Đưa Cha Về Nơi An Nghỉ, Tôi Mới Biết Ông Giấu Một Người Con Gái Suốt 40 Năm – Hành Trình Tìm Chị Khiến Cả Gia Đình Bàng Hoàng…..

Đưa Cha Về Nơi An Nghỉ, Tôi Mới Biết Ông Giấu Một Người Con Gái Suốt 40 Năm – Hành Trình Tìm Chị Khiến Cả Gia Đình Bàng Hoàng…..

Đưa Cha Về Nơi An Nghỉ, Tôi Mới Biết Ông Giấu Một Người Con Gái Suốt 40 Năm – Hành Trình Tìm Chị Khiến Cả Gia Đình Bàng Hoàng…..

Tôi đứng trước quan tài cha, nghe mọi người kể ông là người sống tình nghĩa, có trách nhiệm. Tôi cúi đầu nhưng không nói gì. Bởi chỉ bốn ngày trước khi mất, cha đã kéo tôi lại bên giường bệnh, đưa cho tôi một chiếc chìa khóa đồng đã xỉn màu. Ông nói: “Ở nhà, ngăn dưới cùng tủ sách có cái hộp gỗ. Chìa này mở được.” Rồi ông nhìn thẳng vào mắt tôi: “Con có nhớ quê ba ở đâu không?” Tôi gật đầu: “Nam Định, huyện Vụ Bản.” Ông thở khó nhọc: “Trước khi vào Nam, ba từng sống với một người phụ nữ tên Phạm Thị Cúc. Hai người có một đứa con gái.” Tôi tưởng mình nghe nhầm. “Con gái?” Ông nhắm mắt, gật đầu. “Tên Vũ Thị Hòa, sinh ngày 12 tháng 5 năm 1970.” Tôi đứng bật dậy. 40 năm, tôi luôn tin mình là con một. Vậy mà cha tôi đã bỏ lại một đứa con gái ở ngoài Bắc và giấu kín suốt cả đời.

Bốn ngày sau, cha tôi qua đời. Sau tang lễ, tôi mở chiếc hộp gỗ trong tủ sách. Bên trong là những tấm ảnh đen trắng, những lá thư cũ và một cuộn băng cát-sét. Tôi cầm bức ảnh đầu tiên lên: một người phụ nữ trẻ đứng trước căn nhà mái ngói, bên cạnh là cô bé khoảng 5 tuổi. Phía sau ảnh có dòng chữ: “Hòa biết quét sân rồi, cứ hỏi bao giờ bố về.” Tôi đọc những lá thư cha chưa từng gửi. Những năm đầu ở miền Nam, ông hứa sẽ về. Nhưng những lá sau đó, ông đã ổn định, có việc làm, có gia đình mới – chỉ thiếu lòng can đảm. Tôi nghe cuộn băng. Giọng đứa trẻ vang lên: “Bố Nghị, con tự buộc tóc được rồi… Bao giờ bố về?” Tôi ngồi chết lặng.

Má tôi biết chuyện sau khi tôi kể. Bà không khóc, không nổi giận, chỉ ngồi im rất lâu rồi nói: “Con muốn đi tìm thì đi. Má không cản.” Bà đưa cho tôi một phong bì cũ với địa chỉ ở Nam Định. Tôi ra Nam Định vào giữa tháng 1 năm 2024. Tôi tìm đến khu đất nơi cha tôi từng sống với bà Cúc. Nhưng khi đứng trước nơi đó, tôi sững người: không còn căn nhà mái ngói trong tấm ảnh nữa. Trước mắt tôi là một kho tập kết vật liệu xây dựng. Tôi ghé vào quán nước cạnh đó hỏi thăm. Bà cụ bán nước nhìn tôi: “Cậu hỏi ai cơ?” “Dạ, cháu muốn hỏi nhà bà Phạm Thị Cúc.” Bà cụ đặt ấm trà xuống: “Cúc. Cúc có con Hòa hả?” Nghe đến tên ấy, tim tôi đập mạnh. Bà cụ gọi cho Vinh.

Khoảng 30 phút sau, một chiếc xe bán tải dừng trước quán. Một người đàn ông bước xuống. “Cậu là Thành phải không?” “Dạ.” “Tôi là Phạm Quốc Vinh, cháu bên ngoại của con Hòa.” Vinh kéo ghế ngồi xuống: “Ông Nghị mất rồi à?” Tôi gật đầu. Vinh thở dài: “Tội nghiệp bác Cúc.” Tôi hỏi: “Chị Hòa giờ đang ở đâu?” Vinh im hai giây rồi đáp: “Thật lòng mà nói, lâu lắm rồi tôi cũng không biết.”

