạ?” Người vợ nói, giọng đầy van nài, xen lẫn chút ngượng ngùng. Cô biết đây là điều khó nói, nhưng không còn cách nào khác.
Chị chồng lại im lặng, tiếng thở dài lần nữa vọng sang. “Ôi trời ơi, tự nhiên đâu ra cái vụ này chứ. Em thông cảm nhé, chị cũng đang kẹt tiền quá. Dạo này tụi nhỏ học hành tốn kém, rồi tiền nhà, tiền chợ… Chị cũng đang quay cuồng đây, không có dư đồng nào hết để giúp được rồi.”
Người vợ như chết lặng. Cô nghe rõ từng lời từ chối, lạnh lùng và dứt khoát. Cả tia hy vọng cuối cùng vừa nhen nhóm trong lòng cô cũng vụt tắt. Cô cảm thấy một nỗi cay đắng dâng trào nơi cổ họng.
“Chị… chị không giúp được thật sao?” Người vợ hỏi lại, giọng cô yếu ớt, muốn xác nhận sự thật phũ phàng này.
“Thật mà em. Em biết chị mà, có tiền là chị giúp liền rồi. Nhưng giờ chị cũng đang kẹt cứng, có khi còn phải đi vay nóng đây này. Thôi, em cố gắng xoay sở nhé. Chị xin lỗi, chị không giúp được gì đâu. Chị đang bận có việc một chút, cúp máy đây.” Chị chồng nói nhanh, rồi không đợi Người vợ trả lời, cô ta cúp máy đánh “tách”.
Người vợ hạ điện thoại xuống, tay cô vẫn còn run. Lồng ngực cô thắt lại, đau nhói. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên gò má. Đối mặt với con số khổng lồ, đối mặt với sự vô tâm lạnh nhạt, cô cảm thấy như bị bỏ rơi giữa một thế giới quá ư tàn nhẫn.
Người vợ ngồi đó, nước mắt vẫn chảy dài. Cô ôm chặt lấy chiếc điện thoại, như thể nó vừa mang đến tin tức về một thế giới sụp đổ. Chồng vẫn cúi gằm mặt, không nói một lời, sự bất lực của anh càng làm nỗi tuyệt vọng của Người vợ thêm sâu sắc. Cô nhìn anh, rồi lại nhìn ra hành lang bệnh viện dài hun hút, từng ánh đèn như nhạo báng sự yếu đuối của cô.
Một lúc lâu sau, Người vợ đứng dậy. Đôi mắt cô sưng húp, nhưng giờ đây không còn sự yếu mềm. Thay vào đó là một ánh nhìn kiên định, pha lẫn chút cay đắng. “Anh ở lại với mẹ,” cô nói, giọng khàn đặc. “Em đi tìm tiền.”
Chồng ngẩng đầu lên, nhìn cô với ánh mắt khó hiểu. “Tìm đâu ra bây giờ em? Bảy trăm triệu… em lấy đâu ra?”
“Không biết,” Người vợ trả lời cộc lốc, không quay đầu lại. “Nhưng em sẽ tìm.”
Cô bước đi, đôi chân nặng trĩu nhưng không cho phép mình dừng lại. Chiếc áo bệnh viện vẫn còn ám mùi thuốc sát trùng, nhưng Người vợ không bận tâm. Cô ra khỏi bệnh viện, hòa mình vào dòng người hối hả của thành phố, nhưng trong lòng cô là một cuộc chiến đơn độc.
Ngày hôm đó, Người vợ đi khắp nơi. Từ những người họ hàng xa, những người bạn cũ đã lâu không gặp, đến cả những người quen biết lướt qua. Cô gạt bỏ lòng tự trọng, kể lể hoàn cảnh, van nài sự giúp đỡ. Nhưng câu trả lời cô nhận được luôn là những cái lắc đầu, những lời xin lỗi đầy miễn cưỡng, hoặc những ánh mắt e dè, ái ngại. Ai cũng có lý do riêng để từ chối: tiền lương chưa về, con cái đang học, vợ chồng đang làm nhà… Dường như bảy trăm triệu là một con số quá lớn, lớn đến mức đẩy tất cả mọi người ra xa.
Tối đến, Người vợ trở về căn nhà nhỏ, thân thể rã rời, đôi vai gánh nặng trăm mối lo toan. Chồng nhìn cô, ánh mắt anh đầy vẻ ái ngại nhưng vẫn không thốt nên lời. Anh biết cô đã cố gắng như thế nào.
“Không ai giúp em cả,” Người vợ thì thầm, giọng cô đã mất hết sức lực. “Không một ai.”
Cô ngồi phịch xuống ghế, nước mắt không kìm được lại lăn dài. Bữa cơm tối đạm bạc, nhưng cổ họng cô nghẹn ứ, không tài nào nuốt nổi. Tiếng Chồng thở dài càng làm cô thêm áp lực. Cô cảm thấy mình như đang chìm dần vào một hố sâu tuyệt vọng.
Nhưng hình ảnh Mẹ chồng nằm trên giường bệnh lại hiện lên trong tâm trí Người vợ. Cái ánh nhìn lo lắng của bà, cái níu tay yếu ớt của bà khi cô vào thăm. Cô không thể bỏ cuộc. Cô là hy vọng duy nhất của bà lúc này.
Sáng hôm sau, Người vợ quyết định. Cô gom góp tất cả những thứ gì còn giá trị trong nhà. Chiếc nhẫn cưới mà ngày trước Chồng đã chắt chiu mua tặng, một sợi dây chuyền vàng nhỏ kỷ niệm của bà ngoại để lại, thậm chí cả chiếc đồng hồ cũ kỹ của Chồng. Cô không chút ngần ngại. Mạng sống của Mẹ chồng quan trọng hơn tất cả.
Người vợ đến tiệm cầm đồ. Ánh mắt tò mò của người chủ quán lướt qua những món đồ, rồi dừng lại trên gương mặt mệt mỏi của Người vợ.
“Cô muốn cầm bao nhiêu?” Người chủ hỏi, giọng lạnh nhạt.
Người vợ ngước nhìn, đôi mắt đỏ hoe. “Càng nhiều càng tốt ạ. Cứ bao nhiêu cũng được.”
Người chủ cân nhắc, rồi đưa ra một con số khiến Người vợ hụt hẫng. Nó quá nhỏ so với bảy trăm triệu, nhưng cũng là tất cả những gì cô có thể làm lúc này.
Người vợ cầm số tiền ít ỏi trong tay, trái tim cô nặng trĩu. Cô biết đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình đầy gian nan. Cô còn phải tìm thêm, phải xoay sở tiếp. Dù đôi chân đã mỏi rã rời, dù nước mắt đã cạn khô, Người vợ vẫn phải bước tiếp. Vì tình nghĩa, vì trách nhiệm, và vì một mạng sống đang nằm giữa lằn ranh sinh tử. Cô biết, mình không được phép gục ngã.
Người vợ quay trở lại bệnh viện, từng bước chân nặng nề nhưng trong lòng cô giờ đây có thêm một tia hy vọng mong manh. Số tiền ít ỏi cầm trên tay không đủ, nhưng nó là khởi đầu. Cô tìm thấy Chồng đang ngồi thẫn thờ ở ghế chờ, đôi mắt anh đỏ hoe vì thiếu ngủ.
“Sao rồi anh?” Người vợ hỏi, giọng khàn đặc.
Chồng ngẩng đầu lên, ánh mắt anh lóe lên tia sáng. “Bác sĩ… bác sĩ nói ca mổ thành công rồi em! Mẹ qua cơn nguy kịch rồi!”
Nghe tin, Người vợ như trút được gánh nặng nghìn cân. Đôi chân cô khuỵu xuống, cô ngồi phịch vào chiếc ghế lạnh lẽo bên cạnh Chồng, nước mắt lại trào ra, nhưng lần này là nước mắt của sự nhẹ nhõm. Chồng nắm lấy tay cô, siết chặt. Cả hai ngồi đó, mặc cho sự mệt mỏi và lo lắng vẫn bủa vây, nhưng ít nhất, một phần của cơn bão đã đi qua.
Một vài giờ sau, họ được phép vào thăm Mẹ chồng. Người vợ bước vào phòng bệnh, trái tim cô vẫn đập thình thịch. Mẹ chồng nằm đó, gương mặt bà vẫn còn trắng bệch, nhưng hơi thở đã đều đặn hơn. Người vợ nhẹ nhàng ngồi xuống mép giường, nắm lấy bàn tay gầy gò của Mẹ chồng. Đôi mắt cô lướt qua vẻ tiều tụy của bản thân mình phản chiếu trên khung cửa sổ, rồi lại nhìn sang người đang nằm bất động.
