Năm tháng sau ly hôn, tôi tình cờ lướt thấy dòng trạng thái “Vui mừng đón quý tử” từ tài khoản mạng xã hội của chồng cũ.

Năm tháng sau ly hôn, tôi tình cờ lướt thấy dòng trạng thái “Vui mừng đón quý tử” từ tài khoản mạng xã hội của chồng cũ.

Đây là tháng thứ năm kể từ khi tôi và Nhâm Kiều ly hôn.
Năm tháng qua, tôi lấy công việc làm liều thuốc tê để thoát khỏi nỗi buồn hậu ly hôn. Và cuối cùng, tôi cũng bước ra khỏi vùng u tối đó.

Lý do chia tay giữa tôi và Nhâm Kiều, thật ra, rất đơn giản.
Hồi trẻ, cả hai cùng yêu tự do, nên sớm đã thỏa thuận sẽ không sinh con, chọn sống cuộc đời DINK*.

Nhưng rồi đến tuổi trung niên, Nhâm Kiều bỗng bắt đầu ghen tị với những gia đình có tiếng trẻ bi bô, lòng cũng khát khao một đứa con.
Còn tôi thì vẫn thế, vẫn muốn tự do rong ruổi, không ràng buộc bởi vai trò làm mẹ.
Chúng tôi giằng co gần một năm, cuối cùng quyết định “chia tay văn minh”, thả tự do cho nhau.

Tối đó, tôi về nhà, nằm dài trên ghế sofa, mở điện thoại lướt mạng xã hội một lúc.

Và rồi… một dòng trạng thái đã khiến máu tôi như đông cứng lại.
Một dòng chữ ngắn ngủi đập thẳng vào mắt tôi: “Vui mừng đón quý tử.”
Tôi tức đến mức ném luôn điện thoại ra xa!

Bởi vì người đăng bài đó… chính là Nhâm Kiều!
Năm tháng trước, anh ta mới vừa ký đơn ly hôn với tôi.
Bây giờ đã có con?

Trừ khi… trước khi ly hôn, anh ta đã phản bội tôi.

Nghĩ đến dáng vẻ buồn bã của chính mình khi rời đi, đến ánh mắt không nỡ lúc chia tay… tôi chỉ thấy buồn nôn.

Với tôi – một người luôn tự trọng và mạnh mẽ – chuyện này không thể nuốt trôi được.

Tôi lao thẳng đến nhà Nhâm Kiều, muốn đối chất cho ra lẽ.

Nhưng khi cánh cửa mở ra… người đứng sau cánh cửa đó, lại càng khiến tôi giận đến run người.

2.

Khi tôi nhìn thấy Đặng Mạn bế một đứa trẻ đứng ở cửa, cả người tôi chết lặng trong chốc lát.

Tôi há hốc miệng, gần như không tin vào mắt mình:
“Mạn Mạn… sao em lại ở đây?”

Đặng Mạn nhìn thấy tôi đột ngột xuất hiện, vẻ mặt lập tức hoảng loạn tột độ:
“Chị Lan Nhược… chị… sao chị lại tới?”

Nhìn phản ứng chột dạ đó, còn gì mà tôi không hiểu nữa chứ?

Hóa ra người mà Nhâm Kiều ngoại tình… chính là Đặng Mạn.
Đứa bé đang nằm trong lòng cô ta, chính là kết quả của mối tình vụng trộm đó.

Lúc này, Nhâm Kiều nghe thấy tiếng động nên bước ra.
Thấy tôi bất ngờ xuất hiện, anh ta lại tỏ ra bình thản như không:
“Lan Nhược, sao em đến đây?”

Tôi giận đến nỗi ngực phập phồng không ngớt, gằn từng chữ:
“Chúng ta mới ly hôn được năm tháng. Anh nói xem, anh dùng cái gì để sinh ra đứa con này trong năm tháng ấy hả?”

Nghe tôi hỏi, Nhâm Kiều cũng không quanh co, thẳng thắn thừa nhận:

“Lan Nhược, nếu em đã biết rồi thì anh cũng không giấu nữa. Anh và Mạn Mạn… đã ở bên nhau từ lâu rồi.
Anh biết chuyện này là có lỗi với em, nhưng thật lòng… anh cũng không muốn đi đến bước đó.
Anh từng rất muốn có một đứa con với em, nhưng em không đồng ý. Thế thì anh chỉ có thể tìm người khác sinh thôi.”

Tôi bật cười, nhưng là cười trong cay đắng:

“Anh muốn tìm người khác sinh con, tôi không cản. Nhưng anh thật sự phải cắm sừng tôi ngay trong lúc hôn nhân còn tồn tại?
Lại còn chọn đúng Đặng Mạn – người tôi luôn coi như em gái?”

Đặng Mạn, vốn chỉ là một cô gái nghèo từ vùng quê hẻo lánh, đến cả tiền đi học cũng không có.
Còn tôi, vì không định sinh con, nên từ lâu đã ấp ủ ý định hỗ trợ vài đứa trẻ có hoàn cảnh khó khăn được đến trường.

Bao năm qua, tôi đã tài trợ cho ba học sinh — và Đặng Mạn chính là một trong số đó.

Cô ta lúc nào cũng tỏ ra biết ơn vì tôi đã giúp cô ta được ăn học.
Thường xuyên đến nhà tôi biếu chút đặc sản quê nhà, thăm hỏi, quan tâm từng chút một.
Thái độ của cô ta khiến tôi thật sự xem cô ta như em gái ruột.

Nhưng ai ngờ, cái cách cô ta “làm em gái tôi”… lại là lên giường với chồng tôi!

Thấy tôi giận đến mức sát khí ngập trời, Đặng Mạn lập tức cúi đầu xin lỗi:
“Em xin lỗi, chị Lan Nhược. Em… em không cố ý cặp kè sau lưng chị với anh rể đâu. Chị cũng biết mà… tình cảm ấy mà, đâu có lý lẽ gì. Bọn em chỉ là không kiềm chế được thôi, thật sự không muốn phản bội chị.”

Nghe đến đó, tôi không còn nhịn nổi nữa.
Tôi tiến lên, tặng cho mỗi đứa một cái bạt tai nảy lửa.

Nhâm Kiều giận dữ hét lên:
“Trang Lan Nhược! Cô điên rồi à? Cô định làm gì hả, đồ đàn bà chanh chua!”

Tôi cười khẩy:
“Tôi định làm gì à? Rồi anh sẽ biết.”

Nói xong, tôi quay người rời đi, không ngoảnh đầu lại.

Sáng hôm sau, tôi lập tức tìm luật sư để tư vấn và quyết định kiện Nhâm Kiều ra tòa —
yêu cầu bồi thường vì anh ta ngoại tình trong thời gian hôn nhân còn hiệu lực.

Dù trước kia vì chọn sống DINK, tài chính giữa tôi và anh ta vẫn luôn độc lập, lúc ly hôn cũng không tranh chấp gì.
Mọi thứ kết thúc tưởng chừng nhẹ nhàng.

Nhưng giờ khác rồi.

Con riêng của anh ta chính là bằng chứng thép cho việc ngoại tình và chung sống bất chính với Đặng Mạn.

Luật sư nói rất rõ:
Vì Nhâm Kiều là người vi phạm cam kết hôn nhân, tôi hoàn toàn có quyền yêu cầu bồi thường.

Vậy thì sao không chứ?

Muốn phản bội tôi?
Phải trả giá.
Từng xu, từng chữ, từng giọt nước mắt – tôi sẽ đòi lại đủ.

3.

Vì tôi cung cấp đầy đủ chứng cứ, sự thật lại quá rõ ràng, nên Nhâm Kiều không còn lời nào để bào chữa.
Cuối cùng, anh ta bị tòa tuyên phải bồi thường cho tôi mười vạn tệ.

Đúng là anh ta không thiếu số tiền đó.
Nhưng bị tuyên án ngay tại toà là “ngoại tình trong thời kỳ hôn nhân”, lại còn ghi rõ rành rành trong bản án, đối với một kẻ sĩ diện như Nhâm Kiều, chẳng khác nào một cú tát vào lòng tự trọng.

Ra khỏi tòa, anh ta hầm hầm nhìn tôi:
“Trang Lan Nhược, nếu cô muốn tiền thì nói với tôi một tiếng! Việc gì phải lôi nhau ra tòa làm tôi mất mặt như vậy?
Chung sống bao năm, chẳng ngờ cô lại chọn cách xé toạc thể diện tôi thế này. Vậy thì từ giờ, chúng ta coi như không quen biết!”

Tôi cười nhạt, không buồn khách sáo:
“Anh cắm sừng tôi lúc còn là chồng người ta, từ ngày đó tôi đã chẳng muốn qua lại gì với anh nữa rồi.
Chỉ cần chuyển đủ tiền, sau này anh muốn biến mất ở đâu thì tùy.”

“Nếu tôi mà đứng giữa cổng toà án này hét lên một tiếng ‘Đánh tiểu tam’, cô nói thử xem sẽ có bao nhiêu người chính nghĩa xông vào nhổ nước bọt vào mặt cô?”

Tôi trừng mắt nói, khiến Đặng Mạn mặt đỏ bừng vì giận, nhưng vẫn cãi cố:

“Tôi luôn tin rằng người không được yêu mới là tiểu tam.
Trong mối quan hệ giữa ba chúng ta, tôi và anh Kiều là thật lòng yêu nhau.
Chị Lan Nhược, người chen vào… chính là chị đấy!”

Nghe xong lời đó, tôi còn chưa kịp phản pháo thì Nhâm Kiều đã đứng cạnh hùa vào với vẻ mặt ngạo mạn:

“Mạn Mạn nói đúng. Tôi với cô sớm đã chẳng còn tình cảm gì. Cô mới là người thứ ba trong chuyện này.
Một người phụ nữ như cô, đến sinh con cũng không chịu — còn ai muốn lấy cô nữa chứ?
Bây giờ tôi có vợ, có con, gia đình hạnh phúc.
Còn cô thì sao? Một mình, già, cô độc, chẳng có gì trong tay.
Mười vạn tệ kia coi như tôi thấy tội nghiệp cô, bố thí cho cô vậy.
Cô cầm lấy, rồi đi mà kiếm trai bao bầu bạn đi.
Chứ cái bản mặt già nua của cô, không có tiền thì còn thằng nào thèm liếc nhìn?”

Nói xong, anh ta ôm vai Đặng Mạn đầy đắc ý mà bỏ đi, để lại tôi đứng yên tại chỗ, tức đến mức cả người run lên từng đợt.

Rất tốt.

Thật ra, tôi vốn chỉ muốn thông qua kiện tụng đòi lại phần công bằng mình đáng được nhận.
Lấy lại rồi, tôi cũng định xoá sạch ân oán, không qua lại nữa.

Nhưng bọn họ đã không biết xấu hổ, còn dám nhục mạ tôi đến mức này?

Đã vậy…

Thì đừng trách tôi – sẽ khiến hai người hối hận đến tận xương tủy.

Cả đời này, thứ mà Nhâm Kiều xem trọng nhất… chính là công việc “nồi cơm sắt” của anh ta.
Anh ta là nhân viên của một công ty điện lực ở khu vực chúng tôi.
Tuy chức không cao, nhưng lương bổng đãi ngộ cực tốt, phúc lợi đầy đủ, ai nhìn vào cũng khen “ổn định, ăn chắc mặc bền”.

Ngày trước để đẩy anh ta vào làm ở đó, cha mẹ chồng tôi còn chạy chọt khắp nơi, tốn bao nhiêu tiền bạc và công sức mới nhét được vào.

Đã vậy, bây giờ anh ta dám lấy nỗi đau của tôi ra để sỉ nhục?

Vậy thì… tôi sẽ hủy thứ anh ta trân quý nhất: cái ghế vàng của anh ta.

Tất nhiên, chỉ đơn giản tố cáo chuyện ngoại tình với công ty là chưa đủ.

Bởi xã hội bây giờ, người không chung thuỷ đâu phải ít, người ta thấy mãi rồi, chẳng mấy ai còn mặn mà lên án.

Thế nên, tôi cần một góc tấn công khác — sâu sắc hơn, đánh vào đúng điểm yếu hơn.

Trong lúc đang suy nghĩ, tôi vô thức mở điện thoại lướt mạng xã hội.
Đột nhiên, tôi thấy một bài đăng mới của Đặng Mạn.

Cô ta khoe một chiếc túi hàng hiệu, còn cố tình ra vẻ nũng nịu:

【Đã nói bao lần là đừng mua mấy cái túi chết tiệt đắt đỏ này cho em rồi, anh ấy cứ cố mua, thật chẳng biết phải làm sao với ông chồng này nữa ~】

Một màn khoe của trắng trợn, không hề biết xấu hổ.

Ngay giây phút đó, tôi bỗng nảy ra một ý tưởng tuyệt vời.

Ngoại tình giờ không còn khiến dân mạng nổi đóa.
Nhưng khoe của, vênh váo, và sống giả tạo?
Chắc chắn sẽ có khối người muốn lao vào “ném đá”.

Thế là tôi lập ngay một tài khoản ảo trên nền tảng mạng xã hội đang hot nhất hiện nay, dùng chính ảnh đại diện của Đặng Mạn, bắt đầu đóng giả làm cô ta để “khoe của hộ”.

Tôi không hề bịa đặt bất kỳ điều gì.
Tất cả những bài viết, hình ảnh… đều được tôi chuyển thẳng từ chính trang cá nhân của cô ta sang, từng từ, từng dấu chấm.

Ban đầu, tài khoản mới nên không có nhiều tương tác.
Không sao cả — tôi lấy toàn bộ mười vạn tệ Nhâm Kiều bồi thường cho tôi, đổ hết vào chạy quảng cáo mua lượt tương tác.

Tôi chăm chút tài khoản như nuôi dưỡng một con quái thú.

Sau một tháng kiên trì, bài đăng khoe túi xách hàng hiệu mới nhất bỗng dưng “nổ virual”.
Bình luận phía dưới bắt đầu tràn vào… và người ta bắt đầu chửi.

【Xì, chẳng qua có tí tiền bẩn mà ngày nào cũng lên mạng khoe mẽ. Mắc mệt!】
【Chỉ mấy kẻ trống rỗng bên trong mới cần khoác lác bên ngoài. Người thật sự giàu, ai rảnh đâu mà khoe.】
【Đào hết bài của bà này rồi, cũng chẳng có gì giỏi giang. Chỉ là gả đúng người thôi. Không có chồng thì bà ta là cái thá gì.】

Rất tốt…
Hiệu ứng mà tôi muốn — đang từng chút một lên nhiệt.

Vậy là tôi bắt đầu tự mình nhập cuộc, đóng vai “Đặng Mạn”, đáp trả dân mạng bằng những lời lẽ càng thêm khích nộ:

【Lũ nghèo hèn các người cứ việc ghen tị với tôi đi, hahaha.
Chồng tôi là nhân viên công ty điện lực đó nhé! Vào được đơn vị này là phải có quan hệ, vào hẳn biên chế chính thức, lương năm hơn sáu trăm ngàn tệ, phúc lợi ngập đầu.
Nhà tôi giờ có hai căn hộ ở Việt Thành, sống sướng muốn xỉu, ngày nào cũng ăn ngon mặc đẹp.
Một mình chồng tôi nuôi cả nhà vẫn dư sức!
Đám người nghèo như các người, mơ cũng không tới đâu, ha ha ha.】

Vừa đăng xong, mạng nổ tung.

【Mẹ nó, nhân viên điện lực mà ra vẻ như CEO nghìn tỷ vậy? Mở mồm là nhà cửa, lương cao, đúng kiểu sống ảo.】
Tôi tiếp tục châm dầu vào lửa:
【Vậy xin hỏi nhà các người giàu cỡ nào? Cả nhà cộng lại đã bằng nửa thu nhập chồng tôi chưa?】


Cứ thế, tôi liên tục phản pháo, khiến dân mạng càng ngày càng tức tối, kéo nhau vào “ném đá” không ngừng nghỉ.

Nhiều người tức đến mức phải kéo cả hội bạn thân và họ hàng vào mắng tôi, kết quả là tài khoản giả kia được đẩy lên top thịnh hành.

Và khi sự việc càng lúc càng “nóng”, dư luận bắt đầu đặt câu hỏi:

Làm sao mà một nhân viên bình thường ở công ty điện lực lại có thu nhập khủng như vậy?
Là đơn vị phúc lợi quá tốt… hay là có ai đó đang lạm dụng chức vụ để vơ vét cá nhân?

Ngay khi ngọn lửa bắt đầu bùng lên, tôi lập tức đổ thêm dầu: tiếp tục mua tương tác, tiếp tục kéo thêm hình ảnh khoe của từ chính WeChat của Đặng Mạn, chuẩn bị cho đợt tấn công tiếp theo.

Kết quả là… cuộc khủng hoảng truyền thông lan từ mạng ra đời thực.

Một cư dân mạng sau khi soi ảnh, đối chiếu thông tin, đã tìm ra thân phận thật của Đặng Mạn, và lần theo dấu vết đến tận nơi Nhâm Kiều làm việc — rồi gửi đơn tố cáo.

Khi tôi biết Nhâm Kiều bị tạm đình chỉ công tác để điều tra, tôi liền đánh thêm một đòn chí mạng:

Tôi đích thân gửi đơn tố cáo đến công ty anh ta, vạch trần:

– Ngoại tình trong thời gian hôn nhân
– Suy đồi đạo đức
– Lạm dụng thân phận công chức để dụ dỗ nữ sinh nghèo được tôi tài trợ

Ba mũi tên bắn cùng lúc, tôi tin là đủ cho Nhâm Kiều uống nguyên một bình nước đắng.

Quả nhiên, chỉ vài ngày sau khi tôi nộp đơn…

Điện thoại của tôi vang lên. Người gọi đến — là Nhâm Kiều.

Hôm đó, tôi đang cười lạnh đọc bình luận dân mạng chửi tôi (à nhầm, chửi “Đặng Mạn”), thì màn hình điện thoại bỗng hiện lên cuộc gọi video.

Người gọi — chính là Đặng Mạn.

Tôi đoán ngay ra, chắc là Nhâm Kiều đang mượn điện thoại của cô ta để liên lạc với tôi.

Thế nên… tôi dứt khoát tắt ngay.

Không quá ba giây sau, cuộc gọi lại hiện lên lần nữa.

Tôi vẫn tắt.

Cứ thế, bên kia cứ gọi tới gọi lui như điên. Cuối cùng, tôi cũng thấy phiền và bấm nghe với chất giọng vô cùng cáu bẳn:

“Gọi cái gì mà gọi? Anh tưởng tôi là cái TV nhà anh chắc, muốn bật là bật à?”

Nhưng Nhâm Kiều ở đầu dây bên kia còn tức hơn tôi:

“Trang Lan Nhược! Tôi đã chuyển cho cô mười vạn tệ rồi!
Vậy mà cô còn dám viết đơn tố cáo tôi gửi về công ty? Cô muốn gì nữa hả?!”

Tôi nhếch môi, giọng lạnh như băng:

**“Muốn gì à? Tôi chẳng muốn gì cả.
Tôi có bịa đặt gì không? Không nhé. Tất cả những gì tôi phản ánh lên đơn vị anh đều là sự thật 100%.
À mà tôi nghe nói anh đang bị tạm đình chỉ để điều tra nhỉ? Vui quá trời, chúc mừng anh trước luôn: sắp mất ghế đến nơi rồi đó, đồ ngu.”

Nói xong, tôi dập cuộc gọi, không quên chặn luôn cả WeChat của Đặng Mạn.

Từng bước, từng bước một, tôi đã cắt đứt toàn bộ liên hệ với hai kẻ phản bội đó.

Sau màn “nổ tung dư luận” này, dù Nhâm Kiều không bị đuổi việc thì ít nhất cũng không còn ngồi yên vị ở cái ghế ngon lành trước đây.

Cuộc sống cao sang mà anh ta từng ngồi rung đùi hưởng thụ…

Sợ là chẳng bao giờ lấy lại được nữa đâu.

Vài ngày sau, tôi cố tình đi tìm hiểu tin tức về Nhâm Kiều.

Nghe nói vì vụ khoe của gây phẫn nộ cộng đồng mạng, anh ta đã bị điều chuyển khỏi vị trí công tác ban đầu, thu nhập sắp tới cũng sẽ tụt dốc không phanh.

Đúng y như tôi dự đoán.

Chưa hết — tôi còn nghe phong thanh rằng, Nhâm Kiều và Đặng Mạn cãi nhau mấy trận liền, to đến mức hàng xóm cũng nghe rõ.

Thậm chí có người kể lại rằng, hình như còn có động tay động chân.

Anh ta nghi ngờ toàn bộ vụ lùm xùm trên mạng là do Đặng Mạn tự đăng khoe khoang gây họa.
Cũng đúng thôi — bản chất của cô ta vốn là loại thích sống ảo, khoe của lên mạng là chuyện như cơm bữa.

Cho nên Nhâm Kiều đinh ninh:
Vụ nổ virual kia, chắc chắn là do Đặng Mạn tự mình chọc tổ ong vò vẽ.

Tôi chỉ cười.
Vì dù mọi chuyện do tôi đạo diễn, thì cũng không hề bịa đặt điều gì cả.
Ảnh, bài viết, túi xách, lời lẽ — đều là từ chính tay cô ta đăng lên.

Tuy nhiên… chuyện này không phải do Đặng Mạn làm, sớm muộn gì họ cũng nhận ra.

Và quả nhiên — chưa đến mấy hôm sau…
Cả hai người họ đã tìm đến tận nơi.

Tôi vừa bước ra khỏi thang máy thì đã thấy Đặng Mạn và Nhâm Kiều chặn tôi ngay dưới chung cư.

Đặng Mạn tức đến mức mặt đỏ gay, trừng mắt hỏi tôi:

“Dạo này có người giả danh tôi lên mạng khoe của, khiến anh Kiều bị giáng chức! Có phải là cô làm không?”

Tôi không thừa nhận, cũng chẳng phủ nhận — chỉ nhếch môi cười nhẹ:

“Cô đoán xem?”

Nhìn thấy vẻ mặt nửa cười nửa không của tôi, Nhâm Kiều lập tức bừng tỉnh — anh ta gào lên:

“Quả nhiên là cô! Con đàn bà thối tha này! Chúng ta đã ly hôn trong êm đẹp, tôi còn bồi thường cho cô rồi.
Cô còn muốn phá tôi đến bao giờ nữa hả?!”

Tôi lạnh lùng đáp lại, ánh mắt không hề né tránh:

**“À, thế anh nghĩ… cái gọi là ‘êm đẹp’ là đủ để xoa dịu vết dao đâm thẳng sau lưng tôi à?
Mười vạn tệ? Anh tưởng tiền đó là ‘ân huệ’ à?
Lẽ ra tôi đã định ngừng ở đó — lấy tiền, kết thúc, ai đi đường nấy.
Nhưng không.
Chính là hai người, lại tự rước họa vào thân.
Ngoại tình đã đành, còn dám đứng trước cổng tòa mà sỉ nhục tôi?

Nhâm Kiều, anh không phải mới quen tôi ngày một ngày hai —
Anh thấy tôi là loại có thể nhịn chuyện đó sao?”

Nhâm Kiều giận đến run người:

“Được! Cô lớn gan lắm. Giờ dám giở trò sau lưng tôi? Được lắm — cứ đợi đấy!”

Tôi bật cười, nhìn anh ta như đang nhìn một trò hề:

“Tôi dám lấy anh, thì chẳng có gì tôi không dám.
Còn anh muốn phản đòn à? Được thôi, tôi lúc nào cũng sẵn sàng chơi tiếp.”

Nói xong, tôi quay người bỏ đi, cao gót gõ từng nhịp tự tin vang cả nền gạch.

Tôi không ngờ là…

Nhâm Kiều thật sự ra tay rất nhanh.

Tôi là một chuyên gia dinh dưỡng — lại còn xuất thân từ ngành dược lý, với nhiều năm kinh nghiệm thực chiến trong nghề.
Từng được gọi là “chuyên gia vàng” trong giới điều phối chế độ ăn uống.

Công việc của tôi chủ yếu là tư vấn và thiết kế thực đơn dinh dưỡng cá nhân hóa cho các bà mẹ sau sinh, các quý bà giới thượng lưu hay những ai đang cần phục hồi thể trạng.
Mà khu chung cư tôi đang sống, không thiếu đối tượng khách hàng tiềm năng như thế.

Trước đây, tôi thường xuyên có nhiều người liên hệ để xin tư vấn — thậm chí có lúc phải xếp lịch dài hàng tuần mới kịp phục vụ.

Vậy mà không hiểu vì lý do gì… gần đây, rất nhiều khách tiềm năng bỗng nhiên “mất tích”.

Ngay cả vài người đã hẹn lịch rõ ràng từ trước, cũng đột nhiên hủy hẹn không báo trước.
Mấy người chị em từng thân thiết trong khu cũng bắt đầu né tránh, không còn thân mật như trước.

Mọi thứ cứ kỳ lạ thế nào ấy.
Tôi cảm thấy có gì đó rất sai.

Cho đến một ngày, khi tôi đang đi mua đồ ở siêu thị gần nhà, tình cờ nghe được cuộc trò chuyện của hai người phụ nữ quen mặt trong khu — thì bức màn mờ mới được kéo lên một chút.

“Gần đây ông nhà tôi thức khuya nhiều, người cứ mệt mỏi, đầu nặng nề, khí huyết kém hẳn.
Chị có biết mua gì để hầm lên bổ bổ cho ảnh không?”

Người còn lại lập tức tiếp lời:

“Ơ, thì chung cư mình có cô chuyên gia dinh dưỡng nổi tiếng mà! Hình như tên là Trang Lan Nhược ấy.
Trước bà hàng xóm kế nhà tôi sinh xong, người yếu như sợi bún, nhờ cô ấy điều chỉnh ăn uống hai tháng là da dẻ hồng hào như thiếu nữ mười tám!
Chị thử liên hệ xem, để cô ấy điều cho ông nhà chị một liệu trình.”

Người kia lắc đầu nhăn mặt:

“Thôi thôi, tôi chẳng dám đâu.”

Nghe đến đây, tim tôi như bị ai bóp nghẹt.
Bước chân vô thức chậm lại, tôi lặng lẽ đi sau hai người phụ nữ kia, không lên tiếng.

Người kia tò mò hỏi:

“Sao thế? Không phải cô ấy nổi tiếng lắm à? Sao lại không dám tìm?”

Người đầu tiên đáp lại bằng giọng nửa tin nửa sợ:

“Nghe đồn thôi, mà ghê lắm.
Chị biết không, cô Trang Lan Nhược đó — trước giờ nói là chọn sống DINK, nhưng thật ra… không phải không muốn sinh con đâu, mà là không thể.
Hồi trẻ sống buông thả, lên giường với hết người này tới người khác, từng phá thai nhiều lần nên mới hỏng hẳn tử cung, không thể mang thai nữa.
Chồng cô ấy ban đầu còn thương, muốn ‘đỡ đầu’ tiếp tục sống cùng, ai ngờ sau này lại phát hiện cô ta đi điều chỉnh sức khỏe cho người ta, rồi lén lút quyến rũ cả chồng người khác.
Bị bắt tại trận, thế là ly hôn.
Nghe xong chuyện đó, tôi sợ xanh mặt luôn. Ai mà dám để người như vậy bước vào nhà chứ.”

Nghe đến đây, tôi lập tức hiểu ra — tại sao các khách hàng cũ tránh mặt tôi, tại sao người quen trong khu đột nhiên lạnh nhạt.

Tôi bị bôi nhọ. Mà thủ phạm… là chính Nhâm Kiều.

Tôi bước nhanh tới, không chút khách khí ngắt lời hai người:

“Những lời vừa rồi — là do Nhâm Kiều kể với cô?”

Bị bắt quả tang đang nói xấu sau lưng, người phụ nữ kia thoáng hoảng hốt, gương mặt biến sắc:

“Tôi… tôi chỉ nghe lại thôi, là… là anh ta kể thật mà…”

Tôi hít sâu một hơi, đè xuống cơn giận, ánh mắt nhìn thẳng vào họ, giọng nói rõ ràng từng chữ:

“Vậy thì tôi nói cho hai người biết, những lời đó — đều là vu khống.
Tôi chưa từng phá thai, càng chưa từng quyến rũ chồng ai cả.
Cuộc hôn nhân đó tan vỡ, là vì anh ta phản bội, chứ không phải vì tôi không sinh được con.
Tôi là người lựa chọn cuộc sống không con cái, là tôi chủ động — không phải vì không thể.”

“Thứ hai, chuyện tôi và Nhâm Kiều ly hôn — là vì anh ta ngoại tình sau lưng tôi.
Năm tháng sau khi ký đơn, anh ta đã có con với người phụ nữ khác.
Bản án toà xử vẫn còn nằm ngay trong nhà tôi.
Ngày mai, tôi sẽ dán bản sao phán quyết đó lên bảng thông báo chung cư, mời cả khu đến xem cho sáng mắt!”

Nói dứt lời, tôi mua ngay một chiếc loa cầm tay, không đợi đến sáng mai, mà hành động ngay lập tức.

Đối phó với kẻ tung tin đồn thất đức, càng nhanh, càng thẳng mặt, càng tốt.

Tôi đi thẳng đến dưới nhà Nhâm Kiều.

Giữa ánh mắt tò mò của cư dân trong khu, giữa dòng người qua lại ban trưa, tôi không thèm né tránh, không cần e dè.

Tôi giơ loa lên, ấn nút.

“Nhâm Kiều! Anh công khai dựng chuyện, vu khống tôi từng quan hệ bừa bãi, phá thai nhiều lần, nói tôi không thể sinh con.
Bây giờ tôi đứng ở đây, mời anh xuống nói chuyện trước mặt!”

Giọng nói của tôi vang vọng cả khu dân cư, dứt khoát, không run sợ.

Tôi không cần phải lén lút biện minh.

Tôi không phải là người sai.

Và tôi không cho phép bất cứ ai dùng lời nói dơ bẩn để xé nát danh dự của tôi.

Tôi gọi to mấy lần, nhưng Nhâm Kiều vẫn không ló mặt.

Không sao cả.
Dưới sân chung cư, người bu lại xem càng lúc càng đông, ánh mắt tò mò, điện thoại giơ lên lia lịa.
Nếu Nhâm Kiều chọn cách mất mặt giữa thanh thiên bạch nhật, tôi sẵn sàng giúp anh ta mất cho trọn vẹn.

Lúc này, có vài anh bảo vệ định tiến tới ngăn tôi lại.

Tôi ngồi bệt xuống đất, tay cầm loa hét lớn, nước mắt lưng tròng mà giọng vẫn vững vàng:

“Tôi bị người ta sỉ nhục trắng trợn, hôm nay đến đây chỉ để đòi lại công bằng!
Ai dám động vào tôi, tôi nhảy xuống từ tầng lầu đó ngay lập tức! Để tôi chết ở đây cho cả khu thấy!”

Cả khu như chết lặng.
Mấy anh bảo vệ chùn tay, không ai dám tiến lên nữa.

Giữa lúc tiếng loa vẫn vang dội khắp sân, Nhâm Kiều cuối cùng cũng chịu không nổi ánh nhìn của hàng xóm mà bước xuống.

Anh ta bước đến, vẻ mặt bực bội và dữ tợn:

“Trang Lan Nhược, cô lại lên cơn điên gì nữa vậy hả?!”

Tốt, anh đã ra mặt.
Tôi bật ghi hình ngay lập tức.

**“Tôi nghe rất nhiều người trong khu này nói rằng anh đã loan tin rằng tôi từng quan hệ bừa bãi khi còn trẻ, phá thai nhiều lần nên không thể sinh con.
Bây giờ tôi đang quay video.
Nếu anh chắc chắn những gì anh nói là sự thật — mời anh đứng trước máy quay, nói lại từng chữ, từng câu, y chang như lúc anh kể với người khác.

Nếu anh dám nói, tôi dám báo công an, kiện anh tội vu khống và bôi nhọ danh dự người khác.
Còn nếu bây giờ anh không dám mở miệng — thì chính sự im lặng của anh hôm nay, cũng là bằng chứng tôi dùng để kiện anh ra tòa.

Nói đi, Nhâm Kiều —
Anh có dám lặp lại lời mình từng rêu rao nữa không?”

Thấy tôi giơ điện thoại quay phim, Nhâm Kiều lập tức giơ tay che mặt, né tránh camera:

“Cô làm cái gì vậy, Trang Lan Nhược! Tôi… tôi có nói gì bịa đặt về cô đâu!”

Tôi gật đầu, giọng bình thản nhưng ánh mắt sắc lạnh:

“Tốt. Anh không thừa nhận, đúng không?
Vậy thì tôi báo công an.
Bây giờ là thời đại CCTV đầy trời, camera khắp nơi — từ siêu thị, bãi đỗ xe cho đến cả lối đi trong khu chung cư này.
Chỉ cần tôi lấy được bằng chứng cho thấy anh từng loan tin, từng nói những lời bẩn thỉu đó —
Tôi sẽ kiện đến cùng. Và tin tôi đi, tôi sẽ không để anh có ngày yên ổn.”

Nói xong, tôi rút điện thoại ra gọi thẳng 110.

Không hề sợ hãi. Không chần chừ. Không nhân nhượng.

Sau khi theo công an về đồn, việc đầu tiên tôi làm là tự mình đề nghị kiểm tra y tế – cụ thể là kiểm tra phụ khoa, để chứng minh tôi chưa từng phá thai, càng không có “quá khứ dơ bẩn” như Nhâm Kiều vu khống.

Trong thời đại của khoa học, cái miệng thối của anh ta chẳng có chút trọng lượng nào.

Kết quả kiểm tra cuối cùng cho thấy:
Tử cung và buồng trứng của tôi hoàn toàn khoẻ mạnh.
Không hề có bất kỳ dấu hiệu nào từng trải qua thủ thuật nạo, hút hay can thiệp nội mạc tử cung.

Tin đồn – tan thành mây khói.
Danh dự – được phục hồi bằng chính y học và sự thật.

Cảnh sát sau khi tiếp nhận đơn tố cáo của tôi, hiểu rõ ngọn nguồn sự việc, đã lập tức mở cuộc điều tra trong khu dân cư.

Thông qua camera của chung cư và siêu thị, họ phát hiện trong vòng vài ngày gần đây, Nhâm Kiều nhiều lần xuất hiện quanh nơi tôi sống, và liên tục “tình cờ” gặp lại những người quen cũ.

Sau đó, cảnh sát tiến hành lấy lời khai từ những người từng tiếp xúc với anh ta trong thời gian qua, và đúng như tôi dự đoán:
Anh ta đã liên tục lan truyền những lời đồn bẩn thỉu về tôi, nào là “từng quan hệ bừa bãi”, “phá thai nhiều lần”, “vô sinh”, rồi “ly hôn vì ngoại tình”…

Nhưng dưới áp lực từ pháp luật và sự thật phơi bày, chuyện bắt đầu đi theo hướng không thể cứu vãn — và Nhâm Kiều bắt đầu hoảng loạn thật sự.

Thật ra, với những tin đồn kiểu “truyền miệng”, nếu không gây hậu quả nghiêm trọng, thì pháp luật cũng khó xử lý hình sự — cùng lắm chỉ là phạt hành chính, hoặc tạm giữ vài ngày.

Nhưng rắc rối nằm ở chỗ…
Nhâm Kiều là cán bộ trong một đơn vị sự nghiệp nhà nước.

Trước đó, anh ta đã bị khiển trách nội bộ vì khoe của vô độ và lùm xùm ngoại tình, khiến uy tín đơn vị bị ảnh hưởng không nhỏ, hình ảnh cũng lan ra cả mạng xã hội.

Vốn dĩ, cấp trên vẫn còn “nể tình cũ” nên chỉ điều chuyển công tác, không xử lý quá nặng.

Mặc dù tội vu khống, bôi nhọ danh dự chưa đủ cấu thành án hình sự, nhưng cộng thêm hành vi cố tình gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến uy tín cá nhân, Nhâm Kiều đã bị xử lý hành chính, tạm giữ.

Dù không ngồi tù, tôi cũng không hề có ý định buông tay.

Tôi đã xác định rõ:
Tôi không cần anh ta phải vào tù.
Tôi chỉ cần anh ta suốt đời vướng vào kiện cáo.
Ngày nào còn tồn tại, ngày đó còn phải sống trong phiền nhiễu do chính miệng mình gây ra.

Tôi cũng đã chuẩn bị sẵn đơn thư gửi thẳng đến đơn vị anh ta công tác, đề nghị xử lý kỷ luật một người đạo đức bại hoại, hành xử thiếu tư cách, không xứng đáng làm việc trong một cơ quan công quyền.

Khi Nhâm Kiều bắt đầu ngửi thấy mùi không ổn, anh ta lập tức xuống nước.

Gọi điện xin lỗi, đề nghị bồi thường tiền để “giải quyết trong hòa bình”.

Tôi dứt khoát từ chối.

Tôi không cần tiền.

Tôi cần công bằng. Và bài học.

Bị tôi lạnh lùng gạt phăng, anh ta chuyển sang “đánh tình cảm”.
Lôi cả Đặng Mạn bế theo đứa trẻ, đến đứng ngay trước cổng khu chung cư tôi, diễn màn “vợ chồng con cái đáng thương xin tha thứ”.

Lúc này, Đặng Mạn đang quỳ rạp dưới đất, bế đứa trẻ trong tay, ánh mắt van nài:

**“Chị Lan Nhược, chuyện trước đây… đúng là tụi em sai.
Lần này cũng là anh Kiều làm chuyện không phải, em không bao biện.
Nhưng em xin chị, hãy tha cho anh ấy một lần.
Em mới sinh con, chưa có việc làm, không có thu nhập.
Anh ấy thì vừa bị điều chuyển, thu nhập cả nhà đã giảm mạnh rồi.
Nếu giờ còn bị đuổi việc, con em sẽ sống sao đây?
Nó còn nhỏ lắm, đang cần tiền, đang cần người chăm sóc…”

Chị à, em thật sự cầu xin chị…”**

Cô ta cố tình chọn đúng giờ cao điểm, trước cổng khu chung cư, khi người qua kẻ lại đông nghịt — hòng tạo áp lực dư luận, ép tôi phải mềm lòng.

Nhưng Đặng Mạn à…
Cô tưởng tôi không đoán được chiêu này à?

Từ lúc tôi chuẩn bị “quà thất nghiệp” cho Nhâm Kiều, sao tôi lại bỏ sót cô được?

Thứ như cô — không cần tôi ra tay.
Tự nhiên cũng sẽ có người… “giáo huấn giùm tôi.”

Và đúng lúc ấy — một người phụ nữ trung niên, dáng vẻ gấp gáp vội vã, từ xa chạy tới.

Vừa nhìn thấy Đặng Mạn đang quỳ dưới đất ôm con giả bộ tội nghiệp, bà ta lập tức nổi giận.

Không nói một lời, bà xông tới, tung một cú đá thẳng vào người cô ta.

“Bịch!” — Đặng Mạn ngã dúi dụi ra đất.

Chưa kịp đứng dậy, bà ta đã nắm tóc, lôi mạnh lên rồi tát cho hai cái vang dội:

“Mày đúng là cái đồ không biết nhục!
Cô Trang tốt bụng thế nào mà còn tài trợ tiền ăn học cho mày học đại học!
Vậy mà mày lại đi dụ dỗ chồng người ta?
Không chỉ dụ, còn đẻ luôn con riêng ra?
Mày là loại đàn bà bẩn thỉu, không đáng sống!”

Đặng Mạn bị đánh đến choáng váng, mất mấy giây mới hoàn hồn.

Cô ta ngẩng lên, mắt mở to kinh hoàng:

“Mẹ… mẹ đến đây làm gì?”

Không sai.
Người phụ nữ trung niên vừa đến, ra tay đánh Đặng Mạn không thương tiếc — chính là mẹ ruột của cô ta.

Tôi nhớ rất rõ, trước khi quyết định hỗ trợ học phí cho bất kỳ ai, tôi đều đến tận nhà để tìm hiểu hoàn cảnh thật sự.

Và trong số ba học sinh tôi từng tài trợ, Đặng Mạn là người có số phận đáng thương nhất.

Cha mất sớm.
Mẹ thì trọng nam khinh nữ đến cực đoan — cái gì tốt nhất trong nhà, đều phải nhường cho em trai.

Mặc dù đứa em trai mới có hai tuổi, mẹ cô ta thà bỏ tiền gửi con trai học lớp mầm non “phát triển trí tuệ” ở thị trấn, còn hơn bỏ tiền cho Đặng Mạn học tiếp.

Sau khi kết thúc chương trình giáo dục bắt buộc lớp 9, dù Đặng Mạn học giỏi, đỗ vào trường cấp ba trọng điểm của thị trấn, mẹ cô ta vẫn nhất quyết không cho đi học.

Bà ấy đã có kế hoạch sẵn sàng:
Chờ con gái đủ 18 tuổi sẽ gả đi lấy tiền sính lễ, đổi thành “giá trị kinh tế”.

Và tôi — chính là người thay đổi hoàn toàn tương lai của cô ấy.

Tôi nói với mẹ Đặng Mạn:

“Chỉ cần bà để con bé tiếp tục đi học, tôi sẽ tài trợ toàn bộ học phí và chi phí sinh hoạt cho đến khi nó tốt nghiệp đại học.
Còn nếu em trai nó sau này cũng chịu học hành đàng hoàng, đậu được cấp ba, đậu được đại học — tôi cũng sẵn sàng giúp.”

Vì liên quan đến lợi ích của đứa con trai, bà ta lập tức đồng ý.

Thế là Đặng Mạn mới được tiếp tục đến trường.

Nhưng khi cô ta tốt nghiệp, vì sợ mẹ và em trai “hút máu”, ăn bám mãi không dứt, nên cô ta chọn cách không quay về nhà, rồi lén lút kết hôn với Nhâm Kiều và sinh con mà không báo với gia đình.

Mọi thứ cô có hôm nay — đều bắt đầu từ sự thay đổi mà tôi mang đến.

Vậy mà bây giờ cô ta…
Dám dùng danh nghĩa “mẹ nghèo – con thơ” để đạo đức giả ngay trước mặt tôi?

Ha.

Tôi sao có thể để cô ta toại nguyện đây?

Vài ngày trước, tôi cố tình dành thời gian quay về quê nhà của Đặng Mạn.

Tôi kể hết cho mẹ cô ta biết rằng:
— Con gái bà đã kết hôn với một người đàn ông có tiền,
— Và tôi còn cho bà xem toàn bộ ảnh “khoe của” và bài đăng khoe mẽ trên mạng, mà cô ta đăng với tư cách là “tiểu phu nhân sung sướng”.

Sau đó, tôi lạnh nhạt nói với bà:

“Con gái bà đã phản bội lòng tốt của tôi, nên tôi không có lý do gì để tiếp tục tài trợ cho em trai cô ta đi học nữa.
Nhưng mà – nếu bà muốn kiếm chút tiền từ con gái mình, tôi có thể đưa bà quay lại A thị.
Tôi sẽ ‘giúp’ bà… gặp lại cô ta.”

Và thế là, chúng ta có màn “người mẹ tới cổng khu chung cư… xử con gái giữa bàn dân thiên hạ”.

 
Mẹ Đặng Mạn tiếp tục chửi thẳng mặt con gái:

**“Mày làm ra cái trò bẩn thỉu đó, giờ thì sao?
Bà Trang không chịu tài trợ cho em trai mày học tiếp nữa rồi! Nó sắp lên cấp ba rồi đấy, tốn biết bao nhiêu tiền!
Tao mặc kệ, mày phải bỏ tiền ra cho tao lo việc học của nó!

Với lại, bà Trang bảo giáo dục thành phố hơn quê rất nhiều. Tao đã quyết rồi — đưa thằng em mày lên A thị học luôn!
Tới lúc đó, mày với cái thằng ‘chồng giàu’ của mày phải lo chỗ ăn, chỗ học, lo hết cho nó!
Dù gì nhà tụi mày giàu quá mà, đúng không?!”**

Tôi chỉ đứng bên cạnh, cười.
Không cần ra tay.
Cũng không cần nói thêm một câu.
Bởi vì “nghiệp” đã tự biết đường tìm tới cửa.

 
Còn Nhâm Kiều?

Tôi kiên quyết không chấp nhận hòa giải.
Trái lại, tôi tiếp tục gửi đơn tố cáo mới lên đơn vị công tác của anh ta.

Tôi còn in bản án ly hôn và video tôi đứng trước cửa nhà anh ta yêu cầu đối chất, dán ngay gần trụ sở cơ quan, đặt trên biển quảng cáo gần đó để chạy video liên tục.

Hễ gặp đồng nghiệp của anh ta, tôi liền bắt chuyện, kể hết mọi ân oán rõ mười mươi,
và không quên nhấn mạnh:

“Một ngày đơn vị chưa xử lý loại người đạo đức bẩn thỉu như Nhâm Kiều, thì tôi sẽ đứng đây — cắm chốt đến cùng.”

Cuối cùng, vì anh ta hết lần này đến lần khác gây tai tiếng, ảnh hưởng xấu đến hình ảnh đơn vị, cơ quan cũng không thể bao che thêm được.

Quyết định sa thải chính thức được ban hành.

Chiếc “nồi cơm sắt” mà anh ta từng tự hào…
bị tôi đập vỡ tan tành.

Nhâm Kiều tức điên, muốn tìm tôi “tính sổ”.

Nhưng…
Khi anh ta đến nơi, tôi đã sớm rời khỏi A thị.

Tôi xách vali lên, bay đi một thành phố khác — bắt đầu cuộc sống du mục của riêng mình.

Tôi có thời gian.
Tôi có tiền.
Và quan trọng nhất, tôi không còn bị những kẻ ghê tởm, dơ bẩn kia làm vấy bẩn cuộc đời nữa.

Sau ba năm sống đời du mục, tôi đã đặt chân đến gần như mọi ngóc ngách tươi đẹp của đất nước.
Mỗi nơi tôi đi qua đều để lại một chút tự do, một chút yên bình… và không còn bất kỳ cái tên nào làm tôi thấy nhói lòng nữa.

Một ngày nọ, người bạn thân mở nhà hàng mới gọi tôi về:
“Cần một chuyên gia dinh dưỡng nè, mày có hứng không? Hay vẫn còn mê lang thang gió bụi?”

Tôi nghĩ ngợi một lúc.
Có lẽ, cũng đến lúc quay lại nhịp sống bình thường.

Ngày đầu tiên trở về, bạn tôi lập tức hí hửng kéo tôi vào một góc, thì thầm như tiết lộ quốc sự:

“Ê, mày có biết giờ Nhâm Kiều với Đặng Mạn thế nào không?”

Ba năm không nghe lại hai cái tên ấy, tôi bỗng thấy… có phần xa lạ.
Không còn đau, không còn tức, không còn sót.

Bạn tôi nhìn vẻ mặt dửng dưng của tôi thì càng háo hức:

“Thật ra trước đó tao không dám kể, sợ làm hỏng mood du mục của mày.
Nhưng giờ mày về rồi, tin hot phải cập nhật chứ!”

Tôi cười:

“Ồ? Có gì vui thế?”

Cô ấy bật cười đầy ẩn ý:

“Sau khi Nhâm Kiều bị đuổi khỏi đơn vị, cũng từng thử xin vào vài công ty, nhưng lương bèo, đãi ngộ tệ, không có cái gọi là ‘ổn định lâu dài’ nữa.
Hắn ta không chịu nổi cú rớt đài đó — cứ đi làm được hai ba hôm là bỏ.
Mà bi kịch là, giờ hắn còn có thêm một ‘máy hút máu chuyên dụng’ – chính là bà mẹ của Đặng Mạn.”

Tôi nhấp trà, thản nhiên như đang nghe kể chuyện cũ đã phai màu:

“Cái đó… tao đoán trước rồi.
Bà ta mà đã xuất chiêu, thì đừng nói lột da, rút tủy sống cũng không chừa đâu.”

Bạn tôi gật đầu lia lịa:

“Chuẩn! Giờ Nhâm Kiều thất nghiệp, tiền không có, mà phải nuôi cả em trai của Đặng Mạn — mỗi ngày là một trận cãi vã.
Mẹ vợ ngày nào cũng dí tận cửa hỏi tiền học, tiền ăn, tiền nhà.
Còn Đặng Mạn? Gì mà ‘tiểu phu nhân thành phố’? Cũng đi làm bán thời gian cho spa, bị khách chửi muốn khóc cũng không dám nghỉ!”

Bạn tôi thở dài, kết lại câu chuyện:

“Giờ thì cả khu ai cũng biết hai người đó cãi nhau đến độ hàng xóm không chịu nổi nữa rồi.”

Tôi ngạc nhiên:

“Thế… vẫn chưa ly hôn à?”

Bạn tôi lắc đầu, vừa nói vừa chép miệng:

**“Ban đầu thì Nhâm Kiều tiếc đứa con trai nên không chịu ly hôn.
Nhưng không hiểu hắn lại từ đâu lòi ra một góa phụ — mà khổ nỗi, bà đó cũng sinh cho hắn một đứa con trai nữa.
Thế là hắn ‘có mới nới cũ’, không muốn nuôi em trai Đặng Mạn nữa, quay sang đòi ly hôn.

Đặng Mạn không đồng ý.
Ai ngờ, hắn chẳng thèm dây dưa — xách vali theo bà góa phụ bỏ đi luôn.
Bỏ lại Đặng Mạn một mình, vừa nuôi con, vừa nuôi mẹ, vừa nuôi em trai.
Mới hơn hai mươi tuổi đầu mà giờ trông tiều tụy như ba mươi, đúng kiểu khô cạn cả thanh xuân.
Nhìn mà… vừa thấy tội, vừa thấy đáng.”**

Tôi nhấp một ngụm trà, nhàn nhạt gật đầu:

“Ừ. Đúng là đáng đời.”

 
Đặng Mạn sinh ra trong một gia đình nghèo khó, tương lai mù mịt.
Cô ta đã từng có cơ hội lật ngược cuộc đời, khi được tôi chọn để tài trợ toàn bộ học phí và sinh hoạt.

Và thực sự, cô ta cũng đã giành được một suất vào đại học không tệ.

Nếu tiếp tục cố gắng, tự lập tự cường, con đường phía trước có lẽ sẽ rất sáng.

Nhưng cô ta lại chọn một “con đường tắt” – tưởng dễ đi nhưng hóa ra… chính là lối cụt.

Cô ta đặt cược cả cuộc đời vào một gã đàn ông dám phản bội vợ mình.
Tưởng mình đặc biệt.
Tưởng mình sẽ được chọn.
Tưởng “cô ấy là quá khứ, còn mình là tương lai”.

Cuối cùng… lại bị vứt bỏ không chút thương tiếc.

Tôi không hả hê.

Chỉ đơn giản là thấy:
Đời này, ai chọn đường nào — thì đi đến cuối cùng, đừng than mỏi chân.

HẾT

admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *