Vợ Mất 2 Ngày, Vì Quá Nhớ Nửa Đêm Thiếu Tá Ra Thăm Mộ Vợ, Run Rẩy Thấy Cảnh Tượng Kinh Hoàng…………..
Vợ Mất 2 Ngày, Vì Quá Nhớ Nửa Đêm Thiếu Tá Ra Thăm Mộ Vợ, Run Rẩy Thấy Cảnh Tượng Kinh Hoàng…………..
Gió mùa đông bắc se lạnh tràn về Hà Nội vào đêm mùng 5 Tết, mang theo cái rét c/ắt da c/ắt thị/t. Nghĩ/a tra/ng ven đô nằm im lìm dưới màn đêm d/ày đặc, chỉ còn tiếng lá phi lao xào xạc như lời thì thầm của người đã khuất. Tôi, Đại úy hình sự Nguyễn Phong, đứng một mình trước nấm mồ mới của vợ – Thiếu tá đặc nhiệm Lê Linh. Chỉ hai ngày trước, tôi còn đứng đây trong tang lễ, nhìn qua/n tà/i cô từ từ hạ xuống lòng đất. Đêm nay, khi mọi người đã về hết, tôi lẻn trở lại, tay cầm nắm nh/ang và một chai rư/ợu trắ/ng.
Tôi quỳ xuống, bàn tay run run vuốt ve tấm bia đá lạ/nh buốt. Ảnh thờ của Linh vẫn nở nụ cười rạng rỡ trong bộ cảnh phục. Mới giao thừa năm ngoái, hai vợ chồng tôi còn ngồi chung ca trực, chia nhau gói mì tôm nóng hổi trước giờ xuất kích. Linh hay cằn nhằn tôi hút thuốc lá, rồi thì thầm rằng năm nay xin nghỉ phép đưa con gái bé Bống đi biển. Giờ đây, tất cả chỉ còn là lời hứa dang dở dưới ba thước đất lạnh.
Khói nha/ng bay lên mờ ảo. Nhưng bản năng của một trinh sát dày dặn mười năm bỗng trỗi dậy. Tôi ngửi thấy mùi khét lạ lùng – mùi lưu huỳnh của thuốc súng bắn tỉa. Ánh trăng non le lói soi rõ lớp đất trên m/ộ bị đà/o x/ới, vòng hoa tang lệch lạc. Tôi nằm rạp xuống, dùng tay bới nhẹ lớp đất xốp, phát hiện một đường rãnh sâ/u hoắ/m dẫn thẳng xuống góc qu/an t/ài. Đây không phải trộm mộ bình thường. Vết đ/ào quá gọn gàng, mang dấu vết của kẻ có tay nghề. Tại sao mộ của một thiếu tá đặc nhiệm lại bị nhắm đến? X/á/c Linh còn nằm dưới kia không?
Tôi đứng phắt dậy, tay theo phản xạ sờ hông tìm súng, rồi mới nhớ mình đang trong tang chế, vũ khí đã nộp hết. Không gian nghĩa trang bỗng im bặt đến rợn người. Từ bụi cây cách đó vài mét, một bóng đen cao lớn lao ra như tia chớp, không một tiếng động. Đó là sát thủ cận chiến chuyên nghiệp. Tôi hạ thấp tư thế, né đòn khóa cổ, dùng khuỷu tay đỡ cú đấ/m móc mạnh mẽ. Tiếng va chạm khô khốc vang lên giữa đêm khuya tĩnh mịch. Tôi luồn tay dưới nách gã, khóa khớp vai theo thế công an, ép chặt đối thủ vào bia mộ. Khoảng cách giữa hai khuôn mặt chỉ còn ga/ng tấc.
Ngay lúc ấy, mũi tôi thoáng nhận ra mùi nước giặt phòng rẻ tiền mà Linh vẫn dùng cho cả nhà. Ánh mắt tôi liếc xuống cổ tay gã – vết sẹ/o lồi dài hai phân, dấu tích của lần Linh che đạ/n d/ao cho tôi ba năm trước. Tay tôi run lên, lực khóa buông lỏng. Gã gạt tay tôi ra, giật phăng mũ trùm đầu. Đó là Linh, bằng xương bằng thịt, đứng trước mặt tôi. Cô không mặc đồng phục, chỉ khoác bộ đồ gió đen dính đầy bùn đất.
Linh rú/t kh/ẩu sú/ng quân dụng, lên đạn cái cạch khô khốc, họng s/ú/ng chĩa thẳng vào trán tôi. “Đưa danh sách mật của cục trinh s/át cho t/ao.” Giọng cô lạnh tanh, không một chút tình cảm vợ chồng. Nhưng sâu trong đáy mắt, tôi đọc thấy nỗi hoảng loạn và sợ hãi đang bị kìm nén. Ánh trăng rơi trên vai Linh, tôi nhận ra chiếc huy hiệu nhựa to bất thường trên cổ áo – một camera siêu nhỏ đang ghi hình và thu âm mọi thứ. Chúng tôi đang bị theo dõi. Tôi khẽ nheo mắt ra hiệu đã hiểu.
Ngón tay Linh trên thân súng khẽ gõ nhẹ theo nhịp Morse: “Bống bị bắt. Địch tinh nghề.” Con gái năm tuổi của chúng tôi đang rơi vào tay chúng. Bản năng mách bảo, bất kỳ sơ hở nào cũng sẽ gi/ế/t ch/ế/t cả nhà. Tôi loạng choạng lùi lại, gào lên như kẻ hèn nhát: “Đừng b/ắ/n! Anh đưa hết cho em!” Linh dí mạnh nòng sú/ng vào trán tôi, ánh mắt ra hiệu buổi diễn phải đẩy lên cao trào. Cô xoay sún/g lên ngọn phi lao, bóp cò. Tiếng s/ú/ng nổ vang trời. Vỏ đ/ạn rơi keng trên mặt đá. Linh thu sú/n/g, lùi lại và biến mất sau lùm cây.
Tôi nhặt vỏ đạn, lao thẳng về cục trinh sát. Thượng tá Vũ nghe xong câu chuyện, mặt ông cứng lại. “Linh còn sống? Cô ấy chĩa s/úng vào mà/y?” Tôi gật đầu, kể lại việc chúng đánh tráo xác từ nhà xác. “Có nội gián cấp cao trong đội. Chúng gài camera trên người Linh. Em đã giả vờ cắn câu. Chúng ta phải dùng kế tương kế tựu kế.” Tôi cần một danh sách mật giả cài mã độc định vị. Thượng tá Vũ hiểu ý, giao cho tôi chiếc USB đã được kỹ thuật viên cài sẵn, chỉ có 24 giờ kích hoạt. Ông ký quyết định đình chỉ công tác, cách chức tôi vì nghi nhận h/ối lộ. Con dấu đỏ chót giáng xuống như bản án t/ử hì/nh.
Tin tức lan nhanh như lửa cháy. Chỉ một đêm, tôi trở thành kẻ phản bội trong mắt đồng đội. Đêm mùng 7 Tết, tôi ngồi trong quán nh/ậ/u ven quốc lộ, cố tình s/a/y kh/ướt, tóc tai rối bù, quần áo xộc xệch. Tôi đậ/p ly rượ/u xuống bàn, ch/ửi thề om sòm. Một gã xă/m t/rổ ở bàn bên cạnh liếc nhìn. Tôi cố tình mở cặp, để lộ USB bạc lấp lánh. “Đại úy cái con khỉ gì. Tao giờ thất nghiệp, nhưng thứ này đáng giá cả gia tài.” Tôi kể về danh sách mạng lưới nằm vùng trong các chuyên án m/a t/úy. “Ta/o cần hai tỷ và đường chạy nước ngoài. Các anh nhắn tin cho người có tầm cỡ đi.”
Chưa đầy mười lăm phút, một chiếc xe bán tải đen không biển số lao đến. Hai gã to con túm cổ tôi, giật USB rồi áp giải lên xe. Tôi giả vờ giãy giụa yếu ớt, để chúng đẩy vào ghế sau. Chiếc xe lao vào màn đêm, đưa tôi thẳng vào hang ổ………….
Xe dừng lại ở khu kho bãi hoang ven cảng sông Hồng. Chúng ném tôi xuống ghế gỗ giữa căn phòng rộng lớn. Đối diện là Linh, vẫn mặc bộ đồ gió đen, mặt mày nhợt nhạt, ánh mắt đờ đẫn như người mất h/ồn. Từ bóng tối, Đại úy Tiến – đội phó đặc nhiệm, người thân cận nhất của Linh, kẻ khóc to nhất trong tang lễ – bước ra. Chính hắn đã đánh tráo xác và giả hiện trường đào mộ. Hắ/n đang bị ch/ất độ/c hành hạ, và đang nắm gi/ữ sin/h mạng b/é Bống.
Tiến cắm USB vào máy tính, kéo bạt đen để lộ bức tường kính cường lực. Phía sau kính, bé Bống co ro trong góc phòng lạnh, chiếc váy hồng lấm lem bùn đất, vai nhỏ run rẩy, miệng há ra gọi bố mẹ trong vô vọng. Tiếng khóc câm lặng của con như dao cắt vào tim tôi.
Giọng lão Hạc méo mó vang lên từ màn hình: “USB có ba lớp khóa. Mày có ba giờ giải mã. Vợ mày bị tiêm độc kích thích tim, 24 giờ không có thuốc giải là chết.” Tôi ngồi xuống máy tính. Tôi biết USB có mã độc định vị, nhưng phải kích hoạt tự nhiên để kéo dài thời gian cho đồng đội. Những ngón tay tôi gõ mã đều đặn. Lớp khóa đầu tiên mở.