Một lúc sau, Mẹ chồng khẽ động đậy. Đôi mắt bà từ từ mở ra, hơi chớp chớp để thích nghi với ánh sáng. Ánh mắt bà lướt khắp căn phòng, rồi dừng lại trên gương mặt xanh xao, tiều tụy của Người vợ. Mẹ chồng cố gắng nhíu mày, dường như đang nhớ lại điều gì đó.
Trong đầu Mẹ chồng, từng mảnh ký ức như một thước phim quay chậm ùa về. Hình ảnh 3kg tôm gần cả triệu bạc mà Người vợ đã phải bỏ ra, hình ảnh Người vợ gánh vác mọi chi phí sinh hoạt, thuốc men, điện nước khi Chồng thất nghiệp, những lần bà hết tiền và đòi Người vợ hỗ trợ, rồi cái khoảnh khắc bà tức giận đập xoong xuống bếp. Tất cả hiện rõ mồn một. Bà nhìn xuống bàn tay mình đang nằm gọn trong tay Người vợ, rồi lại ngước lên nhìn gương mặt hốc hác, đôi mắt thâm quầng vì mất ngủ, đôi môi khô nứt vì lo lắng và chạy vạy của Người vợ. Bà nhận ra, con dâu mình đã phải trải qua những gì.
Một dòng nước mắt nóng hổi lăn dài trên má Mẹ chồng. Bà hối hận đến tột cùng. Bà khẽ siết lấy tay Người vợ, giọng nói yếu ớt, run rẩy cất lên:
“Người vợ… con…” Mẹ chồng nấc nghẹn, “Mẹ xin lỗi con… Mẹ sai rồi… Mẹ đã quá đáng với con.”
Nước mắt bà tuôn rơi lã chã, ướt đẫm gối. Bà nắm chặt tay Người vợ như không muốn buông, từng tiếng nấc nghẹn ngào phá vỡ sự tĩnh lặng của căn phòng bệnh. Người vợ cúi xuống, ôm lấy bàn tay gầy yếu của Mẹ chồng, đôi mắt cô cũng nhòa đi. Có lẽ, đây là lần đầu tiên, cô thấy Mẹ chồng yếu đuối và thành thật đến vậy.
Những ngày sau đó, quá trình hồi phục của Mẹ chồng diễn ra chậm rãi nhưng ổn định. Căn phòng bệnh viện trở thành nơi chứng kiến sự thay đổi rõ rệt trong mối quan hệ giữa Mẹ chồng và Người vợ. Không còn những ánh mắt dò xét, những lời nói mỉa mai hay thái độ lạnh nhạt. Thay vào đó là sự quan tâm thầm lặng, những cử chỉ chăm sóc nhẹ nhàng từ Người vợ và ánh mắt biết ơn, hối lỗi từ Mẹ chồng. Chồng cũng như một người khác, anh năng động hơn, tìm kiếm những công việc thời vụ để san sẻ gánh nặng với Người vợ, dù là nhỏ nhất. Mọi khó khăn vẫn còn đó, món nợ bảy trăm triệu vẫn treo lơ lửng, nhưng dường như, sau cơn bão, sợi dây gắn kết gia đình đã được hàn gắn lại, chắc chắn hơn bao giờ hết. Người vợ, dù vẫn còn gánh nặng trăm bề, nhưng cô cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Sự tha thứ không chỉ giải phóng Mẹ chồng khỏi gánh nặng của lỗi lầm, mà còn giải phóng chính Người vợ khỏi những uất ức, tổn thương đã chất chứa bấy lâu. Cô hiểu rằng, cuộc sống vốn không bao giờ hoàn hảo, và những vết sẹo dù đau đớn đến mấy cũng sẽ trở thành minh chứng cho sức mạnh và sự kiên cường. Tương lai phía trước vẫn còn nhiều thử thách, nhưng giờ đây, Người vợ không còn đơn độc chiến đấu. Cô có Chồng bên cạnh, và quan trọng hơn, cô đã tìm lại được một phần nào đó của tình thân mà cô từng nghĩ đã mất. Bình yên không phải là không có bão tố, mà là sự bình an trong tâm hồn ngay giữa những biến động của cuộc đời.