Vinh mời tôi về nhà ăn cơm. Trong bữa cơm, ông ta nói rất nhiều về việc thay gia đình trông nom khu đất. “Tôi chỉ là người trông nom thôi.” Câu đó được lặp đi lặp lại vài lần. Chiều muộn, tôi đi bộ một mình quanh khu đất. Tôi nghe thấy Vinh nói chuyện với một người đàn ông lạ. Người đó thấy tôi liền bỏ đi. Tôi hỏi Vinh: “Ai vậy anh?” Vinh đáp hơi nhanh: “À, người quen thôi.”

Tôi không ngủ được đêm đó. Sáng hôm sau, tôi tìm đến nhà bà Nguyệt. Bà Nguyệt nhìn tôi rồi bất ngờ hỏi: “Cậu là con ông Nghị à?” “Dạ.” Bà thở dài: “Cái cằm với đôi mắt giống quá.” Tôi hỏi: “Bác có biết chị Hòa bây giờ ở đâu không?” Bà Nguyệt ngẩng lên: “Biết chứ. Chị ấy ở Hà Tĩnh, huyện Hương Khê.” Tôi đặt mạnh chén nước xuống bàn: “Vinh nói với cháu là lâu lắm rồi không ai biết chị Hòa sống chết thế nào.” Bà Nguyệt cau mày: “Thằng Vinh nói thế à? Nó nói láo. Khoảng năm 2021, chính Vinh từng sang hỏi tôi số điện thoại để tìm địa chỉ vợ chồng Hòa ở Hà Tĩnh.” Vinh đã biết chị Hòa ở Hà Tĩnh từ ít nhất 3 năm trước, vậy mà hôm qua anh ta nói không biết chị sống chết ra sao. Bà Nguyệt kể tiếp: “Hòa khổ từ bé. Khoảng 5 tuổi, chị bị một trận bệnh nặng. Sau lần ấy, khả năng nhận thức của chị không phát triển như những đứa trẻ khác.”

Tôi quay lại khu đất tìm ông Định – người trông kho. Tôi hỏi: “Bác thuê đất từ năm nào và trả tiền cho ai?” Ông nhìn tôi một lúc rồi nói: “Thuê từ cuối năm 2016. Mấy năm sau tôi chuyển khoản cho Vinh. Hồi đầu hơn 5 triệu, hai năm gần đây là 8,8 triệu một tháng.” Tôi nhẩm nhanh, chỉ riêng vài năm gần nhất đã là một khoản rất lớn. Tôi hỏi: “Bác có từng gửi tiền trực tiếp cho chị Hòa không?” Ông lắc đầu: “Tôi chỉ làm việc với Vinh.”

Tôi quay về nhà nghỉ, thu dọn hành lý và mua vé vào Hà Tĩnh ngay trong ngày, không gọi cho Vinh. Từ Hà Tĩnh, tôi bắt xe về Hương Khê. Tôi tìm được căn nhà cấp bốn nơi vợ chồng chị Hòa sống. Tôi đứng ngoài cổng gọi: “Có ai ở nhà không ạ?” Một người phụ nữ bước ra. Tôi nhận ra đôi mắt ấy – đủ để biết mình đã tìm đúng người. “Chị, chị có phải chị Hòa không?” Người phụ nữ lùi một bước, quay đầu gọi: “Anh Lực ơi!” Một người đàn ông gầy từ phía sau nhà bước lên. “Cậu tìm ai?” “Dạ, em tìm chị Hòa. Em là con của ông Vũ Văn Nghị.” Người đàn ông im rất lâu: “Ông Nghị còn sống không?” “Ba em mất rồi.” Anh nhìn tôi: “Nếu ông ấy chưa mất, cậu có biết đường về đây không?………………..

HẾT PHẦN 1 , CÒN TIẾP PHẦN 2 BÊN DƯỚI

👇👇👇

” Tôi không trả lời được.

Tôi lấy trong túi ra mấy bức ảnh và lá thư. Anh Lực xem từng tấm rất chậm. Đến bức ảnh chị Hòa đứng bên cây khế, anh quay sang hỏi: “Hòa, em lại đây xem.” Hòa nhìn bức ảnh rồi chỉ vào cô bé trong hình. Anh Lực trả ảnh lại cho tôi: “Tôi là Nguyễn Văn Lực, chồng Hòa.” Anh mở cổng: “Vào nhà đi.”

Anh Lực rót trà xanh rồi hỏi: “Cậu biết chuyện từ bao giờ?” “Bốn ngày trước khi ba em mất.” Tôi kể ngắn gọn. Khi tôi kể tới chuyện Vinh nói không biết địa chỉ chị Hòa, anh Lực nhíu mày: “Vinh biết nhà này. Ba năm trước nó từng vào đây.”

Những ngày tiếp theo, tôi đến phụ anh Lực vài việc lặt vặt. Một buổi chiều, tôi đem những bức ảnh cũ ra. Tôi lấy một bức ảnh của ba đặt lên bàn trước mặt chị. Chị Hòa nhìn bức ảnh rất lâu. Chị đưa ngón tay chạm vào khuôn mặt người đàn ông trong ảnh, môi chị mấp máy: “Bố Nghị.” Tôi chết lặng. Bốn mươi mấy năm, ba tôi sống một cuộc đời khác ở miền Nam trong khi chị vẫn nhớ khuôn mặt ấy. Tôi quay đi, nước mắt cứ thế chảy ra.

Hai ngày sau, tôi đem chuyện đưa chị Hòa vào Sài Gòn nói với anh Lực. Anh nghe xong chỉ hỏi: “Hết chưa?” “Dạ.” “Không đi.” “Vì sao?” “Vì Hòa không muốn đi.” Tôi bắt đầu khó chịu. Đúng lúc ấy, chị Hòa từ trong nhà bước ra: “Không bán nhà.” Chị nắm chặt góc khăn: “Hòa ở đây. Hòa ở với anh Lực.” Tôi thấy cổ họng nghẹn lại.

Sáng hôm sau, tôi nhận được điện thoại: anh Lực bị choáng khi đang làm việc. Tôi chạy tới ngay. Anh đang nằm truyền dịch. Anh nói: “Cậu về nhà lấy giúp tôi thẻ bảo hiểm với túi hồ sơ trong ngăn tủ bên phải.” Tôi quay lại căn nhà, mở ngăn tủ. Tôi tìm thấy thẻ bảo hiểm nhưng phía dưới là một túi hồ sơ màu xanh. Một tờ giấy thò ra: “Đã nhận đủ số tiền 110 triệu đồng.” Tên người nhận là Nguyễn Văn Lực, người đưa tiền là Phạm Quốc Vinh.

Tôi cầm túi hồ sơ trở lại. Tôi hỏi thẳng: “Anh nhận tiền của Vinh từ bao giờ?” “Năm 2021.” “Để làm gì?” “Tiền liên quan tới đất của Hòa.” Tôi kéo tờ giấy ra: “Anh nhận 110 triệu. Chị Hòa điểm chỉ. Vinh còn giữ bản sao giấy tờ của chị ấy.” Anh ngồi thẳng dậy: “Cậu đang nghĩ gì thì nói thẳng ra.” Tôi buông một câu mà sau này nhớ lại vẫn thấy hổ thẹn: “Anh chăm chị tôi hơn 20 năm vì thương chị ấy thật, hay vì biết chị ấy còn một mảnh đất có giá?” Phòng bệnh im phăng phắc. Anh Lực nhìn tôi, rồi rút kim truyền ra khỏi tay: “Cậu về đi.”

Tối đó, anh Lực gọi: “Hòa hỏi cậu. Sáng mai qua.” Sáng hôm sau, anh Lực kể: “Năm 2021, Vinh vào đây. Nó bảo đất của Hòa đã cho thuê nhiều năm. Nó mang 110 triệu vào, nói là phần còn lại sau khi trừ chi phí.” Tôi gọi lại cho bà Nguyệt và ông Định. Tôi ngồi tính sơ bộ, chỉ riêng vài năm cuối đã vượt xa 110 triệu. Anh Lực nhìn con số, mặt sầm xuống. Tôi đáp: “Anh tin sai. Nhưng chuyện hôm qua em xin lỗi anh.” Anh im lặng một lúc: “Để sau đi.”

Ngay chiều hôm ấy, ông Định kể: “Mấy tháng trước Vinh với một người tên Sang từng đưa một ông khác tới xem đất.” Tôi gọi cho anh Tấn. Anh Tấn kể: khoảng nửa năm trước, Sang liên hệ với anh, giới thiệu khu đất 216 mét vuông, giá 4,65 tỷ. Vinh nói chủ đất đã ủy quyền cho anh ta xử lý. Anh Tấn mở ảnh: bản chụp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất và văn bản ủy quyền. Tôi gọi cho anh Lực: “Tháng 7 năm ngoái chị Hòa có ra Nam Định không?” “Không. Thời gian đó Hòa bị viêm phổi, nằm điều trị mấy ngày.” Trong khi chị Hòa đang điều trị tại Hà Tĩnh, bằng cách nào lại xuất hiện một giấy ủy quyền?

Anh Tấn mở lịch sử giao dịch: 620 triệu đã chuyển. Anh lấy ra bản photo thỏa thuận đặt cọc. Tôi gọi cho chị An, người làm công việc hỗ trợ tư vấn pháp lý. Chị An xem từng thứ rất chậm: “Các anh đang trộn sáu chuyện thành một.” Tôi hỏi: “Tôi là em ruột, tôi có thể đứng ra lo cho chị ấy không?” Chị An nhìn tôi: “Anh có quyền thương chị mình. Nhưng tình thương không tự biến thành giấy ủy quyền.”

Vài ngày sau, Vinh xuất hiện trước cổng nhà chị Hòa với 480 triệu tiền mặt và một tập giấy. Hắn nói: “Anh chị nhận khoản này, ký xác nhận rằng chuyện đất đai đã giải quyết xong.” Anh Lực cười lạnh: “Tình nghĩa gì mà có giấy ký kèm?” Tôi hỏi: “Nếu đất không phải của chị Hòa, sao anh phải bỏ 480 triệu để chị cam kết không nhắc tới nữa?” Đúng lúc đó, chị Hòa bước ra, mặt tái đi: “Không bán. Hòa ở đây.”

Ba ngày sau, Vinh gửi tin nhắn: “Cuối tuần tới dỗ cụ ngoài. Người lớn trong họ muốn cậu về nói chuyện.” Tôi trở lại Nam Định. Ngày dỗ, tôi ngồi cùng mâm với Vinh. Vinh đặt chén xuống: “Cậu Thành từ trong Nam ra nhận chị Hòa, đúng lúc đất có giá.” Tôi đáp: “Cháu chỉ biết chị Hòa tồn tại bốn ngày trước khi ba cháu mất.” Vinh lấy ra bản sao giấy nhận tiền 110 triệu. Tôi hỏi: “Tổng số tiền thuê đất từ cuối năm 2016 đến nay là bao nhiêu? Chứng từ đâu?” Đúng lúc đó, bà Nguyệt bước vào: “Năm 2021, Vinh có sang hỏi tôi số điện thoại để tìm địa chỉ vợ chồng con Hòa ở Hà Tĩnh.” Anh Tấn cũng bước vào: “Tôi tới hỏi 620 triệu của tôi.” Anh đặt bản photo thỏa thuận đặt cọc lên bàn. Cả gian nhà xôn xao.

Tôi đứng dậy: “Cháu không tới đây để xin ai bênh. Ba cháu sai, cháu nhận. Nhưng lỗi của ba tôi không cho ai quyền lấy tài sản của chị Hòa.” Tôi nhìn thẳng Vinh: “Anh đúng hay tôi đúng, từ giờ không quyết định bằng tiếng ai to hơn. Mình để giấy tờ và dòng tiền lên tiếng.”

Sau đó, tôi, anh Tấn và bà Nguyệt ghi lại từng mốc sự việc. Tôi gọi về cho anh Lực: “Anh ơi, em xin lỗi chuyện hôm đó.” Anh im một lúc: “Biết sai rồi thì sửa.”

Những tháng sau, hồ sơ được xác minh. Vinh và Sang bắt đầu đổ lỗi cho nhau. Chị An nhắc: “Không thể vì ghét một người rồi biến mọi thứ người đó từng làm thành giả.”

Cuối năm 2025, má tôi gọi: “Sau Tết má muốn ra gặp Hòa.” Chuyến đi hôm đó, má và chị Hòa gặp nhau. Chị chỉnh lại chiếc cúc áo trên cổ má bị lệch. Má bật khóc: “Con không có lỗi gì hết.” Chị Hòa hỏi: “Bác Thu ăn cơm chưa?” Bữa cơm đơn giản, má ngồi cạnh chị, không ai nhắc chuyện ba. Cuối bữa, má gắp cho chị một miếng cá: “Hòa có ăn cay được không?” Chị lắc đầu. Má gắp miếng khác không có ớt.

Một buổi chiều, tôi trở lại Hà Tĩnh. Chị Hòa đang ngồi trên chiếc ghế nhựa, tay nhặt đậu. Tôi đứng ngoài cổng gọi: “Chị Hòa.” Chị ngẩng lên nhìn tôi vài giây, rồi đứng dậy, một nụ cười hiện trên mặt: “Em Thành về.” Tôi đứng im. Chỉ bốn chữ. Nhưng tôi đã đi hơn nghìn cây số, mất gần hai năm và trải qua quá nhiều chuyện để được nghe. Tôi cười mà mắt cay xè: “Dạ, em về.”

admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *