Đám cưới tôi mẹ chồng chỉ mời vỏn vẹn có 10 mâm cỗ, không tặng con dâu bất cứ thứ gì, tất cả tiền mừng và vàng cưới mọi người cho mẹ đòi đem đi bán lấy tiền sửa nhà cho cô út

Đám cưới tôi mẹ chồng chỉ mời vỏn vẹn có 10 mâm cỗ, không tặng con dâu bất cứ thứ gì, tất cả tiền mừng và vàng cưới mọi người cho mẹ đòi đem đi bán lấy tiền sửa nhà cho cô út

“Mẹ đã nói là cần để sửa nhà cho út rồi! Không đưa thì đừng hòng sống yên ổn trong cái nhà này!” Bà Thoa đùng đùng nổi giận, khuôn mặt nhăn nhó, chỉ thẳng tay vào mặt anh Hùng và Mai, giọng the thé vang vọng khắp căn nhà đơn sơ. Anh Hùng đứng chết lặng, cố gắng giữ lại chút bình tĩnh cuối cùng nhưng ánh mắt lại ngập tràn bất lực. Anh biết tính mẹ mình, một khi đã quyết thì khó ai lay chuyển. Mai nhìn cảnh tượng ấy mà lòng đau như cắt, một nỗi tủi nhục dâng trào. Cô không ngờ chỉ mới ba ngày sau cưới, cuộc sống đã đón nhận cú sốc lớn đến vậy. Nỗi lo lắng về tương lai bỗng chốc đè nặng lên đôi vai Mai. Bà Thoa vẫn chưa chịu dừng lại, bà tiếp tục nhấn mạnh: “Xây nhà cho cô út là ưu tiên hàng đầu của gia đình này. Tiền của con là của chung, không có chuyện giữ riêng!” Dứt lời, bà quay lưng bỏ đi, để lại Mai và anh Hùng trong không gian tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng thở dài nặng nề của anh Hùng và những giọt nước mắt chực trào trên khóe mi Mai.

Mai nhìn anh Hùng, ánh mắt cô chất chứa sự thất vọng và tủi nhục không cách nào giấu được, hòa lẫn với nỗi bất lực tột cùng của chồng. Anh Hùng chỉ biết thở dài, tay nắm chặt tay Mai như muốn truyền cho cô một chút sức mạnh yếu ớt. Anh nhìn thấy sự đấu tranh trong đôi mắt vợ, biết Mai đang suy nghĩ gì, nhưng anh cũng chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc đứng yên.

“Thôi anh, đành vậy. Để mẹ vui lòng…” Mai khẽ nói, giọng cô nghèn nghẹt, như có vật gì đó mắc nghẹn ở cổ họng. Cô nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, rồi nhanh chóng gạt đi. Mai biết rõ, giữ lại cũng chẳng ích gì, chỉ thêm phiền toái cho cả hai vợ chồng trong căn nhà này. Đây là cái giá cô phải trả cho cuộc hôn nhân mà tưởng chừng sẽ là bến đỗ bình yên.

Mai quay lưng lại, bước về phía chiếc tủ nhỏ đơn sơ trong căn nhà, nơi cô cất giữ món tài sản duy nhất của mình. Từng cử chỉ của Mai nặng nề như đeo chì, mỗi động tác đều như cứa vào tim cô một nhát dao. Mai mở tủ, lấy ra chiếc hộp nhỏ chứa toàn bộ số tiền 30 triệu đồng và một cây vàng cưới – tất cả những gì cô có từ họ hàng và hàng xóm. Cô không dám nhìn lại lần nữa, chỉ đưa thẳng về phía anh Hùng. Anh Hùng đón lấy, cảm nhận sự lạnh giá từ chiếc hộp, nhưng không dám nói thêm lời nào.

“Anh biết em thiệt thòi nhiều rồi. Anh xin lỗi,” anh Hùng thì thầm, ôm lấy Mai vào lòng. “Anh sẽ cố gắng làm lại từ đầu. Nhất định sẽ bù đắp cho em.”

Mai tựa đầu vào vai chồng, nghe những lời an ủi mà lòng nặng trĩu. Lời hứa của anh Hùng nghe sao xa vời và yếu ớt quá. Cô không còn tin vào bất kỳ điều gì nữa. Mai chỉ thấy một sự trống rỗng đến cùng cực. Thôi thì đành chấp nhận, dù tuyệt vọng, nhưng cô cũng không muốn gây thêm rắc rối hay sự đối đầu vô nghĩa nào trong căn nhà đã chất chứa quá nhiều áp lực này.

Mai gỡ mình ra khỏi vòng tay anh Hùng, chiếc hộp đựng tiền và vàng vẫn còn lạnh buốt trong tay. Mai run rẩy bước về phía Bà Thoa, người đang đứng đó, ánh mắt không chút dao động. Chiếc hộp như nặng ngàn cân, bàn tay Mai run cầm cập khi chìa nó ra. Bà Thoa không chút do dự, giật phắt chiếc hộp từ tay Mai. Trên môi Bà Thoa nở một nụ cười thỏa mãn méo mó, không một lời cảm ơn. Bà Thoa cúi xuống, đôi mắt sắc lẹm lướt qua cây vàng và những cọc tiền polyme bên trong, như muốn kiểm tra xem có thiếu hụt gì không.

Bà Thoa ngẩng lên, ánh mắt đầy khinh miệt nhìn Mai. “Biết điều là tốt!” Bà Thoa cộc lốc nói, giọng bà như lưỡi dao sắc lẹm cứa vào lòng Mai. “Con gái nhà quê thì phải biết thân biết phận.”

Mai cúi gằm mặt xuống, mái tóc che đi giọt nước mắt nóng hổi vừa lăn dài trên gò má. Lời nói của Bà Thoa như một nhát dao nữa đâm thẳng vào trái tim Mai, khiến cô cảm thấy tủi hờn và mất mát đến cùng cực. Trong căn nhà này, Mai biết mình chỉ còn là một cái bóng, một công cụ để phục vụ những toan tính. Cô chấp nhận, vì Mai hiểu rõ, phản kháng chỉ khiến mọi chuyện tồi tệ hơn. Một sự trống rỗng lạnh lẽo bao trùm lấy tâm hồn Mai.

Đám cưới kết thúc, Mai và Hùng không có trăng mật, không có phút giây nghỉ ngơi. Căn nhà đơn sơ giờ đây trống rỗng hơn bao giờ hết. Ngày hôm sau, Hùng phải vội vã trở lại công trình xa nhà, công việc nặng nhọc với đồng lương ít ỏi. Mai cũng bắt đầu bươn chải, bày biện một gánh hàng rong nhỏ ở đầu làng, bán rau dưa, trái cây tự trồng, kiếm từng đồng bạc lẻ.

Mỗi chiều tà, khi Hùng lấm lem bùn đất trở về, Mai cũng vừa dọn hàng xong. Bữa cơm tối đạm bạc chỉ có rau luộc, đậu phụ sốt cà, nhưng cả hai vẫn cố gắng động viên nhau. Mai nhiều lúc nhìn căn nhà trống hoác, nhìn chồng gầy gò, lòng cô trĩu nặng. Giấc mơ về một mái ấm đủ đầy cứ xa vời vợi. Cô thở dài, nước mắt chực trào.

Hùng đặt tay lên vai Mai, đôi mắt mệt mỏi nhưng ánh lên tia kiên cường. Anh siết nhẹ.

HÙNG
(Giọng khàn khàn vì mệt mỏi)
Cố lên em, rồi mình sẽ có tất cả.

Mai ngẩng đầu nhìn Hùng, trong ánh mắt anh, cô thấy cả sự vất vả và một niềm tin mãnh liệt. Hơi ấm từ bàn tay Hùng truyền sang, xua đi phần nào sự chán nản trong lòng Mai. Cô gật đầu, cố nặn ra một nụ cười. Mai biết, ít nhất, cô không đơn độc trên con đường chông gai này. Cuộc sống hai vợ chồng trẻ tiếp diễn trong vòng xoáy mưu sinh, ngày qua ngày, khắc nghiệt và không ngừng thử thách.

Vài tháng sau, cuộc sống của Mai và Hùng vẫn trôi qua trong vòng xoáy của mưu sinh. Mai vẫn miệt mài với gánh hàng rau dưa ở đầu làng, còn Hùng vẫn quần quật ở công trình xa nhà. Những bữa cơm đạm bạc, những đêm dài mệt nhoài dường như là bất tận.

Rồi một ngày, tin đồn lan nhanh khắp làng. Một căn nhà mới toanh, khang trang và bề thế, bắt đầu mọc lên ở vị trí đẹp nhất đầu làng, ngay gần gánh hàng của Mai. Cả làng ai cũng xôn xao, bàn tán. Khi căn nhà hoàn thiện, cổng sắt sơn son thếp vàng, mái ngói đỏ tươi, sân lát gạch sạch bóng, mọi người đều trầm trồ. Đó là nhà của cô út, được chính tay bà Thoa, mẹ chồng Mai, đứng ra lo liệu.

Mai lặng lẽ dọn hàng, đôi mắt cô không thể rời khỏi căn nhà mới sáng trưng ấy. Cô nhớ như in một cây vàng và ba mươi triệu tiền mừng cưới mà mình đã nhận được, rồi bị bà Thoa đòi lấy đi một cách trắng trợn. Lý do đưa ra lúc đó là để sửa nhà cho cô út. Giờ đây, “sửa nhà” đã biến thành một căn biệt thự thu nhỏ, sừng sững phô bày sự bất công rõ ràng nhất.

Đám đông hàng xóm túm tụm lại gần gánh hàng của Mai, vừa mua rau vừa xì xào bàn tán. Cô Thủy, người hàng xóm thân thiết, cũng đứng đó, giọng nói đầy vẻ ngưỡng mộ.

CÔ THỦY
(Nhấn nhá, đầy vẻ thán phục)
Ôi chao! Nhà út sướng thật đó Mai. Được mẹ chồng Mai lo cho tận răng. Mấy ai được như vậy!

Những lời xì xào bay vào tai Mai, sắc như dao cứa. Cô siết chặt nắm tay, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản khi cân rau cho khách. Tim Mai đau nhói, lòng cô nặng trĩu. Căn nhà hoành tráng kia, từng viên gạch, từng cánh cửa, dường như được xây bằng chính tiền mồ hôi nước mắt và của hồi môn của cô. Sự bất công như một bức tường vô hình, sừng sững hiện ra trước mắt, đè nén lấy Mai đến nghẹt thở. Cô nuốt khan, vị đắng chát lan tỏa nơi cuống họng.

Mai gượng gạo cười, tay vẫn thoăn thoắt cân rau. Nước mắt chực trào, nhưng Mai cố nuốt ngược vào trong. Từ ngày căn nhà của cô út hoàn thiện, những lời bóng gió, mỉa mai của bà Thoa càng trở nên gay gắt hơn. Cứ mỗi bữa cơm, mỗi lần Mai lướt qua sân, bà lại tìm cớ để chì chiết.

MỘT NGÀY SAU ĐÓ.

Mai đang cặm cụi giặt giũ bên giếng, lưng áo ướt đẫm mồ hôi. Bà Thoa từ trong nhà bước ra, hai tay chống nạnh, ánh mắt sắc như dao cau lướt qua Mai, rồi dừng lại ở đống quần áo đang ngâm.

BÀ THOA
(Giọng điệu khinh khỉnh)
À, giặt giũ kiểu này thì đến bao giờ mới xong việc? Đàn bà con gái, ai cũng mong vun vén cho gia đình, có mỗi việc nhà cửa mà làm chậm như rùa bò.

Mai lặng lẽ cúi đầu, không đáp lời. Cô chỉ biết vò mạnh thêm chiếc áo trong tay.

BÀ THOA
(Tiếp tục, giọng cao hơn)
Nhìn sang nhà con Tám đầu ngõ xem. Con gái người ta vừa giỏi việc đồng áng, vừa biết tề gia nội trợ, nhà cửa lúc nào cũng gọn gàng, sạch sẽ. Chứ đâu như ai kia, chỉ biết lề mề, rồi tiêu pha thì như nước chảy.

Mai cắn môi, những lời nói của mẹ chồng cứa vào tim cô. Tiêu pha như nước chảy? Mai đã bao giờ dám mua cho mình một bộ quần áo mới, hay một bữa ăn tử tế ngoài gánh rau dưa mệt nhọc?

Chiều hôm ấy, Hùng vừa đi làm về, mồ hôi nhễ nhại. Anh đặt chiếc mũ bảo hiểm xuống bàn, định ngồi nghỉ thì bà Thoa đã lên tiếng.

BÀ THOA
(Nhìn Hùng, nhưng ý tứ nhắm vào Mai)
Con trai cày cuốc vất vả như vậy, mà có người vợ chẳng biết lo lắng, vun vén gì cả. Cứ như con Lan, vợ thằng Tư bên kia, mỗi tháng gửi tiền về đều đặn, lại còn biết tích cóp sắm sửa cho chồng con. Chứ mình đây… haizzz.

Hùng nhíu mày. Anh nhìn sang Mai, thấy cô đang lặng lẽ dọn mâm cơm, đôi mắt đỏ hoe. Trong lòng anh dấy lên một cảm giác khó chịu. Anh biết Mai đã phải chịu đựng rất nhiều từ mẹ mình.

Đêm đó, sau bữa cơm, khi Mai đang rửa bát, bà Thoa lại đến bên cạnh, khoanh tay đứng nhìn.

BÀ THOA
(Mỉa mai, đầy vẻ khinh thường)
Đấy, nhìn xem! Bát đĩa thì rửa qua loa, chẳng có tí sáng bóng nào. Cả cái nhà này, từ ngày có cô về, tôi chẳng thấy cái gì ra hồn. Con gái nhà quê đúng là chỉ biết ăn bám!

Lời nói của bà Thoa như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Mai, khiến cô đứng hình. Nước mắt Mai lăn dài trên má, hòa vào nước xà phòng. Cô cố gắng nín lặng, nắm chặt tay đến mức móng tay hằn sâu vào da thịt. Hùng đứng ở cửa bếp, chứng kiến tất cả. Khuôn mặt anh đanh lại, đôi mắt hiện rõ vẻ giận dữ. Anh cảm thấy như có một ngọn lửa đang bùng lên trong lồng ngực. Ngần ấy thời gian, anh đã chứng kiến mẹ mình đối xử với Mai như một người hầu, một kẻ ăn xin. Anh không thể chịu đựng thêm nữa.

Hùng bước nhanh vào bếp, đứng chắn giữa Mai và bà Thoa. Khuôn mặt anh căng thẳng, đôi mắt nhìn thẳng vào mẹ mình, không còn vẻ hiền lành thường ngày.

HÙNG
(Giọng dứt khoát, mạnh mẽ, khác hẳn thường lệ)
Mẹ đừng nói vậy với Mai nữa! Cô ấy đã cố gắng rất nhiều. Mẹ không thấy sao?

Bà Thoa sững sờ. Đôi mắt sắc lẻm của bà mở to, đầy vẻ kinh ngạc. Đây là lần đầu tiên, từ khi Hùng lớn lên, anh dám công khai đối đầu với bà, đặc biệt là để bảo vệ Mai. Sự im lặng của bà chỉ kéo dài vài giây, sau đó, cơn giận bùng lên dữ dội.

BÀ THOA
(Hét lên, chỉ tay vào mặt Hùng)
Mày nói cái gì? Mày dám bênh vực con đàn bà này mà cãi lại mẹ mày sao? Mày bị nó bỏ bùa rồi à? Nó đã làm gì mà mày ra nông nỗi này?

Mai đứng phía sau Hùng, tim đập thình thịch. Cô cảm động vô cùng khi thấy chồng đứng ra bảo vệ mình, nhưng đồng thời, một nỗi lo sợ bao trùm. Cô biết, cơn thịnh nộ của bà Thoa sẽ khủng khiếp đến mức nào. Mai nắm chặt vạt áo Hùng, sợ hãi kéo nhẹ anh lùi lại.

MAI
(Giọng thều thào, mắt ầng ậng nước)
Anh Hùng… thôi mà anh…

Nhưng Hùng không nao núng. Anh vẫn giữ nguyên ánh mắt kiên quyết nhìn mẹ. Anh đã quá mệt mỏi khi nhìn thấy Mai bị chà đạp.

HÙNG
(Giọng vẫn trầm và rõ ràng)
Mẹ nói gì cũng được, nhưng đừng xúc phạm Mai nữa. Cô ấy là vợ con, là người mẹ đã cưới về. Con không muốn nghe những lời đó nữa.

Bà Thoa tái mặt vì tức giận. Khuôn mặt bà đỏ bừng, gân xanh nổi lên thái dương. Bà không thể tin được đứa con trai mà bà luôn kiểm soát, đứa con trai chưa bao giờ dám cãi lời bà, giờ lại dám đứng ra bênh vợ, chống đối lại bà một cách công khai như vậy. Sự bất ngờ và cơn tức giận khiến bà Thoa không thốt nên lời trong giây lát, chỉ biết trợn mắt nhìn Hùng và Mai. Bà Thoa thở hổn hển, cố gắng lấy lại bình tĩnh, nhưng ánh mắt bà bừng bừng lửa giận. Bà sẽ không dễ dàng bỏ qua chuyện này.

Sau cuộc đối đầu nảy lửa, bầu không khí trong căn nhà đơn sơ càng thêm ngột ngạt. Bà Thoa, với ánh mắt sục sôi lửa giận, tìm mọi cách gây khó dễ cho Mai, nhưng Mai không còn cam chịu như trước. Hùng cũng cương quyết bảo vệ vợ, khiến bà Thoa càng thêm uất hận. Tuy nhiên, chính sự gay gắt đó lại khiến Mai và Hùng gắn bó hơn, cùng nhau ấp ủ một giấc mơ thoát ly.

Họ hiểu rằng, muốn có tổ ấm riêng, muốn thoát khỏi sự kiểm soát của mẹ chồng, họ chỉ có thể dựa vào chính mình. Mai, ngoài việc làm đồng áng và lo việc nhà, còn nhận thêm những công việc lặt vặt như đan lát, gói bánh thuê. Hùng cũng dồn sức làm thuê cho các chủ vườn, bất kể nắng mưa. Đôi bàn tay chai sần, những vết chai sạn hằn sâu trên da, nhưng ánh mắt họ luôn ánh lên tia hy vọng. Mỗi tối, sau một ngày làm việc cật lực, họ ngồi lại bên nhau, tính toán chi tiêu, ghi chép cẩn thận từng khoản tiền nhỏ nhặt tiết kiệm được. Bữa cơm đạm bạc chỉ có rau dưa, cá khô, nhưng họ ăn ngon lành vì biết mình đang góp nhặt cho một tương lai tốt đẹp hơn.

Thời gian trôi qua, từ những đồng bạc lẻ, khoản tiền tiết kiệm của Mai và Hùng dần tăng lên. Không nhiều nhặn gì, nhưng đó là mồ hôi, nước mắt và cả khát vọng tự do của họ. Một tối muộn, khi mọi người trong nhà đã chìm vào giấc ngủ, Mai và Hùng ngồi cạnh nhau trên chiếc giường cũ kỹ. Mai nhẹ nhàng vuốt ve bàn tay chai sần của chồng, đôi mắt rưng rưng vì xúc động và niềm tin.

MAI
(Giọng thì thầm, tràn đầy hy vọng)
Anh ơi, mình cứ tích cóp thêm, rồi mình sẽ có nhà riêng. Mình sẽ mua một mảnh đất nhỏ thôi, rồi mình tự tay xây… Xây một cái nhà nhỏ xinh, không phải nghe ai nói gì nữa.

Hùng siết nhẹ tay Mai, ánh mắt anh cũng lấp lánh niềm tin. Anh gật đầu, biết rằng ước mơ ấy không hề xa vời, chỉ cần hai người cùng cố gắng. Họ cảm thấy một luồng năng lượng mới, một niềm hy vọng mãnh liệt đang nhen nhóm, thắp sáng con đường phía trước. Cuộc sống vẫn còn nhiều gian nan, nhưng lần đầu tiên, Mai và Hùng cảm thấy họ thật sự là một gia đình, có thể cùng nhau vượt qua tất cả.

Những ngày sau đó, Mai vẫn cần mẫn với công việc, vừa quán xuyến việc nhà, vừa miệt mài với những công việc làm thêm để vun vén cho tổ ấm nhỏ. Một buổi chiều muộn, khi hoàng hôn đỏ au dần buông xuống trên mái nhà đơn sơ, Mai ngồi tựa hiên, tay thoăn thoắt tước những bó rau muống vừa hái, tận hưởng làn gió mát lành. Từ đầu ngõ, cô Thủy, người hàng xóm thân thiết, bước lại, gương mặt thoáng nét buồn rầu.

CÔ THỦY
(Thở dài, ngồi xuống bên cạnh Mai)
Ôi giời, cái số con út nhà bà Thoa nó khổ lắm cô Mai ạ.

Mai đang mải mê với mớ rau, nghe thấy vậy liền ngẩng phắt dậy. Lời của cô Thủy như một mũi kim châm vào tâm trí Mai, khơi gợi những nghi vấn bấy lâu nay. Cô út – cái tên mà mẹ chồng Mai thường xuyên lấy ra làm lá chắn để đòi hỏi tiền bạc từ cô – rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

MAI
(Đặt bó rau xuống, giọng đầy tò mò)
Chị Thủy nói sao ạ? Cô út có chuyện gì mà khổ thế? Em nghe mẹ chồng em cứ nói phải lo cho cô ấy nhiều lắm, nên mới cần tiền…

CÔ THỦY
(Nhìn quanh, hạ thấp giọng thì thầm như sợ ai đó nghe thấy)
Lo gì mà lo! Khổ cái nỗi… mà thôi, chuyện nhà người ta, mình là hàng xóm, nói ra lại mang tiếng.

Mai cảm nhận được sự ngập ngừng của cô Thủy, nhưng ánh mắt cô đã dán chặt vào người hàng xóm. Mai biết, cô Thủy không phải là người thích thêm thắt hay bịa đặt, nhưng cũng là người giữ ý tứ. Sự úp mở này càng khiến Mai bồn chồn. Một linh cảm mạnh mẽ dấy lên trong lòng Mai, rằng một bí mật đã bị che giấu bấy lâu nay sắp sửa được hé lộ.

MAI
(Nắm nhẹ tay cô Thủy, chân thành)
Chị Thủy cứ nói thật đi, ở đây có mình em với chị thôi mà. Em xem chị như người nhà. Vả lại, chuyện nhà cô út, em cũng có liên quan mà… Suốt bao nhiêu ngày qua, mẹ chồng em cứ lấy cớ đó để đòi hết tiền cưới của em. Em phải biết rõ ngọn ngành chứ chị.

Cô Thủy do dự, ánh mắt lướt qua vẻ mặt căng thẳng của Mai, rồi như trút được một gánh nặng kìm nén bấy lâu, cô bắt đầu kể.

CÔ THỦY
(Thở dài lần nữa, rồi thì thầm)
Thật ra… cái con út nhà bà Thoa, nó nào có bệnh tật gì đâu. Tất cả chỉ là cái cớ… cái cớ để bà Thoa vơ vét tiền của con dâu thôi. Mà cái cớ đó… (Cô Thủy lại đưa tay che miệng, cúi sát vào tai Mai) …là vì con út nó lỡ dở… có bầu với một thằng trên thành phố rồi lén về quê giấu. Bà Thoa phải lo chạy chữa, lo che giấu cho nó, sợ mất mặt với làng xóm. Đã vậy, thằng cha đứa bé còn bỏ của chạy lấy người, không chịu trách nhiệm gì cả.

Mai sững sờ. Đôi mắt cô mở to, tay buông thõng bó rau xuống đất. Não bộ Mai quay cuồng, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép thông tin vừa nhận được. Cô út không phải bệnh tật, mà là… có bầu với người lạ? Bà Thoa, người mẹ chồng ghê gớm, đã dùng sự thật đau lòng này như một chiêu bài để ép Mai, vơ vét của hồi môn của cô? Toàn bộ những lời bóng gió, những yêu cầu vô lý, những trận gây sự của bà Thoa giờ đây hiện ra dưới một góc nhìn tàn nhẫn và cay đắng hơn gấp vạn lần. Mai cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì gió chiều, mà vì sự thật tàn khốc vừa được phơi bày. Cô út khổ, nhưng cái khổ đó lại trở thành công cụ để bà Thoa bóc lột Mai một cách trắng trợn.

Mai vẫn còn thất thần, cố gắng nuốt trôi sự thật cay đắng về việc cô út mang bầu. Nhưng cô Thủy chưa dừng lại ở đó. Nét mặt cô Thủy chuyển sang vẻ vừa phẫn nộ vừa tiếc nuối khi nhìn Mai.

CÔ THỦY
(Siết chặt bàn tay Mai, hạ giọng còn thấp hơn, gần như là tiếng gió thoảng)
Chưa hết đâu Mai ơi. Cái con út ấy, nó đâu có khổ sở nghèo khó gì như bà Thoa vẫn rao đâu. Ngược lại là đằng khác. Nó làm ăn trên thành phố, có tiền lắm đấy. Tiền của nó không thiếu đâu, chỉ là bà Thoa muốn giấu nhẹm cái chuyện nó có bầu, không muốn ai biết, nên mới cố tình dựng lên chuyện nó nghèo, nó bệnh để lấy cớ đòi tiền cưới của con dâu thôi.

Mai nhắm mắt lại, một cảm giác ghê tởm dâng lên. Không phải vì cô út, mà vì sự dối trá đến tận cùng của mẹ chồng (bà Thoa). Hóa ra, tất cả chỉ là một màn kịch được dựng lên vô cùng tinh vi và tàn nhẫn.

MAI
(Hơi run rẩy, mở mắt nhìn cô Thủy)
Vậy… còn cái nhà… cái nhà mà mẹ chồng (bà Thoa) nói sửa cho cô út… có phải cũng là giả dối không hả chị?

Cô Thủy gật đầu lia lịa, ánh mắt đầy xót xa khi nhìn Mai.

CÔ THỦY
(Thở dài thườn thượt)
Giả dối gì mà giả dối, cái nhà thì là thật, nhưng mục đích thì khác xa một trời một vực. Chứ nó làm gì có bệnh tật gì mà phải sửa sang, xây cất làm gì cho tốn kém. Con út nó giấu cái bụng bầu về làng quê, bà Thoa phải lo liệu cho kín đáo. Cái căn nhà đơn sơ mà mẹ chồng (bà Thoa) đang sửa sang, xây cất đó, không phải để ở cho sung sướng gì đâu, mà là để cho con út nó có chỗ sinh con mà không làm mất mặt gia đình. Bà Thoa sợ làng xóm biết chuyện, sợ gia đình mất mặt nên mới phải làm như vậy. Để nó đẻ xong xuôi, ra tháng ra ngày rồi mới dám đưa ra ngoài.

Mai chết lặng. Mọi mảnh ghép cuối cùng đều đã khớp vào vị trí, tạo nên một bức tranh hoàn chỉnh về sự lừa dối và tàn nhẫn của mẹ chồng (bà Thoa). Cơn giận bùng lên trong lòng Mai, nhưng cùng với đó là nỗi đau xé lòng. Cô đã bị lừa dối trắng trợn, tiền bạc bị chiếm đoạt không thương tiếc, và tất cả chỉ vì che giấu một bí mật động trời của gia đình chồng.

CÔ THỦY
(Thì thầm, nắm chặt tay Mai như muốn truyền thêm sức mạnh)
Sự thật là con út nó có chửa trước rồi, bà Thoa phải lo liệu cho kín đáo thôi.

Mai cúi gằm mặt. Nước mắt không biết từ đâu chảy ra, nóng hổi trên má. Cô không còn cảm thấy buồn hay tủi thân nữa, chỉ còn lại sự căm phẫn tột cùng và một quyết tâm sắt đá chưa từng có. Cô phải làm gì đó. Mai không thể để mình bị chà đạp như thế này mãi.

Bà ấy có thiếu tiền đâu, Mai. Bà ấy là người sắc sảo nhất cái làng này, tiền nong tính toán đâu ra đấy. Chỉ là muốn tiện tay lấy luôn tiền của các cô chú thôi. Bà ta muốn dùng số tiền đó để lo liệu cho con út mà không phải bỏ một đồng nào từ túi của mình.

Mai ngẩng phắt dậy, đôi mắt đỏ hoe nhìn cô Thủy, như thể vừa nhận thêm một cú đấm nữa vào bụng.

MAI
(Cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng giọng vẫn run rẩy)
Không thiếu tiền… vậy sao bà ấy…

CÔ THỦY
(Lắc đầu, gương mặt đầy vẻ khinh bỉ khi nhắc đến mẹ chồng (bà Thoa))
Không những không thiếu, mà còn thừa là đằng khác. Bà ta làm vậy là có mưu đồ cả đấy Mai ơi. Một mũi tên trúng hai đích. Vừa lo được việc giấu giếm cho con út khỏi tiếng tăm làng xóm mà không tốn kém, lại vừa muốn cướp đi hết vốn liếng của con dâu. Bà ta sợ con có tiền, có vốn, rồi lại “bay” đi khỏi tầm kiểm soát của bà ấy.

Mai cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. Sự dối trá không chỉ dừng lại ở việc che giấu bí mật của cô út, mà còn là một âm mưu kiểm soát, một sự tước đoạt trắng trợn ngay từ đầu. Cô bị lừa dối một cách cay đắng, bị biến thành một con tốt trong ván cờ đầy toan tính của mẹ chồng (bà Thoa). Cả cơ thể Mai run lên bần bật vì phẫn nộ.

MAI
(Nắm chặt tay đến mức móng tay ghim vào lòng bàn tay, giọng nghiến ken két)
Bà ấy… bà ấy muốn tôi không có gì để rời đi ư?

CÔ THỦY
(Gật đầu, ánh mắt đầy thương cảm nhìn Mai)
Bà ta muốn con phải hoàn toàn phụ thuộc vào cái gia đình này, phải ở lại mà chịu sự sai khiến. Bà ta không muốn con có một chút tự do nào, dù là về vật chất hay tinh thần.

Một cảm giác nghẹt thở dâng lên trong Mai. Không phải là nỗi buồn, mà là sự giận dữ tột độ và cảm giác bị sỉ nhục. Mẹ chồng (bà Thoa) đã không chỉ chiếm đoạt tài sản của cô, mà còn toan tính cả tương lai, cả quyền tự do của cô. Mai nhìn ra cửa, ánh mắt chất chứa một sự kiên cường và lạnh lùng chưa từng có.

Mai rời khỏi nhà cô Thủy với một tâm trạng nặng trĩu nhưng cũng bừng bừng ngọn lửa căm phẫn. Tối hôm đó, khi Hùng vừa về đến căn nhà đơn sơ, Mai đã không thể kìm nén được nữa. Cô chạy đến bên anh, gương mặt vẫn còn đỏ hoe vì những giọt nước mắt kìm nén.

MAI
(Nghẹn ngào, giọng run rẩy)
Anh ơi, em vừa nghe chuyện này… nó… nó động trời lắm.

Hùng nhìn vợ, thấy sự bàng hoàng và đau khổ tột độ hiện rõ trên gương mặt Mai. Anh đặt cặp lồng cơm xuống bàn, vội vàng đỡ Mai ngồi xuống ghế.

HÙNG
(Lo lắng)
Có chuyện gì vậy em? Ai lại nói gì em à?

MAI
(Lắc đầu lia lịa, nước mắt lại chực trào)
Không phải… không phải ai nói gì em… mà là… là về mẹ… và cả cô út nữa…

Hùng nhíu mày. Anh vốn không tin mẹ mình có thể làm điều gì quá đáng, dù biết bà ghê gớm. Anh nhìn Mai với vẻ hoài nghi.

HÙNG
(Giọng có chút bực dọc, như muốn bảo vệ mẹ)
Em lại nghe lời xì xào của ai rồi. Mẹ làm gì thì cũng là vì gia đình thôi.

Mai ngẩng mặt lên, ánh mắt kiên quyết. Cô biết Hùng sẽ khó tin, nhưng cô phải nói ra. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng sắp xếp lại những gì cô Thủy đã kể.

MAI
(Giọng Mai dần trở nên mạch lạc hơn, dù vẫn còn run rẩy)
Anh nhớ ngày cưới mình chứ? Mười mâm cỗ. Mẹ không tặng em gì, nhưng đòi hết một cây vàng và ba mươi triệu tiền phong bì. Lý do là để sửa nhà cho cô út. Anh có thấy lạ không?

Hùng im lặng. Anh cũng từng cảm thấy khó hiểu về chuyện đó, nhưng vì là mẹ nên anh không dám thắc mắc.

MAI
(Tiếp tục, giọng Mai chất chứa sự phẫn nộ)
Cô Thủy vừa kể cho em nghe. Mẹ không hề thiếu tiền. Bà ấy là người sắc sảo nhất làng, tiền nong đâu ra đấy. Bà ấy lấy tiền của mình… không phải để sửa nhà cho cô út đâu. Mà là để… để lo liệu cho chuyện của cô út… mà không phải bỏ ra một đồng nào. Cô út… cô ấy có bí mật. Một bí mật mà mẹ muốn giấu khỏi cả làng.

Hùng sững sờ. Anh chưa bao giờ nghĩ mọi chuyện lại phức tạp đến thế. Anh nhìn Mai, cố gắng tìm kiếm dấu hiệu của sự bịa đặt, nhưng gương mặt Mai đầy đau khổ và chân thật.

HÙNG
(Nuốt khan, giọng khàn đặc)
Bí mật gì? Em đang nói gì vậy Mai?

MAI
(Giọng Mai hạ thấp, đầy chua xót, từng lời như cứa vào lòng)
Mẹ không muốn cô út mang tiếng xấu. Bà ấy sợ làng xóm dị nghị. Và bà ấy sợ em có tiền, có vốn, rồi sẽ không chịu được mà rời đi. Bà ấy muốn em hoàn toàn phụ thuộc vào cái gia đình này, phải ở lại chịu sự sai khiến của bà ấy. Anh nghĩ xem, nếu mẹ thực sự khó khăn, sao bà lại không cho mình một xu nào, lại còn lấy đi hết? Mẹ đã có mưu đồ cả rồi, Hùng ạ. Một mũi tên trúng hai đích.

Hùng ngả người vào thành ghế, hai tay ôm lấy đầu. Những lời Mai nói, tuy không có bằng chứng vật chất cụ thể, nhưng lại khớp với những hành động khó hiểu, những lời nói bóng gió của mẹ anh bấy lâu nay. Đặc biệt là thái độ của bà Thoa đối với tiền bạc và sự kiểm soát gắt gao với Mai. Anh bắt đầu nhớ lại những lần bà Thoa nhắc đến “chuyện đại sự” của cô út, hay những ánh mắt dò xét, khinh miệt bà dành cho vợ mình.

HÙNG
(Thều thào, giọng đầy đau đớn và bàng hoàng)
Không thể nào… mẹ lại có thể… Mẹ đã lừa dối chúng ta sao? Lừa dối cả con trai của mình… và vợ con nữa…

Mai gật đầu, nước mắt lã chã rơi. Cô nhìn Hùng, thấy sự sụp đổ trong ánh mắt anh.

MAI
(Giọng đầy tủi hờn và phẫn nộ)
Chúng ta đã bị lợi dụng, anh ạ. Bị lừa dối một cách cay đắng. Tất cả chỉ là một vở kịch để bà ấy đạt được mục đích của mình.

Hùng cảm thấy một cú sốc lớn đánh úp. Bao nhiêu năm nay, anh luôn nghĩ mẹ mình dù có ghê gớm nhưng vẫn thương con cái. Giờ đây, sự thật phơi bày như một vết dao cứa thẳng vào tim anh. Cảm giác bị phản bội, bị biến thành con rối trong tay mẹ, khiến anh gần như nghẹt thở. Anh siết chặt tay Mai, cả hai vợ chồng chìm trong sự bàng hoàng và nỗi đau tột cùng. Mái ấm đơn sơ bỗng trở nên lạnh lẽo, ngột ngạt hơn bao giờ hết.

Hùng và Mai ngồi lặng lẽ bên nhau, từng phút trôi qua như cả thế kỷ. Căn nhà đơn sơ, nơi lẽ ra phải là tổ ấm, giờ đây nhuốm màu của sự lừa dối và phản bội. Nỗi đau không chỉ là việc mất đi cây vàng, ba mươi triệu đồng tiền cưới, mà còn là sự sụp đổ của niềm tin. Niềm tin vào người mẹ mà Hùng luôn kính trọng, vào cái gọi là gia đình mà Mai đã từng hy vọng. Mai cảm thấy một sự trống rỗng đến tận cùng, như thể trái tim cô vừa bị xé toạc. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má Mai, nóng hổi và mặn chát. Hùng nhìn vợ, ánh mắt anh cũng ngấn lệ, ôm chặt Mai vào lòng, cố gắng xoa dịu nỗi đau mà chính anh cũng đang gánh chịu.

HÙNG
(Thì thầm, giọng nghẹn lại trong cổ họng)
Vậy ra bấy lâu nay… mẹ đã lừa dối chúng ta?

Hùng ôm chặt Mai, cảm nhận sự run rẩy từ vợ. Mai ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn thẳng vào anh, trong đó chất chứa nỗi thất vọng và sự tổn thương tột cùng.

MAI
(Giọng khàn đặc)
Anh còn nghi ngờ gì nữa sao, Hùng? Mọi chuyện đã rõ như ban ngày rồi. Cây vàng của em… ba mươi triệu tiền mừng… tất cả chỉ là cái cớ để bà ấy vun vén cho cô út.

Hùng siết chặt vòng tay, lòng anh quặn thắt. Anh đã từng mù quáng tin tưởng mẹ mình, nhưng giờ đây, những lời dối trá và hành động tham lam của bà Thoa đã phơi bày trần trụi. Đêm đó, căn nhà đơn sơ không có lấy một giây phút yên bình. Cả Hùng và Mai trằn trọc, không thể chợp mắt, những mảnh vỡ của niềm tin cứa sâu vào tâm hồn họ. Sự dối trá và áp đặt mà họ phải chịu đựng bấy lâu nay đã vượt quá giới hạn chịu đựng. Họ nằm cạnh nhau, nhưng tâm trí thì đang quay cuồng với những suy nghĩ về tương lai mịt mờ.

Rạng sáng, khi ánh bình minh yếu ớt rọi qua khe cửa, Hùng quay sang nhìn Mai, ánh mắt anh hiện rõ sự kiên định. Anh biết rằng, họ không thể tiếp tục sống trong cái lồng kìm kẹp này nữa.

HÙNG
(Giọng dứt khoát, nhưng vẫn còn chút đau xót)
Mình phải ra riêng thôi em ạ, không thể chịu đựng mãi thế này được.

Mai ngẩng lên, trong ánh mắt cô không còn sự cam chịu mà thay vào đó là một tia hy vọng. Cô gật đầu đồng ý, như thể câu nói đó đã cởi trói cho một gánh nặng mà cô đã mang quá lâu.

MAI
(Nắm chặt tay Hùng)
Vâng, ra riêng thôi anh. Dù biết sẽ rất khó khăn, nhưng đây là con đường duy nhất để chúng ta tìm lại hạnh phúc và sự bình yên. Chúng ta sẽ tự lập hoàn toàn.

Hùng gật đầu, siết chặt tay Mai. Một gánh nặng vô hình như vừa được trút bỏ khỏi lồng ngực cả hai. Dù con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng quyết định này mang lại cho họ một cảm giác nhẹ nhõm kỳ lạ, một niềm hy vọng mong manh về một khởi đầu mới, không có sự lừa dối và áp đặt. Họ nhìn nhau, trong khoảnh khắc đó, họ tìm thấy sức mạnh và sự đồng lòng để đối mặt với mọi thử thách.

MAI
(Giọng khẽ, ánh mắt vẫn còn vương vấn nỗi lo)
Nhưng anh ơi, chúng ta sẽ nói chuyện với mẹ thế nào đây? Em… em vẫn lo bà sẽ làm ầm lên.

Hùng đặt tay lên vai Mai, ánh mắt anh vừa kiên định vừa ẩn chứa nỗi đau. Anh hiểu những gì Mai lo lắng, nhưng anh biết không thể cứ thế mà im lặng ra đi. Một lần đối mặt, dù khó khăn, vẫn cần thiết để gỡ bỏ những nút thắt trong lòng.

HÙNG
(Thở dài, quyết tâm)
Em cứ để anh nói chuyện với mẹ một lần cho ra nhẽ. Không làm ầm ĩ, nhưng bà ấy cần biết chúng ta đã biết sự thật.

Mai nhìn Hùng, trong lòng cô dấy lên một cảm giác phức tạp. Vừa lo sợ cuộc đối đầu trực diện với Mẹ chồng (bà Thoa), vừa hy vọng Hùng có thể giải quyết mọi chuyện một cách êm thấm. Cô biết, Mẹ chồng (bà Thoa) sẽ không dễ dàng chấp nhận sự thật và càng không dễ dàng buông tha.

MAI
(Gật đầu chậm rãi)
Vâng… Anh cẩn thận nhé. Em chỉ mong mọi chuyện không trở nên quá tệ.

Hùng siết nhẹ tay Mai, trấn an cô. Trong lòng anh, một cuộc chiến thầm lặng đã bắt đầu. Anh không muốn Mẹ chồng (bà Thoa) phải chịu tổn thương, nhưng cũng không thể để bà tiếp tục lừa dối và thao túng cuộc đời họ. Quyết định ra đi là không thể thay đổi. Việc nói chuyện thẳng thắn chỉ là để khép lại một chương, dù đầy đau đớn, nhưng cần thiết.

Họ ngồi cạnh nhau, ánh mắt nhìn ra khoảng sân vắng, nơi từng chứng kiến những khoảnh khắc hạnh phúc ngắn ngủi và những nỗi tủi hờn chất chồng. Dù lòng còn nặng trĩu những băn khoăn về tương lai và cuộc đối mặt sắp tới, nhưng sự quyết tâm trong họ đã lớn hơn bao giờ hết. Mai tựa đầu vào vai Hùng, cảm nhận được hơi ấm và sự vững chãi từ anh. Đây sẽ là khởi đầu cho một con đường mới, một cuộc sống mới, nơi họ sẽ tự xây dựng hạnh phúc cho riêng mình, không còn bóng dáng của sự lừa dối và tham lam.

Mai tựa đầu vào vai Hùng, cảm nhận hơi ấm và sự vững chãi từ anh. Nỗi lo âu về cuộc đối mặt phía trước vẫn còn đó, nhưng trong vòng tay anh, một cảm giác bình yên lạ lùng len lỏi. Hùng ôm chặt lấy Mai, bàn tay khẽ vuốt mái tóc cô. Cả hai đều chìm vào im lặng, lắng nghe nhịp đập của con tim mình, như đang tìm kiếm một lời khẳng định cho quyết định vừa được đưa ra.

Rồi, Hùng bật khóc, những tiếng nấc nghẹn ngào vỡ òa trong màn đêm tĩnh mịch. Anh đã cố gắng mạnh mẽ, cố gắng gồng mình lên để làm chỗ dựa cho Mai, nhưng giờ đây, khi chỉ còn hai người, tất cả sự kìm nén trong lòng anh đều tan chảy. Nước mắt anh không chỉ là sự uất nghẹn vì những bất công Mai phải chịu đựng, mà còn là nỗi tủi hờn cho chính bản thân anh, một người con trai yếu đuối, không thể bảo vệ vợ mình sớm hơn. Mai ngẩng đầu nhìn Hùng, những giọt nước mắt nóng hổi của anh rơi xuống má cô. Trái tim cô như bị bóp nghẹt. Cô vươn tay ôm lấy anh thật chặt, để những giọt nước mắt của chính mình cũng tuôn rơi xối xả.

Họ ôm nhau, khóc không thành tiếng. Đó là những giọt nước mắt của sự tủi hờn chất chồng, của những tháng ngày dài chịu đựng sự cay nghiệt và xem thường. Nhưng sâu thẳm hơn, đó còn là giọt nước mắt của sự giác ngộ. Họ nhận ra rằng, mối quan hệ gia đình này không phải là tình thương mà là sự tính toán, lừa dối và thao túng. Bóng đen của Mẹ chồng (bà Thoa) đã quá lớn, đã quá lâu che phủ lên cuộc đời họ. Chỉ có tự mình đứng lên, tự giải thoát khỏi cái bóng ấy, họ mới có thể tìm thấy hạnh phúc thực sự. Giây phút ấy, trong vòng tay siết chặt, họ hiểu rằng cuộc đời của họ sẽ rẽ sang một trang mới, một trang mà họ sẽ tự viết nên, không còn phụ thuộc vào bất cứ ai.

MAI
(Thút thít, giọng khản đặc)
Từ giờ, mình sẽ chỉ có nhau thôi anh ạ.

Hùng siết chặt Mai hơn, gật đầu trong tiếng nấc. Lời nói của Mai như một lời thề nguyện, một lời hứa hẹn cho tương lai, xua tan đi tất cả những nỗi sợ hãi còn vương vấn trong lòng họ. Trong giây phút ấy, họ không còn cô đơn. Họ có nhau, và điều đó là đủ.

Từng giọt nước mắt lắng xuống, không khí trong căn phòng dần trở nên thanh tịnh hơn. Hùng và Mai ngồi lại cạnh nhau, nắm chặt tay. Ánh mắt họ không còn chứa đựng sự sợ hãi hay tuyệt vọng, mà thay vào đó là sự bình tâm và một tia hy vọng mới. Chặng đường sắp tới chắc chắn sẽ còn nhiều khó khăn, nhưng họ đã không còn là những con người yếu đuối, dễ dàng bị thao túng như trước. Những cay đắng, tổn thương mà họ đã trải qua đã tôi luyện họ trở nên kiên cường hơn, và quan trọng hơn cả, đã gắn kết họ lại với nhau bằng một sợi dây bền chặt không gì có thể phá vỡ.

Họ đã học được bài học đắt giá về sự tin tưởng và lòng tham lam, về ranh giới mong manh giữa tình yêu thương và sự lợi dụng. Giờ đây, điều quan trọng nhất đối với họ không còn là vật chất hay danh dự hão huyền, mà là sự bình yên trong tâm hồn và hạnh phúc giản dị khi được ở bên nhau. Dù cho Mẹ chồng (bà Thoa) có phản ứng thế nào, dù cho tương lai có bất định ra sao, họ biết rằng họ sẽ cùng nhau đối mặt. Đó là một khởi đầu mới, không phải chỉ của một cuộc sống mới, mà còn là của một con người mới, một tình yêu mới được thử thách và tôi luyện. Ánh trăng ngoài kia vẫn chiếu sáng, như soi đường cho họ bước đi trên con đường tự do và hạnh phúc, một con đường mà họ sẽ tự mình kiến tạo, không còn vương vấn những bóng ma của quá khứ.

admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *