Chồng Đi Vắng, Mẹ Chồng nằng nặc Đòi Ngủ Chung Với Tôi – nửa đêm Tôi Bật Dậy Và Chứng Kiến Cảnh Tượng cả đời này tôi không thể quên…
Chuyện bắt đầu vào một buổi chiều bình thường, khi chồng tôi chuẩn bị đi công tác ba ngày.
Anh tên là Nam, làm kỹ sư xây dựng nên chuyện đi công trình là bình thường. Từ khi cưới nhau đến nay đã bốn năm, tôi cũng quen với việc thi thoảng anh vắng nhà vài hôm.
Nhưng điều khiến tôi hơi lạ là hôm đó mẹ chồng tôi lại gọi tôi vào phòng nói chuyện.
Bà nhìn tôi rất lâu, như đang suy nghĩ điều gì đó.
Rồi bà nói:
“Tối nay con ngủ với mẹ nhé.”
Tôi hơi ngạc nhiên.
“Dạ… sao ạ?”
Mẹ chồng tôi vốn là người khá kín đáo. Từ ngày tôi về làm dâu, bà luôn giữ khoảng cách vừa phải. Không khó tính, nhưng cũng không quá thân mật.
Bà nói tiếp:
“Nam đi vắng, mẹ ngủ một mình thấy không yên tâm.”
Tôi nghĩ chắc bà sợ trộm cắp hay điều gì đó nên gật đầu.
“Dạ cũng được ạ.”
Nhưng thật ra trong lòng tôi vẫn hơi lấn cấn.
—
Tối hôm đó, sau khi dọn dẹp xong, tôi mang gối sang phòng mẹ chồng.
Phòng bà khá rộng, giường đôi, chăn gối gọn gàng. Bà đã trải sẵn một chỗ cho tôi.
Chúng tôi nằm xuống nói chuyện một lúc.
Bà hỏi về công việc của tôi, hỏi chuyện vợ chồng tôi dạo này có ổn không.
Mọi thứ đều bình thường.
Nhưng đến khoảng mười một giờ đêm, khi cả hai chuẩn bị ngủ, bà bỗng hỏi một câu khiến tôi hơi khựng lại.
“Con… có thấy Nam dạo này khác không?”
Tôi quay sang.
“Khác sao ạ?”
Bà im lặng vài giây rồi nói:
“Nó hay về muộn.”
Tôi hơi giật mình.
Thật ra tôi cũng từng nghĩ đến chuyện đó.
Gần đây Nam thường về nhà muộn hơn, có khi nói là đi nhậu với bạn, có khi bảo tăng ca.
Nhưng tôi chưa từng nghĩ xa.
Tôi hỏi:
“Mẹ thấy có gì không ổn ạ?”
Bà thở dài.
“Chỉ là linh cảm thôi.”
Câu nói đó khiến tôi khó ngủ.
—
Đêm hôm đó, tôi trằn trọc mãi mới ngủ được.
Không biết đã ngủ bao lâu, tôi bỗng tỉnh giấc.
Trong phòng tối om.
Nhưng tôi cảm thấy bên cạnh không có ai.
Tôi giật mình ngồi dậy.
Chỗ mẹ chồng nằm… trống không.
Lúc đó khoảng hai giờ sáng.
Tôi nghĩ có lẽ bà đi vệ sinh nên nằm xuống chờ.
Nhưng năm phút.
Mười phút.
Mười lăm phút.
Bà vẫn chưa quay lại.
Trong lòng tôi bắt đầu thấy lạ.
Tôi bước xuống giường, mở cửa phòng.
Hành lang tối, chỉ có ánh đèn vàng yếu ớt từ phòng khách.
Và rồi tôi nghe thấy tiếng thì thầm.
Tiếng của… mẹ chồng.
Tôi đi chậm lại.
Khi đến gần phòng khách, tôi bỗng khựng lại.
Mẹ chồng tôi đang đứng cạnh cửa sổ, cầm điện thoại, nói rất nhỏ.
“Tôi đã nói rồi… đừng gọi giờ này.”
Tôi đứng chết lặng.
Bà tiếp tục nói:
“Nó đang ngủ trong phòng tôi.”
Tim tôi đập mạnh.
“Nếu nó biết thì rắc rối lắm.”
Lúc đó, tôi cảm thấy lạnh sống lưng.
Người mà bà đang nói… có phải là tôi không?
Tôi đứng yên sau bức tường, tim đập thình thịch.
Một lúc sau, bà nói thêm một câu khiến tôi càng hoang mang.
“Nam đi ba ngày mới về.”
Tôi không nghe rõ người bên kia nói gì.
Chỉ thấy bà thở dài.
“Chuyện cũ qua rồi… đừng tìm tôi nữa.”
Rồi bà tắt máy.
Tôi vội quay lại phòng trước khi bà phát hiện.
Nằm xuống giường, tim tôi vẫn đập rất nhanh.
Hàng loạt suy nghĩ chạy qua đầu.
Mẹ chồng tôi đang nói chuyện với ai?
Tại sao bà phải ra phòng khách gọi điện giữa đêm?
Và tại sao bà nói: **“Nó đang ngủ trong phòng tôi.”**
Có phải bà đang nói về tôi?
Tôi giả vờ ngủ khi bà quay lại phòng.
Bà nằm xuống bên cạnh, thở dài rất khẽ.
Đêm đó tôi gần như không ngủ nữa.
Sáng hôm sau, mọi thứ lại bình thường như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Mẹ chồng tôi nấu ăn sáng.
Bà hỏi tôi:
“Tối qua ngủ ngon không?”
Tôi gật đầu.
“Dạ.”
Nhưng trong lòng tôi vẫn đầy nghi ngờ.
Tôi định hỏi thẳng, nhưng lại thôi.
Có lẽ tôi đã nghe nhầm.
Hoặc có thể đó chỉ là chuyện riêng của bà.
Nhưng đến tối hôm sau, chuyện còn kỳ lạ hơn.
Khoảng mười giờ, khi tôi chuẩn bị ngủ thì mẹ chồng lại nói:
“Con sang ngủ với mẹ tiếp nhé.”
Lần này tôi hơi do dự.
“Hay mẹ ngủ phòng con cho thoải mái?”
Bà lắc đầu.
“Không. Con sang đây.”
Giọng bà lần này có gì đó… rất kiên quyết.
Tôi bắt đầu thấy bất an.
—
Đêm thứ hai.
Tôi cố nằm yên, giả vờ ngủ.
Đúng khoảng hai giờ sáng, mẹ chồng lại nhẹ nhàng bước xuống giường.
Tôi hé mắt.
Bà đi ra khỏi phòng.
Tôi lặng lẽ đi theo.
Nhưng lần này, cảnh tượng tôi thấy khiến tôi **sững sờ**.
Bà không ra phòng khách.
Bà… đi vào phòng làm việc của chồng tôi.
Cửa phòng khép hờ.
Tôi đứng ngoài, tim đập dồn dập.
Qua khe cửa, tôi thấy bà mở ngăn kéo bàn làm việc của Nam.
Bà lấy ra một chiếc hộp nhỏ.
Mở ra.
Bên trong là… một chiếc điện thoại.
Không phải điện thoại của Nam mà tôi vẫn thấy anh dùng.
Một chiếc điện thoại khác.
Mẹ chồng tôi mở máy.
Bà nhìn màn hình rất lâu.
Rồi bà lẩm bẩm:
“Vẫn còn…”
—
Tôi không kìm được nữa.
Tôi đẩy cửa bước vào.
“Mẹ!”
Bà giật mình quay lại.
Chiếc điện thoại suýt rơi khỏi tay.
Hai chúng tôi nhìn nhau vài giây.
Tôi hỏi:
“Mẹ đang làm gì vậy?”
Bà im lặng.
Một lúc sau bà ngồi xuống ghế, thở dài.
“Con… biết rồi à?”
Tôi lắc đầu.
“Con không biết gì cả.”
“Nhưng con muốn biết.”
—
Đó là lúc sự thật được nói ra.
Hóa ra chiếc điện thoại đó là của chồng tôi.
Một chiếc điện thoại bí mật.
Mẹ chồng tôi đã phát hiện ra nó từ vài tuần trước.
Trong đó… có tin nhắn của một người phụ nữ khác.
Tôi cảm thấy đầu óc quay cuồng.
“Mẹ… biết từ khi nào?”
Bà cúi đầu.
“Trước khi nó đi công tác.”
“Vậy sao mẹ không nói với con?”
Bà nhìn tôi, ánh mắt đầy áy náy.
“Vì mẹ muốn chắc chắn.”
“Và… mẹ sợ con đau.”
Tôi đứng lặng.
Bà nói tiếp, giọng rất mệt mỏi:
“Mẹ bắt con ngủ chung… chỉ để xem nó có gọi điện không.”
“Và để con không vô tình phát hiện ra chiếc điện thoại này trước khi mẹ kiểm tra.”
—
Căn phòng im lặng rất lâu.
Tôi không biết nên cảm thấy gì.
Bị phản bội.
Hay biết ơn người phụ nữ đang ngồi trước mặt.
Cuối cùng, tôi hỏi:
“Trong đó… có gì?”
Bà đưa điện thoại cho tôi.
“Tự con xem.”
Tôi cầm lấy.
Màn hình sáng lên.
Hàng trăm tin nhắn.
Từ một cái tên mà tôi chưa từng nghe.
Tim tôi như rơi xuống.
—
Câu chuyện tôi kể đến đây luôn khiến mọi người tranh cãi.
Có người nói mẹ chồng tôi đã làm đúng.
Có người lại nói bà không nên xen vào chuyện vợ chồng.
Nhưng điều khiến tôi suy nghĩ nhiều nhất… là một câu bà nói sau đó.
Bà nhìn tôi rất lâu rồi nói:
“Trên đời này, có khi mẹ chồng lại là người đứng về phía con dâu… hơn cả con trai mình.”
Đêm đó, tôi ngồi đến sáng.
Và lần đầu tiên trong đời, tôi hiểu rằng…
Gia đình không phải lúc nào cũng đơn giản như chúng ta nghĩ.