Chồng chê vợ là osin tiệc 5 sao, giây phút tháo khẩu trang khiến anh ta ân hận…
Không ai nói gì trong vài giây đầu tiên, và rồi… không gian tiệc cưới như đông cứng lại. Tất cả mọi ánh mắt, từ Sếp lớn, các đồng nghiệp bảnh bao cho đến nhóm cô gái trẻ đẹp, đều đổ dồn về phía Chị Mai. Vẻ mặt ngạc nhiên ban đầu nhanh chóng chuyển thành sự sững sờ, rồi tò mò, và cuối cùng là một sự ngưỡng mộ thầm kín lan tỏa khắp khán phòng.
Sếp lớn, người đàn ông quyền lực nhất trong công ty, không giấu được vẻ trầm trồ trong ánh mắt. Ông nheo mắt nhìn Chị Mai, như thể đang cố xác nhận lại người phụ nữ trước mặt có phải là người mà ông vừa nghe Anh Tuấn gọi là “osin” không. Các đồng nghiệp nam đứng cạnh cũng không khỏi xuýt xoa, thốt lên những tiếng “ồ” khe khẽ, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng trước nhan sắc thanh tú, dịu dàng mà chị đã cố giấu kín bấy lâu.
Đặc biệt, cô gái trẻ đẹp lúc nãy còn đang cười cợt và buông lời mỉa mai thì giờ đây gương mặt trắng bệch, đôi môi mím chặt không thốt nên lời. Đôi mắt cô ta mở to, ngập tràn vẻ khó tin và chút ganh tị không thể che giấu. Cô ta không thể tin được người phụ nữ giản dị, được gọi là “osin” kia, lại có thể lột xác trở thành một quý cô thanh lịch, cuốn hút đến vậy chỉ sau khi tháo bỏ chiếc khẩu trang.
Còn Anh Tuấn, người chồng vừa buông lời xỉ vả Chị Mai, cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Nụ cười gượng gạo trên môi anh tắt ngúm, thay vào đó là vẻ mặt đờ đẫn, xen lẫn sự hối hận tột độ. Anh nhìn Chị Mai, không thể tin vào mắt mình. Đây là người vợ anh đã bỏ mặc, đã khinh thường và sỉ nhục trước mặt bao nhiêu người sao?
Chị Mai đứng đó, cảm nhận rõ từng ánh mắt đang đổ dồn vào mình. Trái tim chị đập mạnh đến mức tưởng chừng như có thể nghe thấy cả tiếng thổn thức trong lồng ngực. Nhưng, chị vẫn giữ vẻ bình tĩnh đến lạ thường, đôi mắt trong veo lướt qua từng gương mặt, như một lời đáp trả không cần lời nói cho tất cả những ánh nhìn khinh miệt vừa rồi.
Sự im lặng đáng sợ bao trùm không gian chưa được bao lâu thì bị phá vỡ bởi một tiếng thì thào ngập ngừng. Cô gái trẻ đẹp, người vừa chế giễu Chị Mai không ngừng, đột nhiên thấy cổ họng mình khô khốc. Đôi môi cô ta run rẩy, ánh mắt không dám rời khỏi gương mặt thanh tú của Chị Mai, nhưng cũng không dám đối diện trực tiếp. Cô ta nuốt khan, cố gắng tập trung lại suy nghĩ đang rối bời.
“Chị… chị là ai vậy?” Cô gái trẻ đẹp thốt lên, giọng nói lạc đi, khàn đặc như thể vừa chạy một quãng đường dài. “Sao… sao trông chị quen quá?”
Câu hỏi yếu ớt của cô ta vang lên giữa tiếng nhạc nền êm dịu, nhưng lại đủ mạnh để thu hút sự chú ý của tất cả mọi người. Các Đồng nghiệp đang đứng quanh đó lập tức nín thở, tai dỏng lên chờ đợi. Anh Tuấn, người chồng đứng lặng lẽ như pho tượng nãy giờ, bỗng giật mình, ánh mắt xoáy sâu vào Chị Mai, một nỗi sợ hãi mơ hồ chợt dâng lên trong lòng. Sếp lớn cũng đưa mắt nhìn Chị Mai, vẻ mặt ông trầm ngâm, như thể đang tự mình xâu chuỗi các mảnh ghép trong đầu.
Chị Mai vẫn giữ nguyên vẻ bình tĩnh đáng kinh ngạc. Đôi mắt trong veo của chị lướt qua gương mặt trắng bệch, đầy hoảng loạn của cô gái trẻ đẹp, như một lưỡi dao vô hình đang xé toạc sự tự mãn của cô ta. Chị không trả lời ngay, chỉ khẽ nhếch môi, nụ cười ẩn chứa đầy hàm ý. Rõ ràng, cô gái trẻ đẹp đã nhận ra Chị Mai, nhưng lý trí cô ta vẫn từ chối tin vào sự thật đang hiện hữu trước mắt. Khuôn mặt cô ta tái mét, mồ hôi lấm tấm trên trán, ánh mắt van lơn cầu xin một lời phủ nhận, nhưng Chị Mai chỉ đứng đó, bình thản như một nữ hoàng.
