Vợ vừa quadoi, chồng đã mở tiệc ăn mừng với cô giúp việc ngay trước ban thờ vợ,

Vợ vừa quadoi, chồng đã mở tiệc ăn mừng với cô giúp việc ngay trước ban thờ vợ,

Ngay sau đám cưới, cuộc sống của Lan như bước vào một trang mới rực rỡ. Trong ngôi nhà của Lan và Hùng, tiếng cười của Lan thường xuyên vang lên, tràn ngập hạnh phúc. Hùng vẫn giữ nguyên phong thái lịch thiệp, ân cần như thuở nào. Anh ta luôn quan tâm đến những điều nhỏ nhặt nhất, từ việc Lan ăn uống có ngon miệng không, đến những giấc ngủ chập chờn của cô. Lan hoàn toàn đắm chìm trong tình yêu mà cô tin rằng mình đã tìm thấy. Cô thường xuyên gọi điện cho tôi, Người kể chuyện, giọng nói không giấu được sự hân hoan.

“Em chưa bao giờ nghĩ mình lại may mắn đến vậy, chị ạ!” Lan thỏ thẻ qua điện thoại, “Hùng đúng là người đàn ông hoàn hảo! Em cảm thấy như mình đã tìm thấy bến đỗ bình yên nhất cuộc đời.”

Tôi lắng nghe Lan, miệng mỉm cười theo những lời cô nói, nhưng trong lòng lại dấy lên một cảm giác bất an khó tả. Có lần, tôi ghé thăm ngôi nhà của Lan và Hùng. Hùng vẫn vậy, pha trà mời tôi, trò chuyện với Lan bằng giọng điệu ân cần. Nhưng khi anh ta quay sang nhìn Lan, tôi thoáng thấy một tia sáng lạnh lẽo, khó hiểu trong đôi mắt đó. Một cái nhìn lướt qua nhanh đến mức tôi tự hỏi liệu mình có nhìn nhầm không. Nhưng trực giác của tôi, Người kể chuyện, mách bảo rằng có điều gì đó không đúng, một điều gì đó ẩn sâu dưới vẻ ngoài hoàn hảo ấy. Tôi không nói gì với Lan, chỉ im lặng quan sát.

Vài tháng sau đó, cuộc sống trong ngôi nhà của Lan và Hùng dần thay đổi một cách tinh tế nhưng rõ rệt. Những buổi chiều tà, Lan thường ngồi một mình trong phòng khách, chờ đợi Hùng trở về. Nhưng giờ đây, anh ta bắt đầu đi sớm về muộn. Hùng không còn giải thích cặn kẽ về công việc, thay vào đó là những lời nói dối vụng về, lắp bắp khi Lan hỏi han.

“Anh bận lắm, có dự án mới phát sinh,” Hùng buông thõng một câu, mắt tránh nhìn Lan, vội vàng đi tắm.

Lan cảm thấy có điều gì đó không ổn. Những đêm khuya, khi Lan đã chìm vào giấc ngủ, cô thường giật mình tỉnh giấc bởi tiếng Hùng thì thầm điện thoại ở một góc nhà. Anh ta lén lút ra ban công, giọng nói nhỏ đến mức Lan không thể nghe rõ, nhưng sự cảnh giác và vẻ lén lút ấy đã gieo vào lòng cô một hạt giống nghi ngờ. Trái tim Lan bắt đầu nặng trĩu.

Một buổi tối, Lan vừa bước ra khỏi phòng tắm, mái tóc còn ướt. Cô nghe thấy giọng Hùng vọng ra từ phòng khách. Ban đầu, Lan chỉ định đi qua, nhưng rồi giọng nói đó khiến cô phải dừng lại. Hùng đang nói chuyện điện thoại, nhưng đó không phải là giọng điệu ân cần, lịch thiệp mà anh ta vẫn thường dùng với cô. Giọng anh ta ngọt ngào, mềm mại đến lạ, như rót mật vào tai ai đó.

“Em yêu, anh nhớ em rất nhiều… Chắc chắn rồi, ngày mai anh sẽ ghé qua sớm,” Hùng thỏ thẻ, tiếng cười khúc khích nhỏ nhẹ, ấm áp, khác hẳn với sự lạnh nhạt anh dành cho Lan gần đây.

Lời nói đó như một nhát dao đâm thẳng vào tim Lan. Thế giới xung quanh cô bỗng chốc quay cuồng, mọi thứ tan biến. Cô đứng sững sờ sau góc tường, không dám bước ra. Nụ cười dịu dàng đó, giọng điệu say đắm đó, chưa bao giờ Hùng dành cho cô kể từ sau đám cưới. Lan cảm thấy như có một bàn tay vô hình đang siết chặt lồng ngực mình. Cô cố gắng nín thở, lắng nghe thêm, nhưng không còn sức lực. Đôi mắt cô nhoè đi.

Lan lặng lẽ quay lưng lại, bước từng bước nặng nề về phía phòng ngủ của mình. Từng giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, thấm ướt gối. Cả đêm đó, Lan nằm trằn trọc, hình ảnh Hùng với giọng nói ngọt ngào ấy cứ hiện lên ám ảnh, gặm nhấm tâm can cô. Nước mắt cô cứ thế tuôn rơi, không cách nào kìm nén được.

Sáng hôm sau, đôi mắt Lan trũng sâu vì một đêm không ngủ. Nỗi đau và sự hoang mang vẫn còn hằn rõ trên gương mặt cô. Hùng vẫn giữ vẻ bề ngoài tử tế, như không có gì xảy ra. Anh ta thông báo về việc thuê thêm người giúp việc để Lan đỡ vất vả. Lan lặng lẽ gật đầu, tâm trí vẫn còn chìm trong những suy nghĩ hỗn độn.

Vài ngày sau, một cô gái trẻ tên Thảo xuất hiện trong ngôi nhà của Lan và Hùng. Cô ta có vẻ ngoài hiền lành, gương mặt bầu bĩnh và nụ cười luôn thường trực. Lan, với trái tim đang tổn thương và dễ mềm yếu, nhanh chóng cảm thấy thiện cảm với Thảo. Cô coi Thảo như một người em gái, thường xuyên trò chuyện, hỏi han công việc và cuộc sống. Ngôi nhà như có thêm hơi ấm, ít nhất là trong suy nghĩ của Lan.

Nhưng rồi, sự bình yên mong manh ấy bắt đầu rạn nứt. Những cử chỉ, ánh mắt giữa Hùng và Thảo ngày càng trở nên khó hiểu. Lan bắt gặp những cái nhìn thoáng qua đầy ẩn ý, những nụ cười trao nhau chỉ hai người hiểu, và đôi khi là những cái chạm tay lướt qua quá lâu khi Hùng đưa đồ cho Thảo. Ban đầu, Lan cố gắng gạt bỏ, tự nhủ đó chỉ là sự nhạy cảm thái quá của bản thân sau những chuyện đã xảy ra.

Thế nhưng, sự thân mật ấy dần vượt quá giới hạn chủ tớ. Một buổi chiều nọ, Lan đang đi xuống bếp để lấy nước. Khi cô vừa bước đến gần cửa, tiếng nói chuyện nhỏ to vọng ra từ bên trong khiến Lan khựng lại.

“Em mát tay thật đấy, Thảo,” giọng Hùng thì thầm, pha lẫn chút hưởng thụ.

Lan hé nhìn qua khe cửa. Cảnh tượng trước mắt khiến máu trong người cô như đông lại. Thảo đang đứng sát phía sau Hùng, đôi tay thoăn thoắt xoa bóp vai cho anh ta. Hùng dựa lưng vào tủ bếp, mắt nhắm nghiền, gương mặt giãn ra đầy vẻ mãn nguyện. Thảo nở một nụ cười quyến rũ, ánh mắt đưa tình nhìn thẳng vào Hùng.

“Anh làm việc mệt mỏi quá mà,” Thảo nhỏ nhẹ nói, giọng điệu ngọt ngào khác hẳn với vẻ lễ phép thường ngày cô ta dùng với Lan.

Hùng khẽ bật cười, mở mắt nhìn Thảo, ánh mắt chứa đầy sự âu yếm. Anh ta quay đầu lại, nắm lấy bàn tay đang xoa bóp của Thảo, siết nhẹ.

“Em đúng là tri kỷ của anh,” Hùng nói, nụ cười tủm tỉm hiện rõ trên môi.

Lời nói đó, cái nắm tay đó, ánh mắt đưa tình đó… tất cả như những nhát dao đâm thẳng vào tim Lan. Thế giới của Lan sụp đổ hoàn toàn. Cảm giác choáng váng ập đến, cô phải vịn tay vào tường để không ngã quỵ. Hóa ra, những nghi ngờ bấy lâu nay không phải là ảo giác. Người chồng cô vẫn tin tưởng, người giúp việc cô xem như em gái, họ đang lén lút sau lưng cô, ngay trong chính ngôi nhà của mình. Đôi mắt Lan nhòe đi, mọi thứ xung quanh như tan biến vào một khoảng không vô định.

Lan ôm mặt, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Thế giới xung quanh cô như vỡ vụn thành trăm mảnh. Cô không thể tin vào những gì mình vừa chứng kiến. Hùng, người chồng cô vẫn một lòng tin tưởng, lại phản bội cô một cách trắng trợn ngay trong chính ngôi nhà này, với người giúp việc cô coi như em gái. Nỗi đau thể xác không bằng nỗi đau tinh thần tàn khốc đang giày vò trái tim Lan. Cô lảo đảo trở về phòng, cơ thể run rẩy bần bật, hệt như một chiếc lá khô trước cơn bão lớn.

Nhiều ngày trôi qua, Lan sống trong câm lặng và tuyệt vọng. Cô không thể ăn uống, không thể ngủ yên. Hình ảnh Hùng và Thảo ôm ấp, những lời nói ngọt ngào họ trao nhau cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí Lan như một thước phim kinh hoàng. Cô cảm thấy ghê tởm, bị sỉ nhục và hoàn toàn tan nát. Cuối cùng, Lan quyết định phải đối mặt với sự thật.

Một tối nọ, khi Hùng vừa về nhà, Lan chờ đợi anh trong phòng khách. Gương mặt cô xanh xao, đôi mắt trũng sâu vì những đêm dài không ngủ.

“Hùng, anh có chuyện gì cần nói với em không?” Lan cất giọng khàn đặc, cố giữ cho mình sự bình tĩnh cuối cùng.

Hùng nhíu mày, nhìn Lan bằng ánh mắt khó chịu. “Chuyện gì? Em lại làm sao nữa?”

“Em biết hết rồi,” Lan nói, giọng cô run rẩy không kìm được. “Chuyện của anh và Thảo… em đã nhìn thấy tất cả.”

Hùng cứng người lại trong giây lát, nhưng rồi ngay lập tức lấy lại vẻ bình thản đến đáng sợ. Anh ta bật cười khẩy, ánh mắt lộ rõ sự khinh miệt.

“Em nói cái gì vậy? Nhìn thấy cái gì? Cô giúp việc xoa bóp cho anh vì anh làm việc mệt mỏi thôi à? Em lại bắt đầu cái trò ghen tuông vô cớ của mình rồi đấy à?”

“Ghen tuông vô cớ?” Lan nghẹn ngào. “Anh gọi đó là vô cớ sao? Cái cách anh ta nhìn anh, cách anh ta chạm vào anh, và cái cách anh gọi cô ta là ‘tri kỷ’…”

Hùng đột ngột cắt ngang lời Lan, giọng nói trở nên lạnh lùng và gay gắt. “Em thôi ngay đi! Đầu óc em lúc nào cũng nghĩ linh tinh. Em có vẻ quá nhàn rỗi nên sinh nông nổi phải không? Cô ta chỉ là người giúp việc thôi, em định nghĩ tới đâu nữa? Hay em cảm thấy thiếu thốn nên tự tưởng tượng ra mấy chuyện vớ vẩn đó để gây sự với anh?”

Những lời nói tàn nhẫn của Hùng như những nhát dao đâm thẳng vào tim Lan. Cô sững sờ nhìn người đàn ông trước mặt mình, không nhận ra người chồng từng dịu dàng, tử tế của mình đâu nữa. Anh ta không chỉ chối bỏ sự thật, mà còn mắng nhiếc cô, coi thường nỗi đau của cô.

Sau cuộc đối thoại đó, Lan hoàn toàn suy sụp. Cú sốc và sự phản bội đã vượt quá sức chịu đựng của cô. Cô chìm sâu vào một trạng thái trầm cảm nặng nề. Lan không còn thiết tha ăn uống, cơ thể suy kiệt nhanh chóng. Mái tóc cô xơ xác, đôi mắt cô luôn đờ đẫn, vô hồn. Cô chỉ muốn trốn tránh khỏi thực tại phũ phàng này.

Một buổi tối muộn, khi không thể chịu đựng thêm nữa, Lan yếu ớt cầm điện thoại, gọi cho người chị họ của mình. Giọng cô run lên từng hồi, yếu ớt đến đáng thương.

“Chị ơi… em không chịu đựng nổi nữa rồi.” Lan thì thào, nước mắt lăn dài không ngừng. “Trái tim em tan nát… Chị ơi…”

Sau cuộc điện thoại đứt quãng với người chị họ, Lan hoàn toàn suy kiệt. Cơ thể cô không còn chống đỡ nổi những giày vò thể xác lẫn tinh thần. Lan được đưa vào bệnh viện, nằm thoi thóp trên chiếc giường bệnh trắng toát. Bệnh tình của Lan ngày càng nặng thêm, hơi thở yếu ớt, thân hình cô gầy rộc đi trông thấy. Các bác sĩ và y tá tận tình chăm sóc, nhưng dường như ngọn lửa sống trong cô đã lụi tàn.

Trong khi Lan đang giành giật sự sống, Hùng và Thảo lại công khai hơn mối quan hệ của họ. Hùng chỉ ghé thăm Lan vài phút chiếu lệ, ánh mắt lướt qua Lan với vẻ khó chịu. Anh ta không hề hỏi han, cũng không động viên, chỉ tìm cớ rời đi thật nhanh. Sau đó, Hùng và Thảo thường xuyên vắng mặt, dành thời gian cho những buổi hẹn hò lén lút bên ngoài, mặc kệ Lan nằm một mình trong cô độc trên giường bệnh. Thảo còn mỉa mai nói với Hùng rằng Lan “diễn kịch” để níu kéo, khiến Hùng càng thêm ghét bỏ vợ mình.

Một đêm nọ, cơn sốt cao bất ngờ ập đến với Lan. Cơ thể cô run rẩy bần bật, trán nóng như lửa đốt. Họng cô khô rát, đôi mắt mờ đi trong làn nước mắt và hơi thở dồn dập. Lan yếu ớt đưa tay tìm nút chuông gọi y tá, nhưng cánh tay cô quá nặng, không thể với tới. Cô thều thào gọi tên Hùng trong vô vọng, mong một chút hơi ấm, một lời an ủi từ người chồng từng thề non hẹn biển.

“Hùng ơi… Hùng…” Giọng Lan lạc đi trong không khí lạnh lẽo của phòng bệnh. Không có tiếng đáp lại. Điện thoại của cô nằm chỏng chơ trên tủ đầu giường, nhưng cô không còn sức để cầm lên.

Hình ảnh Hùng và Thảo ôm ấp hiện lên trong tâm trí Lan, xen lẫn với ký ức về những lời hứa hẹn ngày nào của Hùng: “Anh sẽ ở bên em suốt đời, Lan. Em là tất cả của anh.” Những lời nói ngọt ngào giờ đây chỉ còn là mũi dao đâm xoáy vào trái tim tan nát. Nước mắt nóng hổi lăn dài xuống gối, ướt đẫm một vùng. Lan cảm thấy mình đang chìm sâu vào một vực thẳm không đáy, không lối thoát. Cô lịm đi trong cơn mê sảng, hơi thở ngày càng yếu ớt, hoàn toàn cô độc giữa sự thờ ơ của thế giới.

Sáng hôm sau, một tin dữ đột ngột ập đến. Người kể chuyện, chị họ của Lan, vội vã đến ngôi nhà của Lan và Hùng. Căn nhà im ắng đến lạ thường, không một tiếng động. Bước chân chị họ nặng trĩu khi đi vào phòng ngủ, nơi Lan nằm trên chiếc giường quen thuộc. Ánh nắng ban mai nhợt nhạt rọi qua khung cửa sổ, chiếu lên khuôn mặt Lan. Người kể chuyện sững sờ. Lan nằm đó, bất động. Khuôn mặt cô nhợt nhạt, đôi môi tím tái, nhưng vẫn giữ một vẻ cam chịu, pha lẫn nỗi đau khổ chất chứa. Đôi mắt cô khép hờ, dường như vẫn còn đọng lại những giọt nước mắt chưa kịp khô.

Người kể chuyện chạy đến, bàn tay run rẩy chạm vào má Lan, lạnh ngắt. Một tiếng nấc nghẹn ngào bật ra từ cổ họng chị. Chị ôm lấy cơ thể lạnh lẽo của Lan, gục đầu vào vai cô mà khóc nức nở.

“Lan ơi… Lan ơi, em tỉnh dậy đi! Sao em lại ra đi trong đau đớn như vậy chứ! Sao em lại bỏ chị một mình như thế này… Hức hức…”

Tiếng khóc của người chị họ xé tan không khí u ám. Đúng lúc đó, cánh cửa phòng bật mở. Hùng bước vào, trên người vẫn còn mặc bộ đồ ngủ, vẻ mặt lạnh tanh, không một giọt nước mắt hay dấu hiệu của sự đau buồn. Anh ta chỉ đứng đó, khoanh tay nhìn cảnh tượng trước mắt, như thể đang xem một vở kịch không liên quan đến mình.

“Đủ rồi. Cô khóc lóc làm gì nữa. Chuyện cũng đã rồi,” Hùng nói, giọng điệu khô khốc. “Bây giờ lo hậu sự cho xong đi. Để lâu không tốt.”

Sự phẫn nộ bùng lên trong ánh mắt người kể chuyện khi chị nhìn Hùng.

“Anh… anh nói gì vậy? Lan chết rồi! Cô ấy là vợ anh mà!” Người kể chuyện gằn giọng, nước mắt vẫn chảy dài.

Hùng nhún vai một cách thờ ơ. “Vợ thì sao? Sống chết là chuyện thường tình. Có gì mà phải làm quá lên. Giờ thì lo gọi người đến lo liệu, làm đám tang cho nhanh gọn. Tôi còn phải đi làm, không có thời gian đâu mà ngồi đây rầu rĩ.” Anh ta quay lưng, có vẻ muốn rời đi.

Mặc kệ nỗi đau của chị họ Lan, Hùng nhanh chóng thúc giục lo hậu sự. Đám tang của Lan diễn ra đúng như dự đoán, chóng vánh và lạnh lẽo. Không khí tang tóc bao trùm ngôi nhà, nhưng dường như chỉ có những người thân thiết thực sự của Lan cảm nhận được nỗi đau đó.

Trước mặt quan khách, Hùng khoác lên mình vẻ mặt đau buồn, đôi mắt đỏ hoe như thể anh ta đã thức trắng đêm vì thương nhớ vợ. Anh ta cúi đầu nhận lời chia buồn, thỉnh thoảng lại đưa tay lau khóe mắt giả tạo. Mọi người đều khen ngợi anh là người chồng tận tâm, hết mực yêu thương vợ.

Nhưng Người kể chuyện, đôi mắt vẫn đọng nước vì Lan, không thể không nhận ra những điều bất thường. Vài lần, khi tưởng không ai để ý, ánh mắt Hùng lại lướt nhanh về phía Thảo, cô giúp việc. Ánh mắt đó không hề chứa đựng đau thương, mà là một sự thông đồng khó hiểu, một bí mật được chia sẻ. Thậm chí, Người kể chuyện còn thoáng thấy Hùng khẽ nhếch mép cười khẩy một cách ghê rợn khi vừa cúi đầu đáp lễ một vị khách. Trái tim Người kể chuyện quặn thắt, một cảm giác ghê tởm dâng trào.

Khi những vòng hoa cuối cùng được mang đi, và tiếng chân khách khứa đã vãn hẳn, ngôi nhà của Lan và Hùng trở nên vắng lặng một cách rùng rợn. Hùng không chút chần chừ, đi thẳng vào nhà, phớt lờ ban thờ với di ảnh của Lan đang cười một cách hiền hậu. Ánh mắt anh ta tràn đầy sự nhẹ nhõm đến đáng sợ.

Thảo đã chờ sẵn trong bếp. Khi Hùng vừa bước vào, cô ta tiến lại gần, vẻ mặt háo hức, như một con mèo đang chờ đợi con mồi. Hùng nhìn cô ta, nụ cười đắc thắng nở rõ trên môi, không còn che giấu.

“Cuối cùng thì mọi chuyện cũng xong xuôi rồi!” Hùng nói, giọng điệu hả hê, như trút được gánh nặng cả ngàn cân. “Giờ thì ta có thể thoải mái rồi!”

Đêm đó, ngôi nhà của Lan và Hùng chìm trong thứ ánh sáng vàng vọt, ấm áp một cách giả tạo. Hùng và Thảo, với vẻ mặt hớn hở như vừa trút bỏ được gánh nặng nghìn cân, hối hả chuẩn bị một bữa tiệc “đặc biệt” ngay giữa phòng khách, nơi chỉ cách ban thờ của Lan vài bước chân. Họ bày biện đủ món ăn ngon, những đĩa nem chả thơm lừng, gà luộc bóng bẩy, và cả một chai rượu vang đỏ được mở sẵn. Tiếng lạch cạch của bát đĩa, tiếng leng keng của ly thủy tinh hòa cùng tiếng cười đùa rộn rã của cả hai vang khắp căn phòng vắng tanh, tạo nên một sự tương phản ghê rợn với không khí tang tóc vừa mới qua.

Trước di ảnh của Lan, nơi nụ cười hiền hậu của cô như đang dõi theo, Hùng và Thảo ngồi xuống, hai chiếc ghế đặt đối diện nhau. Ánh nến lung linh hắt lên gương mặt tràn đầy thỏa mãn của họ. Hùng rót đầy rượu vào hai ly, đưa cho Thảo.

Thảo khẽ tựa đầu vào vai Hùng, khoác tay anh một cách nũng nịu. “Giờ mình không phải lén lút nữa rồi, anh nhỉ?” cô nói, giọng điệu ngọt ngào, ẩn chứa sự đắc thắng.

Hùng nhìn cô, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười lớn. Anh ta nâng ly rượu lên, ánh mắt lấp lánh sự độc địa và hả hê.

Hùng cụng ly với Thảo, tiếng thủy tinh vang lên lanh canh giữa không gian tĩnh mịch. Hai ánh mắt giao nhau, tràn ngập sự khinh miệt và hả hê, như thể vừa hoàn thành một giao dịch bẩn thỉu. Họ không chậm trễ, ngay lập tức bắt đầu thưởng thức bữa tiệc của mình. Hùng vừa nhấm nháp miếng nem rán giòn rụm, vừa liếc nhìn di ảnh Lan đặt trang trọng trên ban thờ. Nụ cười trên môi anh ta càng thêm độc địa.

“Cô ta đúng là một gánh nặng,” Hùng buông lời, giọng nói nhừa nhựa vì đồ ăn và rượu. Anh ta gác chân lên ghế một cách thản nhiên, như không hề có ban thờ của người vợ quá cố ngay trước mặt. “Giờ thì mọi thứ đã gọn gàng. Em thấy đấy, mọi thứ thật dễ dàng.”

Thảo cười khúc khích, tiếng cười vang lên chói tai trong căn phòng. Cô ta gắp một miếng gà luộc đầy đặn, đưa lên miệng Hùng. “Anh nói đúng,” Thảo thì thầm, ánh mắt lấp lánh sự đắc thắng. “Em đã nói rồi mà, mọi chuyện sẽ ổn thôi.”

Tiếng cười và những lời lẽ mỉa mai của họ tiếp tục vang vọng, tạo nên một bản giao hưởng ghê rợn ngay trước nơi Lan yên nghỉ. Họ ăn uống thỏa thuê, rượu rót cạn liên tục, hoàn toàn chìm đắm trong niềm vui chiến thắng đầy tội lỗi.

Bỗng, một làn gió lạnh bất chợt thổi qua, không rõ từ đâu đến, dù mọi cửa sổ đều đã đóng kín. Luồng gió lạnh thấu xương, làm những ngọn nến trên ban thờ chao đảo, suýt tắt lịm. Bức di ảnh của Lan, đặt ngay giữa, cũng theo đó mà khẽ lay động. Trong khoảnh khắc, Hùng và Thảo đang cười nói vui vẻ chợt cứng đờ người. Ánh mắt Lan trong ảnh, vẫn dịu hiền như thường lệ, nhưng giờ đây lại như đang dõi theo, xuyên thấu vào từng ngóc ngách tâm hồn đầy tội lỗi của họ. Nụ cười trên môi cô dường như đang ẩn chứa một điều gì đó khó hiểu, một sự chất vấn không lời.

Thảo khựng lại, miếng ăn trong miệng bỗng trở nên vô vị. Hùng cũng ngừng nhai, anh ta cảm thấy sống lưng lạnh toát. Cả hai chợt rùng mình một cái thật mạnh, cảm giác như có ai đó vô hình đang đứng ngay phía sau, lạnh lẽo và đầy bí ẩn.

Hùng và Thảo nhìn nhau, cố gắng xua đi cảm giác ớn lạnh vừa chạy dọc sống lưng. Họ tự trấn an mình rằng đó chỉ là gió lùa, là sự trùng hợp ngẫu nhiên. Hùng nhấp một ngụm rượu mạnh, đoạn cười gượng gạo, vươn tay cầm ly của Thảo lên.

“Chắc là em hơi mệt thôi,” Hùng nói, giọng cố tỏ vẻ nhẹ nhàng. “Nào, uống cạn ly này, coi như không có gì.”

Thảo gật đầu, đôi mắt vẫn còn chút hoảng loạn. Cô ta miễn cưỡng nâng ly rượu lên, cố gắng nở nụ cười đáp lại Hùng. Ánh mắt Hùng cũng ánh lên vẻ hối thúc, anh ta muốn nhanh chóng dập tắt sự lo lắng đang len lỏi trong lòng Thảo, và cả chính mình. Tiếng cụng ly vang lên lần nữa, nhưng không còn sự hả hê hay khinh miệt như ban đầu, mà xen lẫn một sự gượng ép.

Đúng lúc cả hai đang cao hứng chuẩn bị uống cạn, chiếc ly thủy tinh trên tay Thảo bỗng nhiên trượt khỏi tay cô ta. Nó rơi xuống sàn nhà lát gạch hoa, vỡ tan thành nhiều mảnh nhỏ, tiếng loảng xoảng chói tai vang lên giữa không gian tĩnh mịch. Rượu đỏ bắn tung tóe, vương vãi trên nền nhà, trông như những vệt máu tươi loang lổ.

Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng Hùng và Thảo, còn kinh hoàng hơn cả luồng gió lạnh ban nãy. Hùng cau mày, ánh mắt đầy khó chịu nhìn Thảo.

“Làm gì mà vụng về thế?” Hùng gắt lên, giọng nói xen lẫn sự bực tức và một chút sợ hãi không thể che giấu. Anh ta không hiểu tại sao mọi thứ lại trở nên xui xẻo đến vậy.

Thảo tái mặt, lắp bắp, đôi môi run rẩy. Cô ta nhìn chằm chằm vào những mảnh ly vỡ tan tành dưới chân, như thể đang nhìn thấy một điềm báo gở. “Em… em không biết nữa, tự nhiên nó rơi,” Thảo thì thầm, giọng nói gần như mất hết hơi. Cô ta cảm thấy như có một bàn tay vô hình vừa đẩy mạnh chiếc ly khỏi tay mình.

Thảo vừa dứt lời, cả Hùng và Thảo vẫn còn đang nhìn chằm chằm vào những mảnh vỡ dưới chân. Một tiếng “RẦM!” lớn đột ngột vang lên, khiến cả hai giật bắn mình. Tiếng động đến từ phía ban thờ vợ, Lan. Hùng và Thảo chưa kịp định thần, thì chiếc bát hương bằng sứ trắng, vẫn còn nghi ngút khói, bỗng nhiên chao đảo dữ dội trên ban thờ. Rồi nó đổ sụp xuống đất, vỡ tan tành, hương tro vương vãi khắp nơi như một màn sương mờ mịt phủ kín không gian.

Cùng lúc đó, ngọn nến duy nhất còn sót lại trên ban thờ, bập bùng lay lắt một hồi, rồi vụt tắt hẳn. Cả căn phòng đang mờ ảo ánh đèn bỗng chìm vào bóng tối mịt mờ, chỉ còn lại chút ánh sáng yếu ớt hắt vào từ khung cửa sổ của ngôi nhà của Lan và Hùng. Trong bóng đêm đặc quánh, Hùng và Thảo hoảng loạn tột độ. Họ lao vào ôm chặt lấy nhau, cả hai người run rẩy không ngừng. Khuôn mặt họ biến sắc, trắng bệch vì sợ hãi, những tiếng thở dốc nặng nề vang vọng rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng đến đáng sợ. Hùng cố gắng kìm nén sự run rẩy, nhưng cổ họng anh ta khô khốc. Anh ta lắp bắp, giọng nói lí nhí lạc đi vì kinh hoàng.

“Có… có chuyện gì vậy?” Hùng thốt lên, đôi mắt anh ta mở to trong bóng tối, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích vô vọng.

Hùng vừa dứt lời, một luồng khí lạnh buốt xương cốt đột ngột bao trùm lấy cả hai người. Cái lạnh không phải từ gió trời, mà như toát ra từ chính không khí đặc quánh trong căn phòng. Nó xuyên thấu qua da thịt, thấm sâu vào tận xương tủy, khiến Hùng và Thảo rùng mình bần bật. Cùng lúc đó, những tiếng thì thầm khe khẽ bắt đầu vang vọng, từ đâu đó rất gần. Tiếng thì thầm yếu ớt ban đầu, rồi lớn dần, nghe như tiếng ai oán, than khóc thê lương, vọng lại từ cõi âm. Hùng và Thảo ôm chặt lấy nhau hơn, đôi mắt hoảng loạn đảo điên trong bóng tối mịt mờ.

Rồi, một âm thanh ghê rợn khác vang lên. Trên chiếc ban thờ vợ, Lan, bức di ảnh của cô, vốn đặt trang trọng, bỗng nhiên nghiêng ngả một cách khó hiểu. Hùng và Thảo bàng hoàng nhìn cảnh tượng đó trong chút ánh sáng hắt vào yếu ớt. Bức ảnh như bị một lực vô hình xô đẩy, lắc lư vài cái, rồi đột ngột rơi thẳng xuống đất.

“Xoảng!”

Tiếng kính vỡ tan tành vang vọng khắp căn phòng, như một tiếng sét đánh ngang tai. Thảo hét lên thất thanh, một tiếng thét xé lòng vì kinh hoàng. Cô ta vùng vẫy thoát khỏi vòng tay Hùng, cố gắng lùi lại phía sau, nhưng chân tay mềm nhũn, chỉ có thể lê lết trên sàn nhà lạnh lẽo.

Những mảnh kính vỡ vụn văng tung tóe trên sàn. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi khi ánh sáng từ ngoài cửa sổ vô tình rọi vào, Hùng nhìn thấy rõ bức ảnh Lan đã vỡ nát. Điều kinh hoàng nhất là ánh mắt của Lan trong bức ảnh đã vỡ đó, như nhìn thẳng vào Hùng và Thảo, tràn ngập một sự căm phẫn đến tột cùng, một nỗi hận thù không thể xoa dịu. Khuôn mặt Hùng trắng bệch, anh ta run rẩy từng hồi, mọi sức lực dường như đã bị rút cạn. Hùng cố gắng nói, nhưng chỉ có tiếng rên ư ử bật ra từ cổ họng khô khốc. Anh ta hoàn toàn bất lực trước những gì đang xảy ra.

Hùng và Thảo đang run rẩy, bất lực nhìn bức di ảnh Lan vỡ nát. Bỗng, không gian căn phòng vốn tối tăm, mờ mịt bởi chút ánh sáng hắt vào yếu ớt, đột ngột sáng bừng lên. Một luồng sáng xanh biếc, ma quái, như phát ra từ hư không, bao trùm lấy cả hai. Luồng sáng rọi thẳng vào Hùng và Thảo, khiến khuôn mặt họ méo mó trong nỗi sợ hãi tột cùng.

Ngay giữa luồng sáng xanh rờn ấy, một bóng hình mờ ảo dần hiện rõ. Nó lơ lửng giữa không trung, ngay trước mặt Hùng và Thảo. Bóng hình ấy, không ai khác, chính là Lan. Cô ấy trông y hệt Lan khi còn sống, từ vóc dáng thanh mảnh đến mái tóc đen dài. Nhưng đôi mắt của Lan giờ đây đỏ rực như máu, lóe lên sự căm hờn. Khuôn mặt cô tái mét, trắng bệch, không còn vẻ hiền lành mà thay vào đó là sự oán giận đến tận xương tủy, một nỗi đau khổ không thể nào tả xiết.

Một tiếng nói lạnh lẽo, run rẩy, không phải từ cổ họng mà như từ chính không khí đặc quánh quanh họ, vang vọng khắp căn phòng:

“Hai người… sẽ phải trả giá…!”

Giọng nói ấy như lưỡi dao sắc lạnh cứa vào từng thớ thịt, từng dây thần kinh của Hùng và Thảo. Nó mang theo sự căm phẫn, nỗi ai oán tột cùng của một linh hồn bị phản bội, bị hãm hại. Âm thanh đó dội vào tai họ, xuyên qua tim họ, nhấn chìm họ vào hố sâu của sự sợ hãi.

Hùng và Thảo không thể chịu đựng thêm được nữa. Mọi sức lực, mọi dũng khí đều tan biến. Họ ngã quỵ xuống đất, hoàn toàn kinh hoàng, đôi mắt mở to vô hồn nhìn chằm chằm vào bóng ma của Lan đang lơ lửng trước mặt. Họ run rẩy từng hồi, miệng há hốc nhưng không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào. Sự hối hận và nỗi khiếp đảm tột cùng bao trùm lấy họ, biến họ thành những kẻ bất động trong căn phòng tràn ngập nỗi sợ hãi.

Luồng sáng xanh biếc tắt lịm đột ngột, kéo theo bóng hình mờ ảo của Lan tan biến vào hư không. Căn phòng lại chìm vào bóng tối đặc quánh, chỉ còn lại sự im lặng rợn người và mùi hương lạnh lẽo vương vấn. Hùng và Thảo vẫn quỵ gối, mắt trợn trừng nhìn vào khoảng không trước mặt, nơi Lan vừa biến mất. Cơ thể họ đông cứng trong nỗi kinh hoàng, mọi giác quan như tê liệt.

Phải mất một lúc lâu, Thảo mới lắp bắp được một tiếng khóc nức nở, cô bò về phía Hùng, vùi mặt vào ngực anh, run rẩy từng hồi. Hùng cũng ôm chặt lấy Thảo, bàn tay siết chặt đến mức móng tay in hằn vào da thịt cô. Tiếng gió đêm bên ngoài bỗng rít qua khe cửa sổ đã vỡ nát, nghe như một tiếng khóc ai oán, một lời than vãn không ngừng nghỉ, khiến nỗi sợ hãi của họ càng thêm tột độ.

Họ không tài nào tin vào những gì mình vừa chứng kiến, một sự thật quá đỗi kinh hoàng, vượt ra ngoài mọi lý lẽ. Hùng ghì chặt Thảo, giọng anh khản đặc, chỉ còn là một tiếng thì thầm yếu ớt như sợ làm động đến điều gì đó vô hình.

“Cô ấy… cô ấy đã quay về!”

Thảo khóc nức nở, những giọt nước mắt nóng hổi chảy dài trên má, thấm vào áo Hùng. Cả hai chỉ biết ôm lấy nhau, run rẩy trong căn phòng tối, không thể thốt nên lời. Nỗi kinh hoàng đã siết chặt cổ họng họ, khóa chặt mọi âm thanh, chỉ còn lại tiếng nấc nghẹn ngào và hơi thở gấp gáp.

Đêm đó, Hùng và Thảo không chợp mắt được. Họ cứ ôm chặt lấy nhau, co ro trong góc phòng, mỗi tiếng động nhỏ đều khiến họ giật mình thon thót. Căn phòng trống rỗng, lạnh lẽo như một nhà xác, và bóng tối dường như ẩn chứa vô vàn đôi mắt vô hình đang dõi theo.

Từ đêm kinh hoàng ấy, cuộc đời họ rơi vào địa ngục. Mỗi giấc ngủ là một cực hình. Hùng thường giật mình la hét trong mơ, mồ hôi đầm đìa, thấy rõ Lan đang đứng bên giường, đôi mắt cô sâu hoắm, trống rỗng nhìn thẳng vào anh. Còn Thảo, cô gào khóc, vật vã khi chìm vào giấc ngủ, mơ thấy Lan cứ lặp đi lặp lại cảnh tượng kinh hoàng trong đêm bữa tiệc, nhưng lần này chính cô là người bị Lan kéo xuống vực sâu thăm thẳm.

Ban ngày cũng chẳng khá hơn. Bóng dáng Lan không ngừng ám ảnh họ. Trong gương, Hùng thấy thoáng qua hình ảnh Lan đứng phía sau mình, mái tóc dài buông xõa. Anh quay phắt lại, không có gì cả. Thảo đang nấu ăn, bất chợt thấy gương mặt Lan hiện rõ trong vũng nước trên sàn bếp, cô sợ hãi đến mức đánh rơi cả nồi. Cô không dám ở một mình, luôn bám dính lấy Hùng như một cái bóng.

Hùng vốn bề ngoài tử tế, nói năng nhẹ nhàng, giờ trở nên cáu kỉnh, gắt gỏng với tất cả mọi người, kể cả Thảo. Anh thường xuyên nổi giận vô cớ, đập phá đồ đạc. Công việc của anh cũng sa sút nghiêm trọng. Anh không thể tập trung, đầu óc lúc nào cũng luẩn quẩn những hình ảnh ghê rợn, những tiếng thì thầm vô hình. Các đối tác bắt đầu phàn nàn, và anh nhận được những lời cảnh cáo từ cấp trên.

Thảo thì gầy mòn trông thấy, đôi mắt thâm quầng, lúc nào cũng trong trạng thái hoảng loạn. Cô sợ hãi đến mức không dám ăn, không dám ngủ. Cô thường xuyên giật mình, run rẩy và nhìn chằm chằm vào khoảng không như thể đang thấy một thứ gì đó vô hình mà chỉ mình cô cảm nhận được. Cô thường xuyên khóc lóc, cầu xin Hùng hãy đưa cô đi thật xa.

Họ bán ngôi nhà của Lan và Hùng với giá rẻ mạt, chuyển đến một căn hộ khác. Nhưng chỉ vài tuần sau, những ác mộng và bóng hình Lan lại xuất hiện. Rồi họ lại chuyển, lại chuyển nữa, từ căn hộ này sang căn hộ khác, từ thành phố này sang thành phố khác. Nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng. Cảm giác bị Lan ám ảnh như một cái bóng không rời, một lời nguyền rủa vĩnh viễn không bao giờ biến mất. Dù ở đâu, mùi hương lạnh lẽo, nhàn nhạt của Lan vẫn phảng phất, tiếng gió đêm vẫn rít lên như tiếng khóc than ai oán, và đôi mắt vô hình của cô vẫn dõi theo, không ngừng nghỉ.

Họ nhận ra, có lẽ, không một nơi nào trên thế gian này có thể giúp họ thoát khỏi sự trừng phạt này.

Hùng và Thảo đã chạy trốn đủ rồi. Mỗi ngày trôi qua là một tầng địa ngục mới, dày đặc hơn, tối tăm hơn. Cuối cùng, tâm trí họ không còn chịu đựng nổi.

Hùng, người đàn ông từng có vẻ ngoài tử tế, nói năng nhẹ nhàng, giờ đây gầy rộc, đôi mắt trũng sâu. Anh thường ngồi một mình trong góc phòng, không ngừng lảm nhảm. “Lan ơi… anh xin lỗi… anh xin lỗi mà… đừng nhìn anh nữa… đừng nhìn…” Giọng anh khản đặc, lạc điệu, như một sợi dây đàn đứt gãy. Anh liên tục vò đầu bứt tóc, cào cấu vào da thịt mình, như thể muốn xé toạc lớp vỏ tội lỗi đang bám víu. Mỗi khi có ai đó đến gần, anh lại co rúm người lại, đôi mắt mở to hoảng loạn, và tiếp tục lặp đi lặp lại lời xin lỗi đến Lan. Những câu nói vô nghĩa cứ trôi tuột khỏi miệng anh, một dòng suối âm u của nỗi sợ hãi và hối hận.

Thảo thì hoàn toàn sụp đổ. Cô không còn nhận ra bất kỳ ai, cũng không còn giao tiếp bình thường được nữa. Cô chỉ ngồi một chỗ, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào khoảng không, thỉnh thoảng lại bật khóc nức nở, gọi tên Lan trong sợ hãi tột độ. “Lan… Lan ơi… đừng… đừng mà…” Cô ôm chặt lấy đầu, thân hình gầy gò run rẩy bần bật, như thể đang nhìn thấy một thứ gì đó kinh hoàng chỉ mình cô thấy. Những giọt nước mắt lăn dài trên gò má hốc hác, hòa cùng tiếng nấc nghẹn ngào, tạo thành một bản giao hưởng của sự điên loạn. Cô không ăn, không ngủ, chỉ chìm đắm trong nỗi sợ hãi vô tận, gọi tên Lan như một lời cầu nguyện, nhưng cũng là một tiếng thét vang vọng từ vực sâu.

Gia đình hai bên không thể chịu đựng thêm nữa. Họ đưa Hùng và Thảo vào viện tâm thần. Hai con người từng đầy tham vọng, từng coi thường mạng sống người khác, giờ đây nằm bất động trên giường bệnh, hoặc ngồi co ro trong góc tường, hồn xiêu phách lạc. Bệnh viện là nơi cuối cùng họ có thể đến, một nhà tù cho tâm hồn đã vỡ vụn.

Người kể chuyện, chị họ của Lan, tìm đến thăm. Chị đứng lặng trước khung cửa phòng bệnh, trái tim nặng trĩu. Hùng đang ngồi trên sàn, đôi mắt dại dờ nhìn chằm chằm vào khoảng không, miệng lẩm bẩm những lời xin lỗi mơ hồ. Thảo nằm co ro trên giường, thỉnh thoảng lại run rẩy gọi tên Lan, nước mắt ướt đẫm gối. Cả hai đều không còn nhận ra chị, cũng chẳng nhận ra chính mình. Họ chỉ là những cái vỏ rỗng tuếch, bị nhấn chìm trong cơn ác mộng vĩnh cửu của quá khứ.
Người kể chuyện lặng lẽ quay đi, lòng ngổn ngang bao cảm xúc. Một tiếng thở dài thoát ra khỏi lồng ngực chị, hòa vào không khí nặng nề của bệnh viện. “Giá như họ không làm điều tàn nhẫn ấy…” Chị thốt lên, giọng nói đầy xót xa và hối tiếc.

Cuộc đời đôi khi là một vòng tuần hoàn nghiệt ngã, nơi mọi hành động đều mang theo một cái giá, dù sớm hay muộn. Nhìn Hùng và Thảo trong bộ dạng thê thảm ấy, Người kể chuyện không còn cảm thấy hả hê hay căm giận như trước. Chỉ còn lại nỗi buồn sâu sắc và một sự chiêm nghiệm về bản chất con người. Liệu có phải mọi sự trừng phạt đều là cần thiết, hay chỉ là một bi kịch khác nối tiếp bi kịch? Có lẽ, sự hối hận chân thành nhất không đến từ lời nói mà từ chính những đau khổ tận cùng mà một người phải trải qua.

Sự bình yên thực sự không phải là thoát khỏi cái bóng của quá khứ, mà là đối diện với nó, chấp nhận nó, và tìm cách hàn gắn những vết thương đã gây ra, dù cho đó là vết thương của người khác hay của chính mình. Những bi kịch như của Lan, Hùng và Thảo nhắc nhở chúng ta về giá trị của sự tử tế, của lòng trắc ẩn, và về hậu quả khôn lường của sự ích kỷ, tham lam. Có lẽ, trong mỗi chúng ta đều ẩn chứa cả ánh sáng và bóng tối. Điều quan trọng là ta chọn nuôi dưỡng phần nào, và liệu ta có đủ dũng cảm để nhận ra lỗi lầm, để xin lỗi, và để tha thứ cho cả người khác lẫn chính bản thân mình, trước khi quá muộn. Cuộc đời là một hành trình dài, và đôi khi, những bài học cay đắng nhất lại là những bài học cần thiết nhất để ta tìm thấy con đường trở về với sự lương thiện và an yên trong tâm hồn.

admin

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *