Tưởng vợ ng/u ngơ chỉ biết bỉm sữa, chồng l/é/n tẩu tán 30 tỷ cho bồ và cái kết…

Tưởng vợ ng/u ngơ chỉ biết bỉm sữa, chồng l/é/n tẩu tán 30 tỷ cho bồ và cái kết…

…Bố, kích hoạt phương án B đi ạ…”
Đầu dây bên kia, giọng Bố Lan trầm ấm nhưng đầy kiên quyết vang lên: “Được. Con đã chắc chắn chưa? Phương án B một khi đã kích hoạt thì không có đường lùi đâu.”
Lan siết chặt chiếc điện thoại đen trong tay. Ánh mắt cô xuyên qua kẽ lá bụi cây ngọc lan, nhìn về phía Villa số 9, nơi Hùng và My đang vui vẻ.
“Con chắc chắn, bố ạ. Đã đến lúc kết thúc mọi chuyện,” Lan đáp, giọng nói khẽ nhưng kiên định.
Cô hít một hơi thật sâu, cảm thấy một luồng sức mạnh lạnh lẽo và mãnh liệt đang chảy trong huyết quản. Đó là sự pha trộn kỳ lạ giữa nỗi đau tột cùng và quyết tâm trả đũa, không khoan nhượng. Lan biết, từ giây phút này, cuộc đời cô sẽ không còn giống như trước. Cuộc chơi đã chính thức bắt đầu, và cô sẽ là người kết thúc nó.

Lan nhẹ nhàng cúp chiếc điện thoại đen. Cô lùi sâu hơn vào bóng tối dày đặc của bụi cây ngọc lan, ẩn mình như một bóng ma. Mắt vẫn hướng về phía Villa số 9, nơi ánh đèn vàng hắt ra những mảng sáng mờ ảo, làm nền cho màn kịch đang diễn ra bên trong. Lan đứng đó, mặc cho gió đêm se lạnh luồn qua kẽ lá, đợi một lát. Sự chờ đợi không phải vì sợ hãi, mà là để đảm bảo không một ai có thể nhận ra cô giữa màn đêm tĩnh mịch của khu resort.

Sau vài phút, Lan lẳng lặng rời đi, bước chân nhẹ tênh không gây ra tiếng động. Cô không vội vã quay về chiếc xe đang đậu khuất tầm mắt. Thay vào đó, khi đã đi được một quãng đủ xa khỏi Villa số 9, Lan lại rút chiếc điện thoại đen ra. Ngón tay thon dài lướt nhanh trên màn hình, bấm một số khác.

“Anh Nam,” giọng Lan thì thầm, khẽ đến mức gần như hòa vào tiếng gió xào xạc, nhưng lại chứa đựng một quyền lực không thể lay chuyển. “Tôi cần anh chuẩn bị hồ sơ tài chính và thông tin dự án ảo X Y Z. Sáng mai, tôi muốn tất cả phải sẵn sàng. Đừng để bất cứ chi tiết nào sót lại.”

Cô dặn dò tỉ mỉ, nhấn mạnh từng từ. Khuôn mặt Lan lúc này không hề có chút biểu cảm, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ lạnh lùng và tính toán. Đây hoàn toàn không phải là hình ảnh người vợ hiền lành, nhu mì mà Hùng đã quen thuộc. Cô đang lộ ra một khía cạnh hoàn toàn khác, một con người sắc sảo và đầy toan tính, sẵn sàng cho một cuộc chiến không khoan nhượng.

Trong khi đó, bên trong Villa số 9, ánh đèn vàng ấm áp hắt ra khắp căn phòng. My vòng tay ôm chặt Hùng, đầu tựa vào vai hắn, giọng nói nũng nịu như mèo con. Chiếc váy ngủ lụa mỏng tang càng khiến cô ta thêm quyến rũ trong mắt Hùng.

MY
Anh yêu, hay là mình chuyển tiền sớm sớm một chút đi. Em nôn nóng được đi Paris với anh quá rồi!

Hùng vuốt tóc My, bật cười khẩy, một nụ cười đầy vẻ tự mãn và ngạo mạn hiện rõ trên khuôn mặt hắn. Hắn nhấp một ngụm rượu vang đỏ sóng sánh trong ly, ánh mắt lướt qua thân hình bốc lửa của cô bồ.

HÙNG
Nóng vội gì em, ngày mai hoặc kia là xong xuôi tất cả. Số tiền 30 tỷ này là tiền xương máu của dự án “ma”, có trời cũng không biết. Cứ yên tâm mà hưởng thụ.

Hắn với tay rót thêm rượu vang đầy ly cho cả hai. Tiếng chất lỏng sóng sánh trong không gian tĩnh lặng, hòa cùng tiếng nhạc jazz dìu dặt. Hai kẻ say sưa chìm đắm trong men say nồng và ảo vọng về một tương lai xa hoa, không chút mảy may lo lắng về những gì đang chờ đợi họ.

Lan quay người, ánh mắt lạnh lùng quét qua cánh cửa Villa số 9 một lần cuối, nơi tiếng nhạc jazz vẫn văng vẳng vọng ra. Cô không chần chừ, bước nhanh về phía chiếc xe máy đang đậu khuất sau bụi cây ngọc lan. Khởi động xe, Lan không về nhà như thường lệ mà rẽ hướng, phóng thẳng ra khỏi khu resort cao cấp, lao đi trên con đường vắng.

Chiếc xe băng qua những con đường đông đúc của trung tâm thành phố, rồi dần tiến vào vùng ngoại ô yên tĩnh hơn. Cuối cùng, Lan dừng lại trước một khu chung cư cũ kỹ, nơi những mảng tường loang lổ và ban công sắt hoen gỉ. Cô không vào tòa nhà mà tấp xe vào lề đường, trước một quán cà phê nhỏ, lẩn khuất trong một con hẻm nhỏ. Ánh đèn vàng yếu ớt từ bên trong hắt ra.

Bên trong quán, một người đàn ông trung niên với mái tóc điểm bạc, đeo cặp kính dày cộp, đang ngồi ở một góc khuất. Ông ta nhấp một ngụm cà phê đen đặc, đôi mắt lộ rõ vẻ sốt ruột nhưng vẫn kiên nhẫn.

Lan bước vào, cô gật đầu chào nhẹ, ánh mắt sắc như dao lướt qua vẻ mặt căng thẳng của người đàn ông. Ông ta lập tức đứng dậy, đưa cho Lan một phong bì dày cộp, màu nâu sẫm. Ánh mắt ông ta đầy sự tôn trọng pha lẫn một chút lo lắng khó tả.

NGƯỜI ĐÀN ÔNG
(Giọng khẽ, đầy cung kính)
Chị Lan, mọi thứ đúng như chị yêu cầu. Tất cả đều ở đây.

Lan nhận lấy phong bì, ngón tay cô cảm nhận sức nặng của nó. Cô không mở ra ngay mà khẽ gật đầu, ánh mắt thoáng qua một tia hài lòng, nhưng cũng ẩn chứa một sự quyết tâm sắt đá.

LAN
(Giọng lạnh lùng, dứt khoát)
Tốt. Cứ tiếp tục theo dõi sát sao. Bất cứ động tĩnh nào, phải báo tôi ngay.

NGƯỜI ĐÀN ÔNG
(Gật đầu lia lịa)
Vâng, chị Lan. Chắc chắn rồi ạ.

Lan không nói thêm lời nào, xoay người rời đi. Phong bì dày cộp nằm chắc chắn trong tay cô, như một lời khẳng định cho bước đi tiếp theo. Ngoài trời, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, bao trùm cả khu chung cư cũ kỹ trong một vẻ tĩnh lặng đáng sợ.

Lan không nói thêm lời nào, xoay người, chọn một chiếc bàn nhỏ khuất vào góc quán, nép mình vào bóng tối. Lan đặt phong bì lên bàn, chậm rãi ngồi xuống, động tác dứt khoát như thể mọi thứ đã được định sẵn. Người đàn ông trung niên, điều tra viên Tuấn, vẫn đứng đó, ánh mắt không rời khỏi Lan. Ông ta tiến lại gần, cúi nhẹ đầu.

TUẤN
(Giọng khẽ, cung kính)
Cô Lan, tôi đã theo dõi sát sao mọi động tĩnh của Hùng.

Lan gật đầu, không nói gì. Ngón tay Lan, thon dài và lạnh lẽo, xé nhẹ mép phong bì màu nâu sẫm. Từng động tác của Lan đều toát lên sự tập trung cao độ, pha lẫn một sự lạnh lùng đến đáng sợ. Bên trong, không phải những tờ giấy bạc hay bức ảnh, mà là một xấp tài liệu dày đặc, được sắp xếp gọn gàng.

Lan lấy ra. Đó là hàng loạt sao kê ngân hàng chi tiết, những bản hợp đồng dự án giả mạo được in ấn tinh vi, và cả những email nội bộ được mã hóa, phơi bày từng bước đi trong kế hoạch biển thủ công quỹ của Hùng. Mỗi dòng chữ, mỗi con số đều là bằng chứng không thể chối cãi, chứng minh Hùng đã tỉ mỉ chuẩn bị cho phi vụ này trong nhiều tháng. Gương mặt Lan vẫn không chút biểu cảm, nhưng ánh mắt cô càng lúc càng sắc lạnh.

TUẤN
(Nói nhỏ, giọng đầy chắc chắn)
Đây là tất cả những gì chúng ta có thể thu thập được, thưa cô. Hùng đã rất cẩn thận, chi tiết đến từng hợp đồng con, nhưng không thể qua mắt được chúng tôi. Kế hoạch này được chuẩn bị từ rất lâu rồi, ít nhất là sáu tháng trước khi dự án ảo được công bố.

Lan ngẩng đầu nhìn Tuấn, ánh mắt Lan xoáy sâu vào ông ta, không phải sự tức giận, mà là một sự tĩnh lặng đáng sợ, ẩn chứa bão tố. Lan khẽ gật đầu, bàn tay siết chặt những xấp tài liệu, tạo thành những nếp gấp hằn sâu. Gương mặt Lan lạnh lùng như băng. Trong khoảnh khắc đó, Tuấn có thể cảm nhận được một luồng sát khí vô hình tỏa ra từ người phụ nữ tưởng chừng yếu đuối này. Lan đã sẵn sàng.

Cùng lúc đó, tại một văn phòng sang trọng, tọa lạc ở tầng cao nhất của một tòa nhà chọc trời giữa trung tâm thành phố, Bố Lan ngồi trước màn hình máy tính lớn. Ánh sáng xanh hắt lên gương mặt nghiêm nghị của ông. Đôi tay Bố Lan gõ nhanh vài lệnh trên bàn phím, những dòng mã và con số lướt qua màn hình. Sau đó, ông nhấc chiếc điện thoại cố định màu đen, lạnh lùng và dứt khoát.

BỐ LAN
(Giọng mạnh mẽ, dứt khoát)
Kích hoạt phong tỏa tài khoản mang tên Nguyễn Văn Hùng và các tài khoản liên quan đến công ty ma Hưng Thịnh. Đồng thời, khởi động thủ tục tố tụng hình sự. Mọi chuyện phải được tiến hành nhanh chóng, bí mật và triệt để.

Giọng ông vang lên đầy quyền uy, không chút do dự hay nhân nhượng. Ở đầu dây bên kia, người nghe lập tức đáp lời, giọng đầy cung kính và tuân lệnh.

NGƯỜI Ở ĐẦU DÂY
Rõ, thưa ngài.

Tiếng “cạch” nhẹ vang lên khi Bố Lan đặt điện thoại xuống. Đôi mắt ông nhìn thẳng vào màn hình máy tính, nơi những thuật toán phức tạp vẫn đang chạy. Một nụ cười ẩn hiện trên môi Bố Lan, không phải nụ cười vui vẻ, mà là nụ cười của một người nắm giữ mọi quyền lực, đã sắp xếp tất cả đâu vào đấy. Ông đã sẵn sàng cho cú giáng đòn cuối cùng.

Sáng hôm sau, ánh nắng len lỏi qua khe cửa, chiếu rọi vào căn Villa số 9. Hùng cựa mình thức giấc, vươn vai sảng khoái. Bên cạnh hắn, My vẫn còn say ngủ, thân hình mềm mại ẩn hiện dưới lớp váy ngủ lụa mỏng tang. Một nụ cười tự mãn nở trên môi Hùng. Ba mươi tỷ đồng, số tiền khổng lồ hắn đã biển thủ từ dự án ảo, giờ đây đã nằm gọn trong tầm tay. Hắn đã hình dung ra cuộc sống xa hoa sắp tới, không còn phải chịu đựng sự kiểm soát hay ánh mắt dò xét của bất kỳ ai.

My cũng thức giấc, dụi mắt, rồi nhìn Hùng với ánh mắt long lanh đầy vẻ nũng nịu.

MY
(Giọng ngọt ngào, hưng phấn)
Anh yêu, mình đi Paris nhé! Em muốn ngắm tháp Eiffel, muốn mua sắm thỏa thích ở những cửa hàng đắt đỏ nhất!

Hùng vỗ nhẹ vào má My, ánh mắt tràn đầy sự hứng khởi.

HÙNG
(Cười tặc lưỡi, vẻ đắc thắng)
Được chứ cưng. Paris, Rome, Maldives, em muốn đi đâu cũng được. Ba mươi tỷ này đủ cho chúng ta sống vương giả cả đời.

My reo lên, hào hứng đến mức bật dậy khỏi giường, vòng tay ôm cổ Hùng.

MY
(Giọng hối thúc, rạng rỡ)
Vậy anh chuyển tiền ngay bây giờ đi! Em muốn đặt vé máy bay hạng nhất và mua sắm thỏa thích ở Paris! Em không thể chờ thêm được nữa!

Hùng gật đầu, nụ cười vẫn giữ nguyên trên môi. Hắn thầm nghĩ, giờ đây hắn là ông chủ của cuộc đời mình. Hắn với tay lấy chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường, nhanh chóng mở khóa và đăng nhập vào ứng dụng ngân hàng. Các con số và giao diện quen thuộc hiện ra. Hắn đang chuẩn bị thực hiện giao dịch chuyển khoản đầu tiên cho cuộc sống mới, tưởng chừng mọi thứ đang trong tầm tay.

Hùng đưa ngón tay cái lên, nhấn “Xác nhận”. Màn hình điện thoại nháy lên, không phải giao dịch thành công như hắn mong đợi, mà là một thông báo màu đỏ chói lọi, hiện rõ ràng giữa trung tâm: “Tài khoản của quý khách đã bị phong tỏa.”

Hùng cứng đờ người. Hắn dụi mạnh mắt, cứ ngỡ mình nhìn nhầm. Hắn thử nhấn thoát ra, rồi đăng nhập lại. Vẫn dòng thông báo ấy, chữ đỏ rực như máu, chế giễu hắn.

MY
(Giọng tò mò, xen lẫn nũng nịu)
Anh yêu, sao thế? Chuyện gì mà anh cứ đờ ra vậy? Anh làm xong chưa?

Hùng không trả lời, tay hắn run run lướt sang kiểm tra các tài khoản ngân hàng liên quan khác. Tài khoản phụ, tài khoản đầu tư, tất cả đều đồng loạt hiện lên dòng chữ nghiệt ngã: “Tài khoản bị phong tỏa.”

Khuôn mặt Hùng từ vẻ rạng rỡ, đắc thắng bỗng chốc trắng bệch, không còn một giọt máu. Mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra trên trán, rồi chảy dọc thái dương hắn. Hắn thở dốc, hai mắt trợn trừng nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, như thể không thể tin vào những gì đang diễn ra trước mắt.

MY
(Giọng hốt hoảng, thấy sự thay đổi của Hùng)
Anh Hùng! Anh sao vậy? Nói em nghe đi! Có chuyện gì?

Hùng như không nghe thấy lời My nói, hắn vội vàng nhấn gọi một số điện thoại khác, gương mặt tái nhợt. Chuông reo dài, rồi đầu dây bên kia bắt máy.

HÙNG
(Giọng run rẩy, gấp gáp)
Alo, Ngân hàng… Tôi là Nguyễn Văn Hùng, chủ tài khoản… số X. Tại sao tài khoản của tôi lại bị phong tỏa?

ĐẦU DÂY BÊN KIA (V.O.)
(Giọng chuẩn mực, lạnh lùng)
Thưa quý khách, tài khoản của quý khách hiện đang trong quá trình điều tra. Chúng tôi không thể cung cấp bất kỳ thông tin nào vào thời điểm hiện tại.

Hùng nghiến răng, ngắt máy. Hắn không tin vào tai mình. Hắn gọi thêm vài cuộc nữa, đến các chi nhánh khác nhau, đến cả đường dây nóng của ngân hàng. Câu trả lời đều giống hệt nhau, như một bản sao chết chóc. Hắn như một con thú bị dồn vào đường cùng, mắt đỏ ngầu, hơi thở hổn hển. Tay hắn chuyển sang gọi cho kế toán trưởng công ty.

HÙNG
(Gào lên vào điện thoại)
Phong! Mày nói cho tao biết, chuyện gì đang xảy ra? Sao tiền của dự án… tài khoản của công ty lại bị phong tỏa hết rồi? Mày mau kiểm tra ngay lập tức!

ĐẦU DÂY BÊN KIA (V.O.)
(Giọng hoảng hốt, nhỏ bé)
Sếp ơi… em… em không biết! Em cũng đang bị cơ quan điều tra triệu tập. Họ nói… nói dự án Mây Trắng… là dự án ảo, số tiền 30 tỷ đã bị biển thủ…

“30 tỷ.” Con số đó như một cú đấm thép giáng thẳng vào bụng Hùng. Hắn không còn nghe thấy gì nữa, điện thoại rơi khỏi tay, đập xuống sàn đá cẩm thạch kêu lạch cạch. Toàn thân hắn run bần bật, trán ướt đẫm mồ hôi lạnh. Hắn đổ sụp xuống ghế sofa, hai tay ôm đầu, vẻ mặt thất thần.

My chứng kiến toàn bộ cảnh tượng, ánh mắt từ lo lắng dần chuyển sang nghi ngờ. Cô ta chậm rãi đứng dậy, bộ váy ngủ lụa mỏng tang của My nhẹ nhàng bay theo từng bước chân. My khoanh tay trước ngực, nhìn Hùng đang quỵ lụy như một kẻ thua cuộc.

MY
(Giọng dò xét, lạnh lùng, không còn chút vẻ nũng nịu)
Anh Hùng, có chuyện gì vậy? Tiền của chúng ta đâu rồi? Anh đừng nói là anh lừa em nhé!

Đèn đường leo lét hắt ánh sáng vàng vọt qua khung cửa sổ. Đồng hồ điểm ba giờ sáng. Trong căn biệt thự, tiếng thở dài nặng nề của Hùng và lời chất vấn lạnh lùng của My vẫn còn vang vọng, nhưng ở một nơi khác, mọi thứ lại yên ắng đến lạ.

Lan mở cửa bước vào nhà. Căn nhà tối om, chỉ có ánh sáng lờ mờ từ cửa sổ hắt vào, vẽ nên những bóng đổ xiêu vẹo. Cô không bật điện, nhẹ nhàng cởi giày cao gót, đặt gọn gàng vào tủ. Khuôn mặt Lan vẫn giữ vẻ bình thản đến khó tin, không một chút biểu lộ mệt mỏi hay dấu vết của một đêm dài đầy biến động. Bước chân cô đi trên sàn gỗ, êm ái và dứt khoát.

Lan đi thẳng vào bếp. Cô mở tủ lạnh, lấy ra thịt bò, rau củ. Tiếng dao thớt lạch cạch vang lên đều đặn. Mùi thơm của tỏi phi, hành phi bắt đầu lan tỏa, sau đó là hương vị đậm đà của món bò xào. Lan nêm nếm, mùi thức ăn thơm lừng nhanh chóng lan khắp căn nhà, đánh tan sự lạnh lẽo của đêm khuya, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra, như thể mọi thứ vẫn luôn bình yên và đúng quỹ đạo. Cô múc đồ ăn ra đĩa, đặt lên bàn ăn, mọi cử chỉ đều chậm rãi, thong thả, không chút vội vàng. Một sự bình yên đến rợn người.

Mùi bò xào vẫn còn vương vấn trong không khí khi chiều tối buông xuống. Hùng đẩy cánh cửa, bước vào nhà. Bóng tối đã bắt đầu bao trùm, chỉ có ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ phòng bếp. Khuôn mặt hắn tái mét, nhợt nhạt, những nếp nhăn mệt mỏi hằn sâu dưới mắt. Chiếc áo sơ mi nhàu nhĩ, xộc xệch, tựa như hắn đã trải qua một trận chiến khốc liệt. Ánh mắt Hùng thất thần, vô hồn, nhưng ngay khi vừa lướt qua Lan đang đứng bếp, nó lập tức lóe lên tia nghi ngờ, dò xét.

Lan vẫn đang đứng cạnh bếp, nhẹ nhàng rửa dăm ba thứ rau củ còn sót lại. Cô mặc đồ ở nhà đơn giản, mái tóc buộc gọn gàng. Hùng cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo, đôi môi run rẩy muốn thốt lên lời chào nhưng cổ họng lại khô khốc.

“Anh… về rồi à?” Lan lên tiếng trước, giọng nói bình thản đến lạ thường. Cô không quay đầu lại, vẫn tiếp tục công việc của mình.

Hùng không đáp. Hắn nhìn Lan, từ mái tóc đến gót chân, như muốn đọc vị từng cử chỉ, từng biểu cảm nhỏ nhất. Cô ta biết gì không? Chuyện gì đã xảy ra đêm qua? Hay chỉ có mình hắn chìm trong cơn ác mộng? Hắn không thể tin nổi mọi chuyện lại xảy ra quá nhanh, quá bí ẩn, như có một bàn tay vô hình đang giật dây phía sau. Số tiền 30 tỷ, dự án ảo, tất cả đang xoay vòng trong đầu Hùng như một cơn lốc hỗn loạn.

Lan lúc này mới chầm chậm xoay người lại. Nụ cười dịu dàng nở trên môi cô, xóa đi vẻ bình thản thường ngày. Ánh mắt Lan nhìn thẳng vào Hùng, không chút dao động.

“Cuộc họp hôm nay có tốt đẹp không anh?” Lan hỏi tiếp, giọng nói vẫn ngọt ngào như rót mật. Hùng giật mình, không ngờ Lan lại chủ động hỏi về công việc, điều mà trước đây cô ít khi làm. Hắn ta gượng gạo lắc đầu, lảng tránh ánh mắt cô.

“À… cũng tạm được. Hơi mệt một chút thôi.” Hùng lắp bắp đáp, cố gắng che giấu sự lo lắng đang dâng trào. Trong đầu hắn, cơn ác mộng đêm qua vẫn chưa tan biến.

Lan vẫn giữ nụ cười ấy, chậm rãi bước đến gần bàn làm việc của Hùng. Cô khẽ cúi xuống, đưa tay nhặt lên một tập tài liệu màu xanh lam đặt gọn gàng ở góc bàn.

“À, em tiện tay dọn dẹp bàn làm việc của anh. Thấy có cái này rơi ra, tưởng quan trọng nên em xếp lại đó.” Lan nói, tay nhẹ nhàng đặt tập tài liệu trước mặt Hùng.

Hùng nhìn tập tài liệu, một cảm giác lạnh sống lưng bỗng chạy dọc sống lưng hắn. Đó là bản báo cáo công việc, chi tiết đến từng số liệu về “dự án ảo” trị giá 30 tỷ mà hắn đã dày công sắp đặt. Dự án mà hắn tin rằng chỉ có My và hắn biết rõ tường tận. Hùng run rẩy cầm lấy, lật vội vài trang. Mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra trên trán.

“Cái này… cái này sao em lại…” Hùng lắp bắp, không thể thốt nên lời. Ánh mắt hắn hoảng loạn, nhìn chằm chằm vào Lan.

Lan vẫn cười, một nụ cười hiền hậu đến lạ thường. Nhưng trong khóe mắt cô, một tia sáng khó hiểu chợt lóe lên, như thể một bí mật vừa được bật mí, một nước cờ vừa được đi. Cô nhìn Hùng, ánh mắt như xuyên thấu tâm can, khiến hắn cảm thấy trần trụi và yếu ớt.

“Anh xem đi, có cần chỉnh sửa gì không?” Lan khẽ nói, giọng vẫn dịu dàng, nhưng lại mang một sự kiên định đến rợn người.

Lan vừa nói xong, Hùng đã đổ mồ hôi lạnh. Hắn nhìn chằm chằm vào tập tài liệu, những con số, những hạng mục của “dự án ảo” trị giá 30 tỷ hiện ra rõ mồn một. Tay hắn run rẩy siết chặt bản báo cáo, mắt mở to kinh ngạc khi nhìn thấy những thông tin mà hắn tưởng chỉ mình hắn biết. Những thông tin này, hắn tưởng chỉ có hắn và My biết rõ tường tận, nay lại nằm trọn trong tay Lan, phơi bày tất cả mọi thứ.

“Em… em tìm thấy cái này ở đâu…?” Hùng lắp bắp, giọng nói khô khốc, lạc đi. Hắn lúng túng nhìn Lan, cảm giác như mình vừa bị một cú đánh bất ngờ vào gáy, mọi kế hoạch đổ vỡ tan tành và mọi bí mật đang dần bị phơi bày một cách phũ phàng nhất. Sự hoảng loạn bao trùm lấy hắn.

Lan vẫn giữ nụ cười dịu dàng, nhưng ánh mắt cô đã không còn vẻ ngây thơ như trước. Nó sắc lạnh như lưỡi dao, xuyên thẳng vào nỗi sợ hãi tột cùng của Hùng.

“Anh không nhớ à?” Lan khẽ nói, chất giọng vẫn ngọt ngào đến rợn người, nhưng lại khiến Hùng sởn gai ốc. “Em đã nói, em chỉ tiện tay dọn dẹp bàn làm việc của anh thôi mà.”

Hùng nuốt khan, cổ họng nghẹn ứ. Hắn nhìn quanh phòng, tìm kiếm một lối thoát, nhưng tất cả các lối đều như bị khóa chặt. Sự bình tĩnh thường ngày của hắn tan biến, chỉ còn lại sự hoảng loạn và sợ hãi. Hắn không thể tin nổi vào mắt mình, không thể tin rằng Lan, người vợ hắn luôn coi là ngây thơ và dễ lừa gạt, lại có thể làm được điều này.

Lan nhẹ nhàng bước đến gần Hùng hơn, đôi mắt vẫn không rời khỏi vẻ mặt đang biến sắc của chồng. Nụ cười trên môi cô càng trở nên khó lường.

“Vậy, có vẻ như anh không cần chỉnh sửa gì nhiều phải không?” Lan hỏi, giọng điệu từ tốn, chậm rãi, như đang tận hưởng từng khoảnh khắc. “Hay là anh cần em giúp chỉnh sửa những con số này cho hợp lý hơn?”

Hùng đứng chết lặng, miệng há hốc muốn nói điều gì đó nhưng cổ họng lại khô khốc, không phát ra được tiếng nào. Nụ cười của Lan như chiếc gông siết chặt lấy hắn, từng lời nói nhẹ nhàng lại trở thành nhát dao cứa vào tâm can. Hắn trừng mắt nhìn Lan, ánh mắt ngập tràn sự phẫn uất, hoang mang và cả nỗi sợ hãi tột cùng. Hắn không ngờ Lan lại thâm sâu đến vậy, không ngờ người vợ hắn luôn xem thường lại có thể giáng cho hắn một đòn chí mạng.

Đúng lúc đó, một âm thanh chói tai xé tan không gian tĩnh lặng của căn biệt thự. Tiếng còi xe cảnh sát hú vang, ngày càng rõ ràng hơn, như thể đang tiến thẳng đến đây. Hùng giật bắn mình, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Hắn quay phắt lại nhìn ra ngoài cửa sổ, gương mặt trắng bệch như tờ.

Lan vẫn đứng đó, nụ cười vẫn vương trên môi, ánh mắt dõi theo từng biểu cảm méo mó trên khuôn mặt Hùng. Cô khẽ lắc đầu, như thể đang tiếc nuối cho sự ngu ngốc của chồng.

Vài phút sau, tiếng còi xe tắt hẳn, nhưng thay vào đó là những tiếng gõ cửa dồn dập, mạnh mẽ, làm rung chuyển cả cánh cửa chính. Tiếng gõ cửa không phải của khách đến chơi, mà là tiếng gõ của sự truy đuổi, của luật pháp.

“Mở cửa! Cảnh sát đây!” Một giọng nói trầm và dứt khoát vang lên từ bên ngoài.

Hùng như bị đóng đinh tại chỗ, toàn thân cứng đờ. Hắn nuốt khan, quay sang nhìn Lan với vẻ mặt cầu xin tuyệt vọng. “Em… em làm gì vậy? Em gọi cảnh sát?”

Lan không đáp, chỉ nhếch môi. Cô bình thản lùi lại vài bước, như thể nhường lối cho một cuộc viếng thăm định mệnh.

Cánh cửa bất ngờ bật mở. Một nhóm điều tra viên mặc cảnh phục nghiêm trang bước vào, gương mặt lạnh lùng. Viên cảnh sát trưởng dẫn đầu, trên tay cầm một tập tài liệu và một tờ giấy có đóng dấu đỏ chói. Ông ta tiến thẳng về phía Hùng, ánh mắt sắc lạnh như dao.

“Chúng tôi đến đây để bắt giữ ông Nguyễn Văn Hùng,” Viên cảnh sát trưởng đọc to, giọng nói lạnh lùng, dứt khoát, “vì tội biển thủ công quỹ và lừa đảo liên quan đến dự án ảo trị giá 30 tỷ đồng.”

Hùng chết đứng, cả người run rẩy bần bật, không tin vào tai mình. Tay hắn buông thõng, tập tài liệu trong tay rơi xuống sàn nhà lát gạch cẩm thạch, những con số và bản báo cáo giả mạo nằm rải rác dưới chân hắn, tố cáo tất cả. Hắn mở to mắt nhìn Lan, rồi nhìn các điều tra viên, như thể đang ở trong một giấc mơ kinh hoàng. Mọi thứ hắn đã dày công xây dựng, mọi bí mật hắn đã che giấu, giờ đây đã sụp đổ hoàn toàn dưới chân mình.

“Chúng tôi đến đây để bắt giữ ông Nguyễn Văn Hùng,” Viên cảnh sát trưởng đọc to, giọng nói lạnh lùng, dứt khoát, “vì tội biển thủ công quỹ và lừa đảo liên quan đến dự án ảo trị giá 30 tỷ đồng.”

Hùng chết đứng, cả người run rẩy bần bật, không tin vào tai mình. Tay hắn buông thõng, tập tài liệu trong tay rơi xuống sàn nhà lát gạch cẩm thạch, những con số và bản báo cáo giả mạo nằm rải rác dưới chân hắn, tố cáo tất cả. Hắn mở to mắt nhìn Lan, rồi nhìn các điều tra viên, như thể đang ở trong một giấc mơ kinh hoàng. Mọi thứ hắn đã dày công xây dựng, mọi bí mật hắn đã che giấu, giờ đây đã sụp đổ hoàn toàn dưới chân mình.

Hai cảnh sát lập tức tiến đến, nắm chặt hai cánh tay Hùng. Hắn lảo đảo, cố gắng giật ra nhưng vô vọng. Tiếng “cạch” khô khốc vang lên, chiếc còng số 8 lạnh lẽo đã khóa chặt cổ tay Hùng. Hắn sững sờ nhìn đôi tay mình bị còng, cảm giác như một giấc mơ tồi tệ đang dần trở thành hiện thực.

Đúng lúc đó, cánh cửa biệt thự lại mở tung. My, với mái tóc rối bời và gương mặt vẫn còn nét hoảng loạn, vừa bước vào. Cô ta vừa được một viên cảnh sát khác đưa từ Villa số 9 về, vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra. Ánh mắt My đảo một vòng, rồi khựng lại khi nhìn thấy Hùng đang bị còng tay.

Cả người cô ta cứng đờ. Khuôn mặt biến sắc từ hoang mang sang kinh hoàng, rồi bùng nổ thành cơn thịnh nộ.

“Hùng! Anh… anh đang làm cái quái gì vậy?” My hét lên chói tai, giọng nói khản đặc vì sốc. “Anh là đồ lừa đảo! Đồ khốn nạn! Anh đã hại đời tôi!”

Cô ta như một con thú bị dồn vào đường cùng, lao về phía Hùng, gào thét và vung tay định đánh hắn. Hai cảnh sát nhanh chóng chặn My lại, giữ chặt cô ta. My vùng vẫy trong vòng tay họ, vừa khóc vừa chửi rủa Hùng bằng những lời lẽ cay nghiệt nhất.

Hùng cúi gằm mặt, không dám nhìn My, không dám nhìn vào ánh mắt căm hờn của người tình. Tiếng la hét của My như những mũi kim đâm thẳng vào tai hắn, nhắc nhở hắn về tất cả những tội lỗi hắn đã gây ra.

Từ một góc phòng, Lan đứng tựa vào tường, khoanh tay trước ngực. Đôi mắt Lan vẫn lạnh lùng như băng, không chút cảm xúc nào khi chứng kiến màn kịch vỡ lở đầy bi thảm của chồng và cô bồ nhí. Khuôn mặt Lan không biểu lộ một tia hả hê, cũng không một chút thương hại. Cô chỉ đứng đó, như một nữ hoàng đang lặng lẽ thưởng thức vở diễn cuối cùng của những kẻ đã phản bội mình.

Hùng, trong lúc bị cảnh sát giữ chặt, tuyệt vọng ngẩng đầu lên. Ánh mắt hắn va phải ánh mắt Lan. Trong khoảnh khắc đó, Hùng thấy sự trống rỗng đến đáng sợ trong đôi mắt vợ. Mọi sự phẫn nộ, sự sợ hãi, và cả chút hy vọng mong manh cuối cùng trong hắn tan biến. Thay vào đó là sự tuyệt vọng tột cùng. Hắn hiểu rằng, mình đã thua hoàn toàn, thua dưới tay người vợ mà hắn đã luôn khinh thường.

Một căn phòng thẩm vấn lạnh lẽo, mùi ẩm mốc và thuốc sát trùng thoang thoảng. Hùng ngồi trên ghế, đôi mắt thâm quầng, tóc tai rũ rượi. Chiếc còng số 8 vẫn lạnh lẽo trên cổ tay hắn, nhắc nhở về sự thật tàn khốc. Hắn như một con rối vô hồn, mọi sự ngông cuồng, tự mãn đã biến mất, chỉ còn lại sự trống rỗng và nỗi sợ hãi tột cùng.

Cánh cửa kim loại nặng nề mở ra. Lan bước vào, không còn là người vợ bỉm sữa với ánh mắt cam chịu, mà là một nữ doanh nhân thực thụ, khí chất sắc sảo, tự tin. Cô mặc một bộ vest công sở màu xám than lịch lãm, mái tóc búi cao gọn gàng, đôi mắt sắc lạnh và kiên định. Từng bước chân cô dứt khoát, không chút do dự.

Hùng ngước nhìn, đôi mắt vô hồn bỗng chốc có chút lay động khi nhận ra Lan. Hắn định nói gì đó, nhưng rồi lại nuốt ngược vào trong, ánh mắt đầy sự khó hiểu và sợ hãi. Lan ngồi xuống đối diện hắn, đặt chiếc túi xách hàng hiệu lên bàn, không khí trong phòng như đông đặc lại.

“Hùng,” Lan cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng lại chứa đựng một quyền lực khó cưỡng, “Anh trông tệ quá.”

Hùng im lặng, cúi gằm mặt. Hắn cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt từ Lan, một bức tường vô hình đã dựng lên giữa hai người họ.

Lan nhếch môi khinh miệt. “Anh nghĩ 30 tỷ đó là của anh sao?” Cô hỏi, phá tan sự im lặng ngột ngạt. “Anh đã quên ai là người đứng sau công ty đó rồi à?”

Hùng đột nhiên ngẩng phắt dậy, ánh mắt hắn bùng lên tia hoảng loạn. Hắn nhìn Lan như thể lần đầu tiên nhìn thấy cô. Sự tự tin của Lan, câu nói về “người đứng sau” công ty, khiến một bóng ma sợ hãi bắt đầu len lỏi trong tâm trí hắn.

Lan không đợi Hùng trả lời. Cô nhìn thẳng vào mắt hắn, từng lời nói như nhát dao cứa vào sự kiêu ngạo của Hùng. “Tôi là Lan, con gái của chủ tịch tập đoàn đó.”

Mấy chữ cuối cùng như tiếng sấm sét đánh thẳng vào tai Hùng. Não hắn trống rỗng. Mọi thứ hắn từng biết, từng tin, đều vỡ vụn. Chủ tịch tập đoàn? Lan? Cô vợ yếu đuối mà hắn khinh thường bấy lâu nay… là con gái của một nhân vật quyền lực như vậy ư? Chiếc ghế hắn đang ngồi dường như quay cuồng, mọi hình ảnh trong đầu hắn chập chờn như một đoạn phim lỗi.

“Anh… anh nói gì?” Hùng lắp bắp, giọng hắn lạc đi, đôi mắt trợn tròn không thể tin nổi. Hắn cố chấp rũ bỏ cái ý nghĩ điên rồ này.

“Anh đã tự đào mồ chôn mình rồi, Hùng ạ,” Lan nói thêm, giọng cô lạnh như băng, không một chút biểu cảm. “Kế hoạch Phương án B của tôi đã được kích hoạt từ lâu, ngay khi anh nghĩ mình thông minh lừa dối tôi.”

Cả người Hùng sụp đổ hoàn toàn. Sự thật phũ phàng đập thẳng vào mặt hắn, tước đi mọi hơi thở. Hắn không thể cử động, không thể nói, không thể suy nghĩ. Chỉ có một từ duy nhất lặp đi lặp lại trong đầu hắn: thua. Hắn đã thua, thua một cách thảm hại, dưới tay người vợ mà hắn đã luôn coi thường, người mà hắn nghĩ chỉ là một bà nội trợ vô dụng. Hắn nhận ra, mình không chỉ mất tiền, mất danh dự, mà còn mất tất cả những gì hắn từng cố gắng xây dựng, chỉ vì sự ngu dốt và khinh suất của bản thân. Quyền lực khủng khiếp đằng sau Lan không chỉ là 30 tỷ, mà là cả một đế chế mà hắn không bao giờ có thể chạm tới. Hắn đã sai lầm. Hắn đã sai lầm khủng khiếp.

Sau khi ánh mắt Lan rời khỏi Hùng, mọi sự căng thẳng trong căn phòng dường như dịu đi, nhưng chỉ là bề ngoài. Lan đứng dậy, không quay đầu nhìn lại người đàn ông từng là chồng mình. Cô bước ra khỏi phòng, để lại sau lưng một Hùng đang chìm trong sự hoảng loạn và tuyệt vọng không lối thoát. Ánh sáng từ hành lang hắt vào, in bóng cô trên sàn nhà, một cái bóng mạnh mẽ và kiên cường.

Đã bao lâu rồi Lan không còn cảm thấy trái tim mình nhói lên vì Hùng? Có lẽ, từ rất lâu trước khi cô nhận ra sự phản bội. Những ngày tháng cô vật lộn với vai trò người mẹ, người vợ, gồng mình xây dựng tổ ấm, trong khi Hùng miệt mài với những toan tính ích kỷ và mối quan hệ ngoài luồng, đã bào mòn tình yêu và sự tin tưởng của cô. Giờ đây, đứng trước khung cửa sổ đồn cảnh sát, nhìn ra thành phố đang lên đèn, Lan cảm thấy một sự thanh thản lạ lùng. Không phải là hả hê, cũng không phải là buồn bã, mà là sự giải thoát. Giải thoát khỏi một mối quan hệ độc hại, khỏi gánh nặng của sự dối trá, và khỏi cái vỏ bọc yếu đuối mà cô đã từng mang. Cuộc đời không phải lúc nào cũng trải đầy hoa hồng, nhưng những giông bão đã qua đi, đã biến cô từ một người phụ nữ cam chịu trở thành một chiến binh mạnh mẽ, biết giá trị của bản thân và biết cách bảo vệ những gì mình trân quý. Bài học về sự tự tin, về việc không bao giờ đánh giá thấp bản thân, và về việc dũng cảm đối mặt với sự thật, đã được khắc sâu trong tâm trí cô. Có lẽ, đây là lúc cô thực sự bắt đầu cuộc đời mình, một cuộc đời tự do, độc lập, và tràn đầy hy vọng vào một tương lai tốt đẹp hơn, nơi cô là người kiến tạo hạnh phúc cho chính mình, không dựa dẫm vào bất kỳ ai.

admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *