Tôi làm bố đơn thân thường xuyên phải đi công tác, đành thuê người giúp việc ở nhà chăm sóc con gái
Bà Lan nhấc cao chiếc muôi inox vừa dùng để đánh Bé Mai, ánh mắt bà ta tàn nhẫn và đầy ác ý. Chiếc muôi sáng loáng phản chiếu ánh đèn bếp, chực giáng xuống lần nữa. Bé Mai khẽ nấc lên một tiếng, tấm lưng nhỏ bé co rúm lại, nép sát vào tường như muốn tan biến. Nỗi sợ hãi tột cùng khiến con bé run rẩy bần bật. Trong khoảnh khắc ấy, Anh Long cảm thấy một dòng máu nóng bốc lên tận óc, cả người anh sôi sục. Nỗi căm phẫn dâng trào, muốn bóp nát tất cả.
Anh Long lập tức lao tới như một mũi tên, xé tan bầu không khí căng như dây đàn trong bếp. Bàn tay anh nhanh như chớp, siết chặt cổ tay Bà Lan ngay khi chiếc muôi inox còn cách Bé Mai chỉ vài phân, ngăn không cho nó kịp chạm vào con gái anh. Anh Long nghiến răng, cơ bắp căng cứng, trừng mắt nhìn người giúp việc.
“Bà đang làm cái quái gì vậy?” Anh Long gằn giọng, tiếng hét của anh vang vọng, đầy giận dữ và sự bất ngờ tột độ. Ánh mắt anh như muốn thiêu đốt bà ta.

Bà Lan giật mình, chiếc muôi inox trong tay vẫn bị Anh Long ghì chặt. Bà ta quay phắt lại, đôi mắt trợn trừng chạm vào ánh nhìn rực lửa của Anh Long. Khuôn mặt bà thoạt tiên hiện rõ vẻ bối rối, như thể vừa bị bắt quả tang một bí mật động trời. Nhưng chỉ trong tích tắc, sự bối rối đó đã tan biến, thay vào đó là một vẻ bất cần đến lạnh lùng. Nụ cười nhếch mép khinh khỉnh xuất hiện trên môi bà, không một chút hối lỗi, thậm chí còn ánh lên tia thách thức. Bà ta cố sức giằng mạnh cổ tay ra khỏi bàn tay thép của Anh Long, nhưng anh vẫn ghì chặt, không buông.
Anh Long lập tức buông tay Bà Lan. Cái buông tay đột ngột đến mức bà ta lảo đảo lùi lại một bước, nhưng Anh Long không thèm để ý. Toàn bộ sự chú ý của anh đã đổ dồn vào Bé Mai. Anh quay phắt người lại, sà xuống, ôm chặt con bé vào lòng, tấm thân ốm yếu của con gái chìm nghỉm trong vòng tay rộng lớn của anh.
“Mai con! Con có sao không?” Anh Long khẽ thì thầm, giọng nói nghẹn ngào pha lẫn sự sợ hãi tột độ. Anh run rẩy kiểm tra khắp cơ thể Bé Mai, đôi mắt anh lướt nhanh từ đỉnh đầu xuống gót chân, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu bỏng rát hay thương tích nào. Anh đặc biệt chú ý đến đôi bàn tay nhỏ bé và những ngón chân xinh xắn của con, cẩn thận lật từng ngón một để xem xét. Bé Mai nép mình vào bố, đầu vùi vào vai anh, tấm lưng nhỏ vẫn còn run lên từng đợt bần bật, đôi mắt ướt đẫm nước. Cô bé không nói gì, chỉ biết bám víu lấy bố như một chiếc phao cứu sinh giữa biển khơi. Anh Long cảm nhận được nhịp tim đập thình thịch của con, sự sợ hãi vẫn còn nguyên vẹn trong từng hơi thở của Bé Mai. Anh siết chặt vòng tay hơn, muốn che chở con bé khỏi mọi hiểm nguy trên đời.
Anh Long hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Anh nhẹ nhàng đặt Bé Mai đứng sau lưng mình, một tay vẫn giữ chặt vai con bé, một sự che chở bản năng. Bé Mai nép sát vào lưng bố, ngón tay bé xíu bám chặt lấy vạt áo sơ mi của Anh Long, đôi mắt vẫn còn đỏ hoe và sợ hãi nhìn chằm chằm Bà Lan. Anh Long quay phắt người lại, ánh mắt rực lửa trừng thẳng vào Bà Lan, người đang đứng bất động cách đó vài bước, nét mặt tái nhợt và hoảng hốt. Giọng Anh Long run lên bần bật, không phải vì sợ hãi mà là vì sự giận dữ và thất vọng tột cùng đang cuộn trào trong lồng ngực anh.
“Bà Lan! Bà giải thích ngay đi!” Anh Long gằn giọng, từng chữ như xé toạc không khí căng thẳng trong bếp. “Bà định đánh con bé à? Bà định dùng nước sôi để dọa dẫm con bé của tôi?”
Bà Lan từ từ khoanh hai tay trước ngực, ánh mắt lạnh lùng, không chút cảm xúc nào. Bà ta khẽ nhếch môi, thái độ hoàn toàn bất cần. “Con bé nó làm đổ nước canh, phải dạy cho nó nhớ.” Giọng Bà Lan đều đều, tỉnh bơ, như thể đang nói về một chuyện hiển nhiên. “Chứ để nó hư thì sau này ai lo?” Bà ta nhìn thẳng vào Anh Long, nét mặt không một chút ăn năn hay hối lỗi, thậm chí còn lộ rõ vẻ khó chịu vì bị chất vấn.
Bà Lan nhìn thẳng vào Anh Long, nét mặt không một chút ăn năn hay hối lỗi, thậm chí còn lộ rõ vẻ khó chịu vì bị chất vấn. Anh Long nghe những lời đó, máu như dồn lên não. Anh siết chặt tay, cố gắng kìm nén cơn giận đang bùng lên. Ánh mắt anh xoáy sâu vào Bà Lan một giây, rồi lại dịu xuống, chuyển sang Bé Mai đang run rẩy nép sát vào chân anh. Anh Long nhẹ nhàng quỳ xuống, dùng bàn tay run rẩy ôm lấy con gái. Bé Mai úp mặt vào vai anh, tấm lưng nhỏ bé khẽ run lên từng hồi. Anh Long cảm nhận được sự sợ hãi tột độ của con bé. Anh khẽ đẩy Bé Mai ra một chút, ánh mắt lướt qua cánh tay gầy gò đang cố giấu sau lưng anh. Một cảm giác bất an trỗi dậy. Anh Long chậm rãi nắm lấy cổ tay của Bé Mai, nhẹ nhàng kéo ra. Bé Mai giật mình, cố gắng rụt lại nhưng sức lực yếu ớt không chống lại được. Trước mắt Anh Long, những vết hằn đỏ ửng mới tinh hằn sâu trên làn da non nớt, xen lẫn là những vết bầm tím cũ đã mờ nhạt, như những bóng ma của nỗi đau kéo dài. Lòng Anh Long thắt lại, như có ai đó đang siết chặt trái tim anh. Cả người anh run rẩy dữ dội, một nỗi đau thấu xương thấu thịt xé nát tâm can. Anh Long rụng rời, nhận ra con mình đã phải chịu đựng những đòn roi này bao lâu nay, một mình trong sự im lặng đáng sợ. Hàng ngàn câu hỏi xé nát tâm trí anh. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy lửa giận, nhìn thẳng vào Bà Lan.
Anh Long vẫn quỳ, nắm chặt cổ tay con gái, nhìn những vết hằn ngang dọc trên làn da non nớt. Tim anh như bị bóp nghẹt. Ánh mắt lửa giận vừa trừng Bà Lan chợt vụt tắt, thay vào đó là sự xót xa tột độ khi anh nhìn lại Bé Mai. Con bé nép chặt vào người bố, tấm lưng nhỏ vẫn run lên từng đợt, như một chú chim non đang sợ hãi. Anh Long ôm chặt con vào lòng, siết nhẹ, muốn che chở con khỏi mọi tổn thương. Anh đặt cằm lên mái tóc mềm của con, khẽ hít một hơi thật sâu, cố giữ cho giọng mình không run rẩy.
“Mai… con nói cho bố nghe đi. Ai đã làm con đau?” Anh Long nhẹ nhàng hỏi, giọng anh nghẹn lại.
Bé Mai vẫn vùi mặt vào hõm vai bố, cả người cứng đờ. Mãi một lúc sau, con bé mới khẽ cựa quậy, run rẩy thì thầm, giọng nghẹn ngào, đứt quãng, xen lẫn tiếng nức nở nhỏ xíu.
“Cô ấy… cô ấy hay đánh con lắm…”
Mỗi lời con bé nói ra như một nhát dao cứa vào tim Anh Long. Anh siết chặt vòng tay.
“Cô ấy… cô ấy dọa… nếu con nói với bố…” Bé Mai ngập ngừng, nỗi sợ hãi tột cùng hiện rõ trong giọng nói. “…Cô ấy sẽ bỏ đói con…”
Nước mắt con bé lã chã rơi xuống vai Anh Long, nóng hổi và mặn chát. Anh Long cảm nhận từng giọt nước mắt ấy thấm qua lớp áo, xé nát ruột gan mình. Anh Long nhắm mắt lại, một nỗi đau tột cùng, pha lẫn sự phẫn nộ bùng lên. Anh đã bỏ qua những dấu hiệu, đã để con mình chịu đựng sự giày vò này trong bao lâu? Anh ôm con chặt hơn nữa, không thể thốt nên lời. Ánh mắt anh từ từ mở ra, ghim chặt vào Bà Lan đang đứng bất động cách đó không xa, nét mặt bà ta vẫn lạnh tanh, không chút biểu cảm.
Ánh mắt Anh Long từ từ mở ra, ghim chặt vào Bà Lan đang đứng bất động cách đó không xa, nét mặt bà ta vẫn lạnh tanh, không chút biểu cảm. Không nói thêm lời nào, Anh Long chậm rãi đặt Bé Mai xuống đất, nhưng vẫn ôm chặt lấy con bé. Ánh mắt anh không rời khỏi Bà Lan, lạnh lẽng như băng. Anh Long lập tức móc ví từ túi quần, rút ra một xấp tiền dày cộp, chính là tiền lương của Bà Lan. Anh quăng mạnh xấp tiền lên mặt bàn bếp loảng xoảng, những tờ polymer văng ra một cách hỗn loạn. Anh Long chỉ thẳng ngón tay run rẩy về phía cửa ra vào.
“Bà cút ngay khỏi nhà tôi!” Giọng Anh Long trầm khàn, đầy sự căm phẫn, vang vọng khắp căn bếp. “Ngay lập tức!”
Bà Lan im lặng, chậm rãi cúi người xuống. Từng tờ tiền polymer nằm vương vãi trên nền gạch như những chiếc lá khô, bà ta nhặt chúng lên một cách khó nhọc, những ngón tay thô ráp run rẩy. Mỗi tờ tiền được nhặt lên, ánh mắt Bà Lan lại liếc nhanh về phía Anh Long và Bé Mai, đầy rẫy sự thù hằn và một nỗi cay cú không thể che giấu. Nét mặt bà ta méo mó vì uất ức.
“Rồi… mày sẽ phải… ân hận…” Bà ta lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc, lẫn vào tiếng xột xoạt của tiền. “Mày cứ liệu hồn đấy…”
Không nói thêm một lời nào nữa, Bà Lan đột ngột đứng thẳng dậy, quay người phắt lại rồi vùng vằng bước nhanh về phía cửa chính. Tiếng chân bà ta nặng nề, dồn dập trên sàn nhà. Một tiếng “RẦM!” lớn vang lên chói tai khi cánh cửa gỗ bị bà ta đóng sập lại một cách thô bạo, rung chuyển cả ngôi nhà, để lại một khoảng trống lạnh lẽo và sự tĩnh lặng đầy ám ảnh.
Tiếng “RẦM!” chói tai của cánh cửa vừa dứt, một khoảng lặng chết chóc bao trùm ngôi nhà. Anh Long không chút do dự, lập tức quay phắt lại nhìn Bé Mai. Con bé đứng bất động, đôi mắt mở to ngấn nước, khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy, đôi môi run rẩy không ngừng. Một tiếng nấc nhỏ, yếu ớt thoát ra từ cổ họng con bé, xé toạc sự tĩnh lặng đáng sợ.
Anh Long, lòng quặn thắt, vội vã lao đến, quỳ sụp xuống sàn nhà. Anh ôm chặt Bé Mai vào lòng, cảm nhận từng thớ thịt nhỏ bé đang run lên bần bật. Mùi hương quen thuộc từ mái tóc con gái không đủ để xoa dịu mùi ám ảnh vừa đọng lại trong không khí.
“Mai của bố… con sợ lắm phải không?” Anh Long thì thầm, giọng nói nghẹn lại. Anh vỗ về lưng con, xoa nhẹ mái tóc, cảm nhận trái tim bé nhỏ đang đập loạn xạ trong lồng ngực.
Bé Mai vẫn nức nở, vùi mặt vào ngực bố, từng tiếng nấc thành tiếng xé lòng. “Bố… bố ơi… Bà… bà ấy…” Con bé không thể nói hết câu, chỉ biết siết chặt lấy áo Anh Long, móng tay bấu víu vào vải như thể đang níu giữ lấy sợi dây cứu sinh.
Anh Long cúi xuống, hôn lên đỉnh đầu con, nước mắt nóng hổi lăn dài trên má anh. Anh thấy rõ những vệt nước mắt còn hằn trên gương mặt nhỏ bé, đôi mắt sưng húp vì sợ hãi và tủi thân. Một cảm giác đau đớn tột cùng và ân hận cuộn xoáy trong lòng Anh Long. Tại sao anh lại mù quáng đến vậy? Tại sao anh không nhận ra sớm hơn? Anh đã để con mình phải chịu đựng tất cả một mình.
“Mai à, đừng sợ,” Anh Long trấn an, giọng nói cố gắng giữ bình tĩnh nhưng vẫn ẩn chứa sự run rẩy. “Có bố ở đây rồi. Bà Lan đi rồi, bà không còn ở đây nữa. Không ai làm hại con được đâu.”
Anh Long nhẹ nhàng tách Bé Mai ra một chút, dùng ngón cái gạt đi những giọt lệ còn đọng trên khóe mắt con. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt sũng nước của Bé Mai, ánh mắt tràn ngập yêu thương, lo lắng và một nỗi hối lỗi không thể gọi tên.
“Mai có thể kể cho bố nghe được không?” Anh Long hỏi, giọng dịu dàng hết mức có thể, như sợ làm vỡ tan một thứ gì đó mong manh. “Bà Lan đã làm gì con? Có phải… bà ấy… đánh con không?”
Bé Mai vẫn nức nở, lắc đầu nguầy nguậy. “Bà… bà ấy… mắng con… Bà bảo… bà ghét con…” Bé Mai lại vùi mặt vào lòng Anh Long, khóc nức nở.
Anh Long nhẹ nhàng vỗ về lưng Bé Mai, trái tim anh như bị ai bóp nghẹt. Anh cảm nhận được sự run rẩy không ngừng của con gái, nhưng cũng nhận ra một tia hy vọng khi con bé đã bắt đầu hé lộ. Anh Long hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ giọng mình thật bình tĩnh.
“Mai à, con đừng sợ. Bố ở đây rồi. Bố sẽ không để ai làm hại con nữa đâu,” Anh Long thì thầm, hôn lên trán con. “Con kể cho bố nghe được không? Bà Lan đã mắng con những gì? Bà ấy đã làm gì con?”
Bé Mai vẫn nức nở, nhưng tiếng nấc đã nhỏ dần. Con bé ngẩng đầu lên một chút, đôi mắt đỏ hoe nhìn vào gương mặt đầy lo lắng của Anh Long. Một ánh sáng yếu ớt của niềm tin vừa nhen nhóm trong đôi mắt ấy.
“Bà ấy… Bà ấy bảo… Bà ghét con… Bà bảo con là đứa vô dụng, là đồ ăn hại…” Bé Mai nói lí nhí, giọng đứt quãng. “Mỗi lần bố đi làm… Bà ấy lại mắng con… Con muốn kể cho bố… nhưng bà ấy dọa… bà ấy bảo nếu con méc bố, bà sẽ… bà sẽ đánh con đau hơn nữa.”
Những lời nói non nớt của Bé Mai như hàng ngàn mũi dao cứa vào tim Anh Long. Anh siết chặt con vào lòng, cảm giác giận dữ và căm phẫn cuộn trào. Bà Lan… mắng con anh là vô dụng?
“Còn gì nữa không con?” Anh Long cố gắng kìm nén sự tức giận, giọng anh vẫn nhẹ nhàng nhưng đôi tay đã nắm chặt.
Bé Mai cúi gằm mặt xuống, những kí ức kinh hoàng ùa về khiến con bé run lên bần bật. “Có lần… con lỡ làm đổ nước ra sàn… Bà ấy… bà ấy lấy cái muôi múc canh… Bà ấy đánh vào tay con… Đau lắm bố ơi…” Con bé giơ bàn tay nhỏ xíu lên, chỉ vào mu bàn tay trắng bệch như muốn Anh Long thấy vết sẹo vô hình.
Anh Long nhìn theo, lồng ngực anh quặn thắt. Anh áp môi mình vào bàn tay con, cố gắng xoa dịu nỗi đau mà con bé đã phải chịu đựng. Nước mắt anh lại một lần nữa lăn dài.
“Còn nữa… Bà ấy nhéo con… Bà ấy bảo con lười biếng… không chịu ăn… Bà nhéo vào đùi con, vào bắp tay con…” Giọng Bé Mai nhỏ dần, nhưng nỗi sợ hãi trong từng lời nói lại lớn hơn bao giờ hết. “Mỗi lần bố đi làm về, bà ấy lại dặn con… không được nói gì với bố… Bà bảo nếu con nói, bà sẽ không cho con gặp mẹ nữa…”
Nước mắt Bé Mai lại giàn giụa. Con bé vùi mặt vào ngực Anh Long, từng tiếng nấc bật ra như xé lòng. Hình ảnh Bà Lan độc ác, tay cầm muôi, gương mặt cau có và những lời đe dọa cứ hiện về trong tâm trí non nớt của con bé, khiến cả cơ thể nhỏ bé ấy run rẩy không ngừng. Anh Long ôm chặt lấy con, cảm nhận sự bất lực và tội lỗi dâng trào trong mình. Anh đã ở đâu khi con gái anh phải chịu đựng tất cả những điều này?
Anh Long ôm chặt lấy con, cảm nhận sự bất lực và tội lỗi dâng trào trong mình. Anh đã ở đâu khi con gái anh phải chịu đựng tất cả những điều này? Cảm giác chết lặng ập đến, bóp nghẹt lấy lồng ngực Anh Long. Anh siết chặt Bé Mai vào lòng, vô thức, như muốn bù đắp cho tất cả những tháng ngày con bé đã sống trong sợ hãi. Trái tim anh tan nát, không chỉ vì nỗi đau của con, mà còn vì sự mù quáng đến ghê tởm của chính mình.
Mọi lời nói của Bé Mai như những nhát dao cứa vào tâm can anh, xé toạc tấm màn tin tưởng ngu ngốc mà Anh Long đã dựng lên bấy lâu nay. “Vô dụng,” “ăn hại,” “đánh bằng muôi,” “nhéo,” và nhất là câu “không cho gặp mẹ nữa” – từng từ một như tiếng sét đánh ngang tai, bóc trần sự thật trần trụi và tàn khốc. Bà Lan, người giúp việc mà anh tin tưởng tuyệt đối, người anh đã giao phó con gái mình, hóa ra lại là kẻ đã gieo rắc nỗi kinh hoàng vào tâm hồn non nớt của Bé Mai.
Anh Long nhắm nghiền mắt, một dòng nước mắt nóng hổi lăn dài. Anh tự hỏi, làm sao anh có thể tin tưởng một người ngoài đến vậy? Làm sao anh có thể bận rộn công việc đến mức bỏ qua những dấu hiệu rõ ràng nhất từ đứa con gái bé bỏng của mình? Anh nhớ lại những buổi sáng Bé Mai thường rụt rè, bám chặt lấy anh không muốn rời, đôi mắt nhỏ lo lắng dõi theo mỗi bước chân của bố. Anh đã luôn nghĩ đơn giản là con bé nhớ mẹ, hay chỉ là nũng nịu. Anh đã gạt đi, vội vàng dặn dò Bà Lan “chăm sóc Bé Mai cẩn thận,” rồi lại lao đầu vào những cuộc họp, những dự án không hồi kết, với niềm tin sắt đá rằng anh đang làm điều tốt nhất cho con.
Giờ đây, sự hối hận cuộn trào, nhấn chìm anh trong một biển sâu tuyệt vọng. Anh đã tin tưởng vào nụ cười hiền lành giả tạo, vào những lời nói ngon ngọt của Bà Lan mà phớt lờ nỗi sợ hãi chực chờ trong ánh mắt con gái. Anh đã quá bận rộn xây dựng tương lai vật chất mà quên mất việc bảo vệ thế giới tinh thần mỏng manh của Bé Mai. Nỗi đau khổ của con gái, sự sợ hãi tột cùng mà con bé đã phải chịu đựng một mình, tất cả đều là lỗi của anh. Anh Long nghiến răng, căm phẫn bản thân đến tột độ. Anh đã là một người bố tồi tệ.
Anh Long siết chặt Bé Mai trong vòng tay, lòng anh như có hàng ngàn mũi kim đâm xuyên. Giọng nói run rẩy của con gái vẫn văng vẳng bên tai, và mỗi từ đều là một vết cứa. Anh hít một hơi thật sâu, đôi mắt đỏ hoe nhìn lên trần nhà, một quyết định sắt đá hình thành trong tâm trí. Anh không thể tiếp tục cuộc sống như thế này được nữa. Không bao giờ.
Anh Long khẽ đặt Bé Mai đang thiếp đi vì kiệt sức xuống giường, đắp chăn cẩn thận cho con. Anh vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của con gái, cảm giác bất lực lẫn phẫn nộ vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó đã được thay thế bằng một ý chí kiên định. Anh đứng dậy, bước ra khỏi phòng, mỗi bước chân đều nặng trĩu nhưng dứt khoát.
Anh đi thẳng vào bếp, nơi vừa nãy Bà Lan đã từng đứng, nơi những lời nói tàn nhẫn và hành động bạo lực đã diễn ra. Anh nhìn quanh, như thể muốn tìm kiếm một dấu vết nào đó của sự độc ác. Bàn tay anh nắm chặt thành nắm đấm.
“Không bao giờ nữa,” Anh Long thì thầm, giọng nói khản đặc, như một lời thề nguyền thiêng liêng. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm, nhưng tâm trí anh đang tập trung hoàn toàn vào một việc: Bé Mai.
Anh Long lập tức mở điện thoại, đôi mắt lướt qua màn hình với sự kiên quyết. Anh bắt đầu tìm kiếm thông tin về việc xin nghỉ phép dài hạn tại công ty. Mọi dự án, mọi cuộc họp, mọi tham vọng cá nhân, tất cả đều trở nên vô nghĩa trước sự an toàn và hạnh phúc của con gái. Anh thầm nghĩ, nếu nghỉ phép không đủ, anh sẽ tìm một công việc mới, một công việc có thể làm tại nhà, hoặc ít nhất là cho phép anh ở bên con nhiều hơn. Tiền bạc, địa vị, tất cả đều chẳng là gì nếu con gái anh phải sống trong sợ hãi.
Anh Long lướt qua các tin tuyển dụng công việc làm việc tại nhà, cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ. Anh không còn quan tâm đến việc thăng tiến hay danh vọng. Ưu tiên duy nhất của anh bây giờ là Bé Mai. Anh thề sẽ không bao giờ để con gái ở nhà một mình với bất kỳ người giúp việc nào nữa. Kể từ giờ, anh sẽ là người chăm sóc con, đích thân anh sẽ bảo vệ con gái bé bỏng của mình bằng mọi giá. Anh sẽ không để ai làm hại con bé thêm một lần nào nữa. Con gái anh, chỉ có con gái anh là quan trọng nhất.
Ngày hôm sau, bầu trời xám xịt như phản chiếu tâm trạng nặng nề của Anh Long. Anh Long nắm chặt tay Bé Mai, bước vào cổng của cơ quan chức năng. Bé Mai nép sát vào bố, đôi mắt vẫn còn sự sợ hãi nhưng tin tưởng hoàn toàn vào vòng tay ấm áp của anh.
Họ được hướng dẫn vào một căn phòng làm việc, nơi một cán bộ điều tra với vẻ mặt nghiêm nghị đang chờ sẵn. Anh Long đặt Bé Mai ngồi xuống ghế, vuốt nhẹ mái tóc con gái, truyền cho bé một sự an ủi thầm lặng. Anh hít một hơi thật sâu, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào người cán bộ.
“Thưa anh, tôi đến đây để trình báo về việc con gái tôi bị bạo hành,” Anh Long bắt đầu, giọng nói trầm và rõ ràng, “Cháu tên là Mai, năm nay 7 tuổi. Người giúp việc nhà tôi đã đánh đập và hành hạ cháu trong suốt một thời gian dài.”
Cán bộ ghi chép cẩn thận, gương mặt không biểu lộ cảm xúc. “Anh có bằng chứng gì không?”
Anh Long không chút do dự, mở điện thoại, đưa cho cán bộ xem những bức ảnh anh đã chụp. Từng vết bầm tím, từng vết xước trên cơ thể nhỏ bé của Bé Mai hiện rõ mồn một trên màn hình. Anh Long cảm thấy lồng ngực mình quặn thắt khi nhìn lại, nhưng anh biết đây là việc phải làm.
“Đây là những bằng chứng tôi đã chụp,” Anh Long nói, giọng anh có chút run rẩy nhưng đầy quyết tâm, “Cháu sẽ tự kể lại những gì đã xảy ra.”
Bé Mai, được Anh Long động viên, bắt đầu kể lại câu chuyện của mình. Giọng bé nhỏ xíu, thỉnh thoảng lại nghẹn lại, nhưng mỗi lời nói đều là một mũi dao cứa vào lòng người nghe. Bé kể về những lần bị Bà Lan quát mắng, bị đánh bằng đũa, bị bỏ đói, bị nhốt trong phòng tối. Từng chi tiết hiện lên chân thực và đau lòng, khiến không khí trong phòng trở nên nặng nề.
Cán bộ điều tra lắng nghe một cách chăm chú, ánh mắt dần chuyển từ nghiêm nghị sang đồng cảm. Anh ta ghi lại từng lời khai của Bé Mai, thỉnh thoảng lại nhìn về phía Anh Long như để xác nhận.
Sau khi Bé Mai kể xong, Anh Long ôm chặt con gái vào lòng, lòng anh đầy phẫn nộ và xót xa. Anh quay sang cán bộ.
“Tôi muốn đòi lại công bằng cho con gái tôi,” Anh Long nói, giọng anh vang lên mạnh mẽ, dứt khoát, “Tôi muốn người đã gây ra chuyện này phải chịu trách nhiệm trước pháp luật. Tôi sẽ không bỏ qua bất cứ điều gì.”
Cán bộ gật đầu, đặt bút xuống. “Chúng tôi đã tiếp nhận hồ sơ. Anh cứ yên tâm, chúng tôi sẽ điều tra kỹ lưỡng và xử lý đúng theo quy định pháp luật.”
Anh Long siết chặt Bé Mai, đôi mắt anh rực lên ngọn lửa của sự quyết tâm. Con đường phía trước có thể còn dài và khó khăn, nhưng anh biết rằng mình sẽ không bao giờ lùi bước. Đây là lúc anh phải chiến đấu vì con gái mình.
Anh Long nắm chặt tay Bé Mai, bước ra khỏi cơ quan chức năng. Ánh nắng chiều đã lên, nhưng không làm tan đi cái lạnh trong lòng anh. Anh nhìn xuống con gái, thấy đôi mắt bé vẫn còn phảng phất nỗi sợ hãi. Anh hiểu, vết thương này sẽ không thể lành ngay được.
Về đến nhà, Anh Long nhẹ nhàng đưa Bé Mai vào phòng ngủ. Anh không hỏi han nhiều, chỉ đơn giản là ở bên con. Anh nấu những món Bé Mai thích, cùng con vẽ tranh, đọc sách. Anh luôn giữ một khoảng cách vừa đủ để con có không gian riêng, nhưng đủ gần để nắm lấy tay con mỗi khi Bé Mai giật mình trong giấc ngủ, hay khi bé nhìn thấy một hình ảnh, một đồ vật gợi nhớ về Bà Lan.
Một buổi tối nọ, khi Anh Long đang chuẩn bị bữa tối trong bếp, Bé Mai rụt rè đi tới, ôm chặt lấy chân anh.
“Bố ơi…” Giọng bé nhỏ xíu, “Mai sợ.”
Anh Long quay lại, quỳ xuống ôm lấy con. “Mai sợ gì? Có bố ở đây rồi.”
“Mai sợ… bà ấy quay lại,” Bé Mai thì thầm, vùi mặt vào ngực bố.
Anh Long siết chặt vòng tay. “Không bao giờ. Bố sẽ không bao giờ để bất cứ ai làm tổn thương Mai nữa. Bố hứa đấy.”
Anh Long cảm thấy lồng ngực mình tràn đầy tình yêu và sự quyết tâm. Anh sẽ là tấm khiên vững chắc nhất cho con gái mình.
Những ngày sau đó, Anh Long dành trọn vẹn thời gian cho Bé Mai. Anh xin nghỉ phép dài ngày ở công ty, hủy bỏ mọi cuộc họp không cần thiết. Anh đưa Bé Mai đi công viên, đi sở thú, đến những nơi mà trước đây anh ít có thời gian đưa con đi. Nụ cười hồn nhiên dần trở lại trên môi Bé Mai, dù thỉnh thoảng đôi mắt bé vẫn ánh lên vẻ đăm chiêu.
Anh Long quan sát con gái mỗi ngày, từng cử chỉ, từng biểu cảm. Anh biết, quãng thời gian kinh hoàng đã để lại vết sẹo sâu sắc trong tâm hồn non nớt của Bé Mai. Anh tự trách mình đã quá bận rộn, quá tin tưởng người ngoài mà không nhận ra những gì con đang phải chịu đựng. Nỗi ân hận ấy thôi thúc anh phải bù đắp, phải yêu thương con nhiều hơn gấp bội.
Hai bố con thường ngồi cạnh nhau trên ghế sofa, Anh Long kể cho Bé Mai nghe những câu chuyện cổ tích, những kỷ niệm đẹp về mẹ của bé. Anh muốn Bé Mai luôn cảm nhận được sự hiện diện của tình yêu thương, cả từ anh và từ người vợ quá cố của mình. Anh Long hiểu rằng, anh không thể xóa đi quá khứ, nhưng anh có thể xây dựng một tương lai an toàn, đầy ắp yêu thương cho con.
Dần dần, Bé Mai ít giật mình hơn vào ban đêm, bé cũng bắt đầu nói chuyện nhiều hơn, kể cho Anh Long nghe về những điều bé thích ở trường, về những người bạn mới. Anh Long nhìn con, lòng anh trào dâng niềm hạnh phúc xen lẫn sự nhẹ nhõm. Tình cha con đã trở nên gắn bó hơn bao giờ hết, không chỉ là trách nhiệm mà còn là một sợi dây vô hình kết nối hai tâm hồn đã cùng nhau trải qua sóng gió. Anh Long vẫn giữ nguyên lời thề trong lòng: Sẽ bảo vệ con gái mình bằng mọi giá. Không ai, không điều gì có thể làm tổn thương Bé Mai thêm một lần nào nữa. Anh sẽ là điểm tựa vững chắc, là bến đỗ bình yên cho cuộc đời con.
Những ngày tháng cứ thế trôi đi, chậm rãi nhưng đầy ý nghĩa. Ánh nắng không còn gay gắt, mà dịu dàng trải dài trên từng góc nhà, sưởi ấm tâm hồn hai bố con. Anh Long không còn nhìn thấy hình ảnh lo âu, ám ảnh trong đôi mắt Bé Mai. Thay vào đó là sự trong trẻo, hồn nhiên của một đứa trẻ đang được bao bọc bởi tình yêu thương vô bờ. Những bữa cơm gia đình, tuy chỉ có hai bố con, nhưng lại ấm cúng hơn bao giờ hết. Bé Mai thường giúp Anh Long nhặt rau, sắp xếp bát đũa, những cử chỉ nhỏ bé nhưng chứa đựng sự sẻ chia và gắn kết. Anh Long nhận ra, hạnh phúc đôi khi không phải là những điều lớn lao, mà là những khoảnh khắc bình dị, khi anh được nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của con, được nghe tiếng con líu lo kể chuyện. Quá khứ đau buồn vẫn còn đó, một vết sẹo nhắc nhở Anh Long về những sai lầm, về sự yếu đuối của bản thân. Nhưng giờ đây, nó không còn là nỗi ám ảnh, mà là một bài học sâu sắc về sự cảnh giác, về tầm quan trọng của việc luôn đặt con cái lên hàng đầu. Anh Long đã học được cách yêu thương trọn vẹn hơn, biết lắng nghe và thấu hiểu những gì con gái mình cần. Bé Mai, dù đã trải qua sóng gió, lại trở nên mạnh mẽ và kiên cường hơn. Bé không còn sợ hãi bóng tối, không còn giật mình bởi những âm thanh nhỏ nhặt. Nụ cười của bé giờ đây không chỉ là sự hồn nhiên, mà còn là biểu tượng của sự vượt qua, của một tâm hồn bé bỏng đã tìm thấy bình yên trong vòng tay yêu thương của người bố. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, với những lo toan thường nhật, nhưng Anh Long và Bé Mai đã tìm thấy nhịp điệu của riêng mình. Họ không quên những gì đã xảy ra, nhưng họ chọn cách đối mặt với nó bằng sự tích cực và lòng tin vào tương lai. Ngôi nhà nhỏ bé giờ đây không chỉ là nơi che mưa che nắng, mà là một tổ ấm thực sự, nơi tình yêu thương ngự trị, nơi hai bố con cùng nhau viết tiếp câu chuyện về sự chữa lành, về niềm hy vọng và về một tình phụ tử vĩnh cửu. Mọi giông bão đã qua, chỉ còn lại sự bình yên và những hứa hẹn của ngày mai tươi sáng.
