29 Tết bị ǫᴜỵᴛ ʟươɴɢ, trong túi còn đúng 200 nghìn, chàng thợ xây 𝟹𝟶 ᴛᴜổɪ ʙᴜồɴ ʙã ʟáɪ xᴇ ᴄà ᴛàɴɢ
Nam bật máy, tiếng răng xe cũ vang lên giữa không gian vắng lẽo của con đường ven thành phố. Anh lùi chân vào yên, cảm giác yên rách âm ỉ dưới váy áo. Khi bánh xe xoay ra khỏi cổng quán nước, ánh đèn lờ mờ dần biến mất trong màn sương mờ của buổi chiều 29 Tết.
Anh bật đầu nhìn lại, thấy cô gái trẻ vẫn đứng bên lề, ánh mắt lộ rõ lo lắng.
“Cô đi đâu?” Nam hét lên, giọng có chút gợn ngắt, vừa muốn khẳng định mình không bỏ mặc, vừa muốn tăng tốc.
Cô gái dừng lại, nắm chặt chiếc túi nylon đã nát. “Anh… em không biết về đâu nữa ạ. Xe khách đã qua, còn mình… ạ, không bắt được xe nữa. Em sợ tối quá, không về kịp…”
Nam dừng xe, lùi lại một chút, hơi thở nặng hãi trong không khí lạnh. Anh lắc đầu, mắt quay sang yên xe, rồi nhìn thẳng vào mắt cô.
“Xe tôi cũ lắm, nhưng mình vẫn có thể đưa cô tới cuối con đường này. Đầu năm anh cũng từng lỡ xe trên đường này, biết cảm giác lo lắng như nào.”
Cô gái ngậm ngùi, đôi môi run rẩy. “Nhưng… cô nhà ở đâu? Em chưa có địa chỉ cụ thể, chỉ có cổng cũ bên kia đường…”
Nam thở dài, nhấn mạnh vào tay cầm vô lăng. “Cứ cùng đi. Anh sẽ dừng lại trước cổng nhà cô, rồi cô tự tìm đường về. Đó cũng là cách tốt nhất, nhất rồi.”
Cô giật mình, nở một nụ cười yếu ớt. “Cảm ơn anh, anh thật tốt… Em sợ mất rồi…”
Nam bật cười khẩy, giọng hơi thở nặng. “Thì anh ở đây, không phải để thấy người khác lo lắng nữa.” Anh khởi động lại, tiếng máy rung lên như lời hứa.
Khi xe lăn bánh, cô gái óp chặt túi, bước ra phía sau, gật đầu đồng thuận. Đường phố dần trở nên tối hơn, chỉ còn ánh đèn mờ nhạt phản chiếu trên lớp sương. Nam nhìn qua gương chiếu hậu, thấy cô gái nắm chặt tay, đôi mắt đẫm lệ nhưng quyết tâm không rời.
“Hãy tin mình, sẽ tới nơi.” Nam lẩm bẩm, mắt nhìn về phía trước, trong khi tâm trí anh lướt nhanh hình ảnh mẹ đang chờ ở nhà, tiếng gọi của bà vang vọng trong không gian tối.
Xe tiếp tục chạy, cơn gió lạnh thổi qua xé toènh áo khoác rách của Nam, còn cô gái thì im lặng, chỉ để lại âm thanh nhẹ nhàng của tiếng thở dốc trong tiếng máy.
Tiếng xe khách cuối cùng dừng lại phía xa, nhưng Nam không hề quay đầu lại. Anh đã quyết định, khoảnh khắc này sẽ là hành trình mới, không chỉ đưa cô gái đến nhà mà còn đưa mình tới một nơi nào đó trong trái tim.
Xe rẽ sang con hẻm phía bên trái, mặt đất ẩm ướt phản chiếu ánh đèn đường. Cả hai người, trong im lặng, chỉ có tiếng động cơ và nhịp tim hòa quyện, tiếp tục tiến về phía cổng nhà cô gái.
Nam bật công tắc đèn pha, ánh sáng trắng chói lóa cắt xuyên màn sương. Đèn chiếu sáng cả con hẻm, làm lộ rõ những hố gồ ghề và vết nước trên mặt đường. Cô gái trẻ nín thở, tay nắm chặt túi nylon đã rách, mắt ngước nhìn lên bóng đèn.
“Cám ơn anh, tôi chỉ muốn về nhà thôi,” cô thở ngắt, giọng run rẩy nhưng kiên quyết, đầu óng chín vào mũ bảo hiểm của Nam.
Nam nén phanh nhẹ, xe dừng lại ngay trước cổng rỉ sét. Anh cúi người, tay nắm chặt vô lăng, mắt dõi theo cô.
“Được rồi, cứ ngồi lên. Đừng lo lắng quá,” anh đáp, giọng gạt lại một chút cứng cỏi.
Cô gái lặng lẽ chui vào mũ bảo hiểm, đầu gối chạm vào yên cũ rách. Mũ bảo hiểm cũ kỹ phát ra tiếng kêu chật chội khi cô lắc đầu.
Nam vừa chèo đầu xe, vừa lặng lẽ suy nghĩ: *Nếu mình không dừng lại, cô sẽ lạc lối mãi.*
Động cơ khêu lên, Nam đạp ga, xe kéo dài vào bóng tối. Đèn pha chiếu dọc theo dãy nhà rỗng, tiếng bánh xe lăn trên lớp nước đọng vang vọng.
“Cô nhà nào? Đường này có bao nhiêu ngã rẽ?” Nam hỏi, mắt không rời kính chắn gió.
“Cánh đồng Trúc, gần cổng cũ … chỉ có một ngã ba, rồi là cánh đồng rộng,” cô trả lời, giọng chạy hơi hiu hẹp.
Nam gạt lên tốc độ, xe đâm thẳng vào ngã ba, bật đèn chiếu sáng đường. Khi tới ngã ba, anh dừng lại, đưa tay ra tạm thời dừng xe, ngón tay chạm nhẹ vào bánh xe để kiểm tra.
“Cô đứng ở đây vài phút nữa, tôi sẽ quay lại,” Nam bảo, ánh mắt dường như đang đo lường khoảng cách chưa biết.
Cô gái gật đầu, mắt ướt mồ hôi, khẽ nở một nụ cười ngượng ngùng. “Cảm ơn anh… thực sự cảm ơn.”
Nam quay lại, bật còi xe một tiếng dài, âm vang xuyên qua đêm. Anh cảm nhận trọng lượng trách nhiệm đè nặng lên vai, tự nhủ rằng không chỉ đưa cô về nhà, mình còn phải bảo vệ cô khỏi những nguy hiểm tiềm ẩn trên con đường này.
Xe rời khỏi ngã ba, đèn pha rực rỡ lung linh trong màn đêm, và Nam cảm nhận mình đã trở thành một phần của câu chuyện trên con đường ven thành phố, nơi mỗi ánh sáng đều chứa đựng một lời hứa.
Xe xe cũ lặng lẽ lướt qua vòng rẽ, rồi đột nhiên tiếng còi xe cứu thương vang lên xa phía trước, hòa lẫn với tiếng còi xe cộ hỗn loạn. Một khối xe dừng lại trước mắt Nam, hàng lũ xe chật ních trên vải đen của Đường ven thành phố, nơi một vụ tai nạn đã làm tắc nghẽn mọi hướng di chuyển.
Nam thả ga, đưa mũi xe chệch sang lề, bánh xe cọt kẹt vào vũng nước bám dính. Anh nhìn quanh, thấy cảnh sát giao thông đang dựng vạch bảo an, nhưng không xuất hiện người chỉ huy nào. Đèn đỏ chớp nháy, ánh sáng hắt lên mặt cô gái trẻ ngồi trên yên rách, mắt cô mở to, mồ hôi chảy dài dọc hai bên má.
“Đừng sợ, chúng ta sẽ qua được,” Nam nói, giọng vừa cộc vừa ấm, nắm chặt vô lăng như muốn bám vào một thực tại vô hình. Anh vươn tay nhẹ đặt lên vai cô, cảm nhận hơi thở run rẩy của cô.
“Anh… tiếng còi quá to,” cô thở khở, giọng lưỡi khàn, tay cô nắm chặt túi nylon rách, tiền 200 nghìn đồng lắc liu ríu trong túi.
“Cứ yên. Tôi sẽ đưa em tới cổng nhà, rồi chúng ta sẽ tìm cách qua lại.” Nam đáp, mắt không rời con đường bớt dần lối.
Cô gái gật đầu, lòng cô bám vào hy vọng yếu ớt. Đột nhiên, một xe cứu thương đỗ lại gần lề, chính quyền không có mặt để chỉ dẫn. Theo tiếng còi, âm thanh dội lại trên các tấm tôn, làm không gian nặng nề hơn.
Nam vung còi xe một tiếng ngắn, âm vang vượt qua tiếng hỗn loạn, “Cho mình một khoảng trống!” Anh quyết định lùi lại, để xe cất xa hơn, rồi nhẹ nhàng kéo cô gái lên trên yên, cố giữ thăng bằng.
“Em thấy đâu? Ở phía trước có một lối đi hẹp, chúng ta có thể luồn qua.” Nam chỉ tay về phía một khoảng trống nhỏ giữa các xe.
Cô gái nhìn theo, mắt râm lên hy vọng. “Nếu… nếu… có ai đó cản chúng ta?” cô thắc mắc, giọng run rẩy.
“Cứ tin mình, không có gì cản được chúng ta.” Nam đáp, trong đầu anh lẩm bẩm: *Nếu không dừng lại lúc này, sẽ không còn cơ hội nào nữa*.
Họ lướt qua khe hẹp, bánh xe cũ kỹ kêu rít, nhưng vẫn duy trì được tốc độ vừa đủ. Khi tới cuối đoạn tắc, một chiếc xe tải nặng chở gánh hàng hoá lăn tới gần, tiếng còi vang lên nổi dâng.
Nam phanh gấp, bánh xe trượt trên lớp dầu mỡ. Cô gái ngã rơi một chút, túi nylon bật ra, 200 nghìn đồng rơi ra đất. Nam nhanh chóng nhặt lên, ném lại cho cô.
“Bảo bối của em, không để mất một xu nào,” Nam nói, ánh mắt kiên quyết.
“Cảm ơn anh,” cô lặng thở, đôi mắt ánh lên niềm tin.
Xe cũ của Nam cuối cùng lướt ra khỏi khu vực tắc nghẽn, phía sau tiếng còi xe cứu thương dần lùi xa. Trên đường khói mù và những đèn màu vệt, Nam cảm nhận một luồng ấm áp trong tim, như lời hứa đã hoàn thành: không chỉ đưa cô gái đến nơi an toàn, mà còn vượt qua được nỗi sợ hãi và bất trắc trên con đường ven thành phố.
Nam dừng lại ở lề đường, lặng lẽ nhìn lại những vệt đèn dập dờn phía sau. Anh quyết định lùi xe, tìm một con đường vòng để rút ngắn hành trình tới Nam Định.
Nam kéo cần gạt, lùi xe chậm rãi, bánh xe cũ trượt trên lớp lốp cũ đã mòn. Khi mắt anh lướt qua một ngã rẽ phía bên trái, một bóng người xuất hiện bất ngờ ở ngõ hẻm tối.
— Ai đấy? — Nam hét lên, giọng có phần hoảng hốt.
Chàng lạ mặt, áo khoác dày, tay gầy gò, chạy tới, nắm chặt tay Nam. Áp lực khiến anh không kịp phản kháng, người lạ kéo anh nhanh chóng vào bóng tối của ngõ.
— Đừng cố bám vào cái xe cũ! — chàng nói khẽ, giọng thở dốc nhưng đầy sức mạnh.
Nam nhìn xung quanh, ánh đèn đường hắt vào những vết rách của tường xiêu vẹt. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, hình ảnh của bố đã mất hiện lên trong trí nhớ, im lặng nhưng đầy khích lệ.
— Cái gì đang xảy ra? — Nam thốt lên, tim đập rộn ràng.
— Có một cách nhanh hơn để tới Nam Định, — chàng lạ mặt thì thầm, mắt lấp lánh như muốn chợt một bí mật.
Nam cúi đầu, tay còn chặt nắm vào dây lái, nhưng đầu óc lẫn lộn giữa hoài nghi và tò mò.
— Chết rồi, nếu là bẫy, mình sẽ không nhượng bộ, — anh nghĩ thẳng thắn, quyết tâm không để mình bị lôi kéo.
Chàng lạ mặt lùi lại một bước, kéo Nam sâu hơn vào ngõ, nơi ánh sáng yếu ớt chỉ tới từ những chiếc đèn hiên xe cũ.
— Theo tôi, — anh rụt ngang, giọng vang vọng trong không gian hẹp.
Nam đạp ga nhẹ, cố gắng giữ xe không lăn bánh ra ngoài. Anh nhớ lại cô gái trẻ đang chờ ở cổng nhà, túi nylon rách, 200 nghìn đồng còn sót lại. Trái tim anh xé rách, nhưng quyết tâm không cho người lạ cản trở sứ mệnh.
— Đừng làm sai, — Nam nín thở, mắt không rời chàng lạ mặt.
Chàng lạ mặt cười khẽ, tay còn nắm chặt mạnh hơn, kéo Nam tới một con hẻm chật hẹp, nơi một chiếc xe tải ủng hộ dở đang đậu, các hàng hoá chồng chất thành tảng.
— Đứng lại, nếu muốn tới Nam Định sớm hơn, hãy chọn con đường này, — anh bảo, giọng rùng rợn nhưng lôi cuốn.
Nam lắc đầu, lùi lại một bước, xe cũ kêu rít trước khi nỗ lực quay đầu.
— Tôi sẽ không để một người lạ quyết định số phận tôi, — anh thốt lên, nhả tay ra, xe lăn bánh trở lại lề đường.
Chàng lạ mặt ném nước mắt lặng, rồi lặng lẽ rời ngõ, để lại tiếng vang của bước chân vội vã trên nền đất úng ngập mồ hôi lạnh.
Nam ngồi im, tim đập dồn dập, mắt dõi theo bóng người dần mờ dần. Anh bật công tắc, đèn pha cắt đứt màn đêm, rồi quay đầu, lái xe về phía cổng nhà cô gái trẻ, quyết tâm không để bất kỳ kẻ nào làm lệch hướng.
Nam lùi bước vào quán cà phê tối tăm, ánh sáng mờ ảo chỉ le lói từ những bóng đèn treo lơ lửng. Bầu không khí ngột ngạt, tiếng máy hút thanh âm nứt gãy. Trên một tường gạch cũ, một bảng gỗ cũ kỹ treo lên, khắc dày đặc những tên kho hàng: “Kho A – Đồ ăn nhanh”, “Kho B – Linh kiện điện tử”, “Kho C – Thú cưng”. Người lạ đứng phía sau quầy, mặc áo khoác dày, gương mặt trong bóng tối chỉ lộ một nụ cười lạnh lẽo.
“Đây,” anh chỉ vào bảng, “kho A, B, C… Tất cả đều có khách đang chờ mua. Nếu bán chiếc xe của anh, chúng ta có thể mua vé xe khách rẻ, về lại Hà Nội nhanh hơn.”
Nam lắc đầu, mắt dán chặt vào cốc cà phê bốc khói. “Tôi không thể bán xe. Cô ấy—” anh giở tay chỉ về phía cô gái trẻ đang đứng im lặng bên cửa sổ, ánh mắt lo lắng dõi theo chiếc xe cũ đang đậu ngoài.
“Cô ấy sẽ không lo lắng nữa,” người lạ đáp, giọng trầm ấm nhưng mang đầy rủi ro. “Mẹ của anh còn gọi, tiền còn lại chỉ 200 nghìn. Đó chưa đủ để đi tới Nam Định, nhưng đủ để mua một vé rẻ.”
Cô gái trẻ nín thở, tay con ngón chỏm siết chặt vào tay áo, tựa như muốn kéo Nam ra khỏi vòng nguy hiểm. “Nếu mất xe, mình sẽ không còn gì,” cô thì thầm, giọng run rẩy.
Nam thở dài, tay rút ví, cảm nhận cái lạnh của đồng tiền rãnh trong lòng bàn tay. “Đừng nói nữa,” anh nói, giọng rắn rời. “Thế giới này đã đủ nghiệt ngợm rồi, mình sẽ không để một kẻ lạ làm quyết định cho chúng ta.”
Người lạ bước lại một bước, ánh mắt lấp lánh như muốn thách thức. “Nếu không bán, chúng ta sẽ cứ mãi đi bộ trên con đường gập ghềnh, đợi đến sáng mai mới tới.”
Cô gái nhắm mắt, một giọt nước mắt lăn dài trên má, rồi bật lên tiếng khóc nhẹ. “Xin anh… Đừng để mất chiếc xe. Đó là ký ức của bố đã mất.”
Nam nhớ lại hình ảnh người cha đứng bên bánh xe, dạy anh cách giữ thăng bằng. “Con không muốn làm mất niềm tin của bố,” anh thầm nghĩ, mắt bốc sáng quyết tâm.
“Được,” anh đáp nhanh, giọng cứng cỏi. “Ta sẽ không bán xe. Ta sẽ tự kiếm tiền.”
Người lạ nhướng mày, đôi mắt lộ vẻ bất ngờ, rồi nhanh chóng trầm lặng. Anh quay đi, bỏ lại bảng tên kho hàng và quán cà phê tối tăm.
Nam mở cửa, cô gái chạy ra, tay đưa cho anh một chiếc lá thư giấy nhăn. “Đây là địa chỉ của kho A. Nếu muốn, chúng ta có thể đi mua đồ ăn nhanh và bán lại để kiếm tiền.”
Nam cầm lá thư, lướt mắt qua những con số, rồi nhìn lên cô gái. “Cùng nhau.”
Hai người nhanh chóng ra khỏi quán, đèn đường hắt lên con đường rỗng. Xe máy cũ rên rỉ, yên rách vững chãi dưới bàn tay quyết tâm của Nam, chuẩn bị lật lại định mệnh.
Nam dừng lại bên lề, tay còn chạm vào túi áo, cảm giác lạnh lẽo của 200 nghìn đồng trôi qua đầu ngón. Anh nghĩ nhanh: “Nếu không bán xe, sao có tiền bày việc?” Đôi mắt lướt sang cô gái trẻ, rồi quay về phía thanh niên đứng bên cạnh.
“Nếu không bán xe, mình sẽ cần một cách di chuyển nhanh hơn,” Nam nói, giọng nặng trầm nhưng quyết đoán. “Cậu có biết chỗ nào có xe khách không? Để mình và cô ấy có thể tới Hà Nam mà không mất quá nhiều thời gian.”
Thanh niên gật đầu, mắt lướt qua con đường vắng. “Có một xe khách đang chờ ở trạm gần đây. Nó sẽ chạy qua trong khoảng mười phút nữa.”
Nam thở phào nhẹ, nắm chặt tay cô gái. “Cảm ơn. Hãy đưa chúng tôi tới chỗ đó.”
Thanh niên vặn tay ra, bước nhanh về phía xe khách đang đậu bên lề. Anh mở cửa, gọi to: “Xe khách! Đến đây nhanh lên!”
Cô gái trẻ nhìn Nam, mắt lấp lệ, nở một nụ cười mỏng manh. “Cảm ơn anh, anh đã không bán xe. Bố sẽ tự hào.”
Nam nhìn lại chiếc xe máy cũ, yên rách, và trong khoảnh khắc nhớ tới hình bóng người cha đang chỉ cách giữ thăng bằng. “Con sẽ không để mất nó,” anh thầm nghĩ, “đó là cả một phần của mình.”
Sau mười phút, xe khách lăn bánh, tiếng động cơ vang dội trên con đường ven thành phố. Thanh niên dẫn Nam và cô gái lên xe, ngồi ở hàng ghế sau, mắt vẫn dõi theo chiếc xe máy đứng ngoài.
“Cứ kiên nhẫn, chúng ta sẽ tới nơi trong thời gian ngắn,” Nam thầm nhủ, tay vẫn nắm chắc chiếc giấy nhăn của cô gái—địa chỉ kho A—như một lời hứa không thể phá vỡ.
Xe khách chậm rãi dừng lại trước một bến xe tạm thời, nơi khói bụi lan tỏa, tấm biển rỉ sét chỉ còn “Bến Xe Sân Đường”. Người lái xe – một người đàn ông trung niên, da ngăm, gương mặt khắc khổ – bước ra, ánh mắt lướt qua Nam và cô gái trẻ.
“Bạn có tiền đủ để mua vé không?” Người lái xe hỏi, giọng khàn như tiếng gió qua khe hở.
Nam nộp tờ 200 nghìn, tay còn run nhẹ. “…Có…”
Người lái xe nở một nụ cười mỉa mai, nhìn tờ tiền như nhìn một món quà nghịch ngợm. “Đủ cho một suất ăn.” Anh nghiêng người, ánh mắt lướt sang cô gái, “Cô có cần mua gì không? Đồ ăn chẳng hết.”
Cô gái trẻ nhăn mặt, giọng run nhẹ: “Chúng tôi chỉ muốn đến Hà Nam, anh có chỗ cho chúng tôi không?”
Người lái xe lắc đầu, gió lùa qua áo anh khiến nòng áo có lẽ còn thừa một chút bụi. “Xe này chỉ chở khách đã đặt trước. Nếu muốn đi, phải trả thêm…”
Nam gắt gửm, mắt lộ lên ngọn lửa quyết tâm. “200 nghìn là tất cả tôi có. Nếu không, tôi sẽ bán xe máy để mua vé.” Anh cúi đầu nhớ lại lời cha đã dạy: “Giữ xe, giữ mình.”
Người lái xe bật cười vang, tiếng cười vang vọng trên mái tôn. “Bán xe? Đừng mơ. Với số tiền ấy, bạn sẽ chỉ ăn được một bát phở, còn không có chỗ ngồi trên xe này.”
Cô gái nắm chặt tay Nam, nhíu mày, giọng quyết liệt: “Chúng tôi không còn lựa chọn. Nếu không lên xe, chúng tôi sẽ ở lại đây, dù lạnh lẽo cả đêm.”
Người lái xe chậm lại, nhìn hai người, rồi lẩm bẩm: “Được… Được rồi. Một chỗ ngồi phía sau, nhưng không có chỗ cho hành lý. Và… giá vé tăng lên 250 nghìn.”
Nam chợt ngừng lại, mắt bơi trong cơn hoang mang, rồi bộc phát suy nghĩ: “Không còn cách nào khác.” Anh lặng lẽ kéo ví, lật xem 200 nghìn, rồi…
“Nếu không đủ, tôi sẽ trả phần còn lại sau.” Nam nặng lời, giọng chững chạc như đá.
Người lái xe nhấp môi, phả lại bộ mũ bảo hiểm lên đầu, rồi gật đầu nhẹ. “Được rồi, lên xe. Ngồi hết sức yên lặng, không có tiếng ồn.”
Nam và cô gái nhanh chóng bước lên xe, âm thanh của cửa đóng sầm lại như một âm vang cuối cùng. Khi chiếc ghế bận đang chực chờ, Nam lặng lẽ thả một suy nghĩ nhanh: “Có lẽ cha đã đúng, không bán xe, giữ mình.”
Xe khách rộn ràng khởi hành, lăn bánh trên đường ven thành phố, để lại bến xe tạm thời, nơi ánh nắng nhạt dần khuất vào chiều âm u.
Nam ngồi im lặng bên cửa sổ xe, mắt dán vào con đường quang quái đang trượt qua. Đột nhiên, anh thở dài, tiếng thở nặng nề vang lên trong không gian chật hẹp.
“Anh biết mình đã làm sai,” Nam bắt đầu, giọng nghẹn ngào. “Mẹ tôi cứ gọi suốt ngày. Cô ấy lo lắng vì chúng tôi đang mắc nợ 30 triệu đồng… Từ khi bố mất, tôi phải gánh vác cả gia đình. Tôi đã bỏ học, làm công việc lặt vặt, nhưng vẫn chưa đủ trả nợ. Giờ… tôi còn 200 nghìn trong túi, còn nợ còn dở…”
Cô gái trẻ lặng thinh, mắt cô như mong manh, nước mắt bắt đầu sưng hạt. “Nam…”
Nam nắm chặt tay cô, ánh mắt đầy rối bời. “Nếu không có tiền, chúng ta sẽ không có gì. Tôi không muốn con gái mình phải ăn đói… Mẹ tôi… cô đang khóc vì không biết làm sao để trả nợ. Tôi… tôi đã thử bán xe, nhưng không đủ.”
Cô gái rũ rừng, giọng run rẩy: “Tôi… tôi có một đồng tiền mỏng. Chỉ 200 nghìn, nhưng tôi sẽ chia cho anh, để chúng ta cùng vượt qua.” Cô nhẹ nhàng đưa tay ra, một tờ giấy bạc gập lại, kim loại sáng lờ lợ dưới ánh đèn.
Nam nhìn đồng tiền, rồi nhìn cô, ánh mắt như lò lèn lửa. “Cô thật… không ngờ. Chúng ta sẽ chia nhau. Một nửa cho mẹ tôi, một nửa cho gia đình cô.”
Cô gật đầu, giọt nước mắt chảy dài trên má. “Chúng ta sẽ không để nợ làm chúng ta gục ngã. Hãy cùng nhau trả nợ, cùng nhau đi xa.”
Nam cầm đồng tiền, cảm giác lạnh lẽo lan tỏa khắp bàn tay. Anh cúi đầu, vuốt nhẹ lên bờ môi, lời thầm thì: “Chúng ta sẽ chiến đấu.”
Xe rời bến, tiếng động cơ vang lên, kéo họ vào đêm tối, còn phía sau là nỗi lo âu và hy vọng le lói.
Xe rời quán nước, tiếng gió thổi qua tấm vải rách trên yên xe, Nam nắm chặt tay cô gái, cảm giác 200 nghìn run rẩy trong túi. Đột nhiên, một tiếng gọi vang lên từ phía sau, âm thanh gợn gió của một chiếc xe tải cũ kỹ, bông cỏ bụi phủ đầy phía sau.
“Tôi ghé lại nhé, không ngờ còn còn người ngồi cùng nhau trong đêm Tết,” người lái xe tải, một người đàn ông trung niên mặt tàn úa, gạt mũ che nắng, bật đèn pha chập chờn. “Nếu các anh đồng ý giúp tôi chuyển một kiện hàng nhỏ tới tỉnh, tôi sẽ giảm giá vé cho các anh đi quay lại Hà Nội.”
Nam ngẩng lên, mắt dò xét người lái. “Kiện hàng gì? Bao nhiêu cân?”
“Chỉ một thùng gỗ bìa, không quá mười kilo,” người lái nói, giọng rấc lên như muốn trấn an. “Cứ đưa lên sau xe, tôi trả cho các anh 50 nghìn cộng thêm giảm vé 30 %. Hai người có muốn không?”
Cô gái cúi đầu, ánh mắt lóe lửa quyết tâm. “Chúng tôi không còn gì để mất.”
Nam liếc nhìn đồng tiền trong túi, rồi nhìn người lái. “Thôi được, nhưng chỉ nếu anh không làm gì nguy hiểm người khác.”
Người lái gật đầu, mở cửa thùng xe tải. Bụi bặm phủ lên chiếc thùng gỗ cũ, mùi gỗ ướt còn ẩm thấm trong không khí lạnh. Anh đặt thùng lên thềm, Nam nhẹ nhàng kéo nó lên ghế sau xe máy, xỏ tay xuống bám vào góc thùng. Cô gái đứng bên, mắt dán vào ngọn lửa trong lồng đèn trên đầu xe.
“Cứ nhanh lên, đừng chậm,” người lái lẩm bẩm, mắt dõi theo các đèn giao thông yếu ớt.
Nam xúi ga, tiếng động cơ vang qua con đường ven thành phố, ánh đèn phố thưa thớt lấp lánh như những ngọn sao yếu ớt trong đêm Tết. Cô gái nắm chặt tay, tay còn ướt bởi mồ hôi và hơi lạnh.
“Nếu chúng ta tới nơi an toàn, tôi sẽ trả phần còn lại,” người lái nói, không rời mắt khỏi gương chiếu hậu.
“Được,” Nam trả lời, tiếng nói cứng rắn, “Nhưng nếu có gì không ổn, chúng ta sẽ dừng lại ngay.”
Xe chạy dốc lên con đường đất, tiếng bánh xe va vào bùn, thùng gỗ gợ gợ kêu lên tiếng rên rỉ. Cô gái thở dài, đôi mắt chợt lấp lánh khi nhìn ra xa – dải đồng ruột của các cánh đồng trắng sữa dưới ánh trăng.
Trong khoảnh khắc, Nam nhớ lại hình ảnh người cha đã khuất, đôi mắt lạnh lùng đang nhìn anh qua những ký ức mờ ảo. “Cha ơi, con sẽ không để nợ hối hả làm mình gục ngã,” anh nghĩ nhanh, ánh mắt quyết tâm hơn bao giờ hết.
Đột nhiên, tiếng còi xe cứu thương vang lên từ phía trước, phá vỡ không khí yên tĩnh. Người lái xe tải nín thở, mắt liếc nhìn phía sau, rồi nhanh chóng quay lại đầu xe, mỉm cười lặng lẽ. “Đây là cơ hội,” anh rít, “Nếu chúng ta nhanh, có thể kịp giao hàng và nhận tiền.”
Nam bấm ga mạnh hơn, bánh xe lăn tròn, thùng gỗ kẹt lũi theo. Cô gái nín thở, tay vẫn chặt chẽ vào vô-lăng, đôi môi khẽ môi chêm thành một lời thề: “Chúng ta sẽ sống, dù cho thế giới có muốn chúng ta gục ngã.”
Xe dừng lại bên bờ đường, tiếng gió thổi qua lá cây rụng. Nam kéo thùng gỗ xuống đất, hai người cúi xuống mở nắp. Bên trong là một bộ máy âm thanh cũ kỹ, khung kim loại phủ lớp rỉ sét, loa khổng lồ mờ màu nâu. Khi Nam kéo ra một dây cáp, một tiếng chuông vang lên, âm thanh dày đặc như tiếng gọi của tử thần, vang vọng khắp không gian tối tăm.
“Cái gì thế?” cô gái rên lên, mắt mở to, tay run rẩy nắm chặt vào chi tiết kim loại.
Nam nhìn cô, ánh mắt dạ dày đầy lo âu nhưng nhanh chóng bình tĩnh. “Đừng lo, mình sẽ vượt qua,” anh nói, giọng trầm ấm nhưng quyết đoán, như muốn dập tắt tiếng chuông chết chóc trong tim cô.
Tiếng chuông vẫn vang dội, hòa lẫn tiếng gió xào xạc. Nam nhanh chóng tháo bỏ những bộ phận rỉ sét, kéo dàn loa ra xa, rồi dùng dao gọt bỏ lớp bụi bẩn dày đặc. Cô gái đứng sau, mắt dõi từng cử động, tim đập rộn ràng theo những tiếng vang.
“Xem này,” Nam chỉ vào một nút màu bạc, “nếu bấm này, âm thanh sẽ ngừng lại.”
Cô gái liếc sang nút, rồi run rẩy đưa tay lại, nhấn mạnh. Tiếng chuông dừng lại đột ngột, không khí trở nên yên lặng. Hai người thở dài, mồ hôi nhợt nhạt phủ lên trán.
“Cứ cẩn thận,” Nam nhắc, “chúng ta chưa biết ai để lại món hàng này. Có thể còn nguy hiểm hơn mà.”
Cô gái gật đầu, ánh mắt dần hồi phục sức mạnh. “Cảm ơn anh, anh đã cứu tôi khỏi… chết chóc đó.”
Nam mỉm cười yếu, nhưng mắt vẫn quét nhanh quanh khu vực. “Chúng ta còn việc phải làm. Hãy chở thùng này tới nơi giao và rời khỏi đây nhanh chóng.”
Hai người nâng thùng lên, lại gắn vào xe máy cũ. Động cơ gầm rầm, bánh xe lăn trên con đường rỗ. Tiếng gió vang lên, như lời hứa sẽ đưa họ qua mọi hiểm nguy.
Xe máy cũ rúng rợn lăn qua đoạn đường rải rác những tàn lá, tiếng động cơ rì rầm hòa lẫn tiếng gió thổi qua cánh đồng. Khi đến ngưỡng cuối, một ngôi nhà gỗ tỏng tợn hiện ra bên trái, cổng sắt gỉ sét mở hé như mời chào. Nam dừng lại, thắt ga, nhìn cận cảnh cô gái trẻ đang ngồi trên ghế đá, tay vẫn còn chững lại vì sợ hãi.
Nam hạ giọng, âm vang đầy quyết tâm:
— “Cô, chúng ta đã tới nơi. Tôi sẽ giữ xe ở đây, cô chỉ cần vào trong nhanh chóng.”
Cô gái gật đầu, mắt ngấn lệ, bước nhanh tới cổng. Khi vừa chạm tay vào tay nắm, một tiếng còi xe cộ vang lên, bóng người lặng lẽ dừng lại trước cổng. Đó là người lái xe, mặc áo khoác dày, khuôn mặt ẩn sau chiếc mũ lưỡi trai.
Người lái xe hạ mũ, ánh mắt lặng lẽ dõi nhìn Nam.
— “Thật ra tôi không phải là người lạ. Tôi là đại diện công ty xây dựng mà anh đã mất tiền tháng trước,” ông nói, giọng ấm áp nhưng chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm. “Tôi biết anh đang trong hoàn cảnh khó khăn, và tôi muốn trả lại 30 triệu cho anh, để anh và cô ấy về an toàn.”
Nam đứng sững người, hơi thở ngắn quặn lại, mắt rưng rưng như muốn rơi lệ. Trong tâm trí anh chợt hiện lên hình ảnh mẹ gọi điện trong cơn hoảng loạn, và bóng dáng bố đã mất, luôn dặn dò phải trả nợ.
Nam thở sâu, giọng run rẩy nhưng đầy quyết tâm:
— “Cám ơn anh. Nhưng tôi không nhận tiền. Tôi chỉ muốn chắc chắn cô ấy an toàn và công việc hoàn thành.”
Người lái xe mỉm cười nhẹ, đưa ra một bao tiền dày cộp, thả xuống sàn xe:
— “Đây là tiền của công ty. Anh không cần phải lo lắng gì nữa. Hãy dùng nó cho gia đình, cho mẹ anh. Cô gái này cũng sẽ được đưa về nhà an toàn.”
Cô gái trẻ ngẩng đầu lên, ánh mắt lấp lánh nước mắt hạnh phúc, vỗ tay nhẹ vào bàn tay Nam.
— “Cảm ơn anh, thực sự rất cảm ơn. Anh đã cứu chúng tôi hơn cả một người anh hùng.”
Nam gật đầu, tay vẫn còn run, nhưng trong mắt lóe lên một tia sáng hi vọng. Ông gạt bụi trên tay lái, khởi đầu lại.
— “Cứ đi, tôi sẽ dẫn xe tới bến xe gần nhất. Khi nào cần, tôi sẽ liên lạc lại.”
Người lái xe nhẹ nhàng gập cánh cửa, bước vào trong ngôi nhà, để lại Nam và cô gái đứng trước cổng, ánh nắng yếu ớt chiếu qua lá cây, tạo nên một vệt sáng lấp lánh trên mặt đất. Hai người đứng im lặng một lúc, rồi cùng nhau bước vào con đường quay trở về.
Nam cúi đầu nhẹ, giọng nghẹt thở:
— “Cảm ơn anh, thật sự cảm ơn…”
Cô gái dừng lại, mắt chớp khẽ, rồi mỉm một nụ cười ấm áp, không hề để ý đến những đồng tiền còn trong túi Nam.
— “Không phải tiền, mà là sự tin tưởng. Hãy quay về nhà, tôi sẽ giúp mẹ anh.”
Cô rút ra một tờ giấy giấy nhám, viết dặm chữ thô thải địa chỉ: “Số 12 ngõ 5, phố Hùng Vương, Nam Định.”
Nam nhìn tờ giấy, tim đập rộn ràng. Anh nắm lấy tay cô, vừa lo lắng vừa quyết tâm.
— “Mẹ em…?”
Cô gật đầu, giọng nhẹ nhưng kiên định:
— “Mẹ anh đang bệnh, cô biết mọi người ở đó đang thiếu nguồn lực. Anh sẽ không cô đơn nữa.”
Trong khoảnh khắc ấy, tiếng gió loang qua tán lá, ánh nắng chiếu rọi vào khuôn mặt họ, tạo nên một khoảnh khắc yên lặng đầy ý nghĩa.
Nam thả bỏ số tiền 200 nghìn đồng còn lại trong túi, căn bánh cuốn gian nhẹ, rồi nhanh chóng lên xe, khởi hành về hướng Nam Định, để lại cô đứng bên cổng, mắt nhìn lâu dài trên con đường hoang vắng.
Xe máy cũ lăn bánh, tiếng motor phá tan đi tiếng gió, mang theo niềm tin và hy vọng mới.
Xe máy cũ lăn bánh chậm lại trước cổng gỗ cũ kỹ, tiếng motor dừng lại giữa tiếng gió thổi qua những tán cây bên đường. Cô gái trẻ mở cửa, tay còn ướt mồ hôi sau chuyến đi bộ ngắn, mỉm nụ cười ấm áp mà không hề lo lắng về chiếc xe cũ rỉ sét.
— “Mời vào, Nam. Đằng trong sẽ ấm hơn cả trời sáng hôm nay,” cô nói, đưa tay mời.
Nam bước vào, cảm giác lạnh lẽo của buổi tối nhanh chóng tan biến dưới ánh đèn vàng ấm áp trong phòng khách. Mùi trà sữa và hương gạo nếp rắc rối lan tỏa, khiến anh cảm thấy mình như đang về nhà.
Cô gái nhanh chóng chạy ra bếp, mở tủ lạnh lấy một chai nước trái cây, rồi quay lại với một chiếc điện thoại thông minh trên tay.
— “Mẹ anh, hãy xem,” cô nói, đặt điện thoại lên bàn, bật video call.
Màn hình bật lên, khuôn mặt Mẹ của Nam hiện ra – nét nhăn nhẹ, mắt mắt lưng tròn đầy lo lắng. Đôi mắt cô chợt rưng rưng, ánh sáng màn hình làm cho nếp nhăn trên trán cô hiện rõ.
Mẹ của Nam ngước nhìn, vừa bất ngờ vừa bối rối:
— “Nam?… Em… Sao lại…?”
Nam đứng gần hơn, giọng nghẹn ngào:
— “Mẹ, con… con đã gặp ai đó. Cô ấy… đang ở đây, giúp con tới được nhà mẹ.”
Cô gái trẻ đứng lên, nhẹ nhàng nối tay vào vai Nam, mắt không rời mặt mẹ:
— “Chị, con là cô gái đã gặp Nam trên đường ven thành phố. Con biết mẹ anh đang bệnh, và con muốn giúp con ấy không phải một mình.”
Mẹ của Nam gục ngã trên ghế, nước mắt trào dội, tiếng khóc gợn lên trong không gian yên tĩnh.
— “Con… con đã lo lắng quá lâu rồi. Không còn ai…” — giọng cô nghẹn, tiếng khóc chìm lặng trong tiếng reo của điện thoại.
Nam nhặt tờ giấy đã nhận từ cô gái, ánh sáng lờ in trên chữ viết tay ngáy ngáy:
— “Số 12 ngõ 5, phố Hùng Vương, Nam Định. Đó là nơi mẹ con đang nằm viện.”
Cô gái nhanh chóng mở một chiếc laptop, gõ nhanh địa chỉ, gửi vị trí GPS cho Nam qua tin nhắn.
— “Mẹ, con sẽ đưa mẹ về nhà ngay. Đừng lo, mình còn nhau.”
Mẹ của Nam thở dài, mắt rưng rưng nhìn chằm chằm vào Nam:
— “Con… con là con duy nhất của tôi… Con đã bỏ lỡ bao nhiêu lần…”
Nam cúi đầu, tay chạm nhẹ vào tay mẹ, khẽ rên rỉ:
— “Mẹ ơi, con… con sẽ không để mẹ cô đơn nữa.”
Cô gái lặng lẽ đứng bên cạnh, mắt lấp lánh ánh sáng quyết tâm, như một người bảo vệ thầm lặng trong đêm tối.
Tiếng chuông cửa vang lên, Nam mở cửa, một người giao hàng đưa một túi bánh bánh cố p
— “Giao bánh cho người giúp việc,” lời người giao hàng nói nhanh, mắt nhìn vào Nam rồi quay sang cô gái.
Nam nhanh tay nhận, không để lại lời nói thêm. Anh ném đồng xu còn lại 200 nghìn đồng vào túi bánh, rồi lặng lẽ bỏ qua cô gái, bước ra về xe.
— “Cảm ơn cô,” Nam nói ngắn gọn, ánh mắt kiên quyết, “Mẹ ơi, chúng ta sắp tới rồi.”
Xe máy cũ lăn bánh trở lại, từng vòng quay đưa âm thanh motor hòa cùng tiếng gọi thầm của mẹ Nam, tiếng nước mắt của cô gái vang xa trong không gian yên tĩnh.
Xe máy cũ chập chững dừng lại trước cổng bệnh viện. Nam tháo mũ, kéo túi áo ra, thấy trong đó có một phong bì dày, mùi giấy mới lẫn mùi thuốc lá khét. Anh lắc nhẹ, âm thanh tiền xu va chạm nhau vang lên.
— “Đây là tiền nợ của anh?” Cô gái trẻ xuất hiện từ phía bên hông, tay cầm lại chiếc điện thoại, mắt ngó nghiêm.
Nam nở một nụ cười mòn, mắt lộ lên hơi nhăn:
— “Mẹ anh đã bảo con trả lời mình… nhưng con không muốn phụ họa lại nữa.”
Cô gái khẽ đưa phong bì vào tay Nam, nét mặt không hề thay đổi.
— “Con có muốn nhận không?”
Nam nhìn xuống, ngón tay chạm vào bìa phong bì, rồi rút ra một đồng xu còn sáng, bỏ vào túi áo.
— “Tôi muốn tiếp tục làm thợ xây, nhưng sẽ không bao giờ lại gà ngã như xưa nữa.” Giọng anh vang lên cứng rắn, như tiếng búa đập lên thép.
Cô gái ngẩng đầu, mắt rơi nhẹ trên khuôn mặt Nam, rồi khẽ gật đầu. Cô đưa cho anh một tấm thiệp gập lại, chữ viết tay lọc sạch:
“Mong mọi điều tốt đẹp.”
Nam nhận thiệp, mở ra, nhìn vào những dòng chữ. Anh nén lại, dùng một tay đặt lên tim, hơi thở nặng nề.
— “Cảm ơn em.” Anh lặng lẽ thu phong bì, bỏ nó vào túi rác sắt bên dưới cột đèn.
Cô gái quay về, lao vào phòng bệnh, để lại tiếng ngã cửa vang dội trong hành lang. Nam đứng lại, ánh đèn phiến le lói trên khuôn mặt, mắt lộ ra quyết tâm dẫu muốn quên đi quá khứ.
— “Mẹ ơi, con sẽ về nhà, không phải vì tiền, mà vì con muốn xây lại những gì đã vỡ.” Anh cầm chặt tay lái, khởi động xe, tiếng motor văng lên như tiếng pháo hoa lặng lẽ trong đêm.
Xe máy lăn bánh, mang theo Nam, cùng những giấc mơ mới và tấm thiệp như lời chúc phúc cuối cùng của cô gái trẻ.
Nam bật đèn chiếu sáng giữa màn sương sớm, lắp lại giỏ bánh mì đã mua ở quán ven đường. Anh đẩy tay vào túi áo, cảm nhận tờ tiền 200 nghìn còn còn còn ấm.
— “Mẹ ơi, mình vừa về rồi,” Nam hét lên vào điện thoại, giọng vang lên trong không gian yên tĩnh.
Tiếng mẹ vang qua dây: “Con về kịp chưa? Đừng quên mang đồ ăn cho bà ăn tối nhé. Bây giờ chợ còn đông, chú ý giao thông.”
Nam gật đầu, mắt sáng lên: *Phải nhanh, mới kịp đón Tết.* Anh bật máy, lăn bánh ra khỏi con hẻm bệnh viện, bánh mì lắc lư trên giỏ.
Đột nhiên, tiếng trống pháo vang lên từ xa, hòa cùng tiếng rao vặt của những người bán hàng.
Cô gái trẻ, người đã cứu Nam trước đó, xuất hiện ở góc đường, đạp xe đạp cũ, tay cầm chũm hạt dưa hấu.
— “Nam! Đợi chút!” cô gọi.
Nam giảm tốc, dừng lại, nhìn cô.
— “Cảm ơn em hôm qua. Mẹ mình vừa nhắc tới, em muốn đi chợ cùng con không?”
— “Được chứ, tớ sẽ giúp mang đồ. Tết này mình không bỏ lỡ gì cả.”
Cô gái nhanh chóng nhảy lên tay lái, giúp Nam nâng giỏ bánh mì lên cao.
Hai người lướt qua những ngôi nhà ven sông, người dân xuất hiện từ các cửa sổ, vẫy tay chào.
— “Chào Nam! Chào cô gái!”
— “Chào cả nhà! Chúc mừng năm mới!”
Nam mỉm cười, đáp lại mỗi lời chào bằng một cái gật đầu chắc chắn.
Trong khi đó, mẹ Nam ngồi bên điện thoại, giọng ấm áp: “Con nhớ mang bánh mì cho bà nhé, bà lại muốn ăn bánh gối hôm nay.”
— “Yên tâm mẹ ạ, ba mẹ đã chuẩn bị hết.” Nam trả lời, ánh mắt lấp lánh niềm tin.
Xe máy cũ, yên rách gầm rít qua ngã ba, hút một luồng không khí Tết trong lành. Trên đường, âm thanh pháo hoa vang lên, từng tiếng nổ rộ rả, ánh sáng lấp lánh trên mặt đất.
— “Nhìn kìa!” Cô gái chỉ vào đằng xa, “Quán trà ven đường đã mở cửa, còn chỗ ngồi còn chật hẹp.”
Nam dừng lại, hai người dừng lại bên quán nước ven đường. Anh rút ra một tờ 200 nghìn, đưa cho người bán: “Cho mình hai ly trà đá, thêm một lọ nước ngọt.”
Người bán mỉm cười, ghi nhận: “Cảm ơn anh, chúc năm mới phát tài.”
Nam nhận ly trà, hít một hơi, cảm nhận vị chua nhẹ của lá trà hòa cùng hơi lạnh của buổi sáng.
— “Mẹ sẽ vui lắm khi thấy con mang đồ về.”
Cô gái lặng lẽ nhìn Nam, rồi thở dài: *Cũng là một Tết mới. Cứ để quá khứ lùi xa.*
Tiếng trống pháo dội lên mạnh hơn, khiến mọi người xung quanh nhảy múa, vỗ tay. Nam đứng dậy, cố gắng giữ thăng bằng trên xe cũ, mà ánh nắng Tết chiếu rọi qua những tán cây.
— “Chúng ta đi chợ thôi!” anh hô, giọng rộn ràng.
Họ xuyên qua chợ đông đúc, xe máy lăn bánh qua các gian hàng, tiếng rao hò giao thoa: “Bánh chưng! Mứt! Đậu xanh!”
Nam dừng lại trước gian hàng bánh chưng, nhặt một chiếc bánh, gắp vào giỏ: “Mẹ sẽ thích món này.”
Cô gái cười: “Này, anh còn nhớ lời hứa không? Đừng để bất cứ ai kéo mình xuống nữa.”
— “Đã nhớ.” Nam gật đầu, mắt sáng lên quyết tâm.
Xe máy lao về phía nhà, tiếng trống pháo vẫn vang vọng sau lưng, hòa cùng tiếng cười rộn rã của người dân.
— “Mẹ ơi, con đã tới.” Nam hét lên, giọng vang lừng trong không gian mở.
Mẹ Nam mở cửa, nở nụ cười trọn vẹn, tay vỗ lên vai con: “Con về rồi, năm mới của mẹ đã trọn vẹn.”
Nam bước vào, mang theo bánh mì, bánh chưng, và niềm tin. Anh nhìn lên bầu trời, thấy những tia sáng cuối cùng của pháo hoa lấp lánh.
— “Tết năm nay khác hẳn,” anh thầm nghĩ, nụ cười tươi rói trên môi, cảm nhận rằng mọi thay đổi đã tới.
Nam đứng trong ngưỡng cửa, ánh sáng đèn trong phòng còn le lói, mẹ vừa gắp bột nêm cho canh mèp, còn tiếng chuông xe khách vang lên từ phía xa. Đám xe khách đã rời xa, lăn bánh dốc dần trên con đường ven thành phố, để lại một làn khói trắng mờ ảo trong không khí sương sớm.
Nam nhìn theo hướng xe, mắt dán chặt vào ánh đèn rồi đột nhiên bị một giọng nam nhẹ nhàng, hơi khàn vang lên từ phía sau lưng:
— “Bạn có muốn hợp tác lần nữa?”
Nam quay đầu, không thấy ai. Trên nền rầm rầm của tiếng xe chạy dạt dàn, bóng dáng một người lạ hiện ra, áo khoác dày nhuộm xanh đen, gương mặt không rõ nét, chỉ lộ một nụ cười lém lỉnh.
— “Tôi cần một người như anh. Người biết lái xe, người không ngại rủi ro.” người lạ khẽ nói, giọng trầm ấm nhưng đầy sức thuyết phục.
Nam cúi đầu suy nghĩ, tay chạm vào túi áo, cảm giác tờ 200 nghìn vẫn còn ấm.
— “Thế nào là ‘hợp tác’?” Nam hỏi, giọng không giấu được chút bất an.
— “Cùng nhau đưa hàng hoá, cùng nhau vượt qua những con đường chưa biết. Đổi lại, anh sẽ nhận được… phần lợi nhuận lớn hơn.” người lạ đáp, ánh mắt dài ra phía đường, như muốn quét sạch mọi hoài nghi.
— “Nhưng mình đã có gia đình, mẹ còn cần tôi ở đây.” Nam lặng im, mắt liếc về phía mẹ đang bận rộn chuẩn bị bữa cơm.
— “Gia đình cũng cần tiền. Con sẽ không phải lo lắng nữa.” người lạ khẽ mỉm cười, tay đưa một tờ giấy nhỏ, nơi in tên công ty vận tải bí ẩn.
Nam cầm tờ giấy, cảm giác giấy lạnh như băng. Anh nghĩ về ký ức của người cha đã mất, hình ảnh mặt cha trong những đêm mưa, tiếng cha bảo: “Đừng để tiền làm mất đi tâm hồn”.
— “Tôi sẽ suy nghĩ.” Nam đáp, giọng anh vừa kiên định vừa ngập ngừng.
Người lạ cúi đầu, rời đi như một bóng ma, để lại âm vang của tiếng xe khách xa dần. Khi tiếng xe cuối cùng mất đi, Nam đứng lặng người, mắt nhiễu trong sương sớm, trái tim đập mạnh như muốn nhảy ra khỏi ngực.
***
Trong khoảnh khắc yên lặng ấy, Nam nhận ra rằng mọi con đường, dù chật hẹp hay rộng mở, đều mang theo những khúc quanh bất ngờ. Những lời hứa hẹn của tương lai, dù ngọt ngào, cũng có thể ẩn chứa những hiểm nguy khó lường. Anh nhớ lại hình ảnh người cha đã khuất, người luôn dạy rằng giá trị của một con người không nằm ở số tiền trong túi, mà ở sự trung thực và lòng nhân ái. Đứng giữa con đường vắng, Nam cảm nhận một luồng gió nhè nhẹ thổi qua, như muốn thổi bay mọi bận bở, đưa anh về với cội nguồn của chính mình. Anh thầm ước rằng, dù có bất kỳ lời mời nào, anh sẽ không để mình lạc lối giữa những ảo ảnh của lợi nhuận và danh vọng. Thay vào đó, anh sẽ giữ lấy những gì thực sự quan trọng – tình thương gia đình, ký ức của người thân đã qua, và lòng kiên định với những nguyên tắc sống. Khi ánh sáng ban mai dần tan hết sương, Nam hít một hơi sâu, để lại phía sau âm vang của tiếng gọi, và bước về phía ngôi nhà, nơi sự bình yên và những giá trị chân thực đang chờ đón.