Tiến ra ngoài gọi điện. Hai tên lính canh đẩy tôi và Linh vào phòng giam nhỏ. Cửa sắt sầm một cái. Trên tường, camera đang quay. Tôi ôm chặt Linh, giả vờ sụp đổ, nhưng dưới góc khuất, ngón tay cô gõ Morse lên lưng tôi: “Ngoài kia bốn tên. Tiến giữ chìa khóa.” Tôi đáp lại: “Mã độc chạy rồi. Mười lăm phút nữa quân ta tới. Em lo hai tên cửa sau, anh lo Tiến và hai tên kia.”
Bỗng Linh run lên dữ dội, chất độc phát tác mạnh. Cô bấu chặt vai tôi, mạch máu cổ nổi xanh xám. Cửa phòng bật mở. Tiến đứng đó với vẻ đắc thắng, cầm ổ cứng sao chép dữ liệu. Bỗng máy tính chớp nháy, lệnh đỏ chạy dọc màn hình – mã độc đã kích hoạt. Đèn tín hiệu nhấp nháy loạn xạ. Tại trung tâm, Thượng tá Vũ nhận tín hiệu định vị. Hệ thống camera tắt ngúm. Tiến gầm lên: “Thằng khốn, mày gài bẫy tao? Bắn chết hai vợ chồng nó, giết luôn con bé!”
Tất cả đèn tuýp tắt phụt, không gian chìm trong bóng tối đặc quánh. Đèn đỏ lối thoát hiểm nhấp nháy. Tiến bắn phát đầu tiên. Tôi lăn người né đạn. Linh đổ sụp xuống giả chết. Khi tên lính lại gần, cô tung đòn kẹp cổ, xương gãy răng rắc. Tôi húc ngã tên thứ hai, giật súng nện báng vào mặt hắn. Tôi ném súng cho Linh: “Em cầm, đi cứu con!”
Hai vợ chồng phối hợp ăn ý như gọng kìm. Tôi bao quát, Linh cận chiến. Chúng tôi áp sát lưng, di chuyển qua từng góc tối. Tôi bắn gục tên bắn tỉa trên gác. Linh bắn liên tiếp vào ổ khóa kính nhưng không vỡ. Tiến và toán chi viện đang kéo đến, súng liên thanh quét dọc tường.
Tôi thấy hộp cứu hỏa, lao đến lấy búa thép, dồn hết sức đập vào góc kính cường lực. Tiếng vỡ loảng xoảng. Bé Bống lao vào lòng tôi. Linh đẩy vai tôi: “Mang con chạy đi, cửa sau không người!”
Tiến gầm lên, lia súng. Linh lợi dụng bóng tối di chuyển, tạo tiếng động giả. Hắn quay súng bắn theo. Linh lao ra từ góc tối, đá văng súng Tiến. Hai lưỡi dao va chạm chan chát. Linh né đòn, khóa tay hắn: “Tiến, quay đầu đi em. Áo cảnh sát không phải để em chà đạp.” Tiến cười man rợ: “Quay đầu? Lão Hạc cho tao tất cả những gì ngành này không bao giờ cho!”
Linh bị dao sượt vai, máu trào. Cô bẻ tay Tiến, găm dao qua vai hắn vào tường tôn. Tiến hét lên. Linh đổ sụp xuống vì độc tố. Tiếng còi xe đặc chủng rú vang. Thượng tá Vũ dẫn đội đặc nhiệm ập vào. Tôi lao vào, gửi con cho đồng đội, rồi quay lại tìm Linh nằm bất động bên đống đổ nát.
Tôi nâng đầu cô, giọng nghẹn: “Linh ơi, tỉnh lại, con an toàn rồi!” Cô vẫn im lìm. Tôi túm cổ Tiến: “Thuốc giải đâu?” Hắn cười yếu: “Trong ba lô đen dưới bàn, nhưng anh cứu không nổi đâu.”
Tôi lao đến, tìm xi lanh, tay run bần bật hút thuốc giải, quỳ xuống tiêm cho Linh. Thượng tá Vũ vỗ vai: “Đúng lúc rồi, xe cứu thương đến.”
Một tháng sau, tại tòa án an ninh, băng nhóm lão Hạc và Tiến bị đưa ra xét xử. Tiến bước trong bộ tù phục, cúi gằm mặt. Bản án tù chung thân dành cho kẻ phản bội. Quân hàm của tôi được khôi phục, mọi nghi oan được minh bạch. Linh xuất viện với huân chương chiến công hạng nhất.
Chiều hôm ấy, cả nhà trở lại nghĩa trang Ven Đô. Ngôi mộ giả đã san phẳng, cỏ non mọc xanh. Tôi cắm ba nén nhang xuống khoảng đất trống, không phải để khóc thương mà để tiễn biệt bóng tối. Linh tựa đầu vào vai tôi: “Mọi chuyện qua rồi, từ nay mình không phải trốn chạy nữa.” Bé Bống kéo tay bố mẹ, chạy ra cổng dưới ánh nắng ban mai ấm áp.