Chị Mai không đáp lời trực tiếp câu hỏi của cô gái trẻ đẹp. Ánh mắt chị lạnh lùng quét qua khuôn mặt hoảng loạn của cô ta, rồi dừng lại, sắc lẹm, trên gương mặt Anh Tuấn. Chị Mai khẽ nhếch môi, nụ cười ẩn chứa đầy ý nghĩa, không cần phải nói thêm lời nào. Nhưng chính cái ánh nhìn đó, cái nụ cười mỉm đầy ẩn ý đó, lại như một tiếng sét đánh thẳng vào tâm trí Anh Tuấn.
Anh Tuấn đứng sững sờ như trời trồng. Nụ cười tự tin, khinh khỉnh khi gọi Chị Mai là “osin” cách đây vài phút hoàn toàn biến mất. Gương mặt anh từ từ biến sắc, từ vẻ ngơ ngác ban đầu chuyển sang trắng bệch, không còn một giọt máu. Tim anh đập thình thịch, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Từng đường nét trên khuôn mặt Chị Mai, từng cử chỉ quen thuộc, giờ đây được tôn lên bởi chiếc váy xanh cổ điển và mái tóc búi cao quý phái, bỗng chốc hiện rõ mồn một trong tâm trí anh. Vợ anh. Người vợ mà anh vừa buông lời sỉ nhục, coi thường, đang đứng đó, rạng rỡ và lộng lẫy đến không ngờ.
Cô gái trẻ đẹp lùi lại một bước, tay che miệng, đôi mắt mở to nhìn Chị Mai như nhìn một hồn ma. Cô ta không thể thốt thêm lời nào, sự hoảng sợ tột độ đã khiến mọi giác quan đóng băng.
Anh Tuấn nuốt khan, cổ họng khô rát. Anh lảo đảo bước từng bước khó nhọc về phía Chị Mai, mỗi bước chân như nặng hàng ngàn cân. Từng tia sáng từ chiếc đèn chùm pha lê phản chiếu trên chiếc váy của Chị Mai như những mũi kim đâm vào mắt anh, phơi bày sự đối lập khủng khiếp giữa người phụ nữ kiêu sa trước mặt và hình ảnh người vợ lam lũ trong tâm trí anh.
Anh Tuấn đưa tay ra, nhưng rồi lại rụt về. Anh cố gắng nói, nhưng chỉ có những âm thanh lắp bắp vô nghĩa thoát ra từ cổ họng khô khốc. “Mai… Mai à… em… em…” Anh không thể nói thành câu, ánh mắt trốn tránh nhưng lại không thể rời khỏi gương mặt Chị Mai. Sự xấu hổ, hối hận và nỗi hoảng loạn tột độ dâng trào, nhấn chìm anh trong vực sâu của sự bẽ bàng. Chị Mai vẫn đứng đó, đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào anh, không một chút biểu cảm, nhưng lại như thấu rõ mọi suy nghĩ hèn hạ trong lòng người chồng.
Anh Tuấn vẫn đứng đó, đôi môi khô khốc lặp đi lặp lại những từ vô nghĩa, ánh mắt hoảng loạn va vào ánh nhìn bình tĩnh của Chị Mai. Cô gái trẻ đẹp vẫn đứng nép mình, tay che miệng, không dám nhúc nhích. Bầu không khí căng như dây đàn, thu hút sự chú ý của vài cặp mắt đồng nghiệp xung quanh.
Đúng lúc đó, Sếp lớn bước đến. Ông vốn đang trò chuyện với một đối tác gần đó, nhưng cảm nhận được sự bất thường từ nhóm của Anh Tuấn. Đôi mắt tinh tường của ông lướt qua vẻ mặt trắng bệch của Anh Tuấn, sự sợ hãi của cô gái trẻ đẹp và cuối cùng dừng lại trên gương mặt Chị Mai. Vài giây ngạc nhiên thoáng qua khi Sếp lớn nhìn thấy một người phụ nữ lộng lẫy, đầy khí chất đứng giữa nhóm nhân viên của mình.
Nhưng sự bất ngờ đó nhanh chóng tan biến. Sếp lớn là một người dày dặn kinh nghiệm, nhanh chóng lấy lại phong thái của một lãnh đạo. Một nụ cười thân thiện, đầy tự tin nở trên môi ông. Ông lập tức tiến đến gần Chị Mai, dang rộng tay.
“Thì ra đây là phu nhân của Tuấn,” Sếp lớn cất giọng trầm ấm, nhưng đầy quyền uy. Ông đưa tay ra, lịch thiệp bắt tay Chị Mai. Bàn tay ông siết nhẹ, ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ. “Đẹp quá, tôi cứ ngỡ là một diễn viên nào đó đến tham dự chứ!”
Lời khen không chút giả tạo, chân thành đến bất ngờ từ Sếp lớn vang vọng trong không gian sảnh tiệc. Nó như một nhát dao nữa đâm thẳng vào sự tự mãn của Anh Tuấn. Gương mặt anh đã trắng bệch giờ càng thêm tái mét, không còn chỗ nào để giấu sự xấu hổ đang dâng trào. Anh cúi gằm mặt, muốn chìm xuống sàn nhà khách sạn sang trọng. Sếp lớn không hề hay biết, hay cố tình không biết, rằng chính lời khen của ông đang đẩy trưởng phòng kinh doanh của mình vào hố sâu của sự bẽ bàng. Chị Mai chỉ mỉm cười nhẹ, đáp lại cái bắt tay của Sếp lớn một cách vừa phải, ánh mắt vẫn không chút bối rối hay tự mãn.
Chị Mai khẽ siết nhẹ bàn tay Sếp lớn, nụ cười vẫn vương trên môi nhưng ánh mắt sâu thẳm. Cô đáp lại bằng chất giọng dịu dàng, trầm ấm, nhưng ẩn chứa một sự tự tin đến lạ thường, khiến người nghe không thể không chú ý.
“Cảm ơn sếp đã quá lời,” Chị Mai từ tốn nói, từng lời như rót mật vào tai nhưng lại mang một sức nặng riêng. “Em chỉ là người vợ bình thường của Tuấn thôi ạ.”
Câu nói tưởng chừng khiêm nhường nhưng lại khiến cả Sếp lớn và những đồng nghiệp xung quanh phải ngạc nhiên. Vẻ “bình thường” ấy lại toát lên khí chất mà không phải ai cũng có được. Họ nhìn Chị Mai bằng ánh mắt ngưỡng mộ và có chút tò mò. Sếp lớn mỉm cười, cái nhìn đánh giá sâu sắc hơn. Ông ta càng thêm ấn tượng với người phụ nữ này.
Trong khi đó, Anh Tuấn vẫn chôn chân tại chỗ, toàn thân run rẩy. Lời nói của Chị Mai như một cái tát vô hình, càng khiến sự tủi hổ trong lòng anh ta bùng lên dữ dội. “Người vợ bình thường” của anh ta đang khiến anh ta trở thành trò cười trong mắt Sếp lớn và đồng nghiệp. Cô gái trẻ đẹp nép sát hơn vào tường, cố gắng trở nên vô hình, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cô ta cảm thấy một sự đe dọa vô hình từ sự điềm tĩnh và tự tin của Chị Mai.
Anh Tuấn hít một hơi thật sâu, gồng mình bước những bước nặng nề về phía Chị Mai. Mỗi bước chân của anh ta đều như bị xiềng xích vô hình níu giữ. Đến gần, anh ta cố gắng nép mình vào bên cạnh Chị Mai, thì thầm, giọng run rẩy, “Mai, em… em thật bất ngờ. Anh… anh xin lỗi.”
Chị Mai khẽ nghiêng đầu, đôi mắt băng giá liếc qua Anh Tuấn một cái thoáng qua, không một chút cảm xúc nào. Ánh mắt ấy lạnh nhạt đến mức khiến lời xin lỗi nghẹn lại trong cổ họng Anh Tuấn. Không đáp lại một lời, Chị Mai lập tức quay người, nở nụ cười duyên dáng, tiếp tục cuộc trò chuyện sôi nổi với Sếp lớn và các Đồng nghiệp khác. Cô hoàn toàn phớt lờ sự hiện diện của Anh Tuấn, như thể anh ta là một bóng ma vô hình giữa bữa tiệc xa hoa. Nụ cười của Chị Mai càng lúc càng rạng rỡ, đối lập hoàn toàn với vẻ mặt tái mét, bẽ bàng của người chồng đứng chôn chân phía sau.
Anh Tuấn vẫn đứng chôn chân, nhìn theo bóng lưng Chị Mai đang rạng rỡ bên Sếp lớn, cảm giác như mình vừa bị một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt. Sự bẽ bàng dâng lên cuồn cuộn trong lồng ngực. Ngay lập tức, không khí náo nhiệt ban nãy tại khu vực này dường như đông cứng lại. Những tiếng cười cợt, những lời chế giễu khe khẽ về Chị Mai đột ngột tắt lịm.
Các Đồng nghiệp xung quanh, những người vừa nãy còn xì xào bàn tán về chiếc váy cũ của Chị Mai hay ánh mắt si mê Anh Tuấn dành cho Cô gái trẻ đẹp, giờ đây đồng loạt hướng ánh nhìn về phía Anh Tuấn. Không còn là vẻ chế nhạo, thay vào đó là sự khó xử rõ rệt, pha lẫn chút gì đó khinh thường. Họ nhìn thấy sự yếu đuối, sự thất thế của người đàn ông tưởng chừng hoàn hảo này.
Một vài Đồng nghiệp khẽ ho hắng, tránh ánh mắt của Anh Tuấn. Họ bắt đầu tản ra, như những đám mây bị gió cuốn đi, tạo thành những nhóm nhỏ hơn ở xa hơn. Những tiếng thì thầm to nhỏ lại nổi lên, nhưng lần này không phải về Chị Mai, mà là về chính Anh Tuấn.
“Trưởng phòng Tuấn bị vợ làm bẽ mặt giữa bàn dân thiên hạ kìa!”
“Đúng là hết thời rồi, nhìn anh ta cứ như người vô hình ấy.”
“Nghe bảo cô Mai kia cũng đâu phải dạng vừa đâu, trước kia nổi tiếng thông minh lắm mà.”
Anh Tuấn nghe rõ mồn một từng lời xì xào, từng cái liếc mắt đầy khinh miệt. Mỗi lời nói như một nhát dao đâm vào lòng tự trọng của anh ta. Mặt anh ta tái mét, hai tay nắm chặt lại thành quyền, mồ hôi lấm tấm trên trán. Anh ta thấy mình như bị lột trần, đứng trơ trọi giữa một rừng ánh mắt phán xét. Từng người, từng người một, Đồng nghiệp đều quay lưng đi, để lại Anh Tuấn cô độc giữa bữa tiệc xa hoa, nơi anh ta từng là tâm điểm của sự ngưỡng mộ. Sự cô đơn và nhục nhã nhấn chìm anh ta trong khoảnh khắc đó.
Anh Tuấn vẫn đứng đó, sống lưng như đông cứng lại, những lời xì xào của Đồng nghiệp vẫn văng vẳng trong tai anh. Anh ta cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình đang sôi lên vì nhục nhã. Xung quanh, đám đông Đồng nghiệp đã tản đi gần hết, chỉ còn lại một vài người đứng cách đó không xa, ánh mắt tò mò không rời Anh Tuấn. Cô gái trẻ đẹp cũng đã lùi xa, né tránh ánh mắt của mọi người, không dám lại gần Anh Tuấn.
Đúng lúc đó, Chị Mai tiến lại gần, từng bước chân vững chãi như đang gõ vào trái tim đang đập loạn xạ của Anh Tuấn. Chị Mai dừng lại đối diện Anh Tuấn, ánh mắt cô sắc lạnh nhưng đầy bi thương. Anh Tuấn ngẩng đầu lên, gương mặt tái nhợt như không còn giọt máu. Anh ta không biết nên đối mặt với Chị Mai ra sao, hay chính xác hơn, anh ta sợ hãi những gì cô sắp nói.
Giọng Chị Mai vang lên, không quá lớn nhưng đủ sức xuyên qua tiếng nhạc ồn ã và những câu chuyện phiếm còn lại, lọt vào tai từng người có mặt ở khu vực đó.
“Em đến đây không phải để phá rối, mà để hiểu sao anh lại thay đổi đến vậy…” Chị Mai bắt đầu, giọng cô run nhẹ nhưng kiên định. “Anh gọi em là osin, anh có thấy xứng đáng với hai chữ gia đình không?”
Mỗi từ Chị Mai nói ra như một vết cứa vào lòng tự trọng cuối cùng của Anh Tuấn. Anh ta cảm thấy gương mặt mình nóng bừng rồi lại lạnh toát. Máu trong người như ngừng chảy. Anh ta nhìn quanh, thấy vài cặp mắt của những Đồng nghiệp còn sót lại đang đổ dồn vào mình, ánh mắt họ không còn sự khinh miệt mà thay vào đó là sự tò mò pha lẫn một chút thương hại. Anh Tuấn tái mặt. Mọi thứ xung quanh dường như quay cuồng.
Chị Mai không đợi một lời biện minh hay đáp trả, quay lưng lại, sải những bước chân dứt khoát về phía cửa ra vào của Khách sạn 5 sao. Mỗi bước đi của Chị Mai đều toát lên một vẻ kiêu hãnh đến lạnh lùng, như thể chị vừa trút bỏ được gánh nặng đè nén bao năm. Chiếc váy xanh cổ điển khẽ lay động theo từng cử động, khiến dáng hình Chị Mai càng thêm phần mạnh mẽ và cô độc giữa không gian tiệc tùng xa hoa.
Anh Tuấn vẫn đứng sững tại chỗ, bất động như một bức tượng đá. Gương mặt anh ta tái nhợt, không còn một chút thần sắc, dường như mọi giọt máu đã rút hết khỏi cơ thể. Đôi mắt anh ta vô hồn dõi theo bóng lưng Chị Mai đang dần khuất, một cảm giác ân hận tột cùng trào dâng, bóp nghẹt lấy lồng ngực. Anh ta như một người mất hồn, chỉ biết đứng nhìn người vợ mình đã từng yêu thương đang rời xa, mang theo cả danh dự và tình yêu của một gia đình. Những lời nói của Chị Mai, cùng với ánh mắt khinh miệt của những Đồng nghiệp xung quanh, giờ đây mới thực sự thấm thía, nghiền nát lòng tự trọng của Anh Tuấn. Anh ta nhận ra, mình đã đánh mất tất cả.
… ánh mắt khinh miệt của những Đồng nghiệp xung quanh, giờ đây mới thực sự thấm thía, nghiền nát lòng tự trọng của Anh Tuấn. Anh ta nhận ra, mình đã đánh mất tất cả.
Sếp lớn, từ nãy đến giờ vẫn im lặng quan sát, lúc này mới khẽ lắc đầu, ánh mắt đầy vẻ ngao ngán nhìn về phía Anh Tuấn. Một số Đồng nghiệp khác, ngay lập tức nắm bắt được tình hình, bắt đầu xì xào to nhỏ. Một giọng nói chua chát vang lên, đủ để Anh Tuấn nghe rõ mồn một giữa tiếng nhạc du dương của bữa tiệc.
ĐỒNG NGHIỆP (GIỌNG BÓNG GIÓ, NHÌN XÉO QUA ANH TUẤN)
Phòng kinh doanh cần một người có trách nhiệm, không phải kẻ thiếu tôn trọng gia đình.
Tiếng xì xào bàn tán lan nhanh như cháy rừng. Những ánh mắt khinh miệt, những cái lắc đầu ngao ngán từ các Đồng nghiệp khác hướng thẳng về phía Anh Tuấn. Anh ta cảm thấy như cả thế giới đang quay lưng lại với mình. Từng lời nói bóng gió, từng ánh mắt dò xét như những lưỡi dao sắc nhọn đâm thẳng vào tim. Sự nghiệp của anh ta, thứ mà anh ta đã đánh đổi bao nhiêu năm để có được, giờ đây cũng lung lay tận gốc rễ. Anh Tuấn chỉ biết đứng đó, tuyệt vọng, khi tương lai bỗng chốc trở nên mịt mù.
Anh Tuấn rời khỏi Khách sạn 5 sao với bước chân xiêu vẹo, ánh mắt vô định. Tiếng nhạc xập xình và những ánh nhìn khinh miệt của Đồng nghiệp vẫn như luẩn quẩn trong tâm trí anh ta. Anh ta vội vã rút điện thoại, ngón tay run rẩy tìm tên Chị Mai. Mười cuộc gọi. Hai mươi cuộc gọi. Tất cả đều chỉ là những tiếng tút dài rồi rơi vào hộp thư thoại. Anh ta gần như ném mạnh điện thoại xuống đất, nhưng rồi lại vội vã nhặt lên, gõ điên cuồng những dòng tin nhắn: “Mai, em đâu rồi?”, “Em nghe máy đi!”, “Anh xin lỗi…”, “Xin em, đừng làm anh sợ!”
Không một tin nhắn nào được đọc. Dấu tích xanh quen thuộc vẫn không hiện lên. Cảm giác lạnh lẽo len lỏi từ đầu ngón tay, chạy dọc sống lưng Anh Tuấn. Điện thoại anh ta nóng ran, nhưng tâm trí anh ta lại đóng băng. Anh ta lao ra đường, gọi taxi về Nhà của Anh Tuấn và Chị Mai, lòng nóng như lửa đốt. Suốt đoạn đường, anh ta liên tục kiểm tra điện thoại, nhưng màn hình vẫn chỉ hiện lên dòng chữ “Không gửi được” hoặc “Đã gửi”, không có phản hồi.
Khi chiếc taxi dừng trước cửa nhà, Anh Tuấn gần như xô cửa, vội vã chạy vào. Ngôi nhà quen thuộc giờ đây chìm trong bóng tối và sự im lặng đáng sợ. Không có ánh đèn nào bật sáng. Không có tiếng động nào từ gian bếp hay phòng khách. Anh ta bật tất cả các công tắc điện, ánh sáng trắng lạnh lẽo phủ khắp căn nhà trống trải. Anh ta gọi tên Chị Mai, tiếng gọi lạc lõng giữa không gian tĩnh mịch.
ANH TUẤN (HỐT HOẢNG, GIỌNG KHẢN ĐẶC)
Mai! Mai ơi! Em đang ở đâu?
Anh ta chạy vào phòng ngủ, nơi chiếc giường vẫn gọn gàng, chiếc tủ quần áo vẫn ngăn nắp. Chiếc váy xanh cổ điển mà Chị Mai đã mượn để đi tiệc không còn ở đó. Căn phòng không có bất kỳ dấu vết nào của Chị Mai. Anh Tuấn đứng sững giữa phòng, ánh mắt tuyệt vọng quét qua từng góc nhỏ, như muốn tìm kiếm một tia hy vọng. Nhưng chỉ có sự trống rỗng đến não nề.
Anh ta lại rút điện thoại, gọi thêm lần nữa. Lần này, điện thoại Chị Mai đã tắt nguồn. “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…” Tiếng tổng đài lạnh lùng như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim Anh Tuấn. Anh ta gục xuống sàn nhà, chiếc điện thoại rơi khỏi tay, ánh mắt thất thần nhìn vào khoảng không. Anh ta đã đánh mất thật rồi. Mất Chị Mai. Mất gia đình. Mất tất cả. Nỗi hối hận và tuyệt vọng bủa vây, nhấn chìm anh ta vào một vực sâu không đáy.
Chị Mai trở về căn nhà thân thuộc. Cửa phụ khẽ mở, cô lách mình vào trong, không bật đèn. Ánh trăng yếu ớt hắt qua khung cửa sổ, đủ để soi rõ dáng người phụ nữ mỏi mệt. Cô đi thẳng vào phòng ngủ, nơi mà chỉ vài phút trước, Anh Tuấn đã đứng đó, tuyệt vọng tìm kiếm. Chiếc váy xanh cổ điển, giờ đây nhàu nhĩ và vô vị, được Chị Mai tháo ra một cách lạnh nhạt. Cô không treo nó vào tủ, mà chỉ vứt đại lên chiếc ghế cạnh giường, như thể muốn trút bỏ mọi thứ dơ bẩn của đêm nay.
Cơ thể Chị Mai rã rời, nhưng tâm trí cô thì quay cuồng. Cô ngồi sụp xuống mép giường, ánh mắt vô định quét qua những bức ảnh cưới trên bàn trang điểm, trên kệ tủ. Nụ cười rạng rỡ của cô và Anh Tuấn mười mấy năm về trước. Những kỷ vật gia đình, từng món đồ nhỏ xinh xắn, giờ đây như đang chế giễu sự ngây thơ của cô. Mỗi bức ảnh, mỗi kỷ vật là một nhát dao cứa vào lòng.
Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má Chị Mai, không tiếng nấc, chỉ lặng lẽ chảy xuống. Giọt nước mắt mặn chát thấm vào khóe môi.
CHỊ MAI (THÌ THẦM, GIỌNG KHẢN ĐẶC)
Mười mấy năm thanh xuân, anh coi tôi là gì?
Cô đưa tay chạm vào bức ảnh cưới, ngón tay lướt nhẹ trên gương mặt Anh Tuấn. Gương mặt thân quen, nhưng giờ đây lại xa lạ đến đáng sợ. Trong bóng đêm bao trùm, Chị Mai cảm thấy mình như một con chim bị thương, tìm về tổ ấm nhưng tổ ấm đã tan nát từ lâu. Nỗi đau thể xác không bằng nỗi đau trong tim. Mọi thứ cô xây dựng, mọi hy vọng, giờ đây đều sụp đổ không còn gì. Cô nhắm mắt lại, cố gắng kìm nén tiếng nấc nghẹn ngào đang chực trào, để lại mình cô với nỗi đau thấu tận tâm can.
Sáng hôm sau, những tia nắng đầu tiên mờ nhạt xuyên qua khung cửa sổ, chiếu rọi vào căn phòng vẫn còn mang nặng dấu vết của đêm đau khổ. Chị Mai đã thiếp đi trên mép giường, cơ thể mỏi mệt nhưng tâm trí vẫn còn nặng trĩu. Tiếng cửa chính khẽ mở, rồi đóng lại.
Anh Tuấn bước vào nhà, dáng vẻ tiều tụy đến thảm hại. Đôi mắt anh thâm quầng, hõm sâu như thể đã thức trắng nhiều đêm. Làn da nhợt nhạt, râu ria lún phún, bộ quần áo nhàu nát. Anh không còn vẻ bảnh bao, tự mãn của một trưởng phòng kinh doanh thành đạt nữa, chỉ còn là một người đàn ông thất thểu, đánh mất chính mình. Anh nhìn thấy Chị Mai đang ngồi lặng lẽ trên giường, ánh mắt vô hồn hướng ra ngoài cửa sổ.
Anh Tuấn chầm chậm tiến về phía Chị Mai, từng bước chân nặng nề như đeo chì. Đến bên giường, anh quỳ sụp xuống, đầu gối chạm sàn nhà lạnh lẽo. Anh đưa đôi tay run rẩy, nắm lấy bàn tay Chị Mai vẫn còn buông thõng. Lòng bàn tay cô lạnh ngắt.
ANH TUẤN (GIỌNG KHẨN KHOẢN, RUN RẨY)
Anh xin em, Mai à. Anh sai rồi, anh đã quá vô tâm. Hãy cho anh một cơ hội sửa chữa.
Ánh mắt Anh Tuấn ngước lên nhìn Chị Mai, đỏ hoe và tràn ngập sự hối lỗi. Từng lời anh nói ra như xé lòng, như van lơn, không còn chút kiêu hãnh nào. Chị Mai không quay đầu lại. Ánh mắt cô vẫn vô định hướng về phía xa xăm, như thể tâm hồn cô đã trôi dạt đến một nơi nào đó rất xa. Bàn tay cô vẫn nằm trọn trong tay anh, nhưng không hề đáp lại dù chỉ một cử động nhỏ nhất, hoàn toàn vô tri.
Chị Mai không quay đầu lại. Ánh mắt cô vẫn vô định hướng về phía xa xăm, như thể tâm hồn cô đã trôi dạt đến một nơi nào đó rất xa. Bàn tay cô vẫn nằm trọn trong tay anh, nhưng không hề đáp lại dù chỉ một cử động nhỏ nhất, hoàn toàn vô tri.
Rồi, một sự dịch chuyển rất nhẹ. Chị Mai chậm rãi quay đầu, ánh mắt trống rỗng, vô cảm nhìn thẳng vào Anh Tuấn đang quỳ gối dưới chân mình. Không có sự giận dữ, không có nỗi buồn, chỉ là một khoảng không vô tận. Cô nhẹ nhàng rút bàn tay mình ra khỏi tay Anh Tuấn, từng ngón tay tháo rời như một cành cây khô rụng lá. Anh Tuấn bỗng rụt tay lại, như bị bỏng.
CHỊ MAI (GIỌNG NHẸ NHÀNG NHƯNG DỨT KHOÁT, HOÀN TOÀN KHÔNG CẢM XÚC)
Anh Tuấn, không phải chỉ là lời xin lỗi. Em đã cho anh quá nhiều cơ hội rồi. Quá nhiều lần.
Anh Tuấn ngước nhìn Chị Mai, gương mặt anh nhăn nhó vì hoảng sợ khi nghe những lời nói đó, như thể anh đang nhìn một người xa lạ.
CHỊ MAI (TIẾP TỤC, ÁNH MẮT VẪN TRỐNG RỖNG, NHƯ ĐỌC MỘT BẢN ÁN)
Em cần một sự tôn trọng. Một gia đình mà ở đó em không bị coi thường. Một người chồng hiểu rằng vợ mình cũng có giá trị. Những điều đó, em không tìm thấy ở anh nữa.
Nói xong, Chị Mai từ từ đứng dậy. Bóng lưng cô thẳng tắp, không còn vẻ tiều tụy, yếu đuối của đêm qua. Cô quay người, bước ra khỏi phòng, bỏ lại Anh Tuấn vẫn đang quỳ sụp dưới sàn nhà lạnh lẽo, tuyệt vọng gọi tên cô trong vô vọng. Cánh cửa phòng ngủ đóng lại, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết, như một cánh cửa khép lại một chương đời.
Cánh cửa phòng ngủ đóng lại, tiếng “cạch” khô khốc vang lên trong không gian tĩnh mịch, như một nhát dao cứa vào tai Anh Tuấn. Anh Tuấn vẫn quỳ sụp dưới sàn nhà lạnh lẽo, tuyệt vọng gọi tên cô trong vô vọng, nhưng âm thanh cuối cùng chỉ là tiếng vọng của chính mình, lạc lõng và thê lương.
Anh Tuấn ngước nhìn cánh cửa đóng chặt, đôi mắt đỏ ngầu, sưng húp. Dòng nước mắt nóng hổi chảy dài trên gương mặt biến dạng vì sợ hãi và hối hận. Cả thế giới như quay cuồng, những lời nói của Chị Mai vẫn văng vẳng bên tai anh, rõ ràng và tàn nhẫn: “Em cần một sự tôn trọng… Em không tìm thấy ở anh nữa.”
Anh Tuấn bỗng nhiên cảm thấy một cơn choáng váng ập đến. Đầu anh đau như búa bổ, lồng ngực thắt lại. Anh gục hẳn xuống sàn nhà, hai tay ôm lấy đầu, cố gắng bám víu vào bất cứ thứ gì trong tầm với, nhưng chỉ có khoảng không trống rỗng. Anh Tuấn không thể tin được mọi chuyện đã kết thúc, chấm dứt thật rồi. Anh gào lên một tiếng nghẹn ngào, tuyệt vọng, không thành lời.
ANH TUẤN (NỨC NỞ, GIỌNG ĐỨT QUÃNG, KHẮC KHOẢI)
Không! Mai… đừng bỏ anh! Mai ơi! Anh… anh không thể sống thiếu em… thiếu các con được…
Anh Tuấn cố gắng bò lết về phía cánh cửa, như một người bị bỏ đói bỗng nhìn thấy ánh sáng cuối đường hầm. Anh vươn tay, chạm vào cánh cửa gỗ lạnh lẽo, những ngón tay run rẩy bấu víu như muốn níu kéo một sợi dây vô hình. Anh gục mặt xuống sàn nhà ngay trước cánh cửa, những tiếng nức nở vỡ òa, hòa cùng tiếng khóc thảm thiết. Anh nhận ra giá trị của gia đình, của Chị Mai, của những đứa con, chỉ khi mọi thứ đang vụt khỏi tầm tay, chỉ khi nó sắp tan vỡ. Nỗi ân hận dày vò anh đến tận xương tủy, một cảm giác đớn đau hơn cả cái chết. Anh ôm lấy đầu, thét lên một tiếng câm lặng trong nỗi tuyệt vọng tột cùng.
Tiếng khóc thảm thiết của Anh Tuấn cuối cùng cũng chìm dần vào khoảng không vô định, chỉ còn lại sự im lặng nặng nề như chì. Căn nhà lớn bỗng trở nên trống rỗng đến lạnh lẽo. Anh Tuấn, gục mặt trước cánh cửa đóng chặt, không thể nào tin được bi kịch đã ập đến.
Vài tuần sau, tin tức về cuộc ly hôn chấn động lan truyền trong công ty như một đám cháy rừng. Sếp lớn của Anh Tuấn, một người đàn ông khắc nghiệt và trọng sĩ diện, đã triệu tập anh vào văn phòng.
NỘI CẢNH VĂN PHÒNG SẾP LỚN – NGÀY
Anh Tuấn bước vào, gương mặt xanh xao, đôi mắt thâm quầng. Anh sụt cân thấy rõ, không còn vẻ phong độ, tự tin ngày nào. Sếp lớn ngồi sau bàn làm việc, ánh mắt sắc lạnh nhìn Anh Tuấn.
SẾP LỚN (GIỌNG KHÔNG CẢM XÚC)
Anh Tuấn, ngồi đi.
Anh Tuấn miễn cưỡng kéo ghế, ngồi xuống.
SẾP LỚN
Tôi nghe những tin đồn không hay về chuyện gia đình anh. Và quan trọng hơn, tôi nhận thấy hiệu suất làm việc của anh đã giảm sút nghiêm trọng. Những dự án lớn bị đình trệ. Khách hàng bắt đầu phàn nàn.
ANH TUẤN (LẮP BẮP)
Thưa Sếp… em… em sẽ cố gắng hơn ạ. Chuyện gia đình… nó hơi phức tạp.
SẾP LỚN (NHĂN MẶT)
Phức tạp hay không, đó là chuyện cá nhân của anh. Nhưng nó không được phép ảnh hưởng đến công việc. Anh là trưởng phòng kinh doanh, là bộ mặt của công ty. Hình ảnh cá nhân của anh giờ đây ảnh hưởng đến uy tín của chúng ta.
Anh Tuấn cúi gằm mặt. Anh biết Sếp lớn không bao giờ dung thứ cho sự yếu kém. Đặc biệt là sau scandal của mình, danh tiếng của anh đã bị tổn hại nghiêm trọng.
SẾP LỚN
Công ty không thể giữ một người quản lý không thể kiểm soát cuộc sống cá nhân và để nó ảnh hưởng trực tiếp đến lợi nhuận. Anh biết quy tắc rồi đấy.
Một phong bì dày được đẩy về phía Anh Tuấn. Anh run rẩy cầm lấy. Là đơn thôi việc và các giấy tờ liên quan. Sếp lớn đứng dậy, quay lưng về phía cửa sổ, kết thúc cuộc nói chuyện.
SẾP LỚN
Đây là quyết định cuối cùng. Anh có ba ngày để thu xếp đồ đạc.
Anh Tuấn không còn lời nào để nói. Anh rời khỏi văn phòng Sếp lớn, cảm thấy cả thế giới sụp đổ dưới chân. Mất vợ, mất con, và giờ mất cả sự nghiệp. Anh trở thành kẻ trắng tay, cô độc. Những ánh mắt dò xét, khinh miệt của đồng nghiệp trong công ty càng khiến anh thêm đau đớn, ê chề. Cô gái trẻ đẹp mà anh từng mê mẩn giờ đây cũng lảng tránh anh, như thể anh là một mầm bệnh.
NỘI CẢNH CĂN HỘ MỚI CỦA CHỊ MAI – VÀI THÁNG SAU
Trong khi đó, cuộc sống của Chị Mai lại dần hé mở những tia nắng ấm áp. Dù nỗi đau bị phản bội vẫn âm ỉ, nhưng Chị Mai đã quyết định mạnh mẽ đối diện. Chị bán ngôi nhà cũ, chấm dứt hoàn toàn mọi ràng buộc với Anh Tuấn. Với số tiền đó và sự hỗ trợ của gia đình, Chị Mai thuê một căn hộ nhỏ nhưng ấm cúng ở một khu dân cư khác, bắt đầu một cuộc sống mới cùng các con. Chị quay lại với công việc bán thời gian trước đây, tìm được sự ổn định và niềm vui trong việc tự mình chăm sóc con cái.
Mỗi buổi sáng, Chị Mai thức dậy sớm, tự tay chuẩn bị bữa sáng cho các con, đưa chúng đến trường rồi đến chỗ làm. Chiều về, ba mẹ con quây quần bên mâm cơm ấm cúng. Nụ cười đã trở lại trên môi Chị Mai. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng nó không còn đè nặng như trước. Chị học cách chấp nhận, học cách tha thứ cho chính mình vì đã từng quá tin tưởng, và học cách đứng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Chị Mai nhận ra rằng, sự tự trọng không phải là điều người khác ban cho, mà là thứ mình phải tự giành lấy.
Chị Mai đứng bên cửa sổ, ngắm nhìn thành phố nhộn nhịp bên dưới. Ánh nắng ban mai rọi vào căn phòng, chiếu sáng nụ cười nhẹ nhõm trên môi chị. Chị đã từng nghĩ rằng cuộc đời mình sẽ sụp đổ, rằng không có Anh Tuấn, chị sẽ chẳng là gì cả. Nhưng giờ đây, Chị Mai biết mình đã lầm. Chị mạnh mẽ hơn chị tưởng, kiên cường hơn chị từng nghĩ. Chị có những đứa con tuyệt vời, có công việc ổn định, và quan trọng nhất, chị có lại chính mình, một Chị Mai tự tin, độc lập và đầy bản lĩnh.
Cơn bão đã qua đi, để lại sau lưng một bầu trời trong xanh và một Chị Mai hoàn toàn mới. Cuộc sống vẫn sẽ có những khó khăn, những thử thách, nhưng chị tin rằng mình đủ sức để vượt qua. Chị nhìn vào gương, thấy hình ảnh một người phụ nữ trưởng thành, đôi mắt không còn sự yếu đuối hay hoài nghi, mà thay vào đó là sự bình yên và một nghị lực sống mạnh mẽ. Chị Mai đã tìm thấy lại giá trị của bản thân, không phải qua ánh nhìn của người khác, mà từ sâu thẳm bên trong tâm hồn mình. Hạnh phúc không phải là điểm đến, mà là cả một hành trình tự hoàn thiện và yêu thương bản thân. Và hành trình đó, Chị Mai tin rằng, mới chỉ là sự khởi đầu.