Đang lau người cho vợ, mẹ khuyên lấy vợ mới, tôi đáp một câu khiến bà run tay đánh rơi điện thoại

Đang lau người cho vợ, mẹ khuyên lấy vợ mới, tôi đáp một câu khiến bà run tay đánh rơi điện thoại

Cơn mưa đầu mùa hạ trút xuống mái tôn hiên nhà xối xả, mang theo cái không khí lành lạnh thấm qua tấm rèm cửa sổ. Trong căn phòng nhỏ thoang thoảng mùi dầu tràm, Thành cẩn thận vắt khô chiếc khăn bông trong chậu nước ấm. Anh nhẹ nhàng lật bàn tay gầy gò của vợ lên, tỉ mẩn lau sạch từng kẽ ngón tay cho cô.

Đã ba năm nay, kể từ sau vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng ấy, cuộc sống của Mai chỉ gói gọn trên chiếc giường bệnh này. Từ một cô giáo tiểu học hoạt bát, hay cười, giờ đây cô nằm đó, đôi mắt đờ đẫn nhìn lên trần nhà, toàn thân bất động. Bác sĩ nói cơ hội phục hồi của cô vô cùng mong manh, chỉ có thể trông chờ vào một phép màu từ sự kiên trì chăm sóc. Ba năm, một khoảng thời gian đủ dài để bào mòn sự kiên nhẫn của một con người, nhưng đối với Thành, tình yêu anh dành cho vợ chưa từng vơi bớt.

Bà Phương – mẹ của Thành – đứng ở cửa buồng nhìn vào. Gương mặt bà hằn sâu những nếp nhăn của sự muộn phiền và lo lắng. Bà thương con trai độc nhất của mình vô hạn. Thành còn quá trẻ, tương lai còn dài phía trước, vậy mà giờ đây cứ như một cái bóng, ngày đi làm, tối về lại quanh quẩn bên người vợ nằm liệt giường.

Bà Phương khẽ thở dài, bước vào phòng, đặt chiếc điện thoại đang sáng màn hình chứa vài bức ảnh mai mối lên bàn gỗ. Bà ngập ngừng một lát rồi lên tiếng, giọng nghẹn lại:

“Thành à… Mẹ biết con yêu thương cái Mai. Nhưng nhìn con như thế này, lòng mẹ đau như cắt. Ba năm rồi, bác sĩ cũng bảo hy vọng chẳng có bao nhiêu. Hay là… con xem xét tìm một người mới đi? Kiếm đứa nào ngoan ngoãn về đỡ đần, sinh cho mẹ đứa cháu. Cái Mai để đó, mẹ con mình vẫn chăm sóc nó chu đáo, mẹ không bỏ rơi nó đâu. Con còn cả cuộc đời phía trước, cứ chôn vùi thế này sao đành?”

Thành khựng lại. Chiếc khăn ấm trên tay anh dừng giữa chừng. Không gian trong phòng như cô đọng, chỉ còn tiếng mưa rơi lộp bộp bên ngoài hiên. Anh từ tốn đặt chiếc khăn vào chậu nước, đứng dậy, quay sang nhìn thẳng vào mắt mẹ. Ánh mắt anh không có sự giận dữ, chỉ có một nỗi kiên định dịu dàng nhưng vững chãi như bàn thạch.

“Mẹ à, ba năm trước lúc cưới nhau, con đã thề trước tổ tiên là sẽ bên cô ấy cả khi thịnh vượng lẫn lúc gian nan, cả khi khỏe mạnh cũng như khi đau ốm. Giờ Mai thế này, nếu con quay lưng đi lấy vợ khác, con không còn là con trai của mẹ, cũng chẳng xứng đáng làm một con người nữa. Nếu mẹ ép con, con sẽ dắt Mai ra ngoài thuê trọ, tự mình lo liệu.”

Bà Phương nghe xong, hai tay run bắn lên. Chiếc điện thoại đang cầm trên tay tuột khỏi những ngón tay gầy guộc, rơi bộp xuống tấm nệm dầy dưới chân giường. Bà nhìn con trai, ánh mắt vừa ngỡ ngàng, vừa xen lẫn một nỗi xót xa tột cùng. Đứa con trai hiếu thảo, chưa từng cãi lời bà nửa câu, nay lại vì người vợ nằm liệt giường mà sẵn sàng nói ra những lời tuyệt tình như thế.

Căn phòng chìm vào sự im lặng đáng sợ. Tiếng mưa bên ngoài hiên như càng lúc càng nặng hạt, gõ liên hồi vào mái tôn nghe nhức nhối. Bà Phương cúi xuống nhặt chiếc điện thoại, màn hình vẫn còn sáng, hiện rõ hình ảnh một cô gái trẻ trung, rạng rỡ do người quen giới thiệu. Bà nhìn con trai, môi run run:

“Thành… Con nói cái gì vậy? Con vì một người nằm đó không biết gì mà đòi bỏ cái nhà này đi sao? Mẹ là mẹ của con, mẹ lo cho tương lai của con thì có gì sai?”

Thành thở dài, anh bước đến gạt giọt nước mắt lăn dài trên gò má chằng chịt nếp nhăn của mẹ. Giọng anh chùng xuống, chất chứa đầy sự bất lực nhưng quyết đoán:

“Mẹ, con không trách mẹ. Con biết mẹ thương con, muốn có cháu bế. Nhưng Mai là vợ con, là người đã cùng con đi qua những ngày tháng khốn khó nhất để tích góp mua được mảnh đất này. Giờ cô ấy gặp nạn, con lại rước người khác về, bắt cô ấy phải nằm đây chứng kiến cảnh chồng mình hạnh phúc bên ai kia sao? Như vậy ác lắm mẹ ơi.”

Nói rồi, Thành quay lại giường, nhẹ nhàng kéo chăn đắp ngang ngực cho Mai. Anh không nhận ra, hoặc có lẽ cố tình không nhìn thấy, ở góc mắt đờ đẫn của Mai vừa có một giọt nước mắt trong suốt khẽ ứa ra, lăn dài vào bờ tóc mai. Mai nghe thấy hết. Ba năm qua, dù cơ thể không thể cử động, dù mọi người nghĩ cô như một cái xác không hồn, nhưng tâm trí cô vẫn tỉnh táo. Cô nghe được tiếng thở dài của mẹ chồng, nghe được lời cự tuyệt đanh thép của chồng, và lòng cô đau như thắt lại. Cô tự trách mình, tự hận cái cơ thể vô dụng này đang là gánh nặng, là xiềng xích trói buộc cuộc đời người đàn ông cô yêu nhất.

Mấy ngày sau đó, không khí gia đình trở nên ngột ngạt đến nghẹt thở. Bà Phương không còn gay gắt với Thành, nhưng bà chọn cách im lặng đầy lạnh lùng. Buổi tối, khi Thành đi làm về muộn, mâm cơm trên bàn đã nguội ngắt, bà Phương đã đi ngủ từ sớm hoặc lánh sang nhà hàng xóm.

Một buổi chiều thứ Bảy, khi Thành đang giặt quần áo sau nhà, bà Phương bước vào phòng của Mai. Bà ngồi xuống cạnh mép giường, nhìn đứa con dâu tội nghiệp. Nỗi xót xa cho con trai lại trỗi dậy lấn át cả lòng trắc ẩn. Bà nắm lấy tay Mai, sụt sịt khóc:

“Mai ơi, mẹ biết con khổ, nhưng con thương lấy thằng Thành với. Nó mới ngoài ba mươi, đi làm đầu tắt mặt tối, về nhà lại còng lưng chăm con. Nhìn nó gầy rộc đi, lòng mẹ như có dao cắt. Con nằm đây, có bao giờ con nghĩ cho tương lai của nó không? Nhà này chỉ có mình nó là độc đinh…”

Mai nằm đó, từng lời của mẹ chồng như những nhát dao đâm vào tim cô. Cô muốn hét lên, muốn bảo mẹ hãy mang cô đi, hoặc hãy để cô giải thoát cho Thành, nhưng cuống họng cô chỉ phát ra những tiếng “ứ… ừ…” nghẹn khuất. Hai hàng nước mắt của Mai tuôn rơi ròng rã.

Đúng lúc đó, Thành bước vào. Chứng kiến cảnh tượng ấy, anh vội buông chiếc chậu thau xuống sàn, lao đến che chắn cho vợ. Giọng anh run lên vì tức giận:

“Mẹ! Mẹ lại nói gì với Mai thế này? Con đã bảo mẹ đừng làm khổ cô ấy nữa mà!”

Bà Phương đứng bật dậy, tức tưởi:

“Mẹ làm gì nó? Mẹ chỉ nói sự thật thôi! Con nhìn lại con đi, con có còn ra hình người nữa không? Vì nó mà con từ bỏ quyền làm cha, từ bỏ gia đình này đúng không?”

“Con không từ bỏ ai cả! Nhưng nếu mẹ tiếp tục ép uổng Mai, con buộc phải dọn đi. Con không thể để vợ con phải chịu thêm bất kỳ tổn thương nào nữa!” – Thành hét lên, đây là lần đầu tiên trong đời anh lớn tiếng với mẹ.

Bà Phương bàng hoàng nhìn con trai, bà ôm mặt khóc nức nở rồi chạy ra khỏi phòng, để lại một không gian đặc quánh sự đau thương. Thành quay lại, ôm lấy bờ vai đang run lên bần bật của Mai. Anh thì thầm vào tai cô, giọng nghẹn ngào:

“Đừng nghe mẹ nói, Mai ơi. Có chết anh cũng không bỏ em. Em phải cố lên, phải sống vì anh, em nhé!”

CHƯƠNG 2: ĐIỂM TỚI HẠN VÀ BIẾN CỐ ĐẨY LÊN CAO TRÀO

Mâu thuẫn đỉnh điểm đẩy mối quan hệ giữa Thành và mẹ vào một ngõ cụt tăm tối. Bà Phương quyết định dọn đồ về quê sống một thời gian, để lại Thành một mình xoay sở với công việc và việc chăm sóc người vợ liệt giường. Áp lực kinh tế và thể xác bắt đầu đè nặng lên vai người đàn ông trẻ.

Hằng ngày, Thành phải dậy từ năm giờ sáng để nấu cháo, vệ sinh cho vợ, sau đó tất tả chạy đến công ty làm việc. Trưa đến, anh lại xin phép chạy xe máy năm cây số về nhà để cho Mai ăn, rồi lại vội vã quay lại chỗ làm. Sự mệt mỏi, thiếu ngủ kéo dài khiến sắc mặt Thành ngày càng xám xịt, đôi mắt thâm quầng.

Một đêm muộn cuối tháng, sau một ngày làm việc kiệt sức và xử lý đống sổ sách tồn đọng ở công ty, Thành trở về nhà khi đồng hồ đã chỉ một giờ sáng. Căn nhà tối om, lạnh lẽo. Anh mệt mỏi bước vào phòng, bật chiếc đèn ngủ ánh vàng leo lét. Nhìn Mai đang ngủ say, anh mỉm cười xót xa, khẽ hôn lên trán cô rồi bước vào nhà tắm.

Chính trong lúc này, một tai nạn ập đến. Do sàn nhà tắm trơn trượt cộng với tinh thần mệt mỏi, đầu óc choáng váng vì hạ đường huyết, Thành bước hụt chân. Một tiếng động lớn “rầm” vang lên. Thành ngã nhào, đầu đập mạnh vào cạnh bồn rửa mặt bằng sứ. Anh chỉ kịp cảm thấy một cơn đau nhói ở gáy, một dòng chất lỏng ấm nóng chảy tràn ra, rồi tầm mắt anh tối sầm lại. Anh ngất lịm đi trên sàn nhà tắm lạnh lẽo.

Trong phòng ngủ, Mai giật mình tỉnh giấc bởi tiếng động lớn ấy. Cô dáo dác nhìn quanh, không thấy Thành đâu.

“Thành… Anh… Thành…” – Mai cố hết sức bình sinh, những âm thanh rên rỉ, đứt quãng phát ra từ khuôn miệng khô khốc.

Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng nước chảy róc rách từ trong nhà tắm vọng ra. Trực giác của một người vợ mách bảo cô rằng có chuyện chẳng lành đã xảy ra. Mồ hôi hột bắt đầu vã ra trên trán Mai. Nỗi sợ hãi tột cùng bao trùm lấy tâm trí cô. Anh là chỗ dựa duy nhất, là cả bầu trời của cô, nếu anh có mệnh hệ gì, cô sống để làm gì nữa?

“Thành ơi… Anh đâu rồi… Đừng dọa em…” – Tâm trí Mai gào thét, nhưng cơ thể cô vẫn như một tảng đá ngàn cân, bất động.

Sự bất lực và hoảng loạn tột độ đẩy hệ thần kinh của Mai vào một trạng thái kích thích chưa từng có suốt ba năm qua. Cô không thể chịu đựng cảnh tượng này. Ý chí muốn cứu chồng, muốn nhìn xem anh ra sao đã tạo nên một luồng xung điện mạnh mẽ chạy dọc sống lưng cô. Mai dồn hết chút tàn lực còn sót lại, cố gắng chuyển động cánh tay phải.

Một ngón tay nhúc nhích. Rồi cả bàn tay. Mai nghiến chặt răng đến mức bật máu môi, cô dùng khủy tay bám vào thành giường, lấy đà lật nghiêng người.

“Bộp!” – Cả cơ thể gầy gò của Mai rơi ngã nhào từ trên giường xuống sàn nhà. Cú ngã đau điếng khiến cô choáng váng, nhưng cô không dừng lại. Bằng một nghị lực phi thường của tình yêu, Mai bắt đầu trườn. Cô dùng hai khuỷu tay rớm máu, lết từng chút, từng chút một trên nền gạch men lạnh ngắt hướng về phía ánh sáng hắt ra từ cửa nhà tắm.

Mỗi một tấc đất di chuyển là một sự tra tấn thể xác, nhưng Mai bỏ ngoài tai tất cả. Nước mắt, mồ hôi và máu hòa lẫn vào nhau. Sau gần ba mươi phút vật lộn, cô cũng lết đến được cửa nhà tắm. Nhìn qua khe cửa, Thành đang nằm bất động trên vũng máu, gương mặt tái nhợt.

“Thành ơi!” – Một tiếng gọi tương đối rõ ràng, chất chứa toàn bộ sự đau đớn và hoảng sợ bật ra khỏi cổ họng Mai. Cô cố rướn người lên, bàn tay run rẩy chạm vào gấu quần của anh, ra sức lay gọi:

“Dậy đi anh… Đừng bỏ em… Thành ơi…”

CHƯƠNG 3: PHÉP MÀU TỪ TÌNH YÊU VÀ SỰ THỨC TỈNH

May mắn thay, bà Phương vì quá lo lắng cho con trai, lòng ngổn ngang không yên ở quê nên đã bắt chuyến xe muộn trong đêm để trở lại nhà. Khi bà mở cửa bước vào, đập vào mắt bà là một cảnh tượng kinh hoàng: Con dâu đang bò rạp dưới sàn, hai tay đầy vết xước, đang ôm lấy chân con trai bà trong nhà tắm, cả hai người đều đầy máu.

Bà Phương thét lên một tiếng kinh hãi, vội vàng lao vào. Bà nhanh chóng gọi người dân xung quanh đến giúp đỡ đưa Thành đi cấp cứu, đồng thời bế Mai trở lại giường.

Tại bệnh viện, Thành được các bác sĩ băng bó vết thương ở đầu. May mắn là cú ngã chỉ gây chấn thương phần mềm và rách da đầu, cộng thêm việc anh bị suy nhược cơ thể nghiêm trọng nên mới ngất lâu như vậy. Sau khi được truyền dịch và khâu vết thương, Thành dần tỉnh lại.

Khi Thành mở mắt ra, người đầu tiên anh nhìn thấy là mẹ mình. Bà Phương ngồi bên cạnh, đôi mắt sưng mọng, gương mặt hốc hác đi trông thấy. Thấy con trai tỉnh lại, bà ôm chầm lấy anh, khóc nấc lên:

“Thành ơi, con tỉnh rồi… Mẹ xin lỗi, mẹ sai rồi con ơi. Mẹ không ép con nữa, mẹ không bắt con bỏ cái Mai nữa…”

Thành còn yếu, giọng thều thào:

“Mẹ… Mai… Mai đâu rồi mẹ?”

Bà Phương lau nước mắt, nghẹn ngào kể lại toàn bộ sự việc đêm qua:

“Cái Mai nó cứu con đấy. Bác sĩ bảo, việc nó có thể tự ngã xuống giường và bò một đoạn đường dài như thế để tìm con là một kỳ tích y học. Chính tình yêu và nỗi sợ mất con đã đánh thức các dây thần kinh bị liệt của nó. Con dâu của mẹ… nó tỉnh lại thật rồi con ạ!”

Nghe đến đó, Thành vỡ òa hạnh phúc. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má anh. Anh bật dậy, mặc cho cơn chóng mặt còn váng vất, cầu xin bác sĩ cho mình được về nhà ngay lập tức.

Hai ngày sau, Thành được xuất viện. Bước vào căn phòng quen thuộc, anh thấy Mai đang ngồi tựa lưng vào thành giường, dù khuôn mặt còn mệt mỏi nhưng đôi mắt cô đã lấy lại nét linh hoạt, rạng rỡ của ngày xưa. Bà Phương đang ngồi bên cạnh, cẩn thận đút từng thìa cháo cho con dâu, thỉnh thoảng lại ân cần lau miệng cho cô. Cảnh tượng hòa thuận, ấm áp ấy khiến tim Thành thắt lại vì xúc động.

Thành bước đến bên giường, quỳ xuống nắm lấy tay cả mẹ và vợ. Mai nhìn anh, khóe môi nở một nụ cười yếu ớt nhưng đong đầy hạnh phúc. Cô chậm rãi giơ bàn tay còn chưa thật linh hoạt lên, vuốt nhẹ vào vết băng trên đầu chồng, nói đứt quãng từng từ:

“Anh… vất vả… nhiều rồi. Từ giờ… để em… cùng anh… gánh vác.”

Bà Phương nắm chặt tay hai con, nghẹn ngào nói:

“Mẹ thực sự xin lỗi hai đứa. Ba năm qua mẹ chỉ biết ích kỷ nghĩ đến thể diện, nghĩ đến cái gia đình này mà quên mất rằng, tình nghĩa vợ chồng mới là điều thiêng liêng nhất. Sự kiên trì của thằng Thành và nghị lực của cái Mai đã dạy cho người già này một bài học. Từ nay về sau, mẹ con mình cùng nhau cố gắng, mẹ sẽ cùng thằng Thành chăm sóc con cho đến khi con đi lại bình thường.”

Thành ôm cả hai người phụ nữ quan trọng nhất đời mình vào lòng. Bên ngoài sổ, cơn mưa hạ đã tạnh hẳn, nhường chỗ cho những tia nắng sớm ấm áp, rực rỡ xuyên qua vòm lá, chiếu rọi vào căn phòng nhỏ, báo hiệu một khởi đầu mới đầy hy vọng và ngập tràn tình yêu thương.

Câu chuyện là một minh chứng sống động cho giá trị của sự thủy chung, lòng hiếu thảo và tình nghĩa vợ chồng trong văn hóa người Việt. Khi con người ta đối xử với nhau bằng sự chân thành, kiên định và không từ bỏ trước nghịch cảnh, họ có thể tạo nên những phép màu kỳ diệu nhất, làm lay động cả lòng người và thức tỉnh những điều tưởng chừng như đã mất.

 

